Chương 24

Thùng xe tải rung lắc dữ dội, mang theo mùi hôi thối của hàng nhập lậu và sự chết chóc của những con chuột đã bị giết hại.

Lý Băng Phong co người lại, hai tay ôm chặt đầu gối, cố gắng hòa mình vào bóng tối dày đặc dưới những kiện hàng nhựa màu đen.

Bên ngoài, tiếng còi xe của lực lượng an ninh Thiên Thành vang lên chói tai, xé toạc màn đêm thành phố.

Chúng đang quét dọn.

Chúng đang tìm kiếm "lỗi hệ thống" mà hắn vừa tạo ra.

Hơi thở của hắn dồn dập, nhưng tâm trí lại lạnh lùng như băng giá.

Hắn không sợ hãi.

Hắn đang tính toán.

Mỗi nhịp đập của trái tim là một đơn vị năng lượng bị hao hụt.

Mỗi giây trôi qua là một cơ hội sống sót bị giảm đi.

Hệ thống trong đầu hắn vẫn im lặng, một sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ cảnh báo nào.

Nó không còn là một người bạn đồng hành, mà là một kẻ giám ngục đang chờ thời điểm thích hợp để đày đọa hắn.

Bỗng nhiên, một dòng chữ đỏ chót hiện lên trước mắt hắn, cắt ngang tầm nhìn trong bóng tối.

*【CẢNH BÁO: TÍN DỤNG SẮP ĐƯỢC GIẢM: -500】*
*【NHIỆM VỤ CẤP F: SINH TỒN TRONG 10 PHÚT】*
*【PHẦN THƯỞNG: 1.000 TÍN DỤNG】*
*【HÌNH PHẠT: XÓA BỎ KÝ ỨC VỀ NGƯỜI THƯƠNG】*

Lý Băng Phong nhíu mày.

Hắn đã không có người thương từ lâu.

Ít nhất là không có ai còn sống trong danh sách liên lạc của hắn.

Nhưng hệ thống không biết điều đó.

Hoặc có lẽ, nó đang nói về một thứ gì đó sâu xa hơn.

Một ký ức bị chôn vùi mà ngay cả hắn cũng không nhớ.

Xe tải dừng lại đột ngột.

Cánh cửa phía sau bật mở, ánh sáng đèn pin từ bên ngoài chiếu vào, cắt ngang bóng tối như một con dao mổ.

Hai bóng người bước vào, mang theo mùi khói thuốc lá và sự tự tin của những kẻ có quyền lực.

"Hoặc là nó đã chạy thoát, hoặc là nó đang ẩn nấp ở đây," giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên.

"Quét khu vực.

Không để sót bất kỳ ai."

Lý Băng Phong nín thở.

Hắn cảm thấy ánh mắt của họ quét qua các kiện hàng.

Hắn không di chuyển.

Hắn không thể.

Nếu hắn di chuyển, hắn sẽ bị phát hiện.

Nếu hắn bị phát hiện, hắn sẽ bị xóa bỏ.

Nhưng thay vì sợ hãi, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi hắn.

Hắn đang chơi trò trốn tìm với những kẻ điều khiển thành phố.

Và lần này, hắn sẽ không chỉ trốn.

Hắn sẽ tìm ra quy tắc của trò chơi.

Hai giờ sau, Lý Băng Phong ngồi trong góc khuất của một quán cà phê tự phục vụ cấp thấp, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy và mùi cà phê đã cháy khét.

Hắn gọi một ly nước lọc, giá 5 tín dụng – một món quà xa xỉ đối với một người F-rank.

Hắn cần tĩnh tâm.

Hắn cần phân tích những gì vừa xảy ra.

Hệ thống trong đầu hắn mở ra một giao diện mới, tối màu và đầy ma thuật.

Không phải những bảng thông báo quen thuộc, mà là một bản đồ hologram ba chiều, phức tạp và đầy những đường nối sáng chói.

*【GIAI ĐOẠN 1: KHÁM PHÁ BÍ ẨN】*
*【TIẾN ĐỘ: 10%】*
*【MỤC TIÊU: TÌM RA NGUỒN GỐC CỦA "365 NGÀY TẬN SỐ"]*

Bản đồ không hiển thị địa lý.

Nó hiển thị dòng chảy vốn liếng.

Những dòng ánh sáng vàng đại diện cho tiền tệ, chảy từ những tòa nhà chọc trời của Titan Corp xuống những khu ổ chuột ở ngoại ô.

Nhưng có một thứ khác.

Một dòng chảy màu đỏ, mỏng manh và đứt đoạn, chạy ngầm dưới lòng đất.

Lý Băng Phong phóng to bản đồ.

Dòng chảy đỏ đó không phải là tiền.

Nó là dữ liệu.

Dữ liệu về những người đã bị "Xóa Bỏ".

Hắn nhìn thấy hàng ngàn điểm sáng nhỏ li ti, mỗi điểm đại diện cho một con người, một cuộc đời, một số phận.

Và tất cả chúng đều đổ về một điểm duy nhất: Trung tâm Điều Khiển Thiên Thành.

"Không phải là trừng phạt," Lý Băng Phong thì thầm, giọng khàn khàn.

"Là nhiên liệu."

Hắn hiểu ra.

Thiên Thành không chỉ là một thành phố.

Nó là một cỗ máy.

Và những người bị xóa bỏ không chết.

Họ trở thành năng lượng.

Ký ức của họ, nỗi sợ của họ, sự tuyệt vọng của họ – tất cả được thu thập và chuyển hóa thành sức mạnh để duy trì Bức Tường Vô Hình.

"365 ngày tận số" không phải là một lời đe dọa.

Nó là một chu kỳ.

Một năm để thu thập đủ năng lượng từ nỗi sợ của dân chúng.

Và khi chu kỳ kết thúc, một phần dân số sẽ bị hy sinh để tái khởi động hệ thống.

Lý Băng Phong cảm thấy lạnh toát.

Hắn không chỉ đang chiến đấu để sống sót.

Hắn đang chiến đấu để cứu những linh hồn đang bị ăn mòn.

Nhưng làm thế nào?

Khi cả hai phe – những kẻ thống trị và những kẻ nổi dậy – đều là một phần của cỗ máy này?

Thông tin này khiến Lý Băng Phong rơi vào thế kẹt.

Hắn nhìn ra cửa kính quán cà phê, nơi những chiếc drone quan sát đang lơ lửng như những con ruồi khổng lồ.

Hắn nghĩ về Trần Tiểu Uyển.

Cô ấy muốn trả lại ký ức cho em gái mình.

Cô ấy muốn lật đổ hệ thống.

Nhưng nếu hệ thống sụp đổ, Bức Tường sẽ sụp đổ.

Và nếu Bức Tường sụp đổ, Thiên Thành sẽ rơi vào hỗn loạn.

Hắn nghĩ về Đỗ Minh Đức.

Hắn muốn duy trì trật tự.

Hắn tin rằng con người không thể tự quản lý bản thân.

Nhưng trật tự đó là sự nô lệ.

Là sự áp bức.

Là sự ăn mòn linh hồn.

Cả hai đều sai.

Phe thứ nhất, những người giàu có, muốn duy trì hệ thống để bảo vệ đặc quyền.

Họ coi con người là công cụ.

Phe thứ hai, những kẻ nghèo khổ như Trương Tặc, muốn lật đổ hệ thống bằng bạo lực.

Nhưng bạo lực sẽ khiến chỉ số tín dụng của họ tụt xuống âm.

Và khi chỉ số về 0, họ sẽ bị xóa bỏ.

Họ chỉ là nhiên liệu cho cỗ máy.

Lý Băng Phong cần một con đường thứ ba.

Một con đường không dựa trên trật tự, cũng không dựa trên hỗn loạn.

Mà dựa trên sự tự do.

Sự tự do để lựa chọn.

Sự tự do để tin tưởng.

Hắn nhớ lại chiếc đồng xu đứng thẳng trên cạnh.

Đó không phải là may mắn.

Đó là sự cân bằng.

Một trạng thái bất ổn định, nhưng đầy tiềm năng.

Hắn cần tạo ra một điểm cân bằng mới.

Một điểm mà ở đó, con người không còn sợ hãi Bức Tường.

Mà họ tự do vượt qua nó.

Nhưng làm thế nào để loại bỏ nỗi sợ?

Khi nỗi sợ đã được mã hóa vào chính hệ thống thần kinh của họ?

Lý Băng Phong đứng dậy, bỏ lại ly nước chưa uống.

Hắn cần gặp Trần Tiểu Uyển.

Cô ấy là hacker giỏi nhất thành phố.

Cô ấy có thể giúp hắn tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn của nỗi sợ.

Nhưng trước khi làm được điều đó, hắn cần sống sót qua đêm nay.

Hai tên Sát Thủ Tài Chính bao vây Lý Băng Phong.

Chúng không nói năng nhiều, chỉ đưa ra những khẩu súng laser tàng hình.

Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ đầu nòng, cắt không khí thành những đường thẳng sắc lạnh.

"Mày đã vượt quá giới hạn cho phép của một F-rank," giọng nói điện tử của chúng vang lên, không có cảm xúc.

"Hãy xóa dữ liệu và chấp nhận số phận."

Lý Băng Phong đứng giữa hai luồng ánh sáng tử thần.

Hắn không run rẩy.

Hắn không sợ hãi.

Hắn cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.

Hắn đã biết điều này sẽ xảy ra.

Hắn đã tính toán khả năng này từ khi hắn bước vào trung tâm của bẫy.

Hệ thống trong đầu hắn cuối cùng cũng lên tiếng.

Nhưng không phải là cảnh báo.

Mà là một câu hỏi.

*【LIÊN KẾT VỚI NGƯỜI DÙNG: LÝ BĂNG PHONG】*
*【CÂU HỎI: BẠN MUỐN CHỌN GÌ?】*
*【A: TUÂN THỦ.

NHẬN 10.000 TÍN DỤNG.

ĐƯỢC SỐNG.】*
*【B: KHÁNG CẠI.

CHẾT.】*
*【C: ...】*

Lý Băng Phong mỉm cười.

Hắn không chọn A.

Hắn không chọn B.

Hắn chọn C.

Hắn giơ tay lên, không phải để chống đỡ, mà để chạm vào không khí.

Hắn tưởng tượng ra những dòng dữ liệu chảy quanh mình.

Hắn tưởng tượng ra nỗi sợ.

Và hắn bắt đầu phá vỡ nó.

"Không phải tuân thủ," hắn nói, giọng nói vang lên trong không gian im lặng.

"Không phải kháng cai."

Hai tên sát thủ bắn súng.

Những tia laser xuyên qua không khí, hướng thẳng vào tim Lý Băng Phong.

Nhưng hắn không né tránh.

Hắn bước vào luồng ánh sáng.

Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra.

Những tia laser không chạm vào hắn.

Chúng đi xuyên qua cơ thể hắn, như thể hắn là một bóng ma.

Lý Băng Phong đã không chỉ trốn thoát.

Hắn đã trở thành một phần của hệ thống.

Hắn đã hack chính bản thân mình.

*【CẢNH BÁO: LỖI HỆ THỐNG】*
*【NGƯỜI DÙNG: LÝ BĂNG PHONG ĐÃ ĐƯỢC NÂNG CẤP】*
*【CẤP ĐỘ: D-RANK】*
*【KHẢ NĂNG MỚI: TRANH DỊ】*

Lý Băng Phong nhìn hai tên sát thủ.

Chúng đứng đó, mắt mở to, không thể tin vào những gì chúng vừa thấy.

Chúng không thể bắn chết một người đã trở thành lỗi trong hệ thống.

"Đó là con đường thứ ba," Lý Băng Phong nói, giọng lạnh lùng.

"Không phải đầu.

Không phải đuôi.

Mà là sự cân bằng."

Hắn bước qua chúng, không nhìn lại.

Hắn đã vượt qua đỉnh điểm.

Hắn đã sống sót.

Và giờ, hắn sẽ tiếp tục đi.

Lý Băng Phong bước ra từ cầu thang thoát hiểm, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Thành phố Thiên Thành vẫn quay cuồng, không hề hay biết về cuộc sống sinh tử vừa xảy ra ở tầng hầm.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những chiếc drone quan sát như những con ruồi khổng lồ.

Chúng đang nhìn hắn.

Nhưng lần này, hắn không sợ.

Đột nhiên, điện thoại của hắn rung lên.

Một tin nhắn từ một số bí ẩn.

*【TỪ: MẸ】*
*【NỘI DUNG: CHÀO MỪNG TRỞ LẠI, NGƯỜI CHƠI 001.

BẠN ĐÃ LÀM TỐT.

NHƯNG CHƯA ĐỦ.】*

Lý Băng Phong cầm điện thoại, tay run rẩy.

Hắn không có mẹ.

Hắn là con nuôi.

Cha hắn đã chết.

Và mẹ hắn...

Hắn nhìn vào màn hình điện thoại.

Hình ảnh của một người phụ nữ hiện lên.

Không phải mẹ hắn.

Mà là một người phụ nữ trong gương.

Người phụ nữ mà hắn đã gặp trong hầm B3.

*【NHIỆM VỤ MỚI: TÌM RA NGUỒN GỐC CỦA BỨC TƯỜNG】*
*【THỜI GIAN: 364 NGÀY】*
*【HÌNH PHẠT: MẤT KÝ ỨC VỀ LÝ BĂNG PHONG】*

Lý Băng Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Hắn không hiểu.

Hắn không hiểu gì cả.

Nhưng hắn biết một điều.

Hắn không còn là một người chơi bình thường.

Hắn là một phần của trò chơi.

Và trò chơi mới bắt đầu.

Hắn nhìn lên bầu trời.

Những chiếc drone đang bay xa.

Và trong bóng tối, một đôi mắt đang nhìn hắn.

Không phải của con người.

Không phải của máy móc.

Mà là của chính Bức Tường.

Nó đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập