← Quay lại

Thần Phú Chi Tồn - Chương 2: Đêm Tang Lễ

Thần Phụ Chi Tôn | Chương 2

# Thần Phú Chi Tồn - Chương 2: Đêm Tang Lễ

"Vương tử! Ngài thiên phú quá!"

Tôi ngồi trên ngai vàng, nghe những lời xun xoe của bọn thần dân. Họ nói tôi thiên phú, nói tôi sẽ trở thành vị vua vĩ đại nhất trong lịch sử.

Nhưng tôi không quan tâm.

Tôi chỉ muốn một thứ - được tự do.

"Mẫu hậu muốn gặp ngài." một cung nữ bước vào.

Tôi đứng dậy, đi theo cô.

Mẫu hậu nằm trên giường, mặt tái nhợt như giấy. Bệnh của bà đã nặng hơn từng ngày.

"Mẹ." tôi quỳ bên giường.

Bà nắm tay tôi, ánh mắt đầy yêu thương. "Con trai..."

"Mẹ đừng nói gì nữa." tôi nói. "Con sẽ tìm thuốc giúp mẹ."

"Không cần." bà lắc đầu. "Mẹ biết thân mình. Mẹ không còn lâu nữa."

"Mẹ..."

"Con nghe mẹ nói." bà cắt ngang. "Con là thiên tài - đó là điều tốt. Nhưng đừng để nó hủy hoại con."

Tôi nhìn mẹ, không hiểu. "Mẹ muốn nói gì?"

"Quyền lực..." bà thở yếu. "Nó hủy hoại mọi thứ. Kể cả tình yêu."

"Mẹ..."

"Mẹ đã nhìn thấy quá nhiều." bà nói. "Những người mà con đường đi tới quyền lực đã giết. Và mẹ không muốn con trở thành như họ."

Tôi nắm chặt tay mẹ. "Con sẽ không."

Bà mỉm cười - một nụ cười yếu ớt. "Con hứa với mẹ chứ?"

"Con hứa."

Bà nhắm mắt, và tôi biết - đó là lần cuối tôi nhìn thấy nụ cười của mẹ.

Ngày tang lễ.

Tôi đứng trước linh cữu của mẹ, mặc đồ tang trắng. Xung quanh là vô sảng quan viên, tất cả đều khóc - hoặc giả vờ khóc.

"Đứng sang một bên." tôi nói với một gã hầu.

Hắn nhìn tôi, vẻ ngạc nhiên. "Vương tử?"

"Ta nói đứng sang một bên." tôi lặp lại.

Hắn không nhúc nhích. Hắn cười - một nụ cười khinh miệt.

"Ngài chỉ là một đứa trẻ." hắn nói. "Ngài nghĩ ngài có thể ra lệnh cho ai?"

Tôi không nói gì.

Tôi chỉ giơ tay.

Và hắn ngã xuống - không còn thở.

Im lặng bao trùm toàn bộ đại điện.

Tôi quay lại, nhìn những người còn lại. "Ai muốn thử?"

Không ai dám nhúc nhích.

Tôi quay lại với linh cữu của mẹ.

"Mẹ ơi." tôi thì thầm. "Con đã hứa sẽ không trở thành như bọn họ. Nhưng con không biết làm sao."

"Khi con nhìn thấy bọn họ..." giọng nói của mẹ vang lên trong đầu tôi.

Tôi quay lại.

Không ai ở đó.

Nhưng tôi nghe thấy - giọng nói của mẹ.

"Khi con nhìn thấy bọn họ, con sẽ biết con có lựa chọn nào."

Tôi nhắm mắt lại, và tôi hiểu.

Mẹ không muốn tôi trở thành một vị vua tàn bạo.

Mẹ muốn tôi trở thành một vị vua - công bằng.

Nhưng công bằng không có nghĩa là yếu đuối.

"Mẹ ơi." tôi thì thầm. "Con sẽ tìm con đường của riêng mình."

Và đêm đó, tôi rời điện tang lễ, bắt đầu hành trình tìm kiếm câu trả lời.

Một hành trình để trở thành vị vua mà mẹ tôi mong đợi.

Một hành trình để tìm ra ý nghĩa thật sự của quyền lực.

Thần Phú Chi Tồn - người có mọi năng khiếu - bắt đầu con đường trở thành một bậc minh quân.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc