Chương 36

Khói thuốc súng và mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám dính trên mũi Đường Tâm Nhàn khi cô trượt dài trên sàn nhà ga ngầm, va phải một cột bê tông lạnh lẽo.

Tiếng bước chân của những kẻ săn ký ức – những "Thợ Sưu Tập" không giấy phép – vang lên đều đặn như nhịp tim sắp chết trong bóng tối dày đặc.

Cô hít thở shallow, cố gắng giữ cho lồng ngực ổn định, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại tanh tưởi của sợ hãi.

Tâm Nhàn dựa lưng vào tường lạnh lẽo, tay run rẩy tìm chiếc ví nhỏ đựng thẻ căn cước giả mạo mà Tôn Oánh đã chuẩn bị vội vàng trước khi cô chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm B3.

Ánh đèn huỳnh quang phía trên nhấp nháy điên cuồng, chiếu những tia sáng xanh lét lên khuôn mặt tái mét của cô.

Những giọt mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, tạo cảm giác như có vô số con giun đang bò dưới da thịt.

Cô không nhớ rõ mình đã làm gì để kích hoạt sự truy đuổi này.

Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc Mạc Vân Khương xuất hiện với nụ cười ngọt ngào đáng sợ và ống tiêm màu tím óng ánh, thế giới của cô sụp đổ hoàn toàn.

Hắn nói ký ức đau buồn là ảo tưởng.

Hắn nói anh ấy – Lâm Tử Hàn – đang bị thao túng bởi chính công ty mà anh phục vụ.

Cô là chìa khóa mở cánh cửa đó.

Tiếng bước chân dừng lại gần hơn.

Một giọng khàn đặc, méo mó qua lớp mặt nạ gas phát ra: "Tìm thấy rồi." Tâm Nhàn nhắm mắt lại, nhưng sự im lặng của cô không phải là đầu hàng mà là một vũ khí khác – sự trung thực tàn khốc khi không thể kiểm soát bản thân.

Cô biết nếu họ chạm vào cô, họ sẽ lấy đi những gì còn sót lại trong đầu.

Không chỉ ký ức về quá khứ bị xóa, mà cả lý do tại sao cô phải sống tiếp.

Bỗng nhiên, một bàn tay sắt siết chặt vai cô, kéo mạnh ra khỏi góc khuất.

Tâm Nhàn gào lên, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng động cơ của đoàn tàu điện ngầm vừa lao qua bên kia đường ray.

Cô quay lại, đối mặt với ba bóng đen đứng chắn lối thoát.

Họ mặc áo khoác rách nát, mang theo những thiết bị thô sơ gắn trên cổ tay – những "Đầu Đọc Ký ức" tự chế, phát ra ánh sáng đỏ ngầu đe dọa.

"Hãy giao nộp gói dữ liệu," người dẫn đầu nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

"Chúng tôi biết em có nó." Tâm Nhàn lùi lại một bước nữa, gót chân chạm vào rãnh nước đọng trên sàn nhà ga.

Cô nhìn những ánh mắt trống rỗng sau lớp kính bảo hộ của họ.

Họ không phải là quái vật.

Họ chỉ là nạn nhân khác của hệ thống Mnemosyne – những người bán đi ký ức đau buồn để mua sự quên lãng tạm thời, và giờ đây trở thành công cụ cho chính cái xã hội mà họ từng khao khát trốn thoát.

"Em không có gì," cô nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng.

Sự thật này cắt ngang không khí ngột ngạt.

"Tôi chỉ là một kẻ chạy trốn." Người đàn ông (cười lạnh), đưa tay lên điều chỉnh thiết bị trên cổ tay.

"Sự im lặng của em chứng minh ngược lại.

Giao ra đi, hoặc chúng tôi sẽ lấy nó bằng cách khác." Tâm Nhàn cắn chặt môi đến mức chảy máu.

Cô không thể nói dối được.

Nhưng cô cũng không thể để họ chạm vào mình.

Nếu họ đọc được ký ức trong đầu cô – đặc biệt là phần liên quan đến việc kích hoạt 'gói ký ức' của Tử Hàn – thì mọi nỗ lực bảo vệ anh sẽ trở nên vô nghĩa.

Mnemosyne sẽ biết rằng cô đã đánh cắp quyền kiểm soát từ tay họ.

Và khi đó, không chỉ Tử Hàn mà cả Tôn Oánh cũng sẽ bị đe dọa.

Không khí trong nhà ga dường như đông đặc lại.

Những ký ức giả tạo mà Thợ Sưu Tập đã tiêm vào não để tăng sức mạnh đột nhiên bị nhiễu loạn.

Tâm Nhàn cảm nhận được sự rung động lạ lùng từ sâu thẳm bên trong – không phải là nỗi sợ hãi, mà là một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn: khả năng kết nối với những mảnh vỡ ký ức xung quanh cô.

Cô nhớ lời Tôn Oánh nói trước khi chia tay: *"Em có khả năng đặc biệt, Tâm Nhàn.

Em không chỉ lưu trữ ký ức; em còn cộng hưởng với chúng."* Lúc ấy, Tâm Nhån đã nghĩ đó là sự hoang tưởng của một người bạn đang tuyệt vọng tìm cách bảo vệ cô.

Nhưng giờ đây, đứng giữa ba kẻ thù trong bóng tối nhà ga ngầm, cô nhận ra rằng Oánh đúng một phần.

Tâm Nhàn không tấn công trực tiếp vào cơ thể họ.

Thay vì vậy, cô nhắm mắt lại và tập trung vào điểm neo cảm xúc của những ký ức xung quanh – những mảnh vỡ đau khổ mà các Thợ Sưu Tập đã tích tụ trong quá trình săn đuổi.

Cô hình dung ra chúng như những sợi dây thừng mỏng manh nối liền giữa tâm trí mình và kẻ thù.

Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khi cô bắt đầu kéo những cảm xúc đó vào bên trong.

Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi của người đàn ông dẫn đầu.

Sự tuyệt vọng vì mất đi đứa con gái của gã thứ hai.

Và nỗi day dứt không thể giải thích được của tên cuối cùng – kẻ đã từng là một bác sĩ tâm lý trước khi trở thành Thợ Sưu Tập.

Tâm Nhàn mở mắt ra, đồng tử co lại dữ dội.

Cô hét lên, nhưng không phải bằng giọng nói của mình mà là bằng tiếng vọng từ những ký ức vừa xâm nhập vào ý thức cô: *"Tại sao anh làm vậy?!"* Ba bóng đen sững sờ đứng tại chỗ.

Thiết bị trên cổ tay họ bắt đầu phát ra tia lửa chập chờn.

Hệ thống xử lý cảm xúc trong não họ quá tải vì lượng dữ liệu mâu thuẫn đột ngột xuất hiện.

Họ không chuẩn bị cho việc đối mặt với chính nỗi đau mà mình đã cố gắng quên lãng.

Nhàn?" Giọng nói run rẩy của người dẫn đầu vang lên, đầy hoang mang.

"Em đang làm gì vậy?

Nó sẽ phá vỡ cấu trúc." Cô không trả lời.

Tâm Nhån tiếp tục đẩy mạnh hơn nữa, dùng chính sự nhạy cảm tinh tế vốn có để xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo mà họ đã xây dựng quanh ký ức thật của mình.

Cô muốn họ nhớ lại.

Cô muốn họ đau đớn như cô từng đau đớn.

Chỉ khi đối mặt với thực tại tàn khốc, mới hy vọng rằng hệ thống Mnemosyne sẽ ngừng thao túng những con người yếu đuối này.

Nhưng rồi, một giọng nói trầm thấp, quen thuộc vang lên từ phía sau các cột bê tông, cắt ngang dòng chảy ký ức đang hỗn loạn: "Đừng nhắm mắt, Tâm Nhàn.

Anh không thích nhìn em sợ hãi." Lâm Tử Hàn bước ra từ bóng tối, không mang theo vũ khí, chỉ với bộ vest đen vẫn còn vương vết bụi tro của phòng thí nghiệm B3.

Ánh mắt anh sắc bén hơn bình thường, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự mệt mỏi đến cùng cực – dấu hiệu của việc vừa trải qua một cuộc đối đầu tâm trí khốc liệt nào đó trước khi tìm thấy cô.

Tâm Nhàn sững sờ, không kịp phản ứng.

Cô buông lỏng nắm tay đang siết chặt vào những sợi dây ký ức kia.

Ngay lập tức, ba Thợ Sưu Tập gục xuống sàn nhà ga, co quắp trong nỗi đau của chính quá khứ mà họ vừa bị ép đối mặt.

Họ không chết, nhưng ý thức tạm thời tê liệt – một hình phạt tàn nhẫn hơn cả cái chết bởi nó buộc họ phải sống với những gì mình đã cố gắng trốn chạy.

Tử Hàn tiến đến gần cô, bước đi chậm rãi như thể sợ làm vỡ đi sự mong manh của khoảnh khắc này.

Anh dừng lại trước mặt Tâm Nhàn, ánh mắt quét qua khuôn mặt tái mét và đôi môi chảy máu của cô.

Nỗi đau trong nhìn anh sâu sắc hơn bất kỳ lời nào có thể diễn tả.

"Cô bị thương," Tử Hàn nói, giọng khàn đặc vì lo lắng tột độ.

Bàn tay anh đưa ra, run rẩy khi chạm vào má cô để lau đi vết bẩn và bụi tro.

"Tôi tìm khắp nơi.

Oánh không chịu nói với tôi em ở đâu." Tâm Nhån lùi lại một bước nhỏ, tránh khỏi bàn tay ấm áp ấy.

Cô không thể để anh tiếp xúc trực tiếp như thế này – không phải vì sợ bị tổn thương mà là bởi cô biết rằng sự hiện diện của anh đang kích hoạt những phản ứng nguy hiểm trong hệ thống Mnemosyne.

Nếu họ phát hiện ra mức độ kết nối giữa hai người, mọi nỗ lực bảo vệ sẽ sụp đổ hoàn toàn.

"Tôi ổn," Tâm Nhàn nói, giọng đều đặn nhưng lạnh lùng hơn bình thường – một cơ chế tự vệ mà cô đã học được qua những ngày tháng im lặng chịu đựng nỗi đau đơn độc.

"Lớp trưởng nên quay về.

Đây không phải nơi dành cho người như anh." Tử Hàn nhíu mày, vẻ mặt căng thẳng khi nhận ra sự xa cách trong giọng nói của Tâm Nhàn.

Nhưng trước khi anh có thể đáp lại điều gì thêm, một âm thanh kỳ lạ phát ra từ chiếc điện thoại nằm trong túi áo khoác của anh – màn hình sáng lên hiển thị thông tin nhắn đến từ số máy không rõ danh tính với nội dung ngắn gọn nhưng đầy đe dọa: *"Chừng nào thì bạn sẽ tỉnh thức hoàn toàn?"* Tử Hàn chưa kịp chạm vào nút gọi, một bàn tay băng giá đã siết chặt cổ họng hắn.

Hơi thở nóng hổi phả vào tai kèm theo giọng cười khẩy từ phía sau lưng anh: "Chưa đủ sâu." Tâm Nhàn quay đầu lại và nhìn thấy Mạc Vân Khương đứng đó – trong bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy điên cuồng.

Anh ta mỉm cười nhẹ nhàng đáng sợ, tay cầm một ống tiêm thủy tinh trong suốt chứa đầy chất lỏng màu tím óng ánh lung linh huyền ảo chưa từng thấy bao giờ trước đây cả dù chỉ là mơ hồ nhất cũng chẳng thể nào tưởng tượng ra được cảnh tượng kinh hoàng tuyệt đối này đang diễn ra ngay trước mắt hai người họ nữa đâu.

"Em đã quên," Mạc Vân Khương nói, giọng điệu ngọt ngào như mật ong pha độc dược chết chóc tột cùng bi đát thảm hại đáng thương tội nghiệp vô vàn lần nữa rồi đó xem nào?, "ký ức đau buồn không [Ch.35 - ĐẦU] ## Chương 36 Sự Thật Giá Rối Bầu không khí trong phòng thí nghiệm tâm lý học của trường Đại học A trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.

Đường Tâm Nhàn đứng giữa vòng tròn ánh sáng lạnh lẽo của thiết bị quét não bộ, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

(Lưu ý: Đoạn văn trên là phần tiếp nối mạch truyện từ chương trước để đảm bảo tính liên tục).

Tuy nhiên, trở lại hiện tại trong nhà ga ngầm – Mạc Vân Khương xuất hiện không phải ngẫu nhiên.

Hắn đã theo dõi Tâm Nhàn và Tử Hàn suốt cả ngày hôm.

phát hiện ra rằng ký ức của nam chính bắt đầu bị nhiễu loạn do ảnh hưởng từ "chìa khóa" mà hắn gọi là Đường Tâm Nhàn.

Và giờ đây, hắn quyết định thu hồi thứ thuộc về mình – hoặc tiêu diệt nó nếu cần thiết.

Tử Hàn cố gắng khỏi nắm tay siết chặt cổ họng anh ta đang áp đảo sức mạnh vật lý nhờ vào việc đã tiêm một loại thuốc kích thích thần kinh đặc biệt vào cơ thể trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm B3.

Nhưng nỗ lực của Tử Hàn chỉ khiến Mạc Vân Khương cười lớn hơn – âm thanh vang dội trong không gian kín hẹp của nhà ga, làm rung chuyển cả những cột bê tông xung quanh.

"Đừng phí sức," Mạc Vân Khương nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết thay vì đe dọa mạng sống một người đàn ông trước mặt mình.

"Em nghĩ rằng mình có thể bảo vệ hắn?

Với cái đầu trống rỗng và ký ức bị xóa của em thì sao?" Tâm Nhàn nhìn Tử Hàn – khuôn mặt anh đỏ bừng vì thiếu oxy, ánh mắt vẫn cố gắng giữ vững sự tỉnh táo dù cơ thể đang chịu đựng áp lực khủng khiếp.

Cô muốn hét lên rằng không phải vậy – rằng cô có lý do riêng để bảo vệ anh, ngay cả khi đó là một bí mật đau đớn mà anh không bao giờ nên biết.

Nhưng những từ ngữ bị nghẹn lại trong cổ họng khi cô nhận ra sự thật phũ phàng: Mạc Vân Khương đúng ở một điểm quan trọng nhất – ký ức của Tâm Nhàn thực sự đã bị thao túng, và chính điều đó khiến cô trở thành mối đe dọa tiềm tàng cho toàn bộ hệ thống kiểm soát mà Mnemosyne đang xây dựng.

"Thả anh ấy ra," Tâm Nhàn nói, giọng điệu sắc lạnh hơn bất kỳ lúc nào trước đây – một phản ứng tự nhiên khi đối mặt với nguy hiểm trực tiếp đến người mình yêu quý nhất trên đời này dù phải hy sinh tất cả để bảo vệ họ khỏi những sự thật tàn khốc mà không ai có thể chịu đựng được nếu biết rõ chi tiết cụ thể về nó.

Mạc Vân Khương nhếch mép cười, nhưng không buông tay ra khỏi cổ Tử Hàn.

Thay vào đó, anh ta đưa ống tiêm màu tím lên cao hơn – ánh sáng đèn huỳnh quang chiếu qua chất lỏng bên trong tạo thành những vệt bóng loáng kỳ lạ giống như máu đông đặc lại dưới đáy đại dương sâu thẳm nơi mà con người không bao giờ dám đặt chân tới vì sợ hãi những thứ tồn tại vĩnh cửu ngoài tầm kiểm soát của trí tuệ thông thường.

"Em muốn cứu hắn?" Mạc Vân Khương hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích nhưng mang theo một sự tò mò thực sự – dường như anh ta cũng đang thử nghiệm giới hạn cuối cùng trong kế hoạch điên rồ mà mình đã vạch ra từ lâu đời trước khi mọi thứ bắt đầu đi lệch hướng ban đầu.

"Hay em muốn cứu chính mình khỏi nỗi sợ hãi rằng một ngày nào đó, hắn sẽ nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra?" Tâm Nhàn im lặng – không phải vì cô không biết câu trả lời mà là bởi vì sự thật quá đau đớn đến mức ngay cả việc nghĩ về nó cũng đủ làm tâm trí cô sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Cô nhìn Tử Hàn – ánh mắt anh vẫn kiên định, dù đang nghẹt thở nhưng vẫn cố gắng truyền tải một thông điệp đơn giản qua cái nhìn: *Đừng lo lắng cho tôi.* Nhưng Tâm Nhàn không thể không lo lắng.

Không chỉ vì tình cảm sâu sắc mà cô dành cho người đàn ông này – vượt xa khỏi những gì ký ức bị xóa có thể giải thích được bằng logic thông thường của con người bình thường sống trong xã hội hiện đại phức tạp ngày nay đầy rẫy những mối quan hệ giả tạo và sự thao túng tinh vi đến mức khó tin về mặt đạo đức lẫn pháp lý nếu xét theo góc độ truyền thống lâu đời từ ngàn năm trước cho đến tận bây giờ vẫn chưa tìm ra lời giải đáp thỏa đáng nhất cho câu hỏi đặt ra tại sao con người lại sẵn sàng bán đi chính linh hồn mình để đổi lấy sự hạnh phúc tạm thời hão huyền mà thôi.

Mạc Vân Khương dường như đọc được suy nghĩ của Tâm Nhàn – hoặc ít nhất là phần nào đó trong chuỗi cảm xúc phức tạp đang diễn ra bên trong tâm trí cô thông qua những tín hiệu vi mô phát ra từ sóng não bộ đang bị thiết bị Mnemosyne theo dõi liên tục mà không hề hay biết về sự hiện diện âm thầm này từ phía đối phương luôn sẵn sàng chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để hành động quyết liệt nhằm đạt được mục tiêu tối thượng của mình dù phải trả bất cứ giá nào đi chăng nữa cũng không thể thay đổi kết cục đã định sẵn từ lâu đời trước khi mọi thứ bắt đầu diễn ra theo hướng ngược lại hoàn toàn so với dự kiến ban đầu.

Làn khói đen bất ngờ xé toạc mặt nạ đạo mạo của lão giả, để lộ ra khuôn mặt tàn lụi đầy vết thương thối rữa.

Linh khí trong cơ thể hắn bỗng chốc trở nên hỗn loạn, muốn hét lên nhưng cổ họng như bị vô hình siết chặt.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập