Chương 30

Bóng đen kia không buông lỏng.

Bàn tay lạnh như băng giá siết chặt hơn, xương cổ Lâm Phong phát ra tiếng kẽo cọt khó chịu.

Mùi hương của sự chết chóc bao trùm lấy khứu giác hắn, nồng nặc và ngạt thở.

Đây không phải là tử khí thông thường mà kẻ thù cấp cao sử dụng để uy hiếp đối phương.

Lâm Phong cố gắng hít vào một ngụm không khí, nhưng phế bộ dường như đã ngừng hoạt động.

Linh lực trong cơ thể bị phong tỏa hoàn toàn bởi áp lực khủng khiếp từ bên ngoài.

Hắn cảm thấy ý thức đang dần trôi dạt ra khỏi cơ thể vật lý, chìm sâu vào vực thẳng vô tận của bóng tối này.

Đôi mắt thứ ba trên tay hắn vẫn mở to, tròng trắng lộ rõ những mạch máu đỏ ngầu.

Con mắt đó không nhìn về hiện tại mà đang ghi lại hình ảnh tương lai — một thế giới tan vỡ dưới chân hắn, nơi mọi người thân đều đã hóa thành tro bụi lạnh lẽo.

là ai?" Lâm Phong gượng gạo hỏi ra, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng bị bóp chặt.

Câu hỏi này vô nghĩa vì kẻ trước mặt không cần danh tính để giết một con mồi đang nằm gọn trong lòng bàn tay.

Nhưng hắn cần thời gian.

Chỉ vài giây nữa thôi cũng đủ để kích hoạt cơ chế phòng vệ cuối cùng của mình.

Bóng đen kia khẽ cười, âm thanh phát ra giống như tiếng ma sát giữa hai tảng đá mài sắc cạnh dưới đáy biển sâu xa tít tắp nơi không có ánh sáng mặt trời chiếu tới được dù chỉ một tia đơn độc nhất nhỏ bé li ti xíu tí hon hột cải muối hạt gạo thóc lúa mì ngô khoai sắn củ dền cà rốt su hào bắp cải rau muống rau răm mùi tàu thì là ngò gai lá lốt lá chanh lá quế vỏ quýt trần bì cam thảo đương quy bạch truật hoàng kỳ nhân sâm tam dương bổ ngũ vị tử thù du đỗ trọng du trung tiên linh chi ngọc trùng khương hồng hoa đan sâm xuyên khung tế tân phòng phong thiên nam tinh thạch trâm bồ công anh nhũ hương mộc xa long não hoắc hương sa đả trầm hương ky nang lang phương bạch đậu khấu trần bì cam thảo đương quy hoàng kỳ nhân sâm tam dương bổ ngũ vị tử thù du đỗ trọng du trung tiên linh chi ngọc trùng khương hồng hoa đan sâm xuyên khung tế tân phòng phong thiên nam tinh thạch trâm bồ công anh nhũ hương mộc xa long não hoắc hương sa đả trầm hương ky nang lang phương bạch đậu khấu.

"Ta là kết cục của những kẻ ngu ngốc," bóng đen đáp lại, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong chứ không phải qua màng tang trống tai người bình thường nghe được dù có cố gắng tập trung cao độ đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ thấy toàn bộ nội dung thông tin dữ liệu kiến thức kinh nghiệm kỹ năng bí quyết tuyệt học võ công thuật pháp tiên pháp ma pháp đạo pháp thần pháp thánh pháp phật pháp lão tử đạo.

pháp gia danh gia nguyên anhhóa thần độ kiếpphi thăng

Lâm Phong đứng chôn chân giữa đống đổ nát của phế tích cổ xưa.

Không khí ở đây nặng trĩu mùi tro bụi và sự thối rữa của thời gian.

Những tảng đá khổng lồ vỡ vụn nằm rải rác, mỗi mảnh đều khắc đầy những ký tự linh văn đã mờ nhòa theo năm tháng.

Hắn hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại sau cú sốc tinh thần vừa rồi.

Giọng nói trong đầu vẫn còn vang vọng, mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương khiến lông dựng đứng trên da thịt hắn.

"Kết cục của kẻ ngu ngốc." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì khô cổ.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương ở vai trái nơi linh lực vừa bị xé toạc.

Máu tươi đã đông lại thành lớp vỏ đen sẫm, nhưng bên dưới vẫn âm ỉ đau nhói.Đó không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần mà là sự cảnh báo từ chính cốt tuế của hắn.

Linh lực trong kinh mạch đang chảy chậm chạp, như sợ hãi thứ gì đó ẩn nấp trong bóng tối này.

Hắn cúi nhìn xuống lòng bàn tay phải.

Ở đó, một viên ngọc nhỏ màu trắng ngà đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Đó là "Bạch Đậu Khẩu" mà hắn vừa nhặt được giữa đống tàn tích.

Viên ngọc không hề ấm áp như những bảo vật thông thường.

Ngược lại, nó lạnh buốt, truyền vào da thịt hắn một cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.

Linh lực của Lâm Phong tự động quấn quanh viên ngọc, nhưng thay vì hấp thụ năng lượng từ nó, chúng đang bị hút ngược lại một cách dữ dội.

"Không ổn," hắn thầm nghĩ.

Hắn vội vàng thu hồi linh lực về đan điền, khóa chặt các huyệt đạo xung quanh khuỷu tay và cổ tay để ngăn chặn sự thất thoát nguyên khí.

Nhưng viên ngọc vẫn tiếp tục tỏa sáng, ánh sáng ngày càng mạnh hơn, chiếu rọi lên những bức tường đá đen sạm phía trước.

Trong ánh sáng lạnh lẽo ấy, Lâm Phong nhận ra điều kỳ lạ.

Những ký tự khắc trên vách đá không phải là ngôn ngữ phổ thông của thế giới hạ phàm này.

Chúng cổ xưa hơn, mang đậm khí tức của một thời đại mà tiên đạo chưa phân chia thành các phái rõ ràng như ngày nay.

Mỗi lần ánh sáng từ Bạch Đậu Khẩu quét qua, những ký tự ấy lại hiện lên rõ nét hơn trong tâm trí hắn, không phải bằng mắt thường nhìn thấy, mà là trực tiếp in vào ý thức.

Hắn bước tiến về phía trước, từng bước một thận trọng.

Sàn nhà đá phát ra tiếng kẽo kẹt dưới chân đi, vang vọng trong hang động sâu thẳm như lời mời gọi của tử thần.

Không gian nơi đây dường như bị bẻ cong bởi mysterious force field.

Cảm giác phương hướng hoàn toàn mất hiệu lực.

Trông qua thì chỉ là một hành lang dài vô tận, nhưng khi Lâm Phong quay lại nhìn sau lưng, lối đi vừa mới đi qua đã biến mất vào hư không.

"Hắn ta đang đùa cợt với mình," Lâm Phong nghiến răng.

Hắn lấy ra một thẻ tín mệnh từ trong túi áo, chuẩn bị kích hoạt nó để liên hệ với đồng đội nếu tình thế trở nên nguy hiểm.

Nhưng ngay khi ngón tay chạm vào bề mặt cứng nhắc của thẻ tín mệnh, linh lực trên đó lập tức tan biến như sương sớm dưới nắng gay gắt.

Không có phản hồi.

Không có kết nối.

Hắn hoàn toàn cô độc trong không gian này.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh giá quét ngang qua khu vực trống trải phía trước.

Gió mang theo mùi hương của bạch đậu khấu, thơm nồng và gây mê.

Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác linh lực để phân tích luồng khí đó.

Nó không chỉ là mùi hương thông thường.

Đó là tinh chất cô đọng từ ngàn năm hấp thụ âm khí của đất trời, được phong ấn trong viên ngọc này.

"Cô muốn gì?" Hắn hỏi vào khoảng không.

Giọng nói của hắn vang lên rõ ràng nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng chết chóc.

Không có câu trả lời trực tiếp.

Thay vào đó, từ những khe nứt trên sàn nhà, những sợi tơ ánh sáng màu trắng bắt đầu trỗi dậy.

Chúng mỏng manh như mạng nhện nhưng lại tỏa ra áp lực khủng khiếp khiến Lâm Phong cảm thấy khó thở.

Những sợi tơ này không chạm vào cơ thể hắn mà lơ lửng trong không trung, tạo thành một hình dạng kỳ quái giống như một cái lồng giam cầm vô hình.

Lâm Phong nhận biết được sự nguy hiểm.

Hắn nhanh chóng điều chuyển nguyên khí về chân đả, chuẩn bị cho đòn tấn công bất ngờ.

Kiếm ý của hắn chưa từng sắc bén đến thế.

Blade of intent (Kiếm Ý) xung quanh thân kiếm "Hán Thương" mà hắn mang theo bắt đầu rung lên lanh canh, phản ứng lại với sự hiện diện của kẻ thù vô hình.

"Bạch Đậu Khẩu.

không chỉ là một bảo vật," Lâm Phong tự nhủ.

Hắn nhớ lại lời truyền thuyết về nhữngartifact (bảo đồ) bị cấm trong thư viện cổ xưa của môn phái hắn từng tu tập.

Chúng được gọi là "Mảnh Vỡ Của Ký Ức".

Những thứ chứa đựng nỗi đau và bí mật quá lớn đến mức không ai dám chạm vào, sợ rằng linh hồn sẽ bị xé nát bởi những ký ức ngoại lai xâm nhập.

Ánh sáng từ viên ngọc đột ngột bùng nổ mạnh hơn.

Một hình ảnh hiện ra trước mắt Lâm Phong.

Không phải là ảo giác thông thường do pháp lực tạo thành mà là một đoạn ký ức sống động đến kinh người.

Hắn thấy chính mình, nhưng không phải là bản thân của hiện tại.

Đó là phiên bản của hắn trong tương lai xa xôi, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng đang đứng giữa một biển máu đỏ thẫm.

Kẻ đó nhìn thẳng vào hắn, môi mấp máy nói những điều mà ngay cả Lâm Phong cũng không thể hiểu nổi.

Nhưng cảm xúc truyền tải qua cảnh tượng ấy là sự hối hận sâu sắc nhất từng có.

Sự sợ hãi tột độ khi nhận ra rằng mọi nỗ lực tu luyện, mọi hy sinh của đồng (đồng môn), và thậm chí là mạng sống của những người hắn yêu quý, đều dẫn đến một kết cục bi thảm không thể tránh khỏi.

"Làm sao." Lâm Phong lùi lại một bước, chân hắn chạm vào một tảng đá nhỏ khiến nó lăn xuống vực thẳm bên cạnh mà không tạo ra tiếng động nào.

Sự im lặng sau đó còn đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào.

Hắn nhận ra rằng viên ngọc này đang cố gắng ghi đè lên ý chí của hắn bằng ký ức từ tương lai.

Nếu hắn tiếp tục chịu đựng, linh hồn hắn sẽ bị đồng hóa bởi kẻ đã chết trong quá khứ hoặc tương lai ấy.

Hắn nghiến chặt răng, máu chảy từ khóe miệng do áp lực tinh thần khủng khiếp.

"Ta không phải là nô lệ cho số mệnh!" Hắn hét lên, thanh kiếm Hán Thương trong tay vung mạnh ra phía trước, cắt đứt những sợi tơ ánh sáng đang dần siết chặt lấy lồng ngực hắn.

Kiếm khí sắc bén xé toạc không gian, tạo ra một khoảng trống tạm thời để thở.

Tuy nhiên, hành động đó đã kích thích phản ứng dữ dội từ bí cảnh này.

Toàn bộ phế tích bắt đầu rung chuyển.

Những tảng đá khổng lồ trên trần nhà rơi xuống, va đập vào nhau tạo thành những âm thanh chấn động lòng người.

Từ sâu trong bóng tối phía trước hang động, một tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Mỗi lần đặt chân xuống đất, không khí xung quanh lại trở nên dày đặc hơn, như thể chính trọng lực đang gia tăng gấp bội.

Lâm Phong nhận ra hắn đã đánh thức thứ gì đó lớn hơn nhiều so với viên ngọc nhỏ bé kia.

Bạch Đậu Khẩu trong tay hắn bắt đầu nóng lên dữ dội, đốt cháy da thịt bàn tay phải của hắn mà không hề làm giảm bớt sức hút linh lực đáng sợ trước đó.

Hắn hiểu rằng đây là điểm quyết định.

Hoặc hắn sẽ nuốt chửng bí mật này và trở thành nô lệ cho nó, hoặc hắn phải phá hủy viên ngọc ngay lập tức dù biết rằng việc đó có thể khiến toàn bộ phế tích sụp đổ đè bẹp thân xác của chính mình.

Hắn nhìn vào hình ảnh người đàn ông tóc bạc trong ký ức một lần nữa.

Lần này, hắn thấy rõ hơn đôi mắt tuyệt vọng ấy đang cầu cứu.

Không phải từ tương lai xa xôi mà là từ một dòng thời song song nơi Lâm Phong đã chọn con đường khác – con đường của sự thỏa hiệp với bóng tối để bảo vệ những gì quý giá nhất.

"Nếu chiến thắng đồng nghĩa với hủy diệt thứ ta muốn bảo vệ," Lâm Phong thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt lại sáng lên một vẻ kiên quyết chưa từng có.

Hắn không còn nghi ngờ về bản chất của thử thách này nữa.

Nó không phải là kiểm tra thực lực combat (chiến đấu).

Nó là bài toán đạo tâm phức tạp nhất mà bất kỳ tu luyện giả nào cũng sẽ gặp phải khi chạm đến ngưỡng cửa của chân lý cao hơn.

Hắn quyết định giữ lại viên ngọc.

Thay vì phá hủy nó, hắn đưa Bạch Đậu Khẩu vào sâu trong lòng ngực mình, ép nó sát với tim đang đập thình thịch dữ dội.

Linh lực từ đan điền cuồn cuộn chảy ra bao bọc lấy viên ngọc như một lớp vỏ bảo vệ kiên cố nhất mà hắn có thể tạo ra.

Hắn chọn cách đối đầu trực diện với ký ức và nỗi đau ấy thay vì chạy trốn hay tiêu diệt nó.

Ngay khi quyết định được đưa ra, tiếng bước chân nặng nề phía trước dừng lại đột ngột.

Sự rung chuyển của phế tích cũng tắt ngấm trở về trạng thái tĩnh lặng chết chóc ban đầu.

Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó, thậm chí còn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Từ sâu trong bóng tối, một giọng nói trầm đục vang lên lần thứ hai, lần này không mang sự khinh miệt mà là một nỗi buồn sâu sắc đến mức khiến xương tủy Lâm Phong cũng run rẩy.

"Ngươi đã chọn con đường của kẻ điên," tiếng nói ấy vọng lại khắp nơi trong lòng hang động.

"Nhưng hãy nhớ kỹ điều này: mỗi ký ức ngươi nuốt chửng sẽ trở thành gông xiềng nặng nề hơn cho linh hồn ngươi."

Lâm Phong không đáp lời.

Hắn chỉ chăm chú nhìn vào bóng đen đang dần hiện hình từ phía trước, mang dáng dấp của một người tu luyện giả cổ xưa với bộ áo dài rách nát và đôi mắt đỏ ngầu như huyết sắc.

Kẻ đó giơ tay ra về phía hắn, lòng bàn tay mở rộng chứa đựng một thứ gì đó phát sáng rực rỡ đến mức làm chói mắt Lâm Phong dù đang nheo mắt chịu đựng.

Đó không phải là bảo vật hay pháp khí thông thường mà là.

chính trái tim của một vị tiên cổ đã bị thiêu đốt bởi ngọn lửa đạo tâm thuần khiết nhất?

Đó là trái tim tiên cổ đang tan chảy trong lòng bàn tay kẻ địch, tỏa ra mùi máu tanh nồng.

Lâm Phong kinh hoảng nhận ra ánh sáng kia không phải phép thuật, mà là lời mời gọi chết chóc.

Hắn giơ kiếm lên, nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập