← Quay lại

Thần Phú Chi Tồn - Chương 3: Đêm Trước Cửa Ngõ

Thần Phụ Chi Tôn | Chương 3

# Thần Phú Chi Tồn - Chương 3: Đêm Trước Cửa Ngõ

Ta rời điện tang lễ giữa đêm khuya thanh vắng, để lại sau lưng tất cả những gì ta từng biết - ngai vàng, quyền lực, và cả sự ấm áp giả tạo của hoàng cung.

Bóng tối nuốt chửng ta như một con quái vật khổng lồ, không để lại dấu vết.

Trong ngực ta là một ít vàng bạc mà ta đã lấy trộm từ kho tài chính của hoàng cung - đủ để sống trong vài tháng nếu ta cẩn thận, đủ để ta có thời gian tìm kiếm câu trả lời mà ta cần để hiểu thế giới này.

Nhưng quan trọng hơn tiền bạc là những suy nghĩ đang xoắn quẩn trong đầu ta như những con rắn độc. Mẹ ta đã chết với một lời nhắn nhủ - hãy trở thành một vị vua công bằng, không phải một kẻ tàn bạo như bao nhiêu người đã ngồi trên ngai vàng trước đó.

Nhưng làm sao để trở thành một vị vua công bằng khi ta không biết gì về thế giới bên ngoài những bức tường cung điện?

Ta đã sống trong hoàng cung từ khi sinh ra, được nuôi dưỡng bởi những người hầu, được bảo vệ bởi những bức tường cao vời, được che chở bởi những lời nói dối ngọt ngào. Ta đã không biết gì về cuộc sống thực sự của những người dân bên ngoài - những người đã phải chịu đựng những gánh nặng mà không một hoàng tử nào có thể tưởng tượng ra.

Mẹ ta đã cố gắng cho ta thấy sự thật - những lần bà dẫn ta đi ra khỏi cung điện để nhìn thấy cuộc sống thật của người dân, những lần bà kể cho ta nghe về những câu chuyện của những vị vua từng cai trị đất nước này trước đây.

Nhưng ta đã quá trẻ để hiểu.

Giờ ta đã hiểu.

Và ta sẽ không để những bài học đó trở nên vô ích.

---

Thành Đại Lợi vào ban đêm là một thế giới hoàn toàn khác so với ánh sáng ban ngày.

Đường phố vắng vẻ, chỉ có vài ngọn đèn lồng đỏ leo lét soi sáng những bước chân của những kẻ như ta - những kẻ không thuộc về bất kỳ đâu, những kẻ lang thang giữa hai thế giới của ánh sáng và bóng tối, những kẻ đã lạc mất phương hướng trong chính cuộc đời mình.

Ta đi bộ không ngừng, giữ đầu cúi thấp, không dám để ai nhận ra ta qua những ánh mắt xung quanh. Trên đường phố có rất nhiều kẻ lang thang vào ban đêm - bọn trộm cắp, bọn cướp, bọn buôn người, và vô số những loại người khác sống bằng cách bất chính.

Nhưng ta vẫn là một hoàng tử - dù có đang cải trang.

Ta đã mang theo mình quá nhiều dấu ấn của cung điện - từ cách đi đứng, cách quan sát, cho đến cách đánh giá những người xung quanh một cách nhanh chóng. Đây là những thứ mà ta không thể học được từ sách vở, những thứ chỉ có thể có được bằng cách sống trong môi trường đặc biệt của hoàng cung.

"Ê!" một giọng nói vang lên từ bóng tối, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya.

Ta dừng lại ngay lập tức, mọi giác quan trở nên tỉnh táo như một con thú đang bị săn đuổi.

Bốn gã đàn ông bước ra từ một con hẻm tối - ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu, với những ánh mắt sáng lên như mắt sói khi nhìn thấy con mồi. Đây là những kẻ sống bằng nghề cướp đường, những kẻ không có gì ngoài bạo lực và sự tuyệt vọng.

"Đây là đêm tốt để kiếm tiền." gã đàn ông đứng đầu cười, cho thấy những chiếc răng vàng khè với vết thương hà khắc của cuộc sống khốn khó. "Nhìn quần áo của nó. Chắc là con nhà giàu."

"Đúng rồi." gã thứ hai gật đầu, ánh mắt tham lam không giấu được. "Giết nó, lấy tiền."

"Có thể còn có của quý nữa." gã thứ ba cười đểu.

Ta nhìn bốn gã, trong lòng không có chút sợ hãi nào dù bề ngoài có vẻ đang cô đơn và yếu thế. Đây chỉ là bọn cướp đường thông thường - chúng không biết gì về võ thuật, không được huấn luyện bài bản, chỉ dựa vào sức mạnh vật chất và sự hung hãn để hù dọa những người đi đường một mình.

Ta đã đánh bại mười tên sư huynh cùng lúc khi mới bảy tuổi - những kẻ đã tu luyện võ thuật từ nhiều năm, những kẻ đã được huấn luyện bài bản bởi những trưởng lão nổi tiếng.

Bốn gã cướp đường này - họ không là gì cả so với những đối thủ ta đã từng đối mặt.

"Nếu các ngươi đi đi." ta nói, giọng bình thản như nước hồ trong, không có gì có thể làm ta nao núng. "Ta sẽ bỏ qua cho các ngươi lần này."

Bốn gã nhìn nhau, rồi bùng ra cười - tiếng cười đầy mỉa mai của những kẻ tưởng chúng đang nắm tất cả trong tay nhưng thực ra chỉ đang tự cao đánh giá bản thân.

"Ngươi có một miệng lớn đấy!" gã đứng đầu cười lớn, tiến về phía ta với vẻ tự tin của một kẻ sắp chiến thắng trước một đứa trẻ. "Để ta xem..."

Hắn không nói hết câu.

Ta đã lao tới.

---

Trong vòng mười giây, cả bốn gã đã nằm trên đất.

Không có ai chết - ta không muốn giết người nếu không cần thiết, không muốn trở thành một kẻ tàn bạo như những người đã hại mẹ ta. Nhưng tất cả đều gãy chân hoặc gãy tay, không thể nào đứng dậy trong nhiều ngày, phải nằm đó đợi người ta tìm thấy và đưa đi chữa trị.

"Đi đi." ta nói với bọn họ, giọng không có chút hung hãn hay đắc thắng. "Và nhớ - đừng có bắt nạt những kẻ yếu hơn các ngươi. Bởi vì một ngày nào đó, các ngươi cũng sẽ gặp kẻ mạnh hơn các ngươi."

Bọn gã nhìn ta với ánh mắt đầy kinh hoàng và sợ hãi - không phải vì sức mạnh của ta, mà vì ánh mắt của ta, cách ta nói chuyện, cách ta đối xử với bọn họ dù đang ở trên đỉnh chiến thắng. Rồi bọn gã bò lổm ngổm bỏ chạy trong đêm tối, để lại một vệt máu trên đường phố vắng.

Ta đứng đó, nhìn bọn họ biến mất, trong lòng không có chút hả hê hay tự hào dù vừa mới chiến thắng một trận dễ dàng. Đây chỉ là chuyện nhỏ - một chuyện mà ta đã làm quen từ khi còn nhỏ, khi mà những tên sư huynh ghen tị với thiên phú của ta đã nhiều lần tìm cách hạ nhục ta.

Nhưng rồi, ta nhìn thấy - trong bóng tối của con hẻm gần đó, có ai đó đang quan sát ta.

Đó là một đôi mắt sáng, quan sát ta với sự tò mò và đánh giá như đang nhìn một sinh vật lạ.

"Làm tốt lắm."

Giọng nói vang lên ngay sau lưng ta, khiến ta quay ngoắt lại ngay lập tức.

Một bà cụ đang đứng ở góc đường, mặc đồ nhuộm chéo nâu cũ kỹ, tóc bạc buộc thành búi cao theo lối của những phụ nữ thường thường ở quê. Ánh mắt của bà sáng như sao trong đêm - không phải vì tuổi tác, mà vì một điều gì đó khác mà ta chưa thể hiểu được.

"Bà là ai?" ta hỏi, giọng đầy cảnh giác dù bề ngoài có vẻ bình thản.

"Bà là người giữ bí mật." bà cụ đáp, giọng trầm đục như tiếng chuông từ xa xa. "Và bà biết ngươi là ai, Thái Tử."

Trái tim ta đập nhanh trong lồng ngực như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng.

Bà biết ta là ai.

Làm sao?

Làm sao một bà cụ bình thường có thể nhận ra ta là hoàng tử trong bộ dạng rách rưới này?

"Ngươi có thể yên tâm." bà cụ nói, như nhìn thấu được nỗi lo của ta. "Bà không phải kẻ thù của ngươi. Bà đến để giúp ngươi."

"Giúp ta?" ta hỏi, giọng đầy nghi ngờ. "Bà sẽ giúp ta cái gì?"

"Ngươi muốn trở thành một vị vua công bằng, đúng không?" bà cụ hỏi, ánh mắt sâu như vực thẳm nhìn thẳng vào mắt ta.

Ta gật đầu mà không cần nói câu nào.

"Được." bà cụ mỉm cười - một nụ cười bí ẩn mà ta không thể hiểu được. "Bà sẽ dạy ngươi."

"Dạy ta cái gì?" ta hỏi.

"Cách đọc vị người." bà cụ đáp. "Cách nhìn thấu những bí mật của kẻ khác - những bí mật mà họ giấu sâu trong tim và không bao giờ muốn cho ai biết. Và cách trở thành một vị vua - không phải bằng sức mạnh võ thuật, mà bằng trí tuệ và sự am hiểu con người."

Ta nhìn bà cụ, trong lòng đầy hoài nghi như mặt hồ gợn sóng.

Bà có vẻ như một người bình thường - một bà cụ gầy gò, ăn mặc nghèo khó, sống ở một góc đường vắng như vô số những người già cô đơn khắp nơi trong thành phố này.

Nhưng ánh mắt của bà... ánh mắt đó không bình thường chút nào.

Đó là ánh mắt của một người đã nhìn thấy quá nhiều thứ trên đời - đau khổ, hận thù, mưu đồ, và cả những bí mật bị chôn vùi sâu trong lòng đất. Đó là ánh mắt của một người đã sống qua những thăng trầm của lịch sử, đã chứng kiến sự rise and fall của vô số triều đại.

"Có điều kiện gì không?" ta hỏi, giọng đầy dè dặt. "Bà sẽ không dạy ta không công đúng không?"

"Có." bà cụ đáp. "Ngươi phải học trong mười năm."

Mười năm.

Con số đó như một nhát dao đâm vào tim ta.

Mười năm để học cách trở thành một vị vua công bằng.

Mười năm mà ta không thể có được.

Mẹ ta đã chết với những lời mong mỏi cuối cùng.

Cha ta - nếu hắn còn sống, nếu hắn thật sự là cha ta - đang ngồi trên ngai vàng với một nụ cười giả tạo, có thể đang tìm kiếm ta để giết ta như đã giết chết mẹ ta.

Và ta...

Ta chỉ có một mình.

"Không." ta nói, giọng kiên quyết như sắt đá. "Ta không thể học mười năm."

"Vậy ngươi muốn gì?" bà cụ hỏi, ánh mắt không chớp nhìn ta như nhìn thấu tất cả những suy nghĩ trong đầu ta.

Ta im lặng, không biết phải trả lời sao.

Ta muốn gì?

Ta muốn trả thù.

Ta muốn giành lại ngai vàng.

Ta muốn trở thành một vị vua công bằng, một vị vua mà mẹ ta có thể tự hào dù đã ra đi.

Nhưng ta cũng biết - không có con đường tắt để đến đó.

Mỗi vị vua vĩ đại đều phải trải qua những thử thách, những gian khổ, những mất mát.

Không có ai có thể trở thành vị vua chỉ qua một đêm.

"Ta sẽ học." ta nói, cuối cùng đã đưa ra quyết định. "Nhưng ta cần một nơi ở. Và ta cần biết bà là ai thật sự."

Bà cụ nhìn ta, ánh mắt đầy ý nghĩa như một vầng trăng đang nhìn xuống mặt đất. "Theo bà."

Và bà dẫn ta vào trong bóng tối của con hẻm nhỏ - nơi mà không ai biết đến, nơi mà ta sẽ bắt đầu hành trình của mình.

Thần Phú Chi Tồn - người có mọi năng khiếu bẩm sinh - bắt đầu con đường trở thành một bậc minh quân được muôn dân tôn thờ.

Một con đường sẽ đầy rẫy những thử thách không thể tưởng tượng được, những bí mật bị chôn vùi hàng trăm năm, và những lựa chọn khó khăn sẽ định hình số phận của cả một đất nước.

Nhưng ta đã sẵn sàng.

Bởi vì đây không chỉ là con đường của ta.

Đây là con đường của mẹ ta - người đã hy sinh tất cả để cho ta cơ hội được sống và được học hỏi.

Và ta sẽ không để bà thất vọng.

Dù có phải đi đến chân trời gốc bể, ta cũng sẽ hoàn thành di nguyện của bà.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc