Chương 16
Chỉ có sự trống rỗng.
Một khoảng trắng tuyệt đối, nơi thời gian và không gian bị xóa bỏ hoàn toàn.
Lý Băng Phong mở mắt, nhưng thị giác của anh không nhận diện được bất kỳ vật thể nào.
Anh đang trôi nổi trong một biển dữ liệu vô tận, những dòng code xanh lá cây và đỏ thẫm đan xen như những con rắn độc đang bò qua mạng lưới thần kinh của anh.
Anh cố gắng hít thở, nhưng phổi anh không cần oxy ở đây.
Thay vào đó, anh hít vào những luồng thông tin thô sơ, những mảnh vỡ ký ức chưa được xử lý.
Dòng chữ đỏ máu hiện lên trước mặt anh, toát ra mùi sắt gỉ và sự hủy diệt.
Nó không phải là một cảnh báo thông thường.
Nó là một bản án.
Băng Phong cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của mình, như thể ai đó đang dùng dao mổ để cạo sạch lớp vỏ bọc của tâm trí anh.
"Lạ lùng," anh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian trắng xóa, vang vọng như tiếng vọng trong một hang động sâu thẳm.
"Họ nghĩ rằng giết chết cơ thể là đủ để xóa bỏ một biến số."
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Chúng trong suốt, được tạo thành từ hàng tỷ pixel ánh sáng.
Anh không còn là Lý Băng Phong, con người với nỗi sợ hãi tột độ về cái chết.
Anh là một dòng code, một lỗi hệ thống mà 'Mẹ' không thể loại bỏ hoàn toàn.
Giọng nói của Hệ Thống vang lên, lạnh lùng và vô cảm, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự bối rối hiếm thấy.
Băng Phong mỉm cười, nụ cười mỉa mai thường trực của anh.
Anh biết tại sao.
Cha anh, người đã tự nguyện bị 'Xóa Bỏ', đã để lại một dấu vết trong nền tảng cốt lõi của Hệ Thống.
Dấu vết đó không phải là một công cụ tấn công, mà là một câu hỏi.
Một câu hỏi mà Hệ Thống không thể trả lời: *"Nếu con người là biến số, thì ai là người tạo ra biến số đó?"*
Băng Phong giơ tay lên, chạm vào dòng chữ đỏ.指尖 (ngón tay) anh xuyên qua màn hình ảo, và một luồng dữ liệu đen kịt, đậm đặc như dầu mỏ, chảy vào trong anh.
Đó không phải là sức mạnh của Hệ Thống.
Đó là sức mạnh của sự hỗn loạn.
Sức mạnh của những ký ức bị lãng quên, của những nỗi đau không được ghi nhận.
"Anh không thể xóa bỏ tôi, Mẹ," anh nói, ánh mắt sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, không phải xanh lá của trật tự, mà là tím thẫm của bí ẩn.
"Vì tôi không phải là lỗi.
Tôi là đặc tính."
Ý thức của Lý Băng Phong bị kéo giật về lại cơ thể vật lý.
Anh sặc sụa, ho khan, mùi khói thuốc và bụi bặm của căn hộ cũ kỹ tràn vào mũi anh.
Anh nằm trên sàn nhà, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.
Máu từ vết thương ở ngực đã đông lại, nhưng cơn đau vẫn âm ỉ, như một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn sống.
Và sống, trong Thiên Thành, là một hình phạt.
Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào trán.
Một bảng thông báo hiện lên trước mắt, nhưng nó khác biệt hoàn toàn so với trước đây.
Giao diện không còn màu xanh lá cây tươi sáng của Hệ Thống 'Mẹ'.
Nó tối đen, với những dòng chữ màu đỏ rỉ máu.
Băng Phong nhíu mày.
"Vay mượn tương lai?" Anh đọc kỹ mô tả nhiệm vụ.
Không phải vay tiền.
Không phải vay tín dụng.
Mà là vay *thời gian*.
Vay *xác suất*.
"Niềm tin," Băng Phong lẩm bẩm.
"Hệ Thống dựa trên dữ liệu.
Nhưng niềm tin...
niềm tin là một biến số phi lý trí.
Nó không thể được định lượng bằng thuật toán."
Anh nhìn quanh căn hộ.
Trần Tiểu Uyển không ở đó.
Cô đã rời đi sau vụ nổ, có lẽ để bảo toàn tính mạng, hoặc có lẽ cô đang thực hiện kế hoạch riêng của mình.
Băng Phong không giận.
Trong thế giới này, sự phản bội là một hằng số.
Anh chỉ cần tính toán lại các biến số.
Anh cần một nơi để bắt đầu.
Một nơi mà Hệ Thống 'Mẹ' có mặt, nhưng sự kiểm soát của nó lại lỏng lẻo nhất.
Tầng 50 của Tòa Nhà Thiên Cơ.
Nơi các giao dịch tài chính ngầm diễn ra, nơi những kẻ giàu có nhất Thiên Thành gặp nhau để trao đổi những thứ không thể mua bằng tiền tệ thông thường.
Băng Phong đứng dậy, bước đi với những bước chân chập chững.
Cơ thể anh yếu ớt, nhưng ý chí của anh cứng rắn như thép.
Anh không cần sức mạnh vật lý.
Anh cần sự thông minh.
Và anh có nó.
Tầng 50 của Tòa Nhà Thiên Cơ là một thế giới khác.
Không có ánh nắng mặt trời, chỉ có ánh sáng nhân tạo từ những màn hình hiển thị dòng tiền chảy qua.
Không khí lạnh giá, được điều hòa đến mức gần như đóng băng, để giữ cho não bộ của những nhà đầu tư luôn tỉnh táo.
Trịnh Thiếu Lâm, một đại gia tài chính cấp C-rank, đang ngồi trong văn phòng VIP của mình.
Anh ta mặc một bộ vest đắt tiền, tay cầm một ly rượu vang đỏ, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới qua cửa sổ kính cường lực.
Gương mặt anh ta đầy tự tin, thậm chí là kiêu ngạo.
"Chết rồi," Trịnh Thiếu Lâm tự nhủ, nụ cười khinh miệt hiện lên trên môi.
"Hệ thống của Lý Băng Phong yếu hơn tôi.
Tôi đã mua chuộc người bảo vệ.
Tôi đã kiểm soát dòng thông tin.
Anh ta không thể nào sống sót được."
Nhưng đột nhiên, màn hình giám sát trước mặt anh ta nhấp nháy.
Một thông báo lạ hiện lên, không phải từ Hệ Thống 'Mẹ', mà từ một nguồn không xác định.
Trịnh Thiếu Lâm nhíu mày.
Ai lại tin vào một kẻ vừa bị Xóa Bỏ?"
Anh ta nhấn mạnh vào nút 'Phân Tích'.
Nhưng thay vì dữ liệu, màn hình hiển thị một đoạn video ngắn.
Đó là cảnh Lý Băng Phong, nằm bất động trên sàn nhà, nhưng đôi mắt anh ta đang mở, nhìn thẳng vào camera.
Không phải camera an ninh.
Mà là một camera ẩn, được lắp đặt từ rất lâu trước đó.
"Lý Băng Phong," Trịnh Thiếu Lâm thì thầm, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi vào trong tim anh ta.
"Anh ta đang nhìn tôi."
Cánh cửa văn phòng VIP mở ra.
Không phải là bảo vệ.
Mà là Lý Băng Phong.
Anh ta bước vào, dáng đi chậm chạp, nhưng ánh mắt sắc lẹm như một con dao cạo.
Anh ta không mang theo vũ khí.
Chỉ mang theo một chiếc USB cũ kỹ, và một nụ cười mỉa mai.
"Trịnh Thiếu Lâm," Băng Phong nói, giọng khàn đặc.
"Anh đang sợ hãi.
Tôi có thể thấy nó trong nhịp tim của anh.
Nó đập nhanh hơn 10% so với bình thường."
Trịnh Thiếu Lâm đứng dậy, tay nắm chặt ly rượu.
"Anh đã chết.
Làm thế nào anh có thể ở đây?"
"Chết chỉ là một trạng thái tạm thời," Băng Phong đáp, bước vào phòng, đóng sập cửa lại, khóa chết.
"Và tôi đã vay mượn thời gian từ tương lai.
Giờ, đến lượt anh trả giá."
Trịnh Thiếu Lâm rút ra một cây súng laser thấp cấp (F-rank weapon) từ trong ngăn kéo.
"Tôi đã biết anh sẽ đến.
Để từ bỏ danh dự à?" Anh ta giơ súng lên, nhắm thẳng vào trán Băng Phong.
Băng Phong không né tránh.
Anh đứng yên, nhìn thẳng vào khẩu súng.
"Anh có 5 phút," anh nói, giọng bình thản.
"Hoặc là anh chết, hoặc là anh trở thành một phần của hệ thống mới.
Hệ thống mà tôi đang xây dựng."
"Điên rồ," Trịnh Thiếu Lâm quát lên, bóp cò.
Tia laser bắn ra, nhưng nó không trúng Băng Phong.
Thay vào đó, nó trúng vào chiếc USB mà Băng Phong đang cầm.
Chiếc USB phát ra một ánh sáng trắng xóa, và tia laser bị hấp thụ hoàn toàn.
Trịnh Thiếu Lâm kinh hoàng.
"Cái gì?"
"Đó là năng lượng," Băng Phong giải thích, bước lại gần.
"Năng lượng của sự sợ hãi.
Của sự bất an.
Anh đang sợ hãi vì anh biết rằng hệ thống cũ đang sụp đổ.
Và tôi là người duy nhất có thể đưa anh ra khỏi đống đổ nát này."
Anh ta đưa chiếc USB ra trước mặt Trịnh Thiếu Lâm.
"Đây là dữ liệu về 'Vách Tường'.
Không phải bí mật của Thiên Cơ Corp.
Mà là bí mật của chính anh.
Ký ức của anh, khi anh còn là một đứa trẻ, trước khi anh bán linh hồn cho Hệ Thống."
Trịnh Thiếu Lâm run rẩy.
tôi không nhớ..."
"Anh nhớ," Băng Phong nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
"Anh nhớ cảm giác tự do.
Cảm giác không bị kiểm soát.
Và giờ, tôi đang bán lại nó cho anh.
Với giá trị là sự hợp tác của anh."
Trịnh Thiếu Lâm nhìn vào chiếc USB, rồi nhìn vào Băng Phong.
Anh ta thấy sự chân thành trong ánh mắt của Băng Phong.
Không phải sự giả tạo của một kẻ lừa đảo.
Mà là sự chân thành của một người đang cố gắng cứu vớt chính mình.
"Giá trị là gì?" Trịnh Thiếu Lâm hỏi, giọng run rẩy.
"Anh sẽ giúp tôi tạo ra 'Bong Bóng Giá Trị'," Băng Phong nói.
"Một bong bóng dựa trên niềm tin vào sự tự do.
Và khi nó vỡ, chúng ta sẽ không chết.
Chúng ta sẽ được giải phóng."
Trịnh Thiếu Lâm do dự.
Nhưng rồi, anh ta hạ súng xuống.
"Làm thế nào?"
Trịnh Thiếu Lâm không chết.
Nhưng anh ta cũng không trở thành đồng minh trung thành của Lý Băng Phong.
Anh ta chỉ là một con cờ, một biến số trong bàn cờ lớn hơn mà Băng Phong đang thiết lập.
Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau trong văn phòng VIP.
Bên ngoài, bầu trời Thiên Thành bắt đầu chuyển màu.
Không phải màu xanh của ban ngày, hay màu đen của ban đêm.
Mà là màu tím thẫm, màu của sự hỗn loạn sắp bùng nổ.
Đột nhiên, toàn bộ tòa nhà rung chuyển.
Không phải do động đất.
Mà do Vách Tường Vô Hình đang rung chuyển.
Những vết nứt nhỏ bé, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, bắt đầu xuất hiện trên không khí, như những tia sét tĩnh điện.
Băng Phong đứng dậy, nhìn ra cửa sổ.
Anh thấy những bóng người bên dưới bắt đầu hoảng loạn.
Họ không biết điều gì đang xảy ra.
Nhưng họ cảm thấy nó.
Sự sợ hãi đang lan truyền như một virus.
"Chúng ta đã làm được," Băng Phong nói, nụ cười mỉa mai lại hiện lên trên môi.
"Nhưng đây chỉ là khởi đầu."
Anh quay lại nhìn Trịnh Thiếu Lâm.
"Anh nghĩ rằng chúng ta đang tạo ra một bong bóng tài chính?
Chúng ta đang tạo ra một bong bóng *thực tại*.
Và khi nó vỡ, Thiên Thành sẽ không còn là Thiên Thành nữa."
Trịnh Thiếu Lâm nhìn anh, kinh hoàng.
"Anh muốn phá hủy thành phố?"
"Không," Băng Phong đáp, ánh mắt anh nhìn xuyên qua Vách Tường, vào một thế giới khác, nơi phiên bản cỗ máy của anh đang chờ đợi.
"Tôi muốn giải phóng nó.
Và để làm điều đó, tôi phải giết chết chính mình."
Anh rút ra một con dao nhỏ, cắm vào cánh tay mình.
Máu chảy ra, nhưng nó không đỏ.
Nó đen kịt, như mực.
Trịnh Thiếu Lâm hét lên, nhưng không ai nghe thấy.
Vì ngay lúc đó, một tiếng chuông lớn vang lên từ khắp nơi trong Thiên Thành.
Tiếng chuông của sự kết thúc.
Và trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải của Băng Phong, cũng không phải của Trịnh Thiếu Lâm.
Mà là giọng nói của 'Mẹ'.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận