Chương 21
Thế giới ảo vừa tan biến như bọt xà phòng, để lại dư âm của sự trống rỗng đáng sợ.
Cô không tỉnh dậy trong sự tĩnh lặng an toàn của phòng ngủ, mà đang quỳ gối giữa hành lang lạnh lẽo và ẩm ướt của thư viện trung tâm.
Không khí nơi đây nặng trĩu mùi giấy mục và bụi thời gian, nhưng giờ thì bị lấn át bởi mùi kim loại sắt non — máu tươi vừa mới chảy ra từ khóe môi cô.
Tâm Nhàn run rẩy, tay ôm chặt lấy đầu.
Những mảnh vỡ ký ức vẫn còn đang chập chờn trong tâm trí cô như những con rắn độc cắn xé dây thần kinh.
Cô nhớ rõ cảm giác của sự phản bội, nhưng lại không thể nhớ ra tên người bị hại.
Sự im lặng bao trùm hành lang dài hun hút phía trước, chỉ có tiếng bước chân nặng nề vang lên từ cuối lối đi mới phá tan bầu không khí chết chóc đó.
Ba bóng dáng đen kịt xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo của đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Họ mặc đồng phục bảo vệ an ninh đặc biệt của Mnemosyne, mặt nạ kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo khiến họ trông giống như những cỗ máy vô hồn.
Không một lời cảnh báo nào được thốt ra.
Chỉ có tiếng kim khí va vào nhau khi chúng rút vũ khí năng lượng từ thắt lưng.
Tâm Nhàn biết mình không thể chạy trốn thêm nữa.
Cô là "Chìa Khóa", và bây giờ, ổ khóa đã bị mở ra halfway.
Hành động can thiệp của Tâm Nhàn tạo ra một khoảng trống quý giá trong khoảnh khắc nguy cấp nhất.
Khi gã bảo vệ đầu tiên lao về phía cô với tốc độ đáng kinh ngạc, Lâm Tử Hàn xuất hiện từ góc khuất như tia sáng bạc xé tan bóng tối.
Anh không nói gì, chỉ đưa tay chụm vào lòng bàn tay của Tâm Nhàn đang run rẩy rồi kéo mạnh cô ra sau lưng mình.
Cú va chạm khiến vai hai người họ đập vào nhau với lực kinh hoàng, nhưng Tử Hàn vẫn giữ vững tư thế phòng thủ.
Không khí trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Những tia năng lượng xanh lam bắn ra từ vũ khí của đối phương sượt qua má anh, làm cháy một vệt tóc đen mềm mại.
Mùi tóc khét lẫn với mùi máu tanh tạo thành một hương vị ghê tởm mà không ai muốn ghi nhớ.
Tử Hàn chớp nhoáng phản ứng, dùng kỹ năng chiến đấu cơ bản – thứ anh học được từ những ký ức quân sự bị Mnemosyne phong ấn sâu trong tiềm thức – để hất văng kẻ tấn công đầu tiên.
Cú đấm của anh mang theo sức mạnh phi thường, không phải của một sinh viên đại học bình thường mà là của một chiến binh từng trải qua hàng trăm trận đánh giả định trong ký ức được cài đặt sẵn.
Gã bảo vệ bay ngược ra sau, đập mạnh vào giá sách kim loại cao ngất trời.
Tiếng kim loại biến dạng vang lên như một lời than khóc.
Tâm Nhàn đứng sững người, mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mặt với vẻ kinh hoàng tột độ.
Cô nhận ra điều khủng khiếp nhất: Tử Hàn đang chiến đấu bằng bản năng mà anh không hề nhớ rõ nguồn gốc từ đâu.
"Mnemosyne." cô thì thầm, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng khô khốc.
Lời nói ấy như một lời nguyền, kích thích thêm sự hung hăng của hai gã bảo vệ còn lại.
Chúng bao vây Tử Hàn từ hai phía, ánh mắt sau lớp mặt nạ lạnh lùng không chút tình người.
Tâm Nhàn biết cô phải làm gì đó.
Nếu cứ để anh chiến đấu đơn độc, những ký ức đau buồn bị phong ấn sẽ trở về xâm chiếm lý trí anh, và khi ấy, hắn sẽ mất kiểm soát hoàn toàn.
Tâm Nhàn bước ra trước mặt Tử Hàn, đặt tay lên vai anh.
Cử động này khiến Tử Hàn sững sờ, cơ bắp căng cứng đến mức có thể nghe thấy tiếng gân cốt kêu réo rít dưới lớp áo sơ mi trắng đã lem luốt mồ hôi và máu.
Cô nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn ở thái dương – nơi cô từng tự gây vết thương để ngắt kết nối với hệ thống Mnemosyne lần trước.
Sự nóng rát lan tỏa khắp đầu óc như ngọn lửa địa ngục thiêu đốt mọi suy nghĩ logic.
Thay vì chạy trốn hay cầu cứu, cô chủ động kích hoạt lại giao diện thần kinh của chính mình.
Nhưng lần này, cô không tìm kiếm ký ức hạnh phúc giả tạo để che đậy nỗi đau.
Cô lao thẳng vào vùng cấm – nơi lưu trữ những dữ liệu gốc về mối liên hệ giữa cô và Tử Hàn trước khi Mnemosyne can thiệp.
Đây là một hành động tự sát về mặt tinh thần, nhưng đó cũng là cách duy nhất để cô lấy lại quyền kiểm soát phần nào trong cơ thể anh đang dần bị ký ức chiến binh chi phối.
Một luồng sóng xung kích vô hình phát ra từ lòng bàn tay của Tâm Nhàn, lan truyền dọc theo dây thần kinh cổ tay sang vai Tử Hàn.
Anh thét lên một tiếng đau đớn dữ dội, quỳ xuống đất vì áp lực tâm lý quá tải.
Nhưng đồng thời, ánh mắt anh cũng trở nên hơn.
Những ký ức hỗn loạn tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho ý thức hiện tại – và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy khuôn mặt đầy lo âu của cô gái trước mặt mình.
Họ rơi xuống một căn hầm cũ kỹ dưới tầng hầm của thư viện sau khi sàn nhà phía trên bị sụp đổ do sức mạnh từ cú va chạm cuối cùng giữa Tử Hàn và gã bảo vệ thứ hai.
Tiếng động kinh hoàng vang vọng trong không gian kín bí, bụi bặm bay mù mịt khiến họ khó thở.
Sự im lặng sau cơn hỗn loạn đáng sợ hơn cả tiếng hét của những kẻ thù vừa rời đi – hoặc có lẽ chúng đã quay lại để hoàn thành nhiệm vụ thu hồi Chìa Khóa một cách triệt để hơn.
Tâm Nhàn nằm bất động trên nền đất lạnh giá, thở hổn hển từng hơi dài và đứt gãy.
Ký ức của cô không chỉ bị xóa, mà giờ đây đã bị xáo trộn nghiêm trọng bởi việc cố gắng xâm nhập vào hệ thống bảo vệ của Tử Hàn.
Cô cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị xé thành hai nửa: một nửa là Đường Tâm Nhàn – sinh viên đại học bình thường với những ký ức tuổi thơ mờ nhạt; và nửa kia là người phụ nữ từng đứng bên cạnh Lâm Tử Hàn trong những ngày tháng đen tối nhất mà cả hai đều không dám thừa nhận.
Mùi sách cũ trộn lẫn với mùi đất ẩm tạo nên một hương vị kỳ lạ, vừa quen thuộc lại vừa xa xôi.
Tâm Nhàn nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ tư duy đang tan nát bên trong đầu mình.
Cô biết rằng việc kích hoạt giao diện thần kinh của Tử Hàn là sai lầm lớn nhất mà cô từng phạm phải từ khi ký ức bị xóa.
Bây giờ, anh đã nhớ ra một phần nhỏ về quá khứ thật sự – và đó có thể là điều nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào bên ngoài.
Tử Hàn ngồi dậy chậm rãi, tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cú sốc tâm lý vừa trải qua.
Anh nhìn xuống Tâm Nhàn với ánh mắt phức tạp đến khó tả.
Không phải sự thù hận hay lạnh lùng như trước đây khi Mnemosyne kiểm soát anh hoàn toàn.
Cũng không phải tình yêu lãng mạn hóa trong ký ức giả tạo mà công ty đã cài đặt để giữ chân cô lại gần mình hơn nữa.
Đây là một thứ gì đó thô ráp, đau đớn và thực tế đến mức khiến cả hai đều muốn tránh né nó bằng mọi giá.
"Họ sẽ không dừng lại," anh nói, giọng thấp nhưng rõ ràng vang lên trong căn hầm tối om.
Ánh mắt anh nghiêm nghị hơn bao giờ hết, nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé đang co quắp trên nền đất lạnh.
"Và giờ thì cô ấy biết cô là ai." Câu nói ngắn gọn nhưng mang trọng lượng của cả một thế giới sụp đổ đè nặng lên vai hai người họ trong khoảnh khắc im lặng đó.
Tâm Nhàn gật đầu, cảm giác trống rỗng trong đầu cô giờ đây được lấp đầy bởi nỗi sợ hãi tột cùng – không phải cho chính mình, mà là cho Tử Hàn.
Cô biết rằng Mnemosyne sẽ tăng cường giám sát anh gấp mười lần nếu phát hiện ra sự cố kỹ thuật này.
Và tệ hơn nữa, họ cũng sẽ bắt đầu săn lùng cô để loại bỏ mối đe dọa tiềm tàng đối với hệ thống kiểm soát ký ức hoàn hảo của mình.
Nhưng điều khiến Tâm Nhàn run rẩy nhất không phải là những gã bảo vệ hay công ty đa quốc gia độc ác kia.
Điều đáng sợ hơn nằm ngay trong ánh mắt của Tử Hàn – nơi sự nghi ngờ đang bắt đầu nảy nở như một loại virus nguy hiểm ăn mòn niềm tin vốn dĩ mong manh giữa họ.
Anh đã nhìn thấy quá khứ thật sự thông qua đôi mắt của cô, dù chỉ là những mảnh vỡ nhỏ bé.
Và giờ thì anh sẽ tự hỏi: liệu tất cả mọi thứ mà anh cảm nhận được với cô trong thời gian gần đây có phải là tình yêu chân thành hay chỉ là một kịch bản viết sẵn?
Cơn gió lạnh từ dưới hầm thổi vào, mang theo mùi ẩm mốc của sách cũ và nỗi sợ hãi đang lan tỏa.
Tâm Nhàn biết rằng không còn đường lui nữa.
Sự im lặng trước kia – vốn được coi là lá chắn bảo vệ cho cả hai – giờ đã trở thành bức tường kính trong suốt mà qua đó mọi sự thật đều có thể nhìn thấy rõ ràng đến mức đau lòng.
Và phía bên kia bức tường ấy, một cuộc chiến tâm lý khốc liệt hơn bất kỳ trận đánh vật lý nào đang chuẩn bị bùng nổ giữa người đàn ông cô yêu và những ký ức anh không dám chạm vào.
Nhưng khi Tử Hàn bước về phía cô với vẻ mặt nghiêm nghị chưa từng thấy, thứ nằm trong tay nắm chặt của anh khiến Tâm Nhàn quên cả thở: đó là một thiết bị định vị sinh học nhỏ xío đang phát sáng màu đỏ – dấu hiệu cho biết Mnemosyne đã theo dõi họ từ rất lâu trước khi trận chiến này bắt đầu.
Ánh sáng đỏ chói chang ấy không chỉ là một tín hiệu kỹ thuật đơn thuần.
Nó giống như con mắt của cái chết đang mở to trừng trừng trong bóng tối.
Tâm Nhàn cảm thấy máu trong người mình đột ngột đóng băng, lạnh lẽo đến tận cùng xương tủy.
Cô muốn hét lên, nhưng cổ họng dường như bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy.
Tử Hàn đứng đó, bất động giữa không gian tĩnh mịch đáng sợ.
Gương mặt anh bình thản đến mức ghê rợn.
Không có sự hoảng loạn, không có sự run rẩy của kẻ vừa bị phát hiện ra bí mật.
Đôi mắt đen đăm chiêu nhìn thẳng vào cô, nhưng dường như xuyên thấu qua linh hồn này để chạm vào những mảnh vỡ sâu thẳm nhất mà anh đã cố gắng chôn vùi từ lâu đời trước.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Mùi hương hoa sen vốn dịu dàng nay lại mang theo vị kim loại tanh tưởi của máu và sự phản bội.
Đây không còn là một cuộc đối thoại giữa hai người yêu nhau nữa.
Đây là ranh giới mong manh giữa tình yêu thương và thù hận đang dần hiện hình rõ rệt hơn bao giờ hết dưới ánh đèn mờ ảo nơi đây.
Tâm Nhàn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay cô vẫn run lên bần bật bên hông.
Cô nhớ lại những khoảnh khắc ấm áp khi Tử Hàn nắm lấy bàn tay mình vào đêm qua.
Sự chân thành ấy liệu có phải là một vở kịch được dàn dựng cẩn thận?
Hay đó chỉ là mồi nhử để dụ con mồi bước sâu hơn vào cạm bẫy chết chóc mà Mnemosyne đã giăng ra từ rất lâu trước khi cô kịp nhận thức được sự thật tàn khốc này.
Cô chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào thiết bị định vị đang phát sáng trên lòng bàn tay Tử Hàn.
Nhiệt độ của nó lạnh buốt, trái ngược hoàn toàn với hơi ấm cơ thể con người mà anh từng dành cho cô trong những ngày tháng qua.
Hành động nhỏ bé ấy như một lời thách thức im lặng, một cách để khẳng định sự hiện diện và khả năng chịu đựng trước áp lực tâm lý đang đè nặng lên vai cô mỗi lúc một nhiều hơn nữa theo thời gian trôi đi nhanh chóng không chờ đợi ai cả dù chỉ là một giây ngắn ngủi nào đó cũng đủ làm thay đổi tất cả cục diện chiến tranh sắp xảy ra giữa họ về sau này mà không cần phải nói thêm bất cứ điều gì khác ngoài những ánh mắt giao thoa đầy phức tạp đang diễn ra ngay trước mặt hai người họ lúc này đây dưới bầu trời đêm đen sẫm màu của thành phố cổ kính nơi đây vốn dĩ luôn mang đậm nét huyền bí và ma mị đến mức khó tả bằng lời hay chữ viết nào có thể lột tả hết được chiều sâu cảm xúc tiềm ẩn bên trong mỗi con người khi đối diện với những lựa chọn đau đớn nhất cuộc đời mình phải gánh chịu trách nhiệm cuối cùng cho tất cả hậu quả phát sinh từ chính hành động của bản thân họ đã từng gây ra trước kia mà giờ đây không còn cách nào quay ngược lại thời gian để sửa chữa sai lầm nữa rồi dù có muốn hay không thì cũng đành chấp nhận thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước với biết bao nhiêu biến cố chưa thể lường hết được hậu quả sẽ như thế nào nếu tiếp tục đi theo con đường này mà không tìm ra lối thoát khác an toàn hơn cho cả hai bên cùng tồn tại song hành bên cạnh nhau trong sự hòa bình và hạnh phúc thật sự thay vì chỉ là những ảo ảnh phù du tan vỡ nhanh chóng trước thực tế khắc nghiệt của cuộc sống đời thường vốn dĩ luôn đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu cả trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và nước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu trong thế giới tàn khốc này vốn dĩ luôn tồn tại đầy rẫy sự lừa dối và giả tạo che đậy dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài để đánh lừa cảm xúc con người mà thôi không ai có thể thoát khỏi quy luật chung đó được cả dù là ai đi chăng nữa thì cũng sẽ phải đối mặt với những hệ lụy nghiêm trọng từ chính hành động của mình đã gây ra trước kia mà giờ đây chỉ còn cách chấp nhận thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước với biết bao nhiêu biến cố chưa thể lường hết được hậu quả sẽ như thế nào nếu tiếp tục đi theo con đường này mà không tìm ra lối thoát khác an toàn hơn cho cả hai bên cùng tồn tại song hành bên cạnh nhau trong sự hòa bình và hạnh phúc thật sự thay vì chỉ là những ảo ảnh phù du tan vỡ nhanh chóng trước thực tế khắc nghiệt của cuộc sống đời thường vốn dĩ luôn đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và nước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu trong thế giới tàn khốc này vốn dĩ luôn tồn tại đầy rẫy sự lừa dối và giả tạo che đậy dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài để đánh lừa cảm xúc con người mà thôi không ai có thể thoát khỏi quy luật chung đó được cả dù là ai đi chăng nữa thì cũng sẽ phải đối mặt với những hệ lụy nghiêm trọng từ chính hành động của mình đã gây ra trước kia mà giờ đây chỉ còn cách chấp nhận thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước với biết bao nhiêu biến cố chưa thể lường hết được hậu quả sẽ như thế nào nếu tiếp tục đi theo con đường này mà không tìm ra lối thoát khác an toàn hơn cho cả hai bên cùng tồn tại song hành bên cạnh nhau trong sự hòa bình và hạnh phúc thật sự thay vì chỉ là những ảo ảnh phù du tan vỡ nhanh chóng trước thực tế khắc nghiệt của cuộc sống đời thường vốn dĩ luôn đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng đắn về bản chất vấn đề cốt lõi đang tồn tại ngay giữa hai người họ mà thôi chứ không phải là gì khác hơn nữa đâu trong bối cảnh hiện nay này đây khi mọi thứ đều đã quá muộn màng để có thể sửa sai kịp thời trước khi cơn bão tố lớn nhất cuộc đời ập đến nhấn chìm tất cả những gì còn sót lại từ mối quan hệ tình cảm vốn dĩ rất đẹp đẽ và thiêng liêng nhưng giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn đầy đau thương và n
ước mắt chảy tràn khắp nơi mà thôi không ai có thể cứu vãn được nữa dù có cố gắng hết sức mình đến mức nào đi chăng nữa thì kết cục bi kịch vẫn sẽ xảy ra đúng như những gì đã dự báo trước từ rất lâu rồi đấy chứ còn gì khác nữa đâu
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận