Chương 32

Mùi máu tanh nồng nặc bám vào mũi Lý Băng Phong, đậm đặc đến mức khiến anh muốn nôn mửa.

Anh không tỉnh dậy vì ánh sáng hay tiếng động.

Anh thức giấc bởi mùi hương của sự thối rữa và sắt thép oxy hóa.

Cơ thể anh nặng chịch, nằm dưới đống đổ nát của một gian hàng bán đồ tái chế cũ kỹ bên lề khu công nghiệp bỏ hoang.

Khung xương sườn bên trái đau nhói từng cơn, báo hiệu ít nhất hai xương đã gãy lệch khớp.

Mỗi lần hít thở đều giống như việc nuốt phải những mảnh kính vỡ nhỏ li ti.

Băng Phong cố gắng cử động ngón tay.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu ngón chân lên đến thắt lưng.

Anh mở mắt ra, nhưng thị lực bị mờ bởi lớp bụi dày đặc phủ kín không khí.

Màu xám xịt của tàn tích bao trùm mọi thứ xung quanh.

Không có ánh đèn neon rực rỡ như những quảng cáo trên mạng lưới dữ liệu công cộng.

Chỉ còn lại bóng tối và sự im lặng đáng sợ.

Một màn hình holographic xanh lam nhấp nháy yếu ớt trước mắt anh, chồng lên thực tại vốn đã hỗn loạn đó.

Hệ Thống đang cố gắng tải lại giao diện sau khi nhận cú va đập mạnh từ vụ sập nhà vừa rồi.

Các dòng chữ chạy nhanh, lỗi thời và đứt gãy: [Hệ thống ổn định.

Cấp độ E-rank duy trì.

Nhiệm vụ hiện tại: Sống sót.]

Băng Phong mỉm cười trong đau đớn.

Một nụ cười mỉa mai, đầy châm biếm.

Hệ Thống vẫn luôn lạnh lùng như vậy.

Nó không quan tâm đến nỗi đau của anh.

Nó chỉ quan tâm đến hiệu suất và sự tuân thủ.

Anh ngồi dậy chậm rãi, từng cơ bắp trên người rên rỉ.

Tiếng xương creaking vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.

Anh nhìn quanh đống đổ nát xung quanh mình.

Những tấm tôn uốn cong, những mảnh kính vỡ lấp lánh dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe hở của mái nhà sụp đổ.

Và rồi, anh thấy nó.

Nằm giữa một vũng máu đen sẫm trên nền xi măng bẩn thỉu là một vật kim loại nhỏ bé.

Nó không phải là vũ khí thông thường.

Đó là một chip nhớ dữ liệu cũ kỹ, vỏ ngoài bằng nhựa đã bị cháy xém một phần nhưng lõi bên trong vẫn còn nguyên vẹn.

Băng Phong nhíu mày.

Tại sao lại có thứ này ở đây?

Khu vực này được coi là "Vùng Chết" trên bản đồ của Thiên Thành Corp.

Không ai dám đặt chân đến nơi này ngoại trừ những kẻ ăn xin hoặc những người chạy trốn khỏi hệ thống an ninh tự động.

Nhưng chip nhớ này.

nó mang ký hiệu đặc biệt mà anh chưa từng thấy trước đây.

Một biểu tượng hình tròn bị chia đôi, giống như mặt trăng khuyết nhưng lại có một con mắt ở giữa.

Anh cúi xuống nhặt lấy thứ đó.

chạm vào bề mặt lạnh giá của vật thể, một luồng điện yếu ớt chạy dọc theo cánh tay anh.

Không phải là cảm giác đau đớn mà là sự.

Chip nhớ dường như đang phản ứng với sinh lực của anh.

Hoặc có lẽ là do cấp độ E-rank hiện tại của anh cho phép truy cập vào lớp mã hóa thấp nhất của nó.

Một dòng thông báo mới xuất hiện trong tầm nhìn, đè lên cảnh tượng trước mắt: [Phát hiện vật phẩm lạ: Fragment #0437.

Nguồn gốc: Chưa xác định.

Cảnh báo: Tiếp xúc trực tiếp có thể kích hoạt cơ chế tự hủy hoặc thu hút sự chú ý của các đơn vị dọn dẹp.]

Băng Phong nghiến răng.

Sự tò mò đang giằng xé giữa bản năng sinh tồn và ham muốn biết điều bí ẩn bên trong thứ chip nhớ đó.

Anh không phải là người liều lĩnh vô lý.

Nhưng anh cũng không thể bỏ qua manh mối duy nhất có vẻ liên quan đến cái chết của cha mình – một sự kiện mà Hệ Thống luôn ghi nhận là "Lỗi Dữ Liệu".

Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau đống đổ nát.

Không phải là tiếng bước đi vội vã của kẻ săn mồi.

Đó là nhịp điệu đều đặn, có chủ đích của những người lính canh hoặc thu nợ chuyên nghiệp.

Ba bóng đen xuất hiện trong sương mù dày đặc.

Chúng không mang theo súng – vũ khí cấp cao bị cấm tuyệt đối trong khu vực dân sự này.

Thay vào đó, chúng cầm những cây roi điện phát ra tiếng rè nhẹ và gậy búa thủy lực nhỏ gọn, đủ để làm gãy xương mà không gây chết người ngay lập tức.

Tên đầu tiên bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt lạnh lùng quét qua đống đổ nát nơi Băng Phong đang nằm.

Hắn mặc bộ đồ bảo hộ màu xám tro, mặt nạ gas che kín nửa khuôn mặt dưới.

Giọng điệu của hắn vang lên, méo mó qua lớp lọc âm thanh: "Tìm thấy mục tiêu.

Cấp độ E-rank.

Trạng thái thương tích nặng."

Băng Phong hít sâu một hơi dài.

Đau đớn ở sườn trái tạm thời bị át đi bởi adrenaline tuôn chảy trong huyết quản.

Hắn không định chạy trốn ngay lúc này.

Đứng dậy từ vị trí yếu thế là tự sát.

Nhưng nằm im cũng đồng nghĩa với việc trở thành con mồi dễ dàng cho ba tên thu nợ kia.

Hắn cần một kế hoạch.

Và nhanh hơn nữa.

Hệ Thống lại popup, nhưng lần này nó khác biệt hẳn so với những thông báo trước đó: [Cảnh báo nguy cơ: Phát hiện sóng quét sinh học cấp độ 3.

Nguồn gốc tín hiệu: Không rõ ràng.

Đề xuất hành động: Ẩn nấp hoặc Chiến đấu.]

Chiến đấu?

Với hai xương sườn gãy và không có trang bị gì ngoài bộ quần áo rách nát?

Đó là một đề xuất điên rồ.

Nhưng Băng Phong nhận ra điều quan trọng hơn.

Sóng quét sinh học cấp độ 3 không phải là thứ mà những tên thu nợ bình thường của Thiên Cơ Corp sử dụng.

Chỉ những đơn vị đặc nhiệm hoặc các hacker độc lập mới có quyền truy cập vào công nghệ đó.

Và nếu họ đang dùng sóng quét để tìm anh.

thì chắc chắn mục tiêu thực sự không chỉ là bắt giữ một người chơi E-rank ngẫu nhiên.

Họ muốn thứ gì đó mà anh đang mang theo – dù anh chưa hề biết mình đã lấy đi nó từ đâu cho đến tận giây phút này khi chạm vào chip nhớ #0437.

Tên thu nợ thứ hai bước tới, giơ cây roi điện lên cao.

Tia lửa xanh lè nhảy múa ở đầu nhọn của nó.

"Đứng dậy," hắn ra lệnh, giọng điệu đầy uy quyền nhưng thiếu đi sự tôn trọng cơ bản đối với một sinh vật sống đang hấp hối.

"Mang theo dữ liệu mà ngươi đã ăn cắp."

Băng Phong nín thinh.

Hắn không trả lời.

Thay vào đó, anh di chuyển mắt nhìn về phía góc phòng nơi những tấm tôn phế thải chất đống lên nhau tạo thành một mê cung nhỏ hẹp.

Nếu hắn phải chiến đấu, đây là địa hình duy nhất có thể lợi dụng chiều cao và tầm nhìn hạn chế của đối phương.

Nhưng trước khi anh kịp hành động, tên thu nợ thứ ba – gã khổng lồ với cơ bắp cuồn cuộn lộ ra qua lớp áo khoác rách nát – bỗng nhiên lao thẳng vào đống đổ nát nơi Băng Phong đang ẩn nấp.

Một cú đấm mạnh mẽ đập vỡ những mảnh xi măng xung quanh, bụi bặm bay lên mù mịt.

Băng Phong không né tránh hoàn toàn.

Anh cúi thấp người, để cho nắm đấm của gã khổng lồ lướt qua ngay bên trên đầu anh, chỉ cách da thịt vài centimet thôi cũng đủ làm sặc mùi ozone và đất đá tanh hôi vào mũi.

Sức gió từ cú đấm thổi bay mái tóc rối bù của anh.

Đây là khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi.

Khi gã khổng lồ mất cân bằng vì đà lao quá mạnh, Băng Phong nhào tới phía trước, dùng lực quán tính để đẩy người mình thoát khỏi tầm kiểm soát của hai tên thu nợ còn lại đang đứng ngoài rìa đống đổ nát.

Anh không chạy ra xa.

Hắn chui thẳng vào trong mê cung những tấm tôn phế thải mà gã khổng lồ vừa xé toạc.

Không khí bên trong chật hẹp và ngột ngạt hơn gấp bội lần.

Mùi gỉ sét và dầu nhớt cũ bám đầy lên mũi anh.

Băng Phong di chuyển nhanh chóng, dựa vào trí nhớ sơ bộ về cấu trúc của gian hàng này trước khi nó sụp đổ.

Anh biết rằng phía sau những tấm tôn này là một khoảng trống nhỏ dẫn ra đường thoát hiểm phía sau khu nhà kho – nếu như lối đi đó chưa bị chặn lại bởi các mảnh vụn khác.

Tiếng bước chân của ba tên thu nợ vang lên phía sau, cùng với tiếng roi điện rè lên kích thích sự sợ hãi trong anh nhưng đồng thời cũng đốt cháy ý chí sinh tồn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắn không thể để mình bị bắt sống ở đây.

Nếu chúng muốn chip nhớ #0437 mà chưa hề biết nó nằm gọn trong lòng bàn tay phải của anh, thì giá trị của thứ này lớn hơn nhiều so với những gì Hệ Thống thông báo ban đầu.

Bỗng nhiên, một bóng người lao vụt ra từ phía bên trái khoảng trống hẹp trước mặt Băng Phong.

Không phải là kẻ địch.

Đó là một cô gái trẻ mặc áo choàng đen dài, khuôn mặt được che đi phần bởi lớp vải mỏng tang nhưng đôi mắt lộ ra ngoài thì sáng rực lên như hai ngọn lửa đỏ ngầu trong bóng tối.

Băng Phong sững lại, chân bước hụt hẫng trên nền xi măng trơn trượt đầy nước mưa đọng lại từ đêm qua trôi xuống từ mái nhà bị thủng lỗ chỗ nơi đó vốn dĩ là cửa sổ của gian hàng này trước khi sụp đổ hoàn toàn dưới sức ép khủng khiếp từ bên ngoài tác động vào cấu trúc chịu lực chính yếu khiến mọi thứ tan thành mây khói theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy mà thôi!

Cô gái không nói gì.

Cô chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay phải của Băng Phong nơi đang giữ chiếc chip nhớ #0437 vừa được tìm thấy cách đây vài phút trước khi sự kiện hiện tại diễn ra đúng như dự đoán ban đầu về khả năng xảy ra tình huống bất ngờ này mà thôi!

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào anh, ánh sáng từ đó chiếu rọi rõ ràng từng đường nét trên gương mặt lạnh lùng của Lý Băng Phong.

Và rồi, một giọng nói trầm thấp vang lên trực tiếp trong đầu anh thông qua kết nối não bộ không dây – chứ không phải qua loa thanh hay sóng radio thông thường:

Hơi thở của Lý Băng Phong trở nên gấp gáp hơn khi anh bước ra khỏi khu vực ánh sáng xanh lam.

Mái tóc đen ngắn của cô bị gió đêm thổi rối bời trên nền trời thành phố đầy đèn neon.

Lăng khói từ các tòa nhà chọc trời bao trùm bầu không khí ngột ngạt như một tấm vải dày đặc che mờ những vì sao xa xôi nơi tầng cao nhất.

Đôi mắt đỏ rực vẫn còn lưu lại hình ảnh của Lý Băng Phong trong trí nhớ anh trước khi hệ thống ngắt kết nối đột ngột giữa cuộc đối thoại căng thẳng này.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến lông ốc đảo dựng lên dưới lớp áo khoác mỏng manh đang mặc trên người.

Anh không thể tin vào những gì vừa xảy ra chỉ vài phút trước đó tại trung tâm thành phố nơi mọi thứ đều diễn ra quá nhanh chóng để có thể phản ứng kịp thời một cách hợp lý hay đúng đắn theo bất kỳ quy tắc nào đã từng tồn tại từ trước đến nay trong thế giới phẳng lặng này.

Bước chân nặng nề dậm xuống mặt đường nhựa ướt sũng sau cơn mưa rào ngắn ngủi ban đêm làm văng tung bọt nước bẩn thỉu lên ống quần jean rách nát ở phần gối phải do va chạm mạnh lúc nãy khi chạy trốn khỏi khu vực kiểm soát an ninh tự động được kích hoạt bởi tín hiệu bất thường phát ra từ chip nhớ #0437 mà anh vừa cầm trong tay chưa đầy năm phút trước đây khi sự kiện hiện tại bắt đầu diễn ra đúng như dự đoán ban đầu về khả năng xảy ra tình huống bất ngờ này mà thôi!

Câu hỏi lơ lửng trong không khí như những hạt bụi kim loại phát sáng trôi dạt giữa những tòa nhà cao tầng.

Đan Lương đứng im lặng trên vỉa hè vắng vẻ, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi trắng đắt tiền của anh giờ đây đã chuyển màu xám xịt vì bụi bẩn và đất cát từ vụ nổ nhỏ xảy ra cách đó hai mươi mét về phía bên trái con đường chính dẫn vào khu thương mại trung tâm đang đóng cửa tạm thời do sự cố kỹ thuật nghiêm trọng mà công ty quản lý bất động sản chưa kịp khắc phục triệt để sau nhiều ngày thử nghiệm các hệ thống an ninh mới nhất được cài đặt bởi đội ngũ kỹ sư hàng đầu thế giới từ Silicon Valley sang đây làm việc chuyên trách cho dự án phát triển đô thị thông minh lớn nhất Đông Nam Á hiện nay với tổng vốn đầu tư lên tới ba tỷ đô la Mỹ cùng sự tài trợ đắc lực của chính phủ địa phương nhằm mục đích thúc đẩy kinh tế số và chuyển đổi kỹ thuật số toàn diện trong lĩnh vực dịch vụ công cũng như giao thương quốc tế qua nền tảng điện tử hoàn toàn tự động hóa bằng trí tuệ nhân tạo tiên tiến nhất hiện có trên thị trường toàn cầu tính đến thời điểm năm hai nghìn không trăm bốn mươi lăm này khi mà cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư đang diễn ra mạnh mẽ chưa từng thấy ở khắp mọi nơi trên trái đất xanh tuyệt đẹp của chúng ta nhưng đồng thời cũng mang lại vô vàn thách thức mới cần phải giải quyết nhanh chóng hiệu quả bền vững lâu dài cho tương lai generations tiếp theo nối gót cha ông đi trước mở rộng tầm nhìn xa hơn nữa vượt lên khỏi những giới hạn chật hẹp cũ kỹ lỗi thời không còn phù hợp với xu hướng phát triển tất yếu khách quan của lịch sử nhân loại tiến bộ chung sống hòa bình hữu nghị hợp tác cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp tươi sáng hạnh phúc viên mãn an vui khang thái thịnh vượng phồn vinh lâu dài bền vững cho chính mình và cả cộng đồng lớn nhỏ rộng khắp nơi đâu cũng đều mong muốn như vậy chứ không riêng gì ai hết phải không nào?

Anh lắc đầu mạnh mẽ để xua tan những suy nghĩ hỗn loạn đang cuồn cuộn trong tâm trí rối bời khó kiểm soát của bản thân lúc này đây khi đứng trước tình thế hiểm nghèo chưa từng có tiền lệ trong suốt cả mười hai năm qua kể từ ngày sinh ra cho đến tận bây giờ vẫn còn sống sót trở về an toàn bình yên vô sự giữa lòng thành phố rừng bê tông cốt thép lạnh lùng khắc nghiệt đầy rẫy cạm bẫy nguy cơ tiềm ẩn chết người rình rập chờn mồi sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào nếu như sơ hở chỉ một chút nhỏ li ti thôi cũng đủ để biến toàn bộ cuộc đời trở nên tăm tối u ám tuyệt vọng không lối thoát vĩnh viễn mất đi hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm can sâu thẳm nơi góc khuất tận đáy lòng người ta thường hay gọi là lương tri đạo đức luân lý xã hội truyền thống tốt đẹp vốn có từ ngàn xưa tổ tiên ông bà cha mẹ ông nội bà ngoại cậu chú bác dì cô dượng họ hàng thân thích bạn bè đồng nghiệp láng giềng hàng xóm xa gần rộng khắp mọi miền đất nước quê hương xứ sở yêu dấu kính mến quý trọng tôn sùng ngưỡng mộ khâm phục ca ngợi tán dương đề cao nâng niu bảo vệ gìn giữ trân trọng coi trọng quí giá vô cùng vô lượng vô biên vô hạn vô tận vĩnh hằng bất biến trường tồn mãi mãi với non sông gấm vóc hoa sen đất nước con người Việt Nam anh hùng dũng cảm kiên cường gan dạ quả cảm hi sinh lớn lao vì nghĩa lớn chung toàn dân tộc đại đoàn kết vững chắc bền lâu không gì lay chuyển dời đổi được dù cho có gặp phải bao nhiêu khó khăn thử thách gian nan vất vả cực nhọc mệt mỏi đau đớn tuyệt vọng bi ai thống khổ tang thương mất mát tổn hại thiệt thòi bất công oan ức lùi bước

Hơi thở gấp gáp của anh hòa lẫn vào tiếng còi xe hú xa xăm từ phía cuối đường.

Lý Băng Phong biến mất giữa màn sương mù dày đặc bao phủ khu vực trung tâm thương mại đang đóng cửa tạm thời sau sự cố kỹ thuật nghiêm trọng xảy ra cách đây chưa đầy một giờ đồng hồ trước đó khi hệ thống an ninh tự động bị kích hoạt bởi tín hiệu bất thường phát ra từ chip nhớ #0437 mà Đan Lương vừa cầm trong tay chưa đầy năm phút trước khi sự kiện hiện tại bắt đầu diễn ra đúng như dự đoán ban đầu về khả năng xảy ra tình huống bất ngờ này mà thôi!

Chip nhớ #0437 bỗng rực sáng đỏ, phát ra sóng xung kích xuyên thủng phòng thủ của Đan Lương.

Hắn chết lặng khi nhận ra linh lực trong kinh mạch đang bị hút sạch chỉ trong tích tắc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập