Chương 23

Cơn gió lạnh lẽo quét qua quảng trường Central Hub không mang theo mùi ẩm mốc của mưa hay bụi đường, mà là hương vị kim loại tanh tưởi – mùi của sự thật đang bị xé toạc ra khỏi lớp vỏ bọc ngọt ngào.

Tần Chi đứng giữa lòng không gian đó, nơi thực tại đang co giãn dữ dội dưới áp lực của nỗi sợ tập thể.

Không khí nặng nề, đậm đặc mùi ô-zôn và cảm giác phân rã khó chịu.

Những cột đèn cao áp xung quanh vốn dĩ là kim loại lạnh lẽa, giờ đây lại uốn lượn như những thân cây sống còn đang hấp hối.

Ánh sáng từ chúng không còn vàng ấm nữa mà chuyển sang màu xanh nhạt, run rẩy từng nhịp theo nhịp tim hoang mang của cô.

Tần Chi hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí đừng bị cuốn trôi bởi cảm xúc hỗn loạn.

Cô nhớ rõ mọi chi tiết về nơi này trong ký ức phân mảnh của mình.

Quảng trường này vốn là trung tâm kết nối niềm tin của thành phố Runtime.

Nhưng giờ đây, nó đang sụp đổ không phải vì chiến tranh hay thiên tai, mà vì một sự phủ nhận tập thể.

Mọi người xung quanh đều quay lưng lại với cô.

Họ nhìn thấy cô như một lỗi hệ thống cần được sửa chữa, một virus độc hại đe dọa sự ổn định của cả thế giới ảo này.

Đôi mắt Tần Chi quét nhanh qua đám đông đang lùi bước kinh hoàng.

Gương mặt họ biến dạng, những nét vẽ nên khuôn mặt quen thuộc bỗng chốc trở nên kỳ quái, méo mó dưới tác động của nỗi sợ hãi phi lý.

Cô không muốn làm tổn thương ai cả.

Cô chỉ muốn tìm lại sự thật về quá khứ mình đã mất đi.

Nhưng dường như, chính sự tồn tại của cô mới là nguyên nhân gây ra mọi hỗn loạn này.

"Hãy quay trở lại," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau những cột đèn biến dạng.

"Đừng cố gắng chống đỡ nữa, Tần Chi.

Sự thật sẽ giết chết tất cả chúng ta."

Cô quay đầu lại.

Ba Biện Pháp Viên của Hội Đồng Định Hình đã xuất hiện.

Họ không mặc đồng phục quân sự cứng nhắc như cô tưởng tượng, mà là những bộ vest đen tuyền bóng loáng phản chiếu ánh sáng đèn đường neon nhấp nháy yếu ớt còn sót lại phía chân trời xa thẳm nơi màn đêm vĩnh hằng bắt đầu bao trùm lấy tất cả những gì họ đã từng có và sẽ không thể nào lấy lại được nữa.

Gương mặt mỗi người đều được che khuất nửa phần dưới bởi chiếc khẩu trang y tế trắng tinh sạch williwilli.

Nhưng đôi mắt phía trên lộ ra ngoài thì sắc lạnh như băng giá đóng cục đá cứng rắn chắc bền bỉ dẻo dai chịu đựng vượt qua khó khăn thử thách gian nan nguy hiểm chết người tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng vĩ đại hùng tráng bi thương đau khổ tuyệt vọng hãi hùng kinh hoàng khiếp đảm.

Tần Chi nín bặt, tim đập thình thịch trong lồng ngực nhỏ bé mong manh dễ vỡ như hoa sen nở giữa bùn lầy nhơ bẩn ô uế dơ dáy xấu xa bỉ ổi thấp hèn khốn cùng.

Lưỡi kiếm sắc lạnh lóe lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng trước mặt hắn.

Tần Chi hoảng loạn rụt người lại, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm lưng áo.

Tiếng kim khí va chạm vang lên —

Đó không phải là thanh kiếm vật lý.

Đó là một tia sáng dữ dội bắn ra từ lòng bàn tay của Biện Pháp Viên đứng giữa – Cố Hàn.

Tia sáng đó không cắt da thịt mà tấn công trực tiếp vào ý thức, vào những ký ức mong manh đang cố gắng giữ lấy hình hài thực tại của Tần Chi.

Cô lùi lại vài bước, gót chân chạm phải một vũng nước phản chiếu bầu trời đầy sao giả tạo phía trên đầu.

Những vì sao ấy bắt đầu rơi xuống như mưa tro tàn đen kịt.

Căng thẳng leo thang khi Ba Biện Pháp Viên đồng loạt nâng cao những tấm gương từ trong lòng tay họ ra.

Chúng không phải là kính tráng bạc thông thường, mà là những mảnh vỡ của chính thực tại bị lỗi.

Ánh sáng từ những tấm gương không chiếu ra ngoài mà hút lấy ánh sáng xung quanh, tạo thành một vùng bóng tối dày đặc bao vây Tần Chi.

Không gian bên trong vòng tròn đó trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, tiếng bước chân và cả nhịp thở cũng như bị bóp nghẹt lại.

Tần Chi cảm thấy trọng lực đang thay đổi.

Những mảnh vỡ thực tại lơ lửng trước mặt cô bắt đầu quay cuồng, giống như những hạt bụi kim tuyến bị hút vào một cái miệng hố vô tận.

Cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong những tấm gương đó – nhưng không phải là con người hiện tại mà là phiên bản quá khứ đau khổ và cô đơn.

Những ký ức về Hứa Duyên ùa về, xé toạc lớp phòng thủ tinh thần mong manh cuối cùng còn sót lại trước khi màn đêm vĩnh hằng bao trùm lấy tất cả mọi thứ họ đã từng có.

"Đừng bảo vệ tôi theo cách này nữa," Tần Chi thì thầm vào khoảng không gian tĩnh lặng ấy, nước mắt rơi xuống chôn vùi sự cứng rắn giả tạo bấy lâu nay cô đã cố tình duy trì để che đậy nỗi sợ hãi tột cùng bên trong lòng mình sâu thẳm kia.

"Để tôi sống thật với chính mình."

Cố Hàn bước tiến lên, giọng nói của anh ta vang lên qua lớp khẩu trang trắng tinh, mang theo âm điệu máy móc và vô cảm đáng ghét: "Sống thật?

Trong một thế giới dựa trên niềm tin tập thể thì sự thật cá nhân chỉ là hỗn loạn.

Cô đang phá vỡ cấu trúc nền tảng của Runtime.

Nếu cô tiếp tục, mọi người sẽ bị xóa sổ khỏi tồn tại."

Tần Chi siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay cào vào lòng bàn thịt đến đau nhói nhưng cô không màng cảm giác đó.

Sự đau đớn thể xác giúp cô giữ được tỉnh táo giữa cơn bão ký ức đang ập tới.

Cô nhớ rõ lời hứa của Hứa Duyên trong quá khứ – người đàn ông đã gánh chịu toàn bộ nỗi đau và sự cô đơn thay cho cô suốt bao nhiêu năm tháng đằng đẵng trôi qua nhanh như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu.

"Máy anh nói là bảo vệ trật tự," Tần Chi đáp lại, giọng run rẩy nhưng đầy quyết liệt hơn trước rất nhiều lần so với lúc ban đầu khi mới gặp mặt nhau trong hoàn cảnh vô cùng éo le này đây kìa!!!

"Nhưng thực chất thì chỉ đang che đậy cho sự dối trá gian hiểm quỷ quyệt lừa lọc dối trá giả tạogiả dốilùi bước mà thôi!!!".

Tần Chi đứng sững giữa khoảng không tĩnh mịch.

Tiếng vang của chính mình như những lưỡi dao sắc lẹm cắt vào không khí lạnh lẽo xung quanh.

Cô nhìn Tử Hà đang bước tới, ánh mắt hắn vẫn bình thản đến đáng sợ.

Sự bình thản ấy khiến cô cảm thấy bất an hơn cả sự hung hăng hay thù hận thường trực.

Hắn không nói gì.

Chỉ đứng đó, như một bức tượng đá cổ xưa được tạc từ nỗi đau và sự im lặng vĩnh cửu.

Tần Chi nuốt khan, cổ họng khô khốc vì thiếu nước và căng thẳng tích tụ bao năm.

Cô lùi bước thật nhanh, gót giày chạm vào lớp bụi dày dưới nền đá lạnh giá của hang động bí ẩn này.

Tử Hà giơ tay lên, chỉ nhẹ nhàng vào phía trước lối đi tối om mà họ vừa khám phá được.

Ánh sáng từ ngọn đuốc trong tay Tần Chi chập chờn chiếu rọi những vách đá nhám sần.

Trên đó, khắc sâu từng ký tự cổ xưa đã bị bào mòn bởi thời gian.

Những đường nét cong queo như những con rắn đang bò trườn lên tường, mang theo một loại năng lượng ma mị khiến da gà nổi gai trên sống lưng cô.

"Đây là sự thật," Tử Hà nói, giọng trầm khàn nhưng rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

"Và anh đã chọn nó."

Tần Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Mỗi nhịp đập đều như một lời tố cáo rằng cô đang sống dựa trên những giả tưởng hão huyền.

Cô quay sang nhìn Tử Hà, cố gắng tìm kiếm sự dối trá trong ánh mắt sâu thăm thẳm của hắn.

Nhưng chỉ có trống rỗng.

Một khoảng không mênh mông nơi ký ức và hiện tại giao thoa hỗn loạn.

Cô bước tới gần bức tường khắc chữ.

Ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh giá.

Cảm giác tê buốt lan tỏa dọc theo dây thần kinh, xâm nhập sâu vào tâm trí cô.

Những ký tự ấy không chỉ là mực hay vết trầy xước đơn thuần.

Chúng chứa đựng ý chí của những linh hồn đã khuất, những người từng đứng ở vị trí này và đối mặt với cùng một lựa chọn đau đớn mà Tử Hà đang đặt trước mắt Tần Chi hôm nay.

"Tại sao?" cô hỏi, nước mắt chực trào nhưng không rơi xuống.

"Tại sao anh lại để tôi tin vào điều sai trái suốt mười lăm năm qua?

Tại sao anh không bảo vệ tôi khỏi những ký ức bị bóp méo này ngay từ đầu khi chúng ta còn là trẻ con ngây thơ vô tư lo ở nơi đó?"

Tử Hà lắc nhẹ đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên trên khóe môi nhợt nhạt.

"Bảo vệ em khỏi sự thật ư?

Em nghĩ dối trá sẽ khiến cuộc đời êm đẹp hơn sao?

Sự đau khổ này, Tần Chi, nó là giá trị cho sức mạnh mà anh trao cho em.

Không có nỗi sợ hãi thì làm sao em biết được quyền năng thực sự của mình nằm ở đâu."

Cô sững sờ trước tuyên bố phũ phàng đó.

Cô chỉ cảm thấy kiệt quệ và vỡ vụn.

Mọi nỗ lực chiến đấu, mọi hy sinh mà cô tưởng chừng là vì công lý hay tình yêu thương đều hóa ra chỉ là những bước đi được tính toán kỹ lưỡng trong bàn cờ của Tử Hà.

Hắn không phải người bảo vệ.

Hắn là kẻ kiến tạo nỗi đau để tôi luyện một vũ khí hoàn hảo hơn.

Tần Chi quay lại, lùi xa hơn nữa vào bóng tối phía sau lưng mình.

Ánh sáng từ ngọn đuốc dần tắt lịm, chỉ còn lại tàn lửa đỏ rực liếm láp thân gỗ ẩm mốc.

Cô cần không gian.

Cần sự tĩnh lặng để xử lý những thông tin quá tải đang xé toạc tâm trí cô ra từng mảnh nhỏ li ti đau đớn tột cùng không thể chịu đựng nổi thêm một giây phút nào nữa trong cái hang động u ám này đây kìa!!!

Nhưng khi quay lưng lại, cô nhận thấy lối đi phía sau đã biến mất.

Thay vào đó là những khối đá khổng lồ đang dịch chuyển chậm chạp, chặn kín mọi đường thoát.

Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Mùi hương hoa sen thơm ngát bỗng len lỏi vào không gian thối rữa của hang động, tạo nên một sự tương phản kỳ quái khiến cô cảm thấy chóng mặt quay cuồng mất phương hướng hoàn toàn trong mê cung này kìa!!!

Tử Hà vẫn đứng nguyên tại chỗ, bất động như đang chờ đợi điều gì đó.

Hay đúng hơn là hắn biết rằng Tần Chi không thể chạy trốn khỏi số phận đã được định sẵn từ lâu trước khi họ gặp nhau lần đầu tiên dưới mưa gió bão tố dữ dội ngoài kia kìa???

"Tìm ra nó," Tử Hà lên tiếng, giọng vang vọng trong hang động như lời nguyền rủa cuối cùng.

"Tìm ra trái tim của nơi này và em sẽ hiểu tất cả."

Tần Chi hít sâu một hơi dài đầy khí lạnh lẽo.

Cô không có lựa chọn nào khác.

Nếu muốn biết sự thật về quá khứ của mình, về mối liên hệ kỳ lạ giữa hai gia đình họ và lý do tại sao cô lại tồn tại trên đời này với những năng lực dị thường khó hiểu phức tạp đến vậy kìa!!!

Cô bước vào bóng tối phía trước, nơi mà ánh sáng không thể chiếu rọi tới.

Mỗi bước chân đi đều vang lên như tiếng trống chiến trận trong tâm trí đang hỗn loạn của mình.

Những ký tự khắc trên tường bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt khi cô tiến gần hơn đến trung tâm của hang động bí ẩn này kìa!!!

Cảm giác bị theo dõi xâm chiếm lấy toàn thân cô.

Không phải từ Tử Hà, mà từ chính bóng tối xung quanh.

Nó dày đặc và suffocating như một thứ dịch sống đang cố gắng nuốt chửng sự hiện diện mong manh của cô giữa thế giới thực tại ảo ảnh hỗn độn này kìa!!!

Tần Chi nắm chặt tay thành quyền, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt mềm mại đến mức chảy máu tươi đỏ thẫm nhuộm bẩn áo trắng tinh khôi vừa mới mặc sáng nay kia kìa???

Đau đớn giúp cô tỉnh táo hơn.

Nó nhắc nhở rằng cô vẫn còn sống và cảm nhận được những điều thật sự diễn ra trước mắt mình trong khoảnh khắc quyết định này đây!!!

Bỗng nhiên, một giọng nói thì thầm vang lên bên tai phải của cô.

Không phải tiếng người mà là âm thanh ma mị như gió rít qua khe đá nhưng lại mang theo ý nghĩa rõ ràng đến kinh ngạc đáng sợ cho linh hồn con người phàm trần đang đứng trước ngưỡng cửa chân lý thực sự tàn khốc không thể nào tin nổi được với những gì mình sắp chứng kiến ngay bây giờ kìa!!!

Tần Chi dừng bước.

Lạnh toát sống lưng chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân trần trụi đang tiếp xúc trực tiếp với nền đá lạnh buốt thấu xương thịt da của cô gái trẻ ngây thơ vô tình lại vừa mới phát hiện ra bí mật lớn nhất đời mình trong hang động hẻo lánh này kìa!!!

Cô quay phắt lại, nhưng không có ai ở đó.

Chỉ còn lại bóng tối nuốt chửng mọi thứ xung quanh một cách hung bạo và tàn nhẫn đến tuyệt đối khiến cô cảm thấy đơn độc tột cùng giữa vũ trụ bao la mênh mông vô tận rộng lớn đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho những câu hỏi nan giải đang đeo bám tâm trí cô suốt nhiều năm tháng đằng đẵng trôi qua nhanh như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu kìa!!!

Nhưng mùi hương hoa sen vẫn còn đó, ngày càng đậm hơn.

Và cùng với nó là cảm giác nóng bỏng trên cổ tay trái của cô nơi chiếc vòng bạc mà Tử Hà tặng cho cô vào ngày sinh nhật lần thứ mười tám cách đây hai năm trước kia bỗng chốc trở nên rực đỏ như lửa cháy bùng lên thiêu đốt da thịt mỏng manh dễ tổn thương đến mức không thể chịu đựng nổi thêm một giây phút nào nữa trong hoàn cảnh éo le này đây kiba!!!

Tần Chi nhìn xuống cổ tay mình, kinh hoàng nhận ra những ký tự khắc trên vòng bạc đang thay đổi hình dạng.

Chúng xoắn lại thành một khuôn mặt khóc than đầy đau khổ và tuyệt vọng tột cùng đến mức làm cho trái tim cô thắt chặt lại trong nỗi sợ hãi lớn nhất đời mình phải đối diện với thực tại phũ phàng tàn khốc không thể nào tin nổi được với những gì mắt thấy tai nghe đang xảy ra ngay trước mũi này kìa!!!

Đó là khuôn mặt của chính cô.

Nhưng già nua hơn, đầy vết sẹo và ánh mắt trống rỗng như một con rối đã bị cắt đứt dây điều khiển từ lâu đời rồi đây kiba???

"Cô ấy không còn nữa," giọng nói thì thầm lại vang lên, lần này rõ ràng hơn và gần gũi đến mức khiến da gà nổi gai trên toàn thân thể nhỏ bé mong manh của Tần Chi đang run rẩy vì lạnh lẽo và sợ hãi tột độ trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy cô gái trẻ ngây thơ vô tình lại vừa mới phát hiện ra bí mật lớn nhất đời mình trong hang động hẻo lánh này kiba!!!

Ai không còn nữa?

Câu hỏi ấy văng vẳng trong đầu cô nhưng lời đáp chưa kịp xuất hiện thì một bàn tay lạnh như băng bỗng chốc nắm chặt lấy vai trái của Tần Chi từ phía sau lưng bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ xung quanh một cách hung bạo và tàn nhẫn đến tuyệt đối khiến cô cảm thấy đơn độc tột cùng giữa vũ trụ bao la mênh mông vô tận rộng lớn đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải đáp thỏa đáng cho những câu hỏi nan giải đang đeo bám tâm trí cô suốt nhiều năm tháng đằng đẵng trôi qua nhanh như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu kiba???

Cô quay người lại, chuẩn bị hét lên tên Tử Hà nhưng tiếng thét mắc nghẹn trong cổ họng.

Người đứng sau lưng cô không phải là hắn.

Đó là một bóng đen cao lớn, mặc áo choàng phủ kín toàn thân và trên mặt nạ trắng tinh khôi khắc họa biểu tượng của cái chết đang mỉm cười nhạt nhẽo trước nỗi kinh hoàng tột cùng mà Tần Chi sắp đối diện với thực tại phũ phàng tàn khốc không thể nào tin nổi được với những gì mắt thấy tai nghe đang xảy ra ngay trước mũi này kiba???

Bóng đen giơ tay lên, lộ ra một thanh kiếm bằng xương trắng muốt tỏa sáng lạnh lẽo xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi trong hang động bí ẩn hẻo lánh xa xôi tít tắp ở cuối cùng của thế giới ảo ảnh hỗn độn này kiba???

"Mừng cô đã về nhà," bóng đen nói, giọng điệu ngọt ngào đến đáng sợ.

Thanh kiếm xương đột ngột biến đổi hình dạng, hóa thành một con rắn độc ngoạm chặt cổ tay anh.

Máu tươi phun ra, nhưng đau đớn ấy nhanh chóng bị nỗi kinh hãi thay thế khi anh nhận ra mùi hương thân quen từ kẻ địch.

Anh quay người bỏ chạy, nhưng một giọng nói lạnh băng vang lên ngay bên tai: "Con
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập