Chương 39

Đó là thứ mùi đầu tiên xâm chiếm khứu giác của Lâm Trì, nặng nề và dày đặc hơn cả khí oxy trong phổi anh.

Không phải máu người bình thường với hương sắt gỉ ngọt ngào mà quen thuộc.

Đây là mùi of sự phân hủy thời gian, mùi của những ký ức đang thối rữa dưới đáy Khe Rãnh Thời Gian.

Lâm Trì mở mắt ra không phải trong sự tĩnh lặng của một không gian chờ đợi, mà giữa tiếng kim loại va chạm chói tai và mùi máu tanh nồng nặc.

Cơ thể anh gồng cứng, phản ứng bản năng đẩy anh lăn ra khỏi đường bay của một thanh kiếm đen bóng vừa xé toạc không khí nơi trước đó đầu anh từng tồn tại.

Lưỡi kiếm cắm sầm vào nền đá lạnh giá, rung lên những âm thanh chói tai như tiếng than khóc bị nén chặt.

Anh nằm vật xuống sàn, ngực phập phồng mạnh mẽ, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực chật hẹp.

Ánh sáng mờ ảo từ phía trên — hay có lẽ là từ đâu đó xa xôi ở bên kia thực tại — chiếu rọi lên lớp bụi đỏ thẫm phủ kín mọi thứ.Đó không phải là máu.

Đó là tro tàn của thời gian đã chết.

Người đàn ông mặc áo choàng đen đứng trước mặt anh, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm.

Khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi bóng tối dày đặc, nhưng Lâm Trì có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng, devoid of any human emotion, đang xuyên thấu qua lớp vải thưa thớt.

Văn Thiên Uy.

Tên tuổi đó vang lên trong đầu Lâm Trì như một lời nguyền.

"Ngươi đã làm tốt hơn ta nghĩ," giọng nói của hắn trầm thấp, không chút run rẩy hay cảm xúc.

"Đỡ được một đòn từ thanh kiếm 'Cắt Đứt'.

Hầu hết những kẻ sở hữu vật lưu niệm đều vỡ vụn ngay lập tức."

Lâm Trì cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng chịch như chì.

Chiếc đồng hồ đôi đang treo trên cổ anh nóng rực lên, phát ra từng xung sóng đau đớn mỗi.

đập một lần.

Nó không chỉ là một vật trang trí hay công cụ định vị nữa.

Nó đã trở thành một phần của anh, hòa quyện vào da thịt và xương cốt sau cú va chạm vừa rồi.

"Ta không đến đây để chiến đấu," Lâm Trì khàn giọng nói, giọng anh lạc đi vì kiệt sức và sự shock.

"Ta cần tìm hiểu về Khe Rãnh."

Văn Thiên Uy cười nhạt, một âm thanh khô khan như tiếng lá cây ma sát trong gió mùa đông.

Ngươi nghĩ ngươi có thể 'hiểu' được điều mà ngay cả các tiên nhân thời cổ đại cũng phải sợ hãi và che giấu?

Vật lưu niệm không phải là cửa ngõ cứu rỗi, Lâm Trì.

Chúng là vết thương hở trên cơ thể thế giới này."

Hắn bước tiến lại một bước, lưỡi kiếm đen bóng liếm qua khe hở giữa hai viên đá nền, tạo ra tiếng xì xèo nhẹ khi tiếp xúc với những tàn dư năng lượng còn sót lại từ vụ nổ trước đó.

"Mỗi lần ai đó biến mất, mỗi lần một vật lưu niệm được kích hoạt để gọi hồn hay du hành ngược dòng thời gian, Khe Rãnh càng mở rộng hơn nữa.

Và cuối cùng."

"Cuối cùng thì thế giới sẽ sụp đổ," Lâm Trì ngắt lời, giọng anh lạnh lẽo nhưng không kém phần kiên định.

"Đó là lý do ngươi muốn tiêu hủy tất cả chúng?

Giết chết hàng ngàn người chỉ để bảo vệ một trật tự giả tạo?"

"Ta đang cứu họ khỏi nỗi đau vĩnh cửu!" Văn Thiên Uy hét lên, tiếng quát phá vỡ sự im lặng nặng nề của căn phòng bí mật này.

Đôi mắt anh ta lộ ra qua lớp vải che mặt — đỏ ngầu vì giận dữ và mất mát sâu thẳm.

"Ngươi không biết gì cả!

Ngươi chưa từng nhìn thấy vợ con mình tan biến thành hư vô trước mắt, chỉ còn lại một chiếc vòng tay lạnh giá trong bàn tay run rẩy của ngươi!"

Lâm Trì im lặng.

Anh không thể phủ nhận sự đau khổ đó.

Nhưng anh cũng không thể chấp nhận giải pháp cực đoan này.

Cả hai phe đều sai lầm theo cách riêng của họ.

Phe "Bảo Tồn" coi vật lưu niệm như thánh tích, phớt lờ nguy cơ sụp đổ cấu trúc thời gian.

Còn phe "Cố Định", đại diện bởi Văn Thiên Uy và Viện Giám Sát, lại chọn cách cắt đứt hoàn toàn khả năng liên kết với quá khứ, dù điều đó có nghĩa là giết chết hy vọng của những người đang chờ đợi sự trở về.

"Cơn đau đầu dữ dội khiến Lâm Trì suýt nữa ngất đi," anh tự nhủ trong lòng khi cố gắng tập trung tư duy phân tích tình huống hiện tại.

Ký ức xâm nhập không chỉ là hình ảnh, mà là cảm xúc thuần túy, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước cái chết của ý thức.

Anh quỳ xuống, tay ôm lấy đầu, cố gắng giữ lấy lý trí của mình khỏi bị cuốn trôi bởi dòng chảy hỗn loạn từ chiếc đồng hồ đôi đang nóng rực trên cổ anh.

Những mảnh vỡ ký ức không thuộc về anh bắt đầu tràn vào tâm trí như một cơn lũ quét dữ dội.

Hình ảnh những khuôn mặt mờ ảo, tiếng khóc than vãn xa xôi, và mùi hương ozone chát lịm của sự phân hủy thời gian bao trùm lên nhận thức của anh.

Đây không phải là ký ức của Lâm Trì phiên bản hiện tại.

Đây là ký ức từ tương lai — hay có lẽ quá khứ sâu thẳm hơn mà chính anh cũng chưa từng chạm tới.

"Ngươi đang nghe chúng, đúng không?" Văn Thiên Uy hỏi, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.

"Chúng đang gọi tên ngươi.

Chúng muốn nuốt chửng linh hồn của ngươi để lấp đầy khoảng trống trong Khe Rãnh."

Lâm Trì nghiến răng, cố gắng đẩy những ký ức ngoại..

Hắn không thể tin vào bất cứ điều gì hắn nghe thấy lúc này.

Cảm xúc hỗn loạn từ chiếc đồng hồ đôi đang làm rối tung logic suy nghĩ của anh.

Nhưng ngay khi anh định mở miệng đáp lại, một phát hiện kỳ lạ xảy ra bên trong dòng chảy ý thức đó.

Giữa những tiếng gầm gào và nỗi sợ hãi nguyên thủy, có một giọng nói nhỏ bé, yếu ớt nhưng vô cùng quen thuộc đang cố gắng thốt lên từ sâu thẳm tâm trí anh.

Không phải là giọng của Bạch Mộc Lan lạnh lùng và tinh thông y thuật.

Cũng không phải là giọng của bất kỳ ai khác trong số những người bạn đồng hành mà anh đã gặp ở thế giới này.

Đó chính là giọng nói của chính Lâm Trì.

Nhưng nó vang lên từ một phiên bản tương lai xa xôi, nơi mọi lựa chọn đều đã được đưa ra và hậu quả đã xảy ra.

Một cảnh báo.

Hay có lẽ là lời cầu cứu?

không phải để đếm thời gian," giọng nói ấy thì thầm, đứt đoạn như tín hiệu radio yếu ớt giữa cơn bão từ.

"Nó là chìa khóa.

cho cánh cửa thứ hai."

Lâm Trì mở mắt trừng lớn.

Chiếc đồng hồ đôi đang đập nhịp mạnh hơn bao giờ hết, tạo ra những rung động lan tỏa khắp cơ thể anh.

Những vết nứt trên mặt kính đồng hồ bắt đầu phát sáng bằng một màu xanh lam nhạt khác thường — không phải máu đỏ thẫm của sự phân hủy thời gian mà là ánh sáng trong trẻo của ký ức nguyên vẹn chưa bị ô nhiễm bởi Khe Rãnh.

Văn Thiên Uy cũng nhận ra điều này.

Biểu tượng lạnh lùng trên khuôn mặt anh ta biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc pha lẫn nghi ngờ sâu sắc.

"Không thể nào.

Làm sao một vật lưu niệm cấp thấp như vậy lại chứa đựng năng lượng tinh khiết đến mức này?"

Hắn giơ thanh kiếm lên lần nữa, nhưng lần này không phải để tấn công mà dường như đang chuẩn bị cho một hành động khác — có lẽ là phong tỏa hoặc thu giữ.

"Nếu ngươi đã trở thành nguồn phát xạ của Khe Rãnh mới, ta sẽ buộc lòng phải tiêu diệt nó ngay lập tức trước khi quá muộn!"

Lâm Trì biết rằng hắn không nói đùa.

Và nếu Văn Thiên Uy thực sự tung ra một đòn chí mạng vào lúc này, anh chắc chắn sẽ chết — hoặc tệ hơn nữa, bị hút hoàn toàn vào Khe Rãnh mà không bao giờ có cơ hội quay trở lại.

Anh phải hành động ngay lập tức.

Không còn thời gian để phân tích hay cân nhắc logic nữa.

Trực giác mách bảo anh rằng cánh cửa thứ hai mà giọng nói trong đầu vừa đề cập đến chính là lối thoát duy nhất khỏi tình cảnh chết chóc này — và cũng là manh mối quan trọng cho bí ẩn lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

Lâm Trì lao về phía chiếc đồng hồ đôi, không phải để chạy trốn mà để kích hoạt nó hoàn toàn.

Anh dùng cả sức mạnh tinh thần còn sót lại ép buộc hai linh hồn trong cơ thể anh hòa quyện tạm thời — phiên bản hiện tại thực tế đến lạnh lùng và phiên bản tương lai đầy bi kịch đang ẩn sâu bên trong tiềm thức anh lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?

"Đừng tin ai!" ba chữ khắc sâu trên cánh cửa thứ hai xuất hiện trước đó bỗng trở thành lời nhắc nhở cuối cùng vang vọng trong tâm trí anh.

Nhưng lần này, Lâm Trì hiểu ý nghĩa thực sự của nó.

Không phải là không tin vào Văn Thiên Uy hay bất kỳ phe phái nào khác.

Mà là đừng tin vào định mệnh được sắp đặt sẵn bởi những quy tắc cũ kỹ đã lỗi thời từ lâu rồi!

Ánh sáng xanh lam bùng nổ dữ dội từ chiếc đồng hồ đôi, quét sạch bóng tối xung quanh và tạo ra một lực đẩy khổng lồ hướng thẳng về phía Văn Thiên Uy đang sững sờ.

Thanh kiếm đen bóng trong tay hắn bị rung động mạnh mẽ đến mức suýt nữa rơi xuống đất khi va chạm với luồng năng lượng tinh khiết này.

"Ngươi điên rồi sao?!" Văn Thiên Uy gầm lên, cố gắng chống lại áp lực khủng khiếp từ vụ nổ ánh sáng ấy.

Nhưng anh ta không thể ngăn cản được quy trình đang diễn ra nhanh chóng trước mắt mình — cũng như không thể hiểu nổi tại sao một người trẻ tuổi mới thức tỉnh cấp độ Phàm Nhân lại có khả năng điều khiển nguồn năng lượng cổ xưa đến vậy!

Lâm Trì bay lên cao, cơ thể anh bị cuốn theo dòng xoáy ánh sáng xanh lam đang mở rộng thành một lỗ hổng nhỏ giữa hai thế giới.

Thay vì cảm thấy sợ hãi khi rơi vào vực thẳm không xác định này, trái lại, anh cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ lan tỏa khắp toàn thân — như thể nơi đây mới là đích đến thực sự mà linh hồn anh đã tìm kiếm suốt nhiều kiếp sống trôi dạt giữa các chiều kích thời gian khác nhau.

Và rồi mọi thứ trở nên tĩnh lặng hoàn toàn sau cú va chạm cuối cùng với bức tường năng lượng bao quanh Khe Rãnh Thời Gian bên trong Viện Lưu Ký.

Khi Lâm Trì mở mắt ra lần nữa, anh không còn nằm trên nền đá lạnh giá của phòng thí nghiệm cổ xưa nữa mà đang đứng giữa một khoảng không gian trống trải rộng lớn vô tận dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh lạ thường — nơi ánh trăng trắng xóa chiếu rọi xuống những tòa nhà cao tầng hiện đại được xây dựng bằng kính và thép thay vì gỗ gạch truyền thống như trong thế giới Đại Tề cổ điển!

Đây là đâu?

Tại sao cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn trái ngược với mọi gì anh từng biết về lịch sử của nơi mình đang sống hiện tại?

Và quan trọng hơn cả — liệu sự xuất hiện đột ngột này có phải là kết thúc hay mới chỉ là khởi đầu cho một hành trình khám phá bí ẩn lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng ban đầu không?

Một bóng người đứng ở đầu kia của mái nhà, trong bóng tối của những tòa nhà cao tầng.

Người đó mặc một bộ áo choàng đen, che kín mặt, nhưng Lâm Trì có thể cảm thấy sự nguy hiểm phát ra từ người đó.

Đó là một thành viên của phe "Cố Định" — hay có lẽ ai đó thuộc về thế lực thứ ba đang âm mưu thao túng cả hai bên trong cuộc chiến sinh tử này?

Bóng người kia bước tiến lại chậm rãi, từng bước chân in hằn xuống mặt sàn kính phản chiếu ánh trăng lạnh giá.

Trong tay hắn cầm một chiếc la bàn kỳ lạ — kim chỉ nam không hướng về Bắc Cực địa lý mà đang quay tít như thể bị hút bởi từ trường mạnh mẽ phát ra từ chính cơ thể Lâm Trì lúc này!

"Chào mừng ngươi đến với hiện thực thật sự, Lâm Trì," giọng nói trầm ấm vang lên, mang theo một sự thân thuộc đáng sợ khiến tóc gáy anh dựng đứng.

"Cuộc trò chuyện của chúng ta cuối cùng cũng bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập