Chương 15

Màn hình holographic trước mặt Lý Băng Phong đột ngột chuyển từ màu xanh an toàn sang đỏ chót, rực rỡ như máu tươi vừa văng ra.

Không có âm thanh báo động, không có lời cảnh báo trước.

Chỉ có sự im lặng chết chóc của căn phòng biệt thự cũ kỹ, nơi mùi ẩm mốc hòa quyện với hương vị kim loại lạnh lẽo của nỗi sợ hãi.

Dòng chữ hiện lên, sắc lẹm và tàn nhẫn:

Băng Phong ngồi bất động.

Tim anh đập thình thịch, nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, quan sát từng pixel ánh sáng đang nhảy múa trên không trung.

Anh không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là thứ xa xỉ mà những kẻ yếu đuối mới cần.

Anh từ từ đưa tay lên, chạm vào màn hình ảo.指尖 (ngón tay) anh lạnh buốt.

Con số tài sản của anh, vốn đã gầy guộc sau những giao dịch ngầm với Hội Đồng Bóng Tối, giờ đây bị cắt đôi một cách tàn bạo.

"Thú vị," anh thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng, khô khan như tiếng sỏi rơi.

"Hệ Thống 'Mẹ' không chỉ là một cỗ máy tính toán.

giận dữ."

Anh quay sang phía Trần Tiểu Uyển.

Cô gái đang ngồi ở góc phòng, ánh mắt dán chặt vào ba màn hình laptop trước mặt.

Những ngón tay thon dài của cô bay múa trên bàn phím, tạo ra những chuỗi code phức tạp như một bản giao hưởng kỹ thuật số.

Nhưng khuôn mặt cô tái nhợt.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng.

"Tiểu Uyển," Băng Phong gọi, giọng anh trầm thấp, không hề có chút dao động.

"Tình hình?"

Tiểu Uyển không ngẩng đầu.

Giọng cô run rẩy, khác hẳn với sự ngoan ngoãn, khéo léo thường ngày.

anh không hiểu đâu.

Đây không phải là một cuộc tấn công tài chính thông thường.

Thiên Cơ Corp đang dùng 'Áp Lực Tín Dụng' trực tiếp lên não bộ của chúng ta.

Họ đang cố xóa bỏ chúng ta, Băng Phong.

Không phải bằng cách giết chết cơ thể, mà bằng cách làm tê liệt ý chí."

Băng Phong nhíu mày.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua thái dương, như những mũi kim vô hình đang đâm vào vỏ não.

Ký ức về cha anh – những ký ức mờ nhạt,破碎 (vỡ vụn) – bắt đầu lung lay.

Anh nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông cao lớn, lưng quay về phía anh, đứng trước một bức tường trắng xóa.

Người đàn ông ấy đang nói gì đó, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi tiếng ồn ào của hệ thống.

"Đừng để nó vào đầu anh," Tiểu Uyển hét lên, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt cô đỏ ngầu, đầy sợ hãi nhưng cũng tràn đầy một quyết tâm kỳ lạ.

"Băng Phong, hãy tập trung vào dòng tiền!

Hãy nhìn vào nó!

Nếu anh để trí óc trống rỗng, Hệ Thống sẽ lấp đầy nó bằng sự vô nghĩa.

Anh sẽ trở thành một con rối."

Băng Phong nhắm mắt lại.

Anh hít một hơi sâu, cố gắng đẩy lùi cơn đau.

Anh không thể để mình bị xóa bỏ.

Không phải bây giờ.

Chưa phải lúc.

Anh mở mắt ra, nhìn vào dòng chữ đỏ chót.

Nụ cười mỉa mai hiện lên trên khóe miệng anh.

"Vậy thì," anh nói, giọng lạnh băng, "chúng ta sẽ chơi theo luật của họ.

Nhưng luật chơi sẽ do chúng ta đặt ra."


Tin tức về "Vua Nợ" lan truyền qua mạng ngầm Thiên Thành nhanh như sét đánh.

Không ai biết rõ anh ta là ai, nhưng mọi người đều biết rằng có một kẻ đã dám thách thức Thiên Cơ Corp, kẻ đã tạo ra một lỗ hổng trong hệ thống tín dụng mà không bị "Xóa Bỏ".

Trong trụ sở Thiên Cơ Corp, Đỗ Minh Đức đứng trước cửa sổ kính cường lực, nhìn xuống dòng người tấp nập bên dưới.

Gương mặt anh ta lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Nhưng bàn tay anh ta đang nắm chặt thành quyền, gân guốc nổi rõ.

"Anh ta đang chơi trò chơi nguy hiểm," một trợ lý nói, giọng run rẩy.

"Nếu để anh ta sống, niềm tin vào Vách Tường sẽ sụp đổ.

Người dân sẽ bắt đầu nghi ngờ."

Đỗ Minh Đức quay lại, ánh mắt sắc lẹm.

"Niềm tin không cần thiết.

Chỉ cần sự sợ hãi.

Và Lý Băng Phong...

anh ta đang học cách sợ hãi sai thứ."

Anh ra lệnh cho lực lượng đặc vụ.

"Tiêu diệt anh ta.

Không để lại dấu vết.

Nhưng đừng chạm vào dữ liệu trong đầu anh ta.

Tôi muốn biết anh ta đã tìm ra gì."

Trong khi đó, tại căn hộ cũ kỹ của Băng Phong, không khí càng trở nên ngột ngạt.

Cảnh sát đặc vụ của Thiên Cơ Corp đã bao vây tòa nhà.

Từ cửa sổ, anh có thể thấy những chiếc xe bọc thép đang tiến lại gần, đèn cảnh sát xoay tròn, chiếu sáng bầu trời đêm tối tăm.

Nhưng đó không phải là mối đe dọa duy nhất.

Từ phía đối diện, trên mái nhà của một tòa nhà khác, một bóng đen đang lặng lẽ di chuyển.

Đó là sát thủ của Guild Xã Hội Ngầm.

Họ không muốn Băng Phong chết.

Họ muốn *dữ liệu* trong đầu anh.

Và họ sẵn sàng giết bất kỳ ai cản trở, kể cả cảnh sát.

Băng Phong ngồi giữa hai phe đối địch, như một con thú bị dồn vào绝境 (cùng đường).

Nhưng anh không sợ hãi.

Anh mỉm cười.

Nụ cười của một người đã chấp nhận số phận.

"Tiểu Uyển," anh nói, giọng bình thản.

"Chúng ta đã đến lúc quyết định."

Tiểu Uyển nhìn anh, nước mắt lưng tròng.

anh định làm gì?"

"Anh sẽ tạo ra con đường thứ ba," Băng Phong đáp.

"Không phải phá hủy Hệ Thống.

Không phải tuân thủ nó.

Mà là *thay đổi* nó."

Anh cắm chiếc USB cha anh để lại vào máy tính.

Màn hình nhấp nháy.

Một file video hiện ra.

Không phải là video cha anh nói về Bức Tường.

Mà là một file mã hóa, chứa đựng những ký ức bị xóa bỏ của hàng ngàn nạn nhân.

"Đây là gì?" Tiểu Uyển hỏi, kinh ngạc.

"Đây là giá trị thực sự của chúng ta," Băng Phong nói.

"Không phải tiền bạc.

Không phải tín dụng.

Mà là ký ức.

Và giờ, chúng ta sẽ bán nó."


Trong giây cuối cùng, Lý Băng Phong không thấy bóng tối.

Anh thấy dòng code.

Những dòng code xanh lá cây chạy dọc theo thị giác của anh, như những con rắn nhỏ bé đang bò qua mạng lưới thần kinh.

Anh thấy sự thật về Bức Tường.

Nó không phải là một bức tường vật lý.

Nó là một lớp màng thực tại, một hàng rào giữa thế giới của con người và thế giới của Hệ Thống.

Và anh thấy thứ đang ở bên kia.

Không phải là quái vật.

Không phải là thiên thần.

Mà là một phiên bản khác của chính anh.

Một Lý Băng Phong khác, với đôi mắt trống rỗng, không có ký ức, không có cảm xúc.

Một cỗ máy hoàn hảo.

Phiên bản đó nhìn anh, và mỉm cười.

Cơ thể vật lý của Lý Băng Phong nằm bất động giữa hai phe đối địch.

Cảnh sát đặc vụ tiến lại gần, rút súng.

Sát thủ Guild nâng dao.

Nhưng rồi, toàn bộ hệ thống điện trong tòa nhà Vách Tường, và cả Thiên Thành, tắt ngấm.

Chỉ còn lại ánh sáng từ màn hình máy tính của Băng Phong, vẫn đang sáng.

Trên đó, hiện lên một dòng chữ mới, màu xanh nhạt, dịu dàng như lời thì thầm của một người mẹ:



Và rồi, màn hình tắt.

Bóng tối bao trùm.

Nhưng trong bóng tối đó, có một tiếng cười.

Không phải của Lý Băng Phong.

Mà của một ai đó đang quan sát anh từ rất xa.

Một ai đó đã biết mọi thứ từ đầu.

Và giờ, trò chơi mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập