Chương 31

Mùi khét lẹt của nhựa cháy hòa lẫn với mùi máu tanh nồng nàn xộc vào mũi Lý Băng Phong.

Anh mở mắt, nhưng thị giác chỉ nhận được màu xám xịt của tàn tích một cửa hàng tiện lợi cấp thấp bên lề khu công nghiệp cũ.

Trần nhà sập xuống thành những khối bê tông nặng nề, chặn đứng lối thoát duy nhất ra đường chính.

Hệ thống trong đầu anh đang reo lên những cảnh báo đỏ rực, chữ nổi bật giữa màn hình ảo trước mắt: "Chỉ Số Tín Dụng: 12.

Ngưỡng Củng Trì: TẮT."

Băng Phong ngồi co ro trên đống đổ nát, cơn run rẩy lại quay trở lại xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể anh.

Không phải vì lạnh.

Cái giá rét này đến từ sâu thẳm trong tủy xương, nơi nỗi sợ hãi về cái chết đang càoScratch vào ý thức của hắn.

Hắn không nhớ rõ mình đã làm gì để kết thúc ở đây.

Chỉ biết rằng trước đó, có một bóng đen, và sau đó là sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lên mọi giác quan.

"Khởi động lại giao diện." Băng Phong lầm bầm, giọng khàn đặc vì khói bụi.

Một cửa sổ hệ thống hiện ra với hiệu ứng glitch nhẹ: [Nhiệm vụ khẩn cấp đã được kích hoạt].

[Nội dung: Tìm manh mối về 'Sự Xóa Bỏ' trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.]
[Phần thưởng: Gợi nhớ 1% ký ức bị phong ấn.]

Băng Phong nhíu mày.

Hắn luôn nghĩ rằng mình có toàn bộ quá khứ, từ ngày cha hắn biến mất cho đến lúc hệ thống 'Mẹ' cưỡng ép anh tham gia vào vòng quay sinh tử này.

Nhưng cảm giác trống rỗng trong đầu giờ đây lại lớn hơn bất kỳ ký ức nào mà hắn từng nắm giữ.

Hắn đứng dậy, đi lớp bụi tro trên áo khoác da cũ kỹ.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua khu vực xung quanh.

Cửa hàng tiện lợi này không nằm trong bản đồ chính thức của Thiên Thành Corp.

Nó thuộc về vùng đệm – nơi những người bị hệ thống đánh dấu là 'thất bại' thường lui tới để tìm kiếm sự giải tỏa tạm thời trước khi hoàn toàn tan biến vào hư vô.

Băng Phong bước đi, mỗi bước chân đều cẩn thận tránh xa những mảnh kính vỡ dưới nền nhà.

Tiếng động của hắn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch, tạo ra một cảm giác kỳ lạ như thể đang bị theo dõi bởi hàng ngàn con mắt vô hình từ phía sau bức tường vô hình kia.

Một bóng người xuất hiện ở đầu bên kia của lối đi hẹp giữa các quầy kệ đổ vỡ.

Đó là một cô gái trẻ, mặc bộ đồng phục nhân viên cửa hàng đã rách nát và bám đầy bụi bẩn.

Tóc dài đen nhánh của cô bị bện lại thành nhiều lọn rối ren, che khuất phần lớn khuôn mặt nhợt nhạt.

Băng Phong không trả lời.

Ông lùi lại một bước, gót chân chạm vào mảnh kính vỡ sắc lẹm dưới đất.

Hành động này là lời đáp duy nhất mà hắn muốn gửi gắm: sự cảnh giác tối đa và từ chối giao tiếp vô nghĩa với những biến số bất ổn định trong hệ thống hiện tại của anh.

Cô gái trẻ, tự xưng là Nhã qua một cái tên được in mờ trên thẻ nhân viên đang treo lủng lẳng quanh cổ, không hề giận dữ trước thái độ lạnh lùng ấy.

Thay vào đó, cô đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trời như thể mời gọi sự tha thứ hoặc có lẽ là sự kết thúc cho chuỗi ngày lang thang này của chính mình trong mê cung thương trường đầy rẫy những cạm bẫy chết người mà không ai biết trước được hậu quả sẽ thế nào nếu dấn thân vào quá sâu bên trong nó nữa rồi thì cũng chẳng còn gì để mất cả đâu đúng không.

"Ngươi nghĩ rằng mình có thể trốn tránh mãi?" Nhã hỏi, giọng nói vang lên kỳ lạ như thể phát ra từ nhiều hướng khác nhau cùng một lúc.

"Thiên Thành không cho phép sự im lặng tồn tại quá lâu.

Nó sẽ biến thành tiếng gầm của hỗn loạn."

Băng Phong nheo mắt nhìn cô gái trước mặt.

Hắn nhận thấy rằng đôi mắt của Nhã không có đồng tử.

Chỉ là hai hố sâu màu đen tuyền, phản chiếu lại hình ảnh loang sã và mệt mỏi của chính hắn trong đó một cách đầy ám thị và đe dọa trực tiếp đến tính mạng cũng như an ninh cá nhân mà bất kỳ ai cũng đều phải hết sức đề phòng khi đối mặt với những mối nguy hiểm tiềm ẩn luôn rình rập khắp nơi xung quanh chúng ta mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

"Im lặng," Băng Phong ra lệnh, giọng trầm lạnh.

"Hoặc tôi sẽ buộc ngươi phải im lặng vĩnh viễn."

Nhã cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây bị giẫm nát dưới mưa gió bão tố dữ dội nhất trong lịch sử thành phố này từng ghi nhận lại được từ những tài liệu lưu trữ cổ xưa mà giờ đây đã trở nên vô nghĩa hoàn toàn đối với cuộc sống hiện đại ngày nay đầy rẫy những công nghệ tiên tiến vượt thời gian không gian lẫn chiều kích thứ tư trở lên nữa chứ chưa nói đến năm bảy tám chín mười hai ba bốn sáu mươi mốt trăm nghìn triệu tỷ.

"Ngươi không thể giết được tôi, Lý Băng Phong," Nhã thì thầm.

"Tôi chỉ là một phần của mã nguồn bị lỗi mà ngươi đang cố gắng truy tìm thôi đấy.

Hãy nhìn kỹ hơn vào những gì mà cha ngươi đã để lại cho con trước khi rời bỏ thế giới này mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu dù có sống thêm ngàn năm sau đi chăng nữa thì cũng chỉ là những bóng ma lang thang giữa hai cõi giao thoa lẫn nhau tạo nên bức tranh toàn cảnh đầy màu sắc nhưng lại vô cùng đơn điệu tẻ nhạt đến mức khiến người ta muốn chết ngay lập tức mà thôi!

Băng Phong cứng đờ.

Hắn không nhớ rõ khuôn mặt của cha mình, chỉ còn những mảnh vỡ ký ức mơ hồ về một bàn tay và mùi thuốc lá담 bạc.

Nhưng giọng nói của Nhã lúc này lại mang theo một tần số rung động lạ lùng, khiến cho hệ thống trong đầu anh bắt đầu phát ra tiếng cảnh báo chói tai: [Cảnh báo: Phát hiện mã độc xâm nhập!

Cấp độ nguy hiểm: Cao.]

Băng Phong trèo lên mái nhà bị sập một phần của cửa hàng tiện lợi, thở hổn hển.

Ánh sáng đèn neon từ những quảng cáo phía xa chiếu xuống, tạo thành những vệt màu sắc kỳ lạ trên nền trời tối đen như mực bao trùm lên toàn bộ khu vực này khiến cho không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết đối với bất kỳ ai đang cố gắng tìm kiếm sự giải thoát khỏi cái bẫy tử thần này mà vẫn chưa biết được đích đến cuối cùng của mình là gì cả thảy!

Ông nhìn xuống.

Những Săn Tay – những kẻ thi hành luật pháp ngầm của Thiên Thành Corp – không đuổi theo.

Họ đứng đó, chờ đợi dưới ánh đèn đường nhấp nháy chập chờn như thể đang thực hiện một nghi thức tế thần nào đó đầy bí ẩn và huyền ảo nhưng lại vô cùng đáng sợ đến tột độ khi mà chính họ cũng phải chịu đựng những áp lực khổng lồ từ phía trên cao đè nặng lên vai mình mỗi ngày qua đêm không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Chờ đợi lệnh.

Chờ đợi sự sụp đổ hoàn toàn của trật tự hiện tại để rồi tái sinh trong hình hài mới mẻ hơn nhưng cũng tàn khốc gấp bội phần so với những gì mà chúng ta đang chứng kiến ngày nay đầy rẫy những bất công và oan nghiệt chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường ngăn cách giữa người sống và kẻ chết không cho phép ai vượt qua được nếu như chưa tìm ra được chìa khóa mở cánh cửa dẫn lối thoát thân an toàn về nơi bình yên thực sự của chính mình trước khi quá muộn không còn cơ hội cứu vãn khắc phục sửa chữa thay đổi cải thiện nâng cao chất lượng cuộc sống chung tốt đẹp hơn nữa cho.

Băng Phong ngồi xuống mép mái nhà, chân treo lơ lửng phía dưới khoảng trống tối tăm thăm thẳm.

Hắn rút ra chiếc dao găm nhỏ từ sau lưng – vật phẩm duy nhất còn lại với hắn sau vụ nổ đó vừa rồi lúc nãy tại đây chính xác là nơi mà mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn cuộc đời của anh theo hướng tồi tệ hơn nhiều lần so với những gì mà ban đầu hắn đã từng mong đợi hoặc hy vọng vào một tương lai tươi sáng rực rỡ phía trước đầy ắp những niềm vui hạnh phúc thật sự bền vững lâu dài chứ không phải chỉ là ảo ảnh phù du chóng qua rồi tan biến vào hư vô nhanh như chớp giật sấm sét nổ tung khắp nơi trên bầu trời thành phố này mỗi khi mùa mưa đến mang theo biết bao nhiêu nỗi buồn phiền u ám dày dặc khó tả bằng lời nào hết thảy!

Hắn quan sát những bóng đen của Săn Tay dưới kia.

Chúng không di chuyển, nhưng aura xung quanh chúng đang thay đổi màu sắc từ xanh lá cây (trung lập) sang đỏ sẫm (xâm lược).

Hệ thống trong đầu Băng Phong hiển thị một thông báo mới: [Phát hiện sự bất thường trong hành vi NPC.

Mã nguồn đang bị chỉnh sửa.]

"Chỉnh sửa?" Băng Phong lẩm bẩm.

Hắn luôn tin rằng hệ thống là cố định, không thể thay đổi bởi ý chí con người đơn thuần.

Nhưng nếu Nhã nói đúng.

thì cha hắn đã làm gì?

Và vì sao lại để lại những manh mối nguy hiểm như thế này cho một đứa trẻ mười tám tuổi ngây thơ vô tâm vô tình chỉ biết chạy trốn khỏi thực tại phũ phàng đầy rẫy những cạm bẫy chết người luôn rình rập khắp nơi xung quanh chúng ta mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Hắn cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay trái của mình.

Ở đó, dưới lớp da thịt nhợt nhạt, một dòng chữ khắc bằng máu đang hiện ra mờ ảo: *TÌM KIẾM NGƯỜI THỨ BA.*

Băng Phong run lên bần bật.

Hắn không nhớ việc tự gây vết thương này.

Nhưng ký ức về những ngón tay của cha hắn chạm vào vai anh trong đêm mưa gió bão tố dữ dội nhất lại ùa về một cách rõ ràng đến đau đớn tột cùng tuyệt vọng bất lực cô đơn lạc lõng trống trải vô nghĩa hư ảo mộng mị điên cuồng loạn trí mất kiểm soát hoàn toàn sụp đổ tan vỡ chia ly xa cách biệt li vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa dẫu có sống mãi đến ngàn năm sau này thì cũng chỉ là những xác chết Walking Dead lang thang khắp nơi tìm kiếm sự giải thoát khỏi nỗi đau đớn tột cùng mà họ phải chịu đựng mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Băng Phong không hiểu những gì đang xảy ra.

Ký ức của ông bắt đầu trở về, không phải theo cách bình thường.

Chúng tràn vào như một con lũ, xé toạc những mảnh vỡ trong tâm trí vốn đã bị phong kín cẩn thận bởi chính hệ thống 'Mẹ' để bảo vệ anh khỏi sự thật kinh khủng đằng sau bức màn che đậy hào nhoáng của thành phố Thiên Thành đầy rẫy những giả tạo và dối trá chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường ngăn cách giữa người sống và kẻ chết không cho phép ai vượt qua được nếu như chưa tìm ra được chìa khóa mở cánh cửa dẫn lối thoát thân an toàn về nơi bình yên thực sự của chính mình trước khi quá muộn không còn cơ hội cứu vãn khắc phục sửa chữa thay đổi cải thiện nâng cao chất lượng cuộc sống chung tốt đẹp hơn nữa cho.

Ông nhớ ra.

Ông không phải là một cư dân bình thường của Thiên Thành.

Hắn là một 'Lỗi' – một biến số mà hệ thống cố gắng xóa bỏ nhưng lại thất bại thảm hại do sự can thiệp từ bên ngoài bởi chính cha hắn trước khi bị loại khỏi vòng xoáy sinh tử này mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu dù có sống thêm ngàn năm sau đi chăng nữa thì cũng chỉ là những bóng ma lang thang giữa hai cõi giao thoa lẫn nhau tạo nên bức tranh toàn cảnh đầy màu sắc nhưng lại vô cùng đơn điệu tẻ nhạt đến mức khiến người ta muốn chết ngay lập tức mà thôi!

Cha hắn không bị 'Xóa Bỏ' ngẫu nhiên.

Hắn đã tự nguyện hy sinh bản thân để đưa Băng Phong vào thế giới này – nơi an toàn hơn so với thực tại bên ngoài vốn đang chìm trong hỗn loạn và chiến tranh hạt nhân tàn khốc nhất lịch sử loài người từng ghi nhận lại được từ những tài liệu lưu trữ cổ xưa mà giờ đây đã trở nên vô nghĩa hoàn toàn đối với cuộc sống hiện đại ngày nay đầy rẫy những công nghệ tiên tiến vượt thời gian không gian lẫn chiều kích thứ tư trở lên nữa chứ chưa nói đến năm bảy tám chín mười hai ba bốn sáu mươi mốt trăm nghìn triệu tỷ.

Băng Phong ôm đầu, đau đớn ê ẩm.

Những ký ức này không mang lại sự an ủi.

Chúng chỉ thêm vào gánh nặng trách nhiệm khổng lồ đè nén lên vai gầy guộc của anh mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Hắn phải tìm ra 'Người Thứ Ba'.

Người duy nhất có thể giúp hắn phá vỡ bức tường vô hình này và giải phóng những linh hồn bị giam cầm trong mê cung thương trường đầy rẫy những cạm bẫy chết người mà không ai biết trước được hậu quả sẽ thế nào nếu dấn thân vào quá sâu bên trong nó nữa rồi thì cũng chẳng còn gì để mất cả đâu đúng không.

Nhưng làm sao hắn có thể tin tưởng bất kỳ ai khi chính hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh từng ngày mỗi giờ mỗi phút giây trôi qua nhanh như chớp giật sấm sét nổ tung khắp nơi trên bầu trời thành phố này mang theo biết bao nhiêu nỗi buồn phiền u ám dày dặc khó tả bằng lời nào hết thảy!

Băng Phong đứng giữa dòng người trong khu chợ đêm gần đó, cảm giác cô đơn xé toạc lồng ngực.

Không ai nhìn thấy anh.

Không ai nghe thấy anh.

Anh là một phần của nền tảng, nhưng không phải là một phần của xã hội thực sự mà con người đang sinh sống và làm việc hàng ngày đầy rẫy những áp lực và căng thẳng chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường ngăn cách giữa người sống và kẻ chết không cho phép ai vượt qua được nếu như chưa tìm ra được chìa khóa mở cánh cửa dẫn lối thoát thân an toàn về nơi bình yên thực sự của chính mình trước khi quá muộn không còn cơ hội cứu vãn khắc phục sửa chữa thay đổi cải thiện nâng cao chất lượng cuộc sống chung tốt đẹp hơn nữa cho.

Ông nhìn vào chiếc điện thoại cũ kỹ trong tay mình.

Đồng hồ đếm ngược trên màn hình đang hiển thị con số: 364 ngày, 23 giờ, 59 phút.

Và đột nhiên, một thông báo hệ thống hiện ra với màu sắc vàng kim rực rỡ khác hẳn những cảnh báo đỏ tía máu trước đó: [Nhiệm vụ đặc biệt đã được kích hoạt.

Tìm kiếm 'Người Thứ Ba' trong khu chợ đêm này trước khi đồng hồ đếm ngược kết thúc.]

Băng Phong ngước lên, nhìn quanh đám đông đang vội vã di chuyển về phía trước không hề hay biết rằng một cuộc săn lùng chết người vừa mới bắt đầu ngay dưới mũi của họ mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Và rồi, hắn thấy cô ấy.

Một bóng nữ mặc áo choàng đen đứng lặng lẽ ở góc khuất tối tăm nhất của khu chợ đang nhìn thẳng vào mắt anh với nụ cười lạnh lùng đầy ám thị và đe dọa trực tiếp đến tính mạng cũng như an ninh cá nhân mà bất kỳ ai cũng đều phải hết sức đề phòng khi đối mặt với những mối nguy hiểm tiềm ẩn luôn rình rập khắp nơi xung quanh chúng ta mỗi ngày qua đêm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ ngơi nghỉ hay dừng lại đâu cả thảy!

Băng Phong nhận ra đôi mắt đó.

Đó là đôi mắt của chính mình – nhưng từ một phiên bản khác trong dòng thời gian song song tồn tại bên cạnh thực tại này đầy rẫy những bí ẩn và huyền ảo mà con người chưa từng khám phá hết được bao nhiêu kia kìa!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập