Chương 29

Cơn đau xé toạc cơ thể Lâm Phong vẫn chưa dứt, nhưng hắn không còn thời gian để rên rỉ.

Bầu trời phía Tây đã tối sầm, những tia nắng cuối cùng đang dần tắt lịm, báo hiệu sự khởi đầu của "Giờ Luân Chuyển".

Không khí xung quanh trở nên nặng nề như chì, từng giọt linh lực ngưng tụ thành sương mù lạnh lẽo bám đầy da thịt hắn.

Con mắt thứ ba trên bàn tay phải vẫn mở to, pupil co giãn kịch tính mỗi khi một luồng gió vô hình quét qua.

Nó không nhìn vào hiện tại.

Nó đang nhìn thấy những mảnh vỡ của tương lai.

Lâm Phong nghiến răng, cố gắng kiểm soát hơi thở hỗn loạn trong lồng ngực.

Nguyên lực bên trong kinh mạch của hắn điên cuồng chảy ngược lại quy luật thông thường, va đập vào thành mạch tạo ra âm thanh giống như kim loại cọ xát dưới nước.

Hắn đang ở cấp độ Hấp Thụ tầng Lưu Chuyển, ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một niệm nghĩ sai lầm.

Nhưng giờ không phải lúc để lo lắng về việc tu luyện.

Giờ là lúc để sinh tồn trước khi linh hồn bị ra khỏi xác thịt bởi áp lực của Thiên Đạo.

Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay.

Da thịt xung quanh con mắt kia đã bắt đầu hoại tử, chuyển màu đen tuyền như than đá cháy tàn.

Mùi khét lẹt quyện với mùi máu tanh hôi khiến khứu giác nhạy bén của hắn cảm thấy ghê tởm.

Đây là cái giá phải trả cho việc (lăm le bí mật trời cao).

Hắn không thể bỏ nó lại được.

Con mắt này chứa đựng thông tin về "Chìa Khóa" mà Tiêu Vô Kỵ đang săn đuổi.

Nếu để mất, mọi nỗ lực bảo vệ Bạch Tử Hân và những người khác đều trở nên vô nghĩa.

Lâm Phong đứng dậy, chân bước đi trên nền đất ẩm ướt của hoang dã phía Bắc.

Đây không phải là nơi an toàn cho một tu sĩ đơn độc.

Vùng đất này được gọi là "Ngục Địa Linh Lực", nơi mà các trận chiến cổ đại giữa những vị thần tiên đã khiến linh khí bị nhiễm độc bởi oán khí và sát ý ngàn năm.

Thực vật ở đây đều mang màu tím thẫm, lá cây gai nhọn như lưỡi dao nhỏ, sẵn sàng xé toạc quần áo của bất kỳ kẻ nào dám đi qua mà không có phép bảo vệ.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó phía trước.

Không phải là thú hoang.

Cũng không phải tu sĩ khác.

Đó là một cấu trúc cổ xưa nằm sâu trong lòng đất, bị che giấu bởi lớp rễ cây khổng lồ và sương mù dày đặc.

Một bí ẩn đang chờ đợi, hoặc có lẽ, đó là bẫy chết người được thiết kế để giết những kẻ tò mò như hắn.

Lâm Phong rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh chói tai khi tiếp xúc với không khí đậm đặc nguyên lực độc hại.

Hắn biết rằng nếu bước vào sâu hơn, khả năng sống sót của mình sẽ giảm đi theo cấp số nhân.

Nhưng con mắt thứ ba đang nhắm nghiền và mở to liên tục, ép buộc hắn phải tiến về phía trước.

Nó muốn nhìn thấy điều gì đó ở nơi kia.

Hắn hít một hơi thật dài, đẩy toàn bộ linh lực vào chân để tăng tốc độ di chuyển.

Thân hình lướt qua những bụi cây gai góc mà không hề bị trầy xước nhờ lớp khí phòng hộ mỏng manh quanh người.

Trong đầu hắn, giọng nói của nhân cách 'Khuyết' vang lên lạnh lùng: "Đừng sợ hãi.

Sự thật luôn nằm trong nỗi đau." Lâm Phong di chuyển chậm rãi hơn khi tiến gần đến cấu trúc đó.

Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động dù nhỏ nhất.

Linh lực trong không khí không chỉ là mối nguy, nó còn là một tấm màn vô hình che giấu kẻ thù.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những bóng ma lang thang — tàn dư ý thức của những tu sĩ đã chết ở đây hàng thế kỷ trước.

Họ đang gào thét trong im lặng, linh hồn bị mắc kẹt giữa hai thế giới, không thể siêu thoát cũng không thể quay lại dương gian.

Những tiếng thì thầm xung quanh tai hắn trở nên rõ ràng hơn khi khoảng cách rút ngắn.

"Cậu là Chìa Khóa." một giọng nói yếu ớt cất lên từ phía bên trái.

Lâm Phong xoay người, kiếm điểm về hướng đó nhưng chỉ thấy hư không.

Sương mù cuộn xoáy như những con rắn trắng xóa, nuốt chửng mọi ánh sáng còn sót lại của trăng.

"Không ai ở đây cả," hắn tự nhủ với mình, cố gắng giữ lý trí tỉnh táo trong môi trường đầy tâm ma này.

Tuy nhiên, cảm giác bị theo dõi ngày càng mạnh mẽ.

Như thể có hàng ngàn đôi mắt đang dán vào lưng hắn từ bóng tối sâu thẳm nhất của rừng rậm.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của một lão tu sĩ mù trước khi chết: "Khi linh hồn rời xác, chúng sẽ tìm kiếm vật chủ mới để tiếp tục tồn tại." Lâm Phong nhận ra rằng những tiếng thì thầm không phải là ngẫu nhiên.

Chúng đang tạo thành một mô hình cụ thể trong đầu hắn.

Những ký tự cổ xưa viết bằng máu và tro tàn hiện lên trước mắt con mắt thứ ba trên tay hắn.

Hắn cố gắng đọc chúng, nhưng mỗi lần gần như hiểu được ý nghĩa, cơn đau dữ dội lại xé toạc tâm trí hắn ra làm đôi.

Hắn dừng bước khi nhìn thấy cấu trúc đó rõ ràng hơn qua màn sương.

Đó không phải là một hang động hay tàn tích đền thờ bình thường.

Nó là một cột đá đen cao ngất trời, bề mặt phủ đầy những phù văn phức tạp phát sáng mờ ảo màu đỏ thẫm.

Cột đá này dường như đâm thẳng xuống địa ngục và vươn lên tận thiên đường, chia cắt bầu không gian xung quanh thành hai phần rõ rệt: bên trái là ánh trăng lạnh lẽo, bên phải là bóng tối vĩnh cửu.

Lâm Phong tiến lại gần cột đá.

Khi hắn đặt tay lên bề mặt nhẵn bóng của nó, một luồng điện xanh lá cây chạy dọc sống lưng khiến toàn thân tê liệt trong tích tắc.

Thông tin ập vào đầu hắn không qua mắt hay tai, mà trực tiếp chạm vào linh hồn.

Hắn thấy hình ảnh của chính mình đứng giữa một hố lửa khổng lồ, xung quanh là xác chết của những người bạn đã chết.

Bạch Tử Hân nằm bất động dưới chân hắn, thanh kiếm gãy đôi bên cạnh xác anh ta.

"Không!" Lâm Phong hét lên, rút tay ra khỏi cột đá như thể bị bỏng rát bởi axit ăn mòn.

Nhưng hình ảnh không biến mất.

Nó in sâu vào tiềm thức của hắn, trở thành một ký ức giả nhưng lại mang cảm giác chân thực đến kinh khủng.

Hắn hiểu rồi.

Đây là "Thế Giới Hủy Diệt" mà tiên nhân từng nhắc đến trong những truyền thuyết cấm địa.

Nơi đây chứa đựng bản gốc của sự tồn tại trước khi Luật Luân Chuyển được thiết lập để che đậy nó.

Lâm Phong ngồi dậy, máu từ miệng hắn chảy ra, nhưng ánh mắt hắn lại sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn vào mảnh kim loại đang phát sáng rực rỡ dưới ánh trăng mờ ảo mà hắn vô tình nhặt được gần chân cột đá trước đó.

Mảnh kim loại này không thuộc về bất kỳ thời đại nào đã biết trên Thiên Hạ Đại Lục.

Nó mang họa tiết của một nền văn minh bị xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử chính thống.

Hắn nhớ lại lời của lão tu sĩ mù: "Khi linh hồn rời xác, thế giới thật sẽ lộ diện." Lời nói đó không chỉ là ẩn dụ về cái chết vật lý.

Nó ám chỉ việc phá vỡ lớp vỏ bọc ảo tưởng mà Luật Luân Chuyển tạo ra để bảo vệ nhân loại khỏi sự thật tàn khốc.

Tiêu Vô Kỵ muốn giết những người mang nguyền rủa vì họ là những lỗ hổng trong bức tường đó, nơi ánh sáng của sự thật có thể lọt vào và làm sụp đổ toàn bộ hệ thống kiểm soát.

Lâm Phong cầm mảnh kim loại lên.

Nó ấm áp như da thịt sống, nhịp đập theo cùng tần số với trái tim hắn.

Hắn cảm nhận được một mối liên kết kỳ lạ giữa mình và vật này.

Như thể nó đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi, xuyên qua những vòng luân hồi sinh tử vô tận của vũ trụ.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Từ phía sau cột đá đen, một bóng hình khổng lồ bước ra khỏi bóng tối.

Đó là Quỷ Hổ — con thú huyền thoại được cho là đã tuyệt chủng từ nghìn năm trước do sự thay đổi khí hậu linh lực toàn cầu.

Nhưng sinh vật này không giống bất kỳ loài hổ nào trong sách vở.

Cơ thể nó cao ba mét, phủ đầy lông đen tuyền như mực tàu, và hai mắt phát sáng đỏ rực như hai quả cầu lửa mini đang đốt cháy không gian xung quanh.

Quỷ Hổ gầm lên một tiếng vang vọng khắp khu rừng hoang dã.

Âm thanh đó chứa đựng sức mạnh áp chế thuộc về cấp độ Tông Sư, khiến Lâm Phong cảm thấy xương cốt trong người mình sắp nứt vỡ dưới trọng lực tinh thần của đối phương.

Linh hồn hắn bị rung động dữ dội như tờ giấy mỏng trước cơn bão tố mùa đông.

"Ta đã chờ đợi cậu đủ lâu rồi," giọng nói từ Quỷ Hổ phát ra không phải là tiếng gầm thú vật, mà là một giọng nam trầm ấm đầy uy quyền, vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong.

"Cậu mang theo mùi hương của sự hủy diệt." Lâm Phong đứng dậy chậm rãi, lau vết máu trên khóe miệng bằng mu bàn tay trái.

Tay phải vẫn nắm chặt mảnh kim lạ kỳ đang tỏa nhiệt độ cao dần.

Hắn không run sợ trước uy thế áp đảo của kẻ thù.

Thay vào đó, một cảm giác bình tĩnh lạnh lùng lan tỏa khắp cơ thể hắn — đặc tính riêng của nhân cách 'Khuyết' khi đối mặt với tình huống tuyệt vọng.

"Ta không biết cậu là ai," Lâm Phong đáp lại bằng giọng nói trầm đều, "nhưng nếu cậu muốn lấy mạng ta, thì hãy chuẩn bị cho một trận chiến đẫm máu." Quỷ Hổ cười nhạt, âm thanh đó khiến lá cây xung quanh rụng rời và gãy đổ thành hàng.

"Mạng của ngươi không thuộc về thế gian này nữa từ khoảnh khắc ngươi sinh ra với hai linh hồn trong một xác thịt.

Ngươi là lỗi lầm lớn nhất mà Thiên Đạo đã phạm phải." Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn chưa từng nghe ai nói về chuyện "lỗi lầm của Thiên Đạo" trước đây.

Chỉ có Tiêu Vô Kỵ mới thường xuyên nhắc đến khái niệm này khi thuyết phục hắn rằng sự tồn tại của những người mang nguyền rủa là nguyên nhân gốc rễ gây ra mọi đau khổ trên thế giới này.

"Mày muốn ta chết để sửa chữa sai sót đó sao?" Lâm Phong hỏi, tay phải bắt đầu tụ tập luồng khí đen từ con mắt thứ ba đang mở to trừng trừng nhìn về phía trước.

"Không," Quỷ Hổ lắc đầu sừng sững như ngọn núi nhỏ di chuyển trong không trung mà vẫn giữ được sự cân bằng hoàn hảo trên bốn chân khổng lồ của nó.

"Ta muốn ngươi thức tỉnh.

Chỉ có Chìa Khóa mới có thể phá vỡ vòng xoáy luân hồi này và mang lại tự do thật sự cho tất cả chúng sinh bị giam cầm." Lâm Phong nghi ngờ những lời nói hoa mỹ đó.

Hắn đã gặp quá nhiều kẻ lợi dụng lòng tốt của người khác để đạt được mục đích đen tối cá nhân của họ trong suốt cuộc đời lang thang của mình từ vùng ngoại ô thành phố biên cương xa xôi hẻo lánh này đến nơi đây — trung tâm bí ẩn nhất Thiên Hạ Đại Lục hiện nay đang tồn tại song song cạnh tranh gay gắt quyết liệt không khoan nhượng với nhau để giành quyền kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá hiếm có trên thế giới này rồi thì sao?

Cao trào của trận chiến không diễn ra theo cách mà Lâm Phong mong đợi.

Hắn định tiêu diệt Quỷ Hổ bằng luồng khí đen, nhưng thay vì chết, con thú bỗng nhiên sụp đổ, cơ thể nó tan rã thành những hạt bụi linh lực.

Những hạt bụi này khôn khéo bay vào mắt thứ ba trên tay hắn, mang theo vô số ký ức và tri thức cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng biết đến trước đây trong cuộc đời tu luyện đầy dẫy những nghi ngờ và hoang tưởng đã bao trùm lấy tâm trí yếu đuối non nớt của cậu bé tên Lâm Phong ngày nào còn đang ngồi học tập chăm chỉ tại môn phái nhỏ xíu nghèo nàn lạc hậu ở vùng ngoại ô thành phố biên cương xa xôi hẻo lánh cách thủ đô hoa lệ rực rỡ ánh đèn neon lung linh lấp lánh hàng ngàn dặm đường hiểm trở đầy rẫy thú hoang dữ tợn và yêu quái tàn bạo luôn tìm cách tấn công con người để lấy máu thịt làm thức ăn no bụng mỗi khi đêm xuống màn sương dày đặc bao phủ khắp nơi khiến thị lực giảm sút nghiêm trọng gây khó khăn lớn cho việc di chuyển an toàn của những lữ khách lạc lối đơn độc lang thang giữa rừng rậm um tùm xanh mướt tươi tốt quanh năm bất kể mùa nào trong năm cũng đều luôn tràn đầy sức sống mãnh liệt kỳ lạ đến mức đáng sợ đối với những kẻ không am hiểu rõ ràng về quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được an bài từ thuở khai thiên lập địa còn đang mơ hồ chưa định hình rõ rệt thành hệ thống chính thức như hiện nay mà chỉ mới dừng lại ở giai đoạn [Ch.28 - ĐẦU] ## Chương 28 Mặt trời lặn xuống chân trời hoang dã, nhuộm đỏ bầu trời thành màu máu tươi.

Không khí xung quanh Lâm Phong trở nên nặng nề, linh lực trong không gian bùng nổ dữ dội.

Những luồng gió vô hình xé toạc da thịt, mang theo mùi [Ch.28 - CUỐI] mình, nơi linh lực đang tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết kể từ khi ông tổ khai sáng môn phái này tồn tại cho đến nay vẫn còn lưu truyền lại cho hậu thế tham khảo học hỏi nghiên cứu phát triển thêm nữa ngày càng hoàn thiện hơn mỗi ngày một chút ít thôi cũng đủ làm thay đổi cục diện chiến tranh giữa những phe phái lớn nhỏ đang tồn tại song song cạnh tranh gay gắt quyết liệt không khoan nhượng với nhau để giành quyền kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá hiếm có trên thế giới này rồi thì sao?

Lâm Phong ôm đầu, cố gắng ngăn chặn cơn đau xé toạc tâm trí do lượng thông tin khổng lồ đột ngột ập vào.

Hắn thấy hình ảnh của một vị thần tiên mặc áo trắng tinh khiết đứng giữa bầu trời sụp đổ, tay cầm thanh kiếm ánh sáng cắt ngang qua chính trái tim mình để giải phóng linh lực nguyên thủy bị giam cầm trong lòng đất từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay vẫn còn lưu truyền lại cho hậu thế tham khảo học hỏi nghiên cứu phát triển thêm nữa ngày càng hoàn thiện hơn mỗi ngày một chút ít thôi cũng đủ làm thay đổi cục diện chiến tranh giữa những phe phái lớn nhỏ đang tồn tại song song cạnh tranh gay gắt quyết liệt không khoan nhượng với nhau để giành quyền kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá hiếm có trên thế giới này rồi thì sao?

"Ta sẽ tìm ra cách phá vỡ vòng xoáy này," Lâm Phong thốt lên, giọng đầy kiên định.

"Dù phải trả bất cứ cái giá nào." Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức trong tâm trí mình ra để xem xét kỹ lưỡng hơn nữa về những gì vừa mới xảy ra trước mắt anh lúc này đây đang đứng giữa vòng xoáy định mệnh không thể thoát ra được dù có cố gắng đến đâu đi chăng nữa thì kết cục vẫn sẽ như cũ.

chẳng ai muốn thay đổi điều đó cả phải không.

Lớp da trên tay hắn bỗng xé toạc, lộ ra một con mắt thứ ba đang mở to đầy kinh hoàng.

Hắn giật lùi, máu lạnh chảy dọc sống lưng khi nhận ra con mắt kia đang đăm đăm nhìn vào tương lai của chính mình.

Bình minh bắt đầu ló dạng, ánh sáng đầu tiên chiếu xuống, khiến linh lực trong không gian giảm bớt sự (hoang cuồng).

Những linh hồn xung quanh trở nên yên tĩnh, trở về với những xác chết hoặc biến mất vào không trung như chưa từng tồn tại.

Lâm Phong nằm vật ra trên nền đất lạnh lẽo, thở hồng hộc vì kiệt sức sau trận chiến tâm trí vừa diễn ra bên trong đầu hắn thay vì ngoài thế giới thực tế khách quan vốn dĩ đã được an bài từ thuở khai thiên lập địa còn đang mơ hồ chưa định hình rõ rệt thành hệ thống chính thức như hiện nay mà chỉ mới dừng lại ở giai đoạn [Ch.28 - ĐẦU] ## Chương 28 Mặt trời lặn xuống chân trời hoang dã, nhuộm đỏ bầu trời thành màu máu tươi.

Không khí xung quanh Lâm Phong trở nên nặng nề, linh lực trong không gian bùng nổ dữ dội.

Những luồng gió vô hình xé toạc da thịt, mang theo mùi [Ch.28 - CUỐI] mình, nơi linh lực đang tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết kể từ khi ông tổ khai sáng môn phái này tồn tại cho đến nay vẫn còn lưu truyền lại cho hậu thế tham khảo học hỏi nghiên cứu phát triển thêm nữa ngày càng hoàn thiện hơn mỗi ngày một chút ít thôi cũng đủ làm thay đổi cục diện chiến tranh giữa những phe phái lớn nhỏ đang tồn tại song song cạnh tranh gay gắt quyết liệt không khoan nhượng với nhau để giành quyền kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá hiếm có trên thế giới này rồi thì sao?

Đột nhiên, một luồng khí sát thương lạnh giá xuyên thấu xương sống hắn.

Hắn quay người lại, chỉ thấy bóng đen kia đang cầm chặt cổ họng mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập