Chương 23
Hàng ngàn đôi mắt của đám đông không phải là sự thù địch, mà là sự *đói khát*.
Họ không nhìn Lý Băng Phong với tư cách một kẻ thù, mà là một "mỏ vàng" sống đang bị bao vây bởi các vệ sĩ của tập đoàn Titan Corp và lực lượng đặc nhiệm của Liên đoàn Tín Dụng.
Ánh sáng neon từ những biển quảng cáo holographic chiếu xuống, tạo thành những vệt màu tím và xanh lá cây kỳ dị trên mặt đất ướt sũng sau cơn mưa axit.
Lý Băng Phong không chạy.
Anh biết rằng trong thế giới Thiên Thành, chạy là hành động thừa thãi nhất.
Khi Chỉ Số Tín Dụng của bạn bị treo, mọi lối thoát đều đã bị Hệ Thống 'Mẹ' tính toán trước.
Hắn đứng im giữa vòng vây, tay cầm chặt chiếc USB kim loại lạnh lẽo.
Cảm giác kim loại ấy truyền vào lòng bàn tay, giống như một nhịp đập thứ hai, yếu ớt nhưng dai dẳng.
Trên đầu hắn, một cửa sổ hệ thống đỏ rực hiện lên, che khuất tầm nhìn:
*【CẢNH BÁO: MỤC TIÊU ĐƯỢC XÁC ĐỊNH.
CẤP ĐỘ ĐE DÒA: CAO】*
*【NHIỆM VỤ TẠO RA: THOÁT KHỎI VÙNG ĐEN】*
*【THỜI GIAN: 60 GIÂY】*
*【THƯỞNG: 500.000 Tín Dụng (Nếu sống)】*
*【HẠT PHẠT: XÓA BỎ NGAY LẬP TỨC (Nếu thất bại)】*
Băng Phong mỉm cười, một nụ cười mỉa mai kéo dài từ khóe miệng đến thái dương.
Hắn không nhìn vào cửa sổ hệ thống.
Hắn nhìn vào mắt tên vệ sĩ đứng gần nhất.
Con người đó đang run.
Không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn.
Hắn là một cỗ máy giết người được lập trình để tuân thủ mệnh lệnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt trống rỗng đó, Băng Phong thấy một thứ gì đó khác.
Một sự mệt mỏi.
Một sự kiệt quệ của ý chí.
"Tôi không định thoát," Băng Phong nói, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng trong sự im lặng bất thường của đám đông.
"Tôi định mua lại các bạn."
Tên vệ sĩ nhíu mày.
"Cái gì?"
"Đúng vậy," Băng Phong bước về phía trước, không hề né tránh những khẩu súng laser đang nhắm vào ngực mình.
"Các bạn làm việc cho Titan Corp.
Lương tháng của các bạn là bao nhiêu?
50.000 Tín Dụng?
Với mức nợ lãi suất 20% mỗi tháng mà Thiên Cơ Corp áp đặt lên công nhân lao động?"
Tên vệ sĩ do dự.
Đó là một lỗi.
Một lỗi nhỏ bé trong thuật toán tuân thủ.
Và Băng Phong lợi dụng nó.
"Chiếc USB này," Băng Phong giơ cao vật thể kim loại.
"Chứa đựng mã nguồn gốc của 'Giao Dịch Tối'.
Nó có thể xóa nợ của tất cả các bạn.
Hoặc, nó có thể giết các bạn.
Quyết định của các bạn không nằm ở đây.
Nó nằm ở lựa chọn."
Cánh cửa thép đóng sầm lại sau lưng Lý Băng Phong, cắt đứt mọi âm thanh từ bên ngoài.
Hắn đã không chạy trốn, mà lao thẳng vào trung tâm của bẫy.
Titan Corp đã mở một lối đi tạm thời, hy vọng hắn sẽ bỏ chạy để họ có thể truy đuổi và tiêu diệt hắn một cách dễ dàng hơn.
Nhưng Băng Phong đã chọn con đường ngược lại: đi thẳng vào lòng thú.
Bên trong tầng hầm B3 của Titan Corp, không có máy chủ, không có dữ liệu, không có những dãy đèn LED nhấp nháy như trong những bộ phim kinh dị công nghệ.
Chỉ có một căn phòng trống trơn, lạnh lẽo như xác chết.
Ở giữa là một chiếc ghế bành cũ kỹ, da bò đã bị bong tróc, và một cái gương lớn bằng kính cường lực, không có khung.
Hệ thống trong đầu Băng Phong im bặt.
Không có hướng dẫn, không có gợi ý, không even là một thanh năng lượng.
Chỉ có tiếng thở dài của chính hắn và tiếng bước chân vang vọng trên sàn bê tông trần.
Hắn bước lại gần chiếc gương.
Trong đó, phản chiếu hình ảnh của một người đàn ông gầy gò, mắt hốc hác, và một nụ cười đầy vẻ điên cuồng.
Nhưng khi hắn nghiêng đầu, hình ảnh trong gương không nghiêng theo.
Nó đứng thẳng, nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, phán xét.
*“Cuối cùng, con cũng đến,”* một giọng nói vang lên.
Không phải từ loa, mà từ chính xương sống của Băng Phong.
Băng Phong nhận ra giọng đó.
Nó giống như giọng của cha hắn.
Nhưng cũng giống như giọng của Hệ Thống 'Mẹ'.
"Đây là đâu?" Băng Phong hỏi, giọng run run.
*“Đây là nơi những quyết định được đưa ra,”* hình ảnh trong gương nói.
Nó bước ra khỏi mặt kính, không hề va chạm, như thể thực tại tại đây chỉ là một lớp màng mỏng manh.
*“Đây là trung tâm điều khiển của Thiên Thành.
Không phải máy chủ.
Mà là ý chí.”*
Băng Phong nhìn quanh.
Những bức tường bắt đầu trong suốt.
Hắn thấy những dòng dữ liệu chảy như máu trong tĩnh mạch của tòa nhà.
Hắn thấy những con người bên ngoài, không phải là những cá nhân, mà là những nút mạng.
Và ở trung tâm, là một khối đen kịt.
"Đó là gì?"
*“Đó là nỗi sợ,”* hình ảnh đáp.
*“Nỗi sợ của nhân loại về sự hỗn loạn.
Titan Corp không kiểm soát thành phố bằng súng ống.
Họ kiểm soát nó bằng nỗi sợ.
Và bức tường vô hình?
Nó không phải là vật lý.
Nó là tâm lý.”*
Băng Phong cảm thấy tim mình đập thình thịch.
Hắn hiểu ra.
Hắn không cần phá vỡ bức tường bằng lực lượng.
Hắn cần phá vỡ nó bằng cách loại bỏ nỗi sợ.
Nhưng làm thế nào?
Khi cả hai phe — Titan Corp và phe nổi dậy — đều dựa trên nỗi sợ để tồn tại?
Lý Băng Phong bước ra khỏi hầm, nhưng không về phía lối thoát hiểm mà Titan Corp để lại (đang bị bao vây bởi cảnh sát), cũng không về phía lối tắt mà các phần tử tội phạm ngầm (phe đối đầu với Titan) đang chờ đợi.
Cả hai phe đều nghĩ LBP là "chìa khóa".
Titan muốn thu hồi USB để duy trì trật tự.
Phe nổi dậy muốn USB để gây ra hỗn loạn.
Nhưng Băng Phong biết rằng cả hai đều sai.
Trật tự dẫn đến nô lệ.
Hỗn loạn dẫn đến diệt vong.
Hắn đi về phía trung tâm của tòa nhà, nơi có một cầu thang bộ dẫn lên tầng thượng.
Đó là nơi duy nhất không có camera giám sát.
Đó là điểm mù.
Điểm mù duy nhất trong một thành phố không có bóng tối.
Khi hắn leo lên, hệ thống trong đầu hắn bắt đầu cảnh báo:
*【CẢNH BÁO: BẠN ĐANG DI CHUYỂN VÙNG NGUY HIỂM】*
*【TÍN DỤNG SẮP ĐƯỢC GIẢM: -1000】*
*【TÍN DỤNG SẮP ĐƯỢC GIẢM: -2000】*
Băng Phong không quan tâm.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Mỗi khi tín dụng giảm, hắn cảm thấy tự do hơn.
Hắn đang trở thành một bóng ma.
Một lỗi trong hệ thống.
Trên tầng thượng, gió thổi mạnh, mang theo mùi ozone và bụi kim loại.
Trần Tiểu Uyển đang đứng đó, chờ đợi.
Cô ấy không mặc bộ đồ cũ kỹ nữa.
Cô ấy mặc một bộ suit đen, tóc được búi cao, vẻ ngoài của một nhà tài chính đỉnh cao.
"Anh đến muộn," cô ấy nói, giọng lạnh lùng.
"Đường tắc," Băng Phong đáp, thở hổn hển.
"Không phải đường," Tiểu Uyển quay lại, ánh mắt sắc lạnh.
"Là lựa chọn của anh.
Anh đã gặp 'Nó' rồi phải không?
Trong hầm B3."
Băng Phong gật đầu.
"Nó nói rằng nỗi sợ là nền tảng của bức tường."
"Và anh định làm gì với nỗi sợ đó?"
"Đánh cắp nó," Băng Phong nói.
Hắn rút chiếc USB ra.
Nhưng thay vì cắm nó vào thiết bị, hắn ném nó xuống đất.
Tiểu Uyển nhíu mày.
"Cái gì?"
"Hệ Thống 'Mẹ' cần sự tuân thủ để tồn tại," Băng Phong giải thích, giọng nói nhanh như một trận mưa đá.
"Nhưng nó cũng cần sự sợ hãi để duy trì quyền lực.
Nếu tôi cho mọi người thấy rằng nỗi sợ là một ảo ảnh, rằng bức tường chỉ tồn tại vì chúng ta tin vào nó...
thì nó sẽ sụp đổ."
"Nhưng làm thế nào?" Tiểu Uyển hỏi.
"Giả mạo," Băng Phong mỉm cười.
"Tôi sẽ không phá vỡ bức tường.
Tôi sẽ mở cửa ra.
Và tôi sẽ để mọi người tự quyết định liệu họ có muốn bước qua hay không."
Không khí trong phòng chờ của Titan Corp trở nên ngột ngạt.
Bên ngoài, tiếng nổ của lựu đạn khói và tiếng la hét vang lên.
Bên trong, Vương Phong — tên vệ sĩ cấp cao của Titan — rút súng, nhưng tay hắn run rẩy.
Hắn không dám bắn.
Không phải vì sợ pháp luật, mà vì hắn nhận ra: nếu bắn chết Lý Băng Phong, hắn sẽ trở thành kẻ sát nhân.
Và trong một xã hội dựa trên tín dụng, một kẻ sát nhân sẽ bị cô lập hoàn toàn.
Vương Phong nhìn Băng Phong.
Hắn thấy sự bình tĩnh đáng sợ trên khuôn mặt người đàn ông trẻ tuổi đó.
Hắn thấy sự từ chối tuân thủ.
Và sâu thẳm trong lòng, hắn cảm thấy một cảm giác lạ lẫm: Hy vọng.
"Anh không thể thắng," Vương Phong nói, giọng khàn khàn.
"Không cần thắng," Băng Phong đáp.
"Chỉ cần tồn tại."
Băng Phong bước về phía Vương Phong.
Hắn không rút vũ khí.
Hắn mở lòng bàn tay.
Trong đó là một đồng xu cũ kỹ, bằng đồng, đã bị oxy hóa.
"Đầu hay đuôi?" Băng Phong hỏi.
Vương Phong nhìn đồng xu.
Hắn nhớ lại những ngày thơ ấu, trước khi Hệ Thống xuất hiện.
Khi mọi thứ còn đơn giản.
Khi may mắn không phải là một thuật toán.
"Đầu," Vương Phong nói.
Băng Phong tung đồng xu lên.
Nó xoay tròn trong không khí, phản chiếu ánh sáng từ cửa sổ.
Và khi nó rơi xuống, Băng Phong không bắt nó.
Hắn để nó rơi xuống sàn.
Đồng xu quay.
Và rồi dừng lại.
Nhưng nó không nằm phẳng.
Nó đứng thẳng trên cạnh.
Vương Phong nín thở.
Một khả năng không thể xảy ra.
Một lỗi trong xác suất.
"Đó là con đường thứ ba," Băng Phong nói.
"Không phải đầu.
Không phải đuôi.
Mà là sự cân bằng."
Vương Phong hạ súng.
Hắn bước sang một bên, mở đường.
Lý Băng Phong đáp xuống một chiếc xe tải đang đỗ, không phải của Titan, cũng không phải của phe nổi dậy.
Đó là một chiếc xe tải cũ kỹ, mang logo của một công ty vận chuyển đã phá sản từ lâu.
Trên xe, Trần Tiểu Uyển đang ngồi, gõ ngón tay trên bàn phím của một chiếc laptop.
Màn hình hiển thị một dòng mã đỏ rực:
*【ĐANG TIẾP NỐI VỚI MẠNG LƯỚI...】*
*【TỶ LỆ THÀNH CÔNG: 0.01%】*
"Chạy," Tiểu Uyển nói, không nhìn lên.
Băng Phong ngồi vào ghế lái.
Anh khởi động xe.
Động cơ gầm lên, như thể đang than thở.
Hắn nhìn vào gương chiếu hậu.
Hình ảnh của mình trong gương không còn là Lý Băng Phong.
Nó là một bóng ma.
Một bóng ma đang mỉm cười.
Và phía sau bóng ma đó, trong góc tối của gương, một thứ gì đó đang nhìn ra.
Một đôi mắt.
Không phải của con người.
Không phải của máy móc.
Mà là của chính Bức Tường.
Nó đang mở mắt.
Và nó đang nói:
*“Chào mừng trở lại, Người Chơi 001.”*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận