Chương 4
Anh không hề run rẩy.
Ngón tay cái phải của anh, nơi từng đâm vào khối lập phương đen tuyền, giờ đây đang nắm chặt chuôi thanh kiếm "Tử Huyết".
Lưỡi kiếm dài三尺, đen ngòm như đêm tối, còn dính đầy thịt nát và xương vỡ của ba tên tu sĩ Luyện Khí tầng 7 vừa bị anh xé xác chỉ trong vòng ba hơi thở.
Không phải vì anh tàn bạo.
Không phải vì anh thích giết chóc.
Mà vì Hệ Thống đang hét lên trong đầu anh, những dòng chữ đỏ chói, chớp tắt liên hồi như đèn báo động của một chiếc xe đua sắp lật đổ trên vách núi.
*[CẢNH BÁO: TỈ LỆ TỘI NGHIỆP ĐẠT 85%.
NGUY CƠ SỰ CỐ THỰC TẠI: CỰC CAO.]*
*[NHIỆM VỤ: TIÊU DIỆT 10 MỤC TIÊU TRONG KHU VỰC CẤM LÃNH.
THỜI GIAN CÒN LẠI: 00:45:00.]*
"Đừng dừng lại," giọng nói vô cảm của Hệ Thống vang lên, lạnh lùng như dao cạo da.
"Nếu ngươi dừng lại, vòng lặp sẽ sụp đổ sớm hơn dự kiến.
Và ngươi sẽ chết."
Hàn Phong hít một hơi sâu, không khí trong phổi anh đau nhói.
Linh lực trong cơ thể anh đang sôi sục, hỗn loạn.
Đó không còn là dòng chảy thanh tịnh của Đạo, mà là một cơn bão dữ dội, đầy thù hận và tuyệt vọng.
Anh nhìn xuống xác chết dưới chân mình.
Đôi mắt của họ vẫn còn mở to, kinh hoàng, không thể tin rằng một kẻ Luyện Khí tầng 1 lại có thể giết chết họ dễ dàng như vậy.
Nhưng họ không biết.
Họ không biết rằng mỗi một cú chém của Hàn Phong đều là một lần anh bán rẻ linh hồn mình cho cái gọi là "kết quả".
"Kết quả," Hàn Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
Anh lau máu trên mặt, ánh mắt lạnh băng quét qua khu rừng già phía trước.
"Nếu kết quả là sự hủy diệt, thì ta sẽ là người cầm bút viết nên cái kết đó."
Anh bước lên trên xác chết, giày đinh của anh dẫm lên một mảnh xương sườn vỡ.
Tiếng "lách cách" nhẹ nhàng vang lên trong sự im lặng chết chóc của khu rừng.
Không có tiếng chim hót.
Không có tiếng gió lay lá.
Chỉ có tiếng đếm ngược trong đầu anh, và tiếng bước chân của những kẻ săn mồi đang rình rập trong bóng tối.
Ánh nắng bắt đầu tắt dần.
Bầu trời chuyển sang màu tím sẫm, những tia sét màu đen bắt đầu劈 xuống đất, mỗi tiếng sét đều làm rung chuyển linh lực trong cơ thể Hàn Phong.
Anh cảm thấy đau đớn, như thể mỗi tế bào đang bị xé nhỏ.
Linh lực trong cơ thể anh đang đạt đến giới hạn.
Anh cần đến mục tiêu thứ mười.
Và anh đã tìm thấy.
Ở trung tâm khu rừng, dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, có một cô bé khoảng mười tuổi.
Cô bé mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, ngồi xếp bằng trên một tảng đá.
Xung quanh cô bé là một vòng tròn phong ấn bằng máu, những ký tự cổ xưa đang nhấp nháy ánh sáng đỏ rực.
Cô bé không phải là một tu sĩ.
Cô bé không có linh lực.
Nhưng cô bé lại là mục tiêu cuối cùng.
Hàn Phong bước tới, thanh kiếm trong tay anh nặng trĩu.
Anh nhìn vào cô bé.
Cô bé ngước lên, đôi mắt trong veo, không hề có sự sợ hãi.
"Anh đến rồi," cô bé nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông.
"Con đã đợi anh lâu lắm rồi."
Hàn Phong nhíu mày.
"Ngươi là ai?"
"Con là chìa khóa," cô bé mỉm cười.
"Con là linh hồn của vòng lặp.
Nếu anh giết chết con, vòng lặp sẽ bị phá vỡ.
Nhưng nếu anh không giết chết con, thế giới này sẽ sụp đổ."
Hàn Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Hệ Thống đang hét lên.
*[MỤC TIÊU CUỐI CÙNG: TIÊU DIỆT LINH HỒN VÒNG LẶP.
THƯỞNG: ĐỘT PHẢ LUYỆN KHÍ TẦNG 9.]*
*[CẢNH BÁO: HÀNH ĐỘNG NÀY SẼ GÂY RA HẬU QUẢ KHÔNG THỂ QUAY LẠI.]*
Hàn Phong nhìn vào cô bé.
Anh nhớ lại những chu kỳ trước.
Trong tất cả các chu kỳ, anh đều giết chết cô bé.
Và mỗi lần như vậy, anh đều cảm thấy một nỗi đau khủng khiếp trong lòng.
Nhưng lần này, anh khác.
Anh không còn là người trước kia.
Anh là phiên bản thứ 1000.
Anh đã chết 999 lần.
Anh đã điên loạn 999 lần.
Và giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa.
Anh hạ thanh kiếm xuống.
"Ta sẽ không giết ngươi," Hàn Phong nói.
Cô bé cười, nhưng nụ cười của cô bé đầy bi thương.
"Vậy thì anh sẽ chết.
Và thế giới này sẽ chết."
"Không," Hàn Phong nói, giọng anh lạnh lùng.
"Ta sẽ làm điều mà không ai trong số các lần lặp trước dám làm."
Anh rút thanh kiếm ra, nhưng không chĩa vào cô bé.
Anh chĩa vào chính ngực mình.
Hàn Phong bước ra khỏi khu rừng.
Bầu trời phía trên đã hoàn toàn tối đen.
Nhưng thay vì đêm tối bình thường, một mặt trời thứ hai, màu đen tuyền, đang từ từ nhô lên từ phía chân trời đối diện.
Đại Phá Hoại không phải là sự hủy diệt.
Đó là sự *khai sinh*.
Hệ Thống hiện lên một thông báo cuối cùng, với phông chữ vàng kim, trang trọng và đầy uy quyền:
*[CHU KỲ 1001 KẾT THÚC.]*
*[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI THẾ GIỚI MỚI.]*
*[NGƯỜI GIỮ CHÌA KHÓA ĐÃ TRỞ THÀNH QUỶ ĐẠO CHỦ.]*
*[NHIỆM VỤ MỚI: CHIẾN ĐẤU VỚI CHÍNH MÌNH.]*
Hàn Phong nhìn vào bàn tay mình.
Ngón tay cái của anh giờ đây đen ngòm, như thể được làm bằng than đá.
Anh cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang cuộn xoáy trong cơ thể anh.
Nhưng cùng với đó, là một nỗi cô đơn tột cùng.
Anh quay người, nhìn về phía khu rừng.
Cô bé vẫn ngồi đó, mỉm cười với anh.
Nhưng lần này, nụ cười của cô bé không còn bi thương.
Nó đầy sự chấp nhận.
"Chào tạm biệt, Hàn Phong," cô bé nói.
"Hãy sống thật tốt trong thế giới mới của ngươi."
Hàn Phong không đáp.
Anh chỉ cúi đầu, rồi bước đi, hướng về phía mặt trời đen tuyền.
Bóng dáng của anh dài ra, méo mó, biến thành hình dáng của một con quỷ.
Và trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói vang lên, lạnh lùng và đầy sự khinh miệt: *"Ngươi vẫn chưa hiểu, Hàn Phong.
Vòng lặp không phải là nơi ngươi bị mắc kẹt.
Nó là nơi ngươi đang bị nuôi dưỡng.
Và giờ đây, ngươi đã sẵn sàng để trở thành món ăn."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận