Chương 37

Ánh sáng đỏ của hệ thống báo động nhấp nháy, cắt ngang không gian phòng thí nghiệm thành những lát mỏng máu tươi.

Đường Tâm Nhàn quỳ giữa đống đổ nát, đầu óc quay cuồng như bị một bàn tay vô hình xé toạc từ bên trong.

Mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với mùi sắt tanh của máu khiến cô muốn nôn mửa.

Cô không nhớ mình đã làm thế nào để đến đây.

Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần cuối cùng trước cơn mê sảng, thế giới xung quanh đã sụp đổ.

Trên sàn nhà ga ngầm bên kia cửa kính vỡ vẫn còn vang vọng tiếng bước chân vội vã của những kẻ săn ký ức, nhưng ở đây, trong lòng trái tim đen tối của Mnemosyne, sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Tâm Nhàn đưa tay lên lấy vết thương trên thái dương.

Máu ấm áp chảy dọc theo cổ tay cô, lạnh lẽo và thực tế đến tàn nhẫn.

Cô không còn là con rối ngây thơ bị điều khiển bởi những đoạn phim ký ức giả tạo nữa.

Sự thật đang chờ đợi, nhô ra từ bóng tối như một lưỡi dao sắc bén.

Hắn cần phải tỉnh táo hơn.

Không thể để nỗi sợ hãi chi phối lý trí vào lúc này.

Tâm Nhàn hít sâu không khí đầy bụi bặm và mùi cháy khét của các thiết bị điện tử hỏng hóc.

Ánh mắt cô quét qua căn phòng hỗn loạn.

Những màn hình hiển thị dữ liệu não bộ đang tắt ngấm, chỉ còn lại những dòng mã xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt trên góc xa nhất.

Đó là nơi duy nhất chưa bị phá hủy hoàn toàn bởi vụ nổ vừa rồi.

Một cái bóng đen đứng chắn trước lối ra.

Tâm Nhàn nín thở, cơ thể co cứng lại trong phản xạ tự vệ đã ăn sâu vào tiềm thức từ những lần trốn chạy trước đây.

Nhưng không có ai bước tới.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa kính vỡ, mang theo hơi lạnh của buổi đêm mùa đông.

Cô chậm rãi đứng dậy, đôi chân run rẩy nhưng ý chí thì sắc bén hơn bao giờ hết.

Sự im lặng là vũ khí duy nhất cô còn lại.

Và sự thật.

sẽ là thanh kiếm cắt đứt mọi dây ràng buộc dối trá này.

Hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm B chìm trong một nỗi hỗn loạn có trật tự đáng sợ.

Những nhân viên an ninh mặc đồng phục đen đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng, kéo theo những tấm ván chắn khẩn cấp để phong tỏa khu vực lõi dữ liệu.

Tâm Nhàn nép người sau bức tường bê tông dày đặc, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim mình trong sự tĩnh mịch chết chóc ấy.

Cô nhìn thấy Tôn Oánh ở cuối hành lang, đang cố gắng thuyết phục một nhóm kỹ thuật viên cho phép cô vào trung tâm xử lý thông tin.

Gương mặt bạn thân quen thuộc trở nên nhợt nhạt dưới ánh đèn emergency màu đỏ thẫm.

Đôi mắt Tôn Oánh rực lên sự lo lắng và giận dữ, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi sâu xa mà Tâm Nhàn chưa từng thấy trước đây.

"Tôi cần gặp người phụ trách dự án 'Chìa Khóa'!" Giọng nói của Tôn Oanh vang vọng trong không gian kín mít, bị nuốt chửng bởi tiếng còi báo động liên hồi.

"Nó liên quan đến Đường Tâm Nhàn!

Các anh phải nghe tôi giải thích!"

Một gã an ninh cao lớn bước tới, tay đặt lên cán súng ở bên hông.

"Vị trí này đã được phong tỏa, bà không có quyền vào đây."

"Tôi biết cô ấy đang trong nguy hiểm," Tôn Oanh hét lên, giọng khàn đặc vì kiệt sức.

"Cô ấy là người duy nhất có thể giải mã lỗi hệ thống!

Nếu các anh tiếp tục khu vực này, toàn bộ dữ liệu não bộ của nam chính sẽ bị hỏng vĩnh viễn!"

Tâm Nhàn rùng mình khi nghe thấy cụm từ 'nam chính'.

Từ đó luôn gợi nhắc đến Lâm Tử Hàn.

Và cũng là lời nhắc nhở đau đớn về vai trò mà cô đã vô tình đảm nhận trong cuộc đời anh.

Cô không muốn Tôn Oanh biết thêm bất cứ điều gì nữa.

Sự thật sẽ làm vỡ tan mọi thứ họ đang cố gắng xây dựng lên, bao gồm cả sự bình yên mong manh của Tử Hàn.

Nhưng bí mật không thể giấu mãi dưới lớp vỏ im lặng được nữa.

Tâm Nhàn nhìn thấy những mảnh kính vỡ phản chiếu hình ảnh cô — một người phụ nữ với đôi mắt mệt mỏi và khuôn mặt nhợt nhạt nhưng quyết đoán.

Cô phải hành động ngay bây giờ, trước khi Tôn Oanh phát hiện ra sự hiện diện của mình trong chính khu vực nguy hiểm nhất này.

Một cú va chạm mạnh từ phía sau khiến Tâm Nhàn ngã sõ soải xuống sàn nhà ga ngầm bên kia cửa kính vỡ vẫn còn vang vọng tiếng bước chân vội vã của những kẻ săn ký ức, nhưng ở đây, trong lòng trái tim đen tối của Mnemosyne, sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

Một bàn tay thô bạo giữ chặt vai cô, ép mặt xuống sàn bê tông lạnh giá.

"Ngừng lại," một giọng nói trầm thấp phát ra từ bóng tối phía sau lưng.

Không phải là an ninh của công ty.

Đó là những 'Thợ Sưu Tập' – những kẻ chuyên đi săn lùng và xóa bỏ bằng chứng sống về các thí nghiệm trái phép của Mnemosyne.

Tâm Nhàn không chống cự ngay lập tức.

Cô quan sát nhanh tình thế xung quanh qua góc nhìn hạn chế trên sàn nhà.

Hai bóng đen khác đang tiến lại gần, ánh mắt lạnh băng như những cỗ máy giết người không cảm xúc.

Họ không muốn bắt giữ cô sống nữa.

Nhiệm vụ của họ là thanh toán sạch sẽ mọi dấu vết còn sót lại sau khi phòng thí nghiệm bị lộ.

Một cú đấm thẳng vào sườn khiến phổi Tâm Nhàn sập xuống, đau đớn xé toạc cơ thể từ bên trong.

Cô ho ra máu, vị mặn chát lan tỏa khắp khoang miệng.

Nhưng nỗi sợ hãi đã biến mất, thay thế bằng một sự tỉnh táo lạnh lùng đến kinh ngạc.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức bị xóa nhòa bỗng chốc trở lại dưới dạng những mảnh vỡ sắc lẹm: hình ảnh Mạc Vân Khương mỉm cười khi đưa cho cô thiết bị quét não; giọng nói của Lâm Tử Hàn hỏi vì sao anh lại yêu cô một cách cuồng nhiệt như vậy.

Sự thật không phải là tình yêu.

Đó là sự thao túng.

Và bây giờ, họ muốn xóa sạch cả bằng chứng cuối cùng về nó — chính con người Đường Tâm Nhàn.

Tâm Nhàn dùng sức mạnh còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ để hất tay kẻ đang giữ cô ra xa.

Cô lăn mình sang bên cạnh một tủ đựng hồ sơ kim loại nặng nề, tránh được lưỡi dao găm lao vút qua không khí cách mũi chỉ vài centimet.

Sương mù nước mắt nhòe đi tầm nhìn của cô, nhưng trí tuệ thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Cô nhớ ra điều mà Mạc Vân Khương đã nói với cô trong lần gặp cuối cùng trước khi ký ức bị xóa: *"Khi tất cả mọi thứ sụp đổ, hãy tìm về điểm khởi đầu."* Điểm khởi đầu không phải là nơi họ gặp nhau ở trường đại học.

Đó là căn phòng server chính — nơi lưu trữ gốc của toàn bộ dự án 'Chìa Khóa'.

Những kẻ mặt nạ rút lui nhanh chóng như chúng xuất hiện, để lại sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng ồn ào trước đó.

Tâm Nhàn nằm ngửa trên sàn nhà lạnh lẽo, thở hổn hển từng hơi đứt quãng.

Máu từ vết thương ở thái dương đã khô cứng, tạo thành những vệt đỏ sẫm bám chặt vào da thịt cô.

Nhưng nỗi đau thể xác không còn là ưu tiên hàng đầu nữa.

Trong tay phải run rẩy của cô đang cầm chiếc điện thoại thông minh mà Tôn Oanh cố gắng đưa cho cô trước khi bị an ninh ngăn cản ở hành lang bên ngoài.

Màn hình hiển thị một mã truy cập khẩn cấp: .

Đây là thứ duy nhất còn lại sau vụ nổ phòng thí nghiệm B.

Tâm Nhàn nhận ra rằng đây không phải là mật khẩu để vào hệ thống thông thường.

Đây là lệnh override — quyền kiểm soát tối thượng đối với giao diện người dùng của thiết bị cấy ghép não bộ mà Lâm Tử Hàn đang mang trên đầu mình.

Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đều như một lời nhắc nhở về sự lựa chọn khủng khiếp sắp đến trước mặt.

Nếu cô sử dụng mã này, cô có thể truy cập vào nhật ký hoạt động của thiết bị và chứng minh rằng cảm xúc của Tử Hàn đối với cô hoàn toàn là giả tạo — được lập trình bởi Mnemosyne thông qua các xung điện não bộ định kỳ.

Nhưng nếu làm vậy, cô sẽ phá vỡ ảo tưởng hạnh phúc duy nhất mà anh đang có.

Cô sẽ biến người đàn ông mình yêu thành một nạn nhân bất lực của công nghệ độc ác.

Và tệ hơn nữa, hành động này có thể kích hoạt cơ chế tự bảo vệ của hệ thống, dẫn đến việc xóa sạch ký ức hiện tại của Tử Hàn — bao gồm cả những kỷ niệm đẹp đẽ họ đã tạo ra trong thời gian gần đây.

Tâm Nhàn gõ vào màn hình điện thoại với ngón tay tê dại do lạnh và sợ hãi.

Mã truy cập được chấp nhận.

Một cửa sổ dữ liệu mới mở ra, hiển thị tên file: .

Cô nhấp đúp chuột trái vào tập tin đó, chờ đợi sự thật trần trụi hiện ra trước mắt mình như một con quái vật từ sâu thẳm bóng tối.

Dữ liệu bắt đầu tải về với tốc độ chậm chạp đáng ghét trong khi tín hiệu mạng yếu dần đi do hệ thống đang bị ngắt kết nối cưỡng bức bởi đội ngũ kỹ thuật khẩn cấp của Mnemosyne.

Cửa phòng server chính mở ra một cách nhẹ nhàng, không hề có tiếng còi báo động hay ánh sáng đỏ nhấp nháy nữa.

Tâm Nhàn bước vào bên trong, cảm giác lạnh lẽo từ sàn nhà ga ngầm lan tỏa khắp cơ thể cô như những ngón tay băng giá chạm vào da thịt nóng bừng vừa qua cuộc chiến sinh tồn.

Những bóng đen của các máy chủ đang hoạt động phát ra tiếng hum đều đặn tạo nên một bản nhạc nền kỳ lạ cho khoảnh khắc đối mặt với sự thật cuối cùng này.

Tâm Nhàn ngồi xuống trước bàn làm việc trung tâm, nơi màn hình chính vẫn còn hiển thị dòng mã xanh lá cây nhấp nháy yếu ớt từ trước đó.

Cô nhìn vào danh sách các lệnh đã được thực hiện trong vòng 24 giờ qua và thấy một mục đặc biệt nổi bật giữa hàng loạt dữ liệu kỹ thuật phức tạp: .

Mã viết tắt của Mạc Vân Khương?

Hay là Main Character — Nhân Vật Chính?

Tâm Nhàn cảm thấy lạnh sống lưng khi nhận ra rằng lệnh xóa ký ức không chỉ đến từ sự thao túng bên ngoài, mà còn có thể liên quan trực tiếp đến chính Lâm Tử Hàn trong một phiên bản ý thức nào đó đã bị ảnh hưởng bởi thiết bị Mnemosyne trước đây.

Điện thoại của cô rung lên mạnh mẽ trên bàn làm việc, cắt ngang dòng suy nghĩ đang chập chờn giữa hy vọng và tuyệt vọng này.

Màn hình hiển thị tên gọi quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ: .

Tâm Nhàn nhìn chăm chú vào màn hình rung động liên hồi đó mà không dám nhấc máy lên ngay lập tức, bởi vì cô biết rằng phía bên kia đường dây điện thoại này đang chờ đợi câu trả lời quyết định số phận của cả hai người họ.

Tiếng chuông thứ mười vang lên, kèm theo giọng nói lạnh băng vang trực tiếp trong đầu cô: "Tâm Nhàn, ngươi đã chết rồi." Cô chết lặng, máu từ góc miệng trào ra khi nhận ra linh căn đang bị thiêu đốt từ bên trong.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập