Chương 38
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ hẹp lọc xuống, cắt ngang những đám mây bụi lơ lửng, tạo nên những vệt vàng mờ ảo.
Nhưng Lâm Trì không còn nhìn thấy ánh sáng ấy nữa.
Trước mắt anh là một mê cung bóng tối được dệt lên từ vô số mảnh vỡ thời gian.
Những thanh kim loại sắc lẹm, từng là phần vỏ của chiếc đồng hồ đôi đang chảy máu đỏ thẫm, giờ đây vươn ra như những ngón tay gầy guốc muốn xé nát không khí.
Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng bàn tay lạnh toát tóm lấy cổ tay mình vừa rồi không thuộc về bất kỳ sinh vật nào trong thế giới này.
Đó là chính hắn.
Hay đúng hơn, là phiên bản tương lai của anh – kẻ mà Văn Thiên Uy gọi là "Kẻ Biến Mất" đầu tiên.
Lâm Trì nghiến răng, cố gắng rút tay ra khỏi cái nắm giữ ghê tởm ấy.
Cỗ máy cơ thể của anh run rẩy, không phải vì sợ hãi thuần túy, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai dòng ký ức đang va chạm trong tâm trí.
Một bên là lý trí khoa học lạnh lùng phân tích tình huống: *Đây là ảo giác do stress gây ra.* Bên kia lại là bản năng sinh tồn thét lên cảnh báo: *Đừng tin vào mắt ngươi, đừng tin vào cảm xúc của chính mình.*
"Ngươi đã quên," giọng nói ấy vang lên lần nữa, không còn trong đầu mà phát trực tiếp từ phía sau lưng.
Một bàn tay băng giá nắm chặt cổ họng hắn, ép lưng dằn xuống sàn đá lạnh lẽo.
Hơi thở hôi thối phả vào mặt, kèm theo tiếng cười khinh miệt của kẻ thù từng bị anh coi là đã chết – hay ít nhất là một phần linh hồn mà anh từng tin tưởng tuyệt đối.
Hắn quay đầu lại, cổ họng nghẹn ngào nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như băng.
Trước mặt hắn không có ai cả.
Chỉ có bóng tối đang cuộn xoáy, hình thành nên silhoutte của một người đàn ông quen thuộc đến đau lòng.
Người đó mang bộ đồ lao động rách nát của Viện Lưu Ký, đôi mắt trống rỗng và đầy tuyệt vọng.
"Ta chưa bao giờ quên," Lâm Trì gầm lên trong cổ họng, giọng khàn đặc vì áp lực trên khí quản.
"Và ngươi cũng không thể thay đổi quá khứ."
Kẻ đó mỉm cười, một nụ cười bi kịch đến mức khiến ruột gan Lâm Trì quặn đau.
"Quá khứ là nơi ta trú ngụ.
Còn tương lai.
tương lai là thứ ngươi đang cố gắng xóa bỏ để cứu lấy sự tồn tại giả tạo này."
Bóng tối đột ngột bùng nổ thành hàng ngàn mảnh kính vỡ ảo ảnh, lao vào tâm trí Lâm Trì.
Hắn nhắm mắt lại, nhưng những hình ảnh không hề dừng lại ở giác quan thị giác.
Chúng xâm nhập qua da thịt, len lỏi vào từng tế bào thần kinh.
Anh thấy mình đứng giữa một vụ nổ lớn.
Anh thấy Bạch Mộc Lan ngã xuống với vết thương trên ngực đẫm máu.
Và anh thấy chính mình – phiên bản tương lai này – đang cầm dao giết chết người bạn thân nhất của chính mình trong hiện tại để ngăn chặn một chuỗi phản ứng thảm khốc hơn.
Lâm Trì hét lên, quỳ gối xuống nền đá lạnh giá.
Nỗi đau đầu như búa bổ khiến thị giác anh mờ đi.
Đây không phải là ảo giác đơn thuần.
Đây là ký ức thật sự bị chôn vùi trong tiềm thức của chính anh.
Một thí nghiệm thất bại cách đây nhiều năm trước khi anh xuyên không đến thế giới Đại Tề này.
Áp lực lên tâm trí tăng cao theo cấp số nhân.
Những sinh vật thời gian – những thực thể méo mó hình thành từ ký ức thối rữa của nạn nhân Khe Rãnh Thời Gian – bắt đầu xuất hiện rõ ràng hơn trong không gian ảo ảnh đó.
Chúng không tấn công bằng móng vuốt hay răng nanh, mà bằng sự tuyệt vọng tích tụ qua hàng thập kỷ.
Một sinh vật mang hình dạng méo mó của một cậu bé khoảng tám tuổi lao vào Lâm Trì từ góc phòng thí nghiệm.
Nó có da thịt xám xịt, đôi mắt trũng sâu chứa đựng nỗi kinh hoàng vĩnh cửu.
Cậu bé không nói lời nào, chỉ đưa tay ra chạm nhẹ vào trán anh.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc đó, thế giới xung quanh biến mất hoàn toàn.
Lâm Trì bị kéo tụt xuống một ký ức thuộc về về mình nhưng lại cảm thấy thân thuộc đến rợn người.
Hắn đứng trong một căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu leo lét.
Một người phụ nữ đang hát ru một đứa trẻ nằm trên giường bệnh.
Mùi thuốc bắc nồng nặc quyện với mùi máu tanh.
Đột nhiên, cánh cửa bật mở.
Gió lùa vào làm ngọn lửa nến chập chờn rồi tắt ngấm.
Trong bóng tối, những bàn tay vô hình thò ra từ dưới gầm giường, kéo đứa trẻ đi xuống.
Tiếng khóc của người mẹ xé toạc không gian, nhưng nó bị cắt ngang bởi một âm thanh kim loại sắc lạnh – tiếng lưỡi kiếm chém qua da thịt.
Lâm Trì rít lên trong đau đớn khi ký ức này xâm chiếm ý thức anh.
Anh nhận ra đây là nguồn gốc của chiếc đồng hồ đôi.
Người phụ nữ đó chính là mẹ đẻ của Bạch Mộc Lan.
Và đứa trẻ bị kéo đi.
không phải đã chết, mà đã được "lưu trữ" vào Khe Rãnh Thời Gian bởi một thí nghiệm điên cuồng nhằm cứu sống cô bé khỏi bệnh nan y – cái giá phải trả là sự tồn tại vĩnh viễn trong trạng thái giữa sống và chết của mẹ nó.
Văn Thiên Uy sai lầm khi nghĩ rằng tiêu hủy vật lưu niệm sẽ cắt đứt nguồn gốc Khe Rãnh.
Hắn không biết rằng chính hành động tiêu hủy đó mới là thứ cung cấp năng lượng cho những sinh vật thời gian này mạnh hơn mỗi ngày.
Sự đau khổ bị đè nén, sự tuyệt vọng bị từ chối công nhận – tất cả đều tích tụ lại thành sức mạnh phá hủy hiện tại.
Lâm Trì mở mắt ra trong thế giới thực, mồ hôi lạnh nhễ nhại trên trán.
Chiếc đồng hồ đôi nằm ngay trước mặt anh, kim giây đang quay ngược lại với tốc độ chóng mặt.
Hắn hiểu rồi.
Đây không phải là một câu đố cần giải bằng logic đơn thuần.
Đây là một vết thương lòng chưa lành của cả một thế hệ nhà nghiên cứu Viện Lưu Ký.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu họ sao?" Giọng hỏi đó vang lên rõ ràng đến mức khiến Lâm Trì suýt nữa ngã quỵ xuống nền đá lạnh giá ngay lập tức.
"Hay là ngươi chỉ đơn thuần muốn gia tăng thêm một nạn nhân nữa cho bộ sưu tập ký ức đau thương của chính mình mà thôi."
Hắn quay phắt lại đối mặt với bóng tối đang bao phủ lấy hắn từ mọi phía xung quanh căn phòng trống rỗng vô tận này lúc hiện tại rồi nữa chứ gì?
Và trong khoảnh khắc im lặng chết chóc tiếp theo ấy, một cánh cửa thứ hai xuất hiện bên cạnh — không phải bằng sắt đen sẫm như trước kia mà được làm hoàn toàn từ những mảnh vỡ của chiếc đồng hồ đôi đang chảy máu đỏ thẫm bao phủ khắp nơi.
Trên đó chỉ có duy nhất ba chữ khắc sâu tạc vào kim loại nóng hổi: "Đừng tin ai."
Vị trí khắc chữ bỗng rã ra thành máu tươi, hòa vào khe nứt giữa hai cánh cửa đang chậm rãi khép lại.
Hắn vươn tay ra để kịp thò chân qua trước khi bị kẹt lại, nhưng một bàn tay lạnh toát bỗng tóm lấy cổ tay.
Tiếng kim loại va chạm vang lên –
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, khi ký ức của Lâm Trì sắp bị xóa sạch hoàn toàn bởi sóng xung kích cảm xúc từ quá khứ, hắn đã làm điều mà không nhà khoa học nào từng dám nghĩ đến: chấp nhận sự sụp đổ.
Thay vì kháng cự lại những ký ức xâm nhập bằng tường lửa tâm trí, anh chủ động mở lòng, cho phép chúng tràn vào và hòa quyện với dòng ý thức hiện tại của mình.
Anh nhớ kỹ nguyên tắc đầu tiên trong xử lý dữ liệu lớn: khi hệ thống quá tải, không được cố gắng lọc thông tin mà phải tìm điểm neo giữ để tái cấu trúc lại toàn bộ mô hình.
Điểm neo ở đây chính là sự thật đau đớn rằng anh và phiên bản tương lai kia thực chất là một thể thống nhất bị phân liệt bởi nỗi sợ mất mát.
Lâm Trì nhắm mắt, hít sâu vào không khí đầy mùi ozone.
Hắn tưởng tượng ra chiếc đồng hồ đôi không phải như hai vật tách biệt, mà là một vòng tròn khép kín – biểu tượng của sự tuần hoàn thời gian.
Kim giờ và kim phút không xung đột nhau; chúng bổ sung cho nhau để tạo nên khái niệm "hiện tại".
Hắn đưa tay chạm vào mặt trước của chiếc đồng hồ bên trái – phía mang ký ức về cái chết giả định của bạn thân tương lai.
Hắn không đẩy nó đi, mà ôm lấy nỗi đau đó.
Anh thừa nhận rằng mình đã từng yếu đuối đến mức muốn xóa bỏ quá khứ để bảo vệ hiện tại.
Sự thừa nhận này tạo ra một luồng năng lượng tinh thần ổn định, làm dịu lại những dao động hỗn loạn xung quanh.
Sau đó, hắn quay sang chiếc đồng hồ bên phải – phía mang ký ức về sự hy sinh thầm lặng của mẹ Bạch Mộc Lan và đứa trẻ bị mắc kẹt.
Hắn không cố gắng giải cứu họ theo cách vật lý mà đã không thể xảy ra từ hàng trăm năm trước.
Thay vào đó, anh ghi lại lời cảm ơn cho sự tồn tại của họ trong dòng chảy thời gian hiện tại.
Sự công nhận này cắt đứt dây nối ký ức thối rữa đang nuôi dưỡng sinh vật thời gian.
Ánh sáng đỏ rực trên bề mặt kim loại bắt đầu nhạt dần, chuyển sang màu bạc mờ ảo rồi tan biến vào không khí.
Những mảnh kính vỡ ảo ảnh xung quanh rơi xuống đất với tiếng va chạm nhẹ nhàng như lá rụng.
Không còn bóng tối cuộn xoáy nữa.
Chỉ còn lại căn phòng thí nghiệm tĩnh mịch với ánh sáng vàng yếu ớt từ khe cửa sổ chiếu rọi lên những đống đổ nát bằng đá granite đen.
Lâm Trì thở phào nhẹ nhõm, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí thì chưa bao giờ được minh mẫn đến thế trong nhiều năm qua.
Hắn đã không cứu được ai khỏi Khe Rãnh Thời Gian theo nghĩa đen.
Nhưng hắn đã phá vỡ vòng lặp ký ức đang giam cầm linh hồn của chính mình và gián tiếp làm suy yếu nền tảng năng lượng mà phe "Cố Định" dựa vào để biện minh cho hành động hủy diệt của họ.
Chiếc đồng hồ đôi nằm im lìm trên bàn đá, kim giờ và kim phút trùng khít nhau ở vị trí mười hai giờ đêm – thời điểm ranh giới giữa ngày cũ và ngày mới, nơi mọi thứ có thể bắt đầu lại hoặc kết thúc vĩnh viễn.
Khi ánh sáng tan biến hoàn toàn, Lâm Trì sụp đổ xuống đất, tay vẫn bám chặt vào chiếc đồng hồ bỏ túi đã ngừng chảy máu.
Chiếc đồng hồ giờ đây đang chạy bình thường với tiếng tích tắc đều đặn, kim đồng hồ quay ngược lại một vài giây rồi dừng lại, chỉ đúng giờ hiện tại: 23:59.
Nạn nhân không quay về từ Khe Rãnh Thời Gian – điều đó là bất khả thi theo các định luật vật lý mà anh đã nghiên cứu suốt thời gian qua.
Nhưng ký ức của nạn nhân đã được giải phóng khỏi sự giam cầm trong trạng thái thối rữa, trở thành một phần lịch sử chung thay vì những mảnh vỡ độc hại gây ra bệnh tâm thần cho người chạm vào chúng.
Hắn ngồi đó một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ.
Cảm giác trống rỗng sau cơn bão cảm xúc khiến anh nhận ra rằng mình đã đánh đổi điều gì đó vô hình nhưng quý giá: sự ngây thơ trong niềm tin rằng khoa học có thể giải quyết mọi vấn đề chỉ bằng lý trí lạnh lùng.
Giờ đây, anh hiểu rằng để chữa lành vết thương của thời gian, đôi khi phải chấp nhận mang theo nỗi đau của người khác vào chính linh hồn mình.
Bạch Mộc Lan sẽ không bao giờ biết về việc này nếu hắn không nói ra.
Và có lẽ đó là lựa chọn đúng đắn nhất hiện tại.
Cô cần sự mạnh mẽ tuyệt đối từ một đồng đội tin tưởng, chứ không phải một kẻ yếu đuối vừa trải qua cú sốc tâm lý nghiêm trọng.
Lâm Trì đứng dậy chậm rãi, chùi sạch bụi bẩn trên áo choàng trước khi cất chiếc đồng hồ vào túi ngực gần tim mình nhất.
Nhưng sự tĩnh lặng không kéo dài lâu.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm, phá vỡ bầu không khí vừa mới được khôi phục.
Không phải là những sinh vật thời gian méo mó hay ảo giác đáng sợ nữa.
Đây là âm thanh của thực tại tàn khốc đang quay trở lại với toàn bộ sức nặng của nó.
Cánh cửa gỗ sần sùi bị đạp bật mở ra, va vào tường đá tạo nên tiếng vang lớn.
Một bóng đen cao lớn xuất hiện trong khung cửa, chắn ngang ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài.
Lâm Trì nheo mắt nhìn qua màn bụi bay lên do cúImpact mạnh mẽ đó.
Đó không phải là một kẻ thù ngẫu nhiên hay sinh vật lạ nào khác đang lang thang trong Viện Lưu Ký cổ kính này.
Người đàn ông bước vào mang trên người bộ quân phục chỉnh tề của phe "Cố Định", với biểu tượng hình chiếc búa đập vỡ đồng hồ được khắc nổi ở vai áo – dấu hiệu nhận dạng rõ ràng nhất của những kẻ cực đoan tin rằng duy nhất cách cứu thế giới là loại bỏ hoàn toàn khả năng 'gọi hồn'.
Người đó cầm trên tay một thanh kiếm làm bằng kim loại đen bóng, tỏa ra hơi lạnh khiến không khí xung quanh đóng băng thành sương mù mỏng.
Gương mặt anh ta bị che đi bởi tấm khiên sắt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sát ý đang khóa chặt vào vị trí của Lâm Trì.
"Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi," giọng nói trầm thấp và lạnh lùng vang lên trong căn phòng kín mít, không chút tình cảm hay sự do dự.
"Và ta đã biết lý do tại sao Viện Giám Sát lại thất bại trong việc kiểm soát Khe Rãnh suốt nhiều thập kỷ qua."
Lâm Trì nắm chặt tay lại, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu sinh tử sắp xảy ra bất cứ lúc nào.
Hắn không cần phải hỏi xem kẻ trước mặt là ai hay hắn ta biết được những gì về bí mật vừa mới hé lộ này.
Sự hiện diện của thanh kiếm kim loại đen – thứ vũ khí chuyên dụng để tiêu diệt vật lưu niệm và cả chủ nhân chúng – đã nói lên tất cả mọi ý định chết chóc mà người đàn ông kia mang đến đây.
Người lính cấp cao phe "Cố Định" bước thêm một bước nữa vào phòng, lưỡi kiếm hướng thẳng về phía trái tim của Lâm Trì, nơi chiếc đồng hồ đôi đang đập nhịp cùng với nỗi đau vừa được giải phóng nhưng chưa hề biến mất khỏi tâm trí anh.
Lưỡi kiếm chưa chạm da thịt, chiếc đồng hồ đôi bỗng nứt toác, phun ra dòng máu đen sẫm.
Lâm Trì kinh hoàng nhận ra mùi tanh thối đó chính là linh khí của hắn.
Vị tướng quân quay lưng lại, lạnh lùng thốt lên: “Ta đã nói với ngươi, cái chết.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận