Chương 31
Mùi mốc meo, tanh tưởi của nước thải đọng lại từ lâu ngày trộn lẫn với mùi sắt gỉ kim loại tạo nên một lớp màng vô hình bao trùm lấy khứu giác.
Lục Minh di chuyển chậm rãi, từng bước chân đặt xuống sàn gạch vỡ vụn đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động dù nhỏ nhất.
Ánh sáng yếu ớt phát ra từ những tấm pin năng lượng mặt trời đã cũ nát ở đầu hành lang chiếu bóng dài của anh lên tường bê tông xám xịt.
Vết thương trên sườn trái vẫn âm ỉ đau nhói, nhưng cơn đau ấy giờ đây lại trở thành một thứ thuốc tỉnh táo hiệu nghiệm nhất.
Nó nhắc nhở hắn rằng mình còn sống.
Và trong thế giới này, sự tồn tại là một món quà đắt giá cần phải bảo vệ bằng mọi giá.
Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào vết thương, ngón tay run rẩy khi cảm nhận được độ ẩm ướt của băng gạc đã cũ.
Máu không còn chảy nhiều nữa, nhưng nhiệt lượng cơ thể đang suy giảm nhanh chóng.
Nếu không tìm thấy nơi trú ẩn hoặc nguồn dinh dưỡng sớm, cái chết sẽ đến từ sự kiệt quệ chứ không phải từ quái vật hay con người.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.
Trên đó dán tấm biển mờ nhạt: *Phòng Khám Đặc Biệt – Cấp 3*.
Chữ sơn đã bong tróc, chỉ còn sót lại vài nét đen kịt như những vết sẹo trên da thịt.
Lục Minh nhìn vào chiếc khóa điện tử bên cạnh cửa.
Màn hình hiển thị một dòng chữ đỏ nhấp nháy yếu ớt: *Hệ thống lỗi.
Cần xác minh sinh trắc học.* Đây không phải là lối thoát thông thường.
Trong khi mọi người sống sót khác đang cố gắng phá vỡ các bức tường để tìm đường ra, Lục Minh lại bị thu hút bởi sự im lặng chết chóc từ phía sau cánh cửa này.
Có một thứ gì đó bên trong.
Một mùi hương kỳ lạ, không tanh thối mà lại mang theo chút ngọt ngào giả tạo của hoa huệ đã héo úa.
Nó khác biệt hoàn toàn với sự phân hủy xung quanh.
Sự tò mò vốn là kẻ thù số một của sinh tồn, nhưng lúc này, nó đang thôi thúc anh mạnh mẽ hơn cả bản năng tự bảo vệ.
găm từ sau lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Tay trái cầm đèn pin nhỏ, tay phải siết chặt chuôi dao.
Lục Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ nhịp tim ổn định.
Hắn không biết mình đang bước vào cạm bẫy hay cơ hội duy nhất để lật đổ những quy luật khốn khổ này.
Chỉ có một cách là tìm ra câu trả lời.
Cánh cửa sắt nặng nề nheo mở ra với tiếng rít chói tai của kim loại ma sát, xé toạc sự tĩnh mịch vốn có.
Lục Minh bước vào phòng, ánh đèn pin quét nhanh qua không gian hẹp bên trong.
Đây từng là một phòng khám tư nhân cao cấp trước khi đại dịch nổ ra.
Những thiết bị y tế đắt tiền giờ đây chỉ còn là đống phế liệu kim loại lạnh lẽo nằm chồng chất lên nhau.
Nhưng điều khiến Lục Minh cứng người lại không phải là sự hoang tàn đó.
Ở trung tâm căn phòng, dưới ánh sáng mờ nhạt của một bóng đèn huỳnh quang đang nhấp nháy yếu ớt, có một cái giường bệnh trắng tinh tươm.
Và trên chiếc giường ấy nằm một thi thể.
Không, đúng hơn là một cơ thể sống đã bị đóng băng trong thời gian dài.
Đó là một người phụ nữ.
Da dẻ cô ấy trắng bệch như sáp nến, không hề có dấu hiệu của sự lão hóa hay bệnh tật do virus Shenmu gây ra mà Lục Minh chứng kiến khắp nơi trên đường phố.
Tóc đen mượt mà phủ kín vai áo blouse y tá cũ kỹ.
Khuôn mặt thanh tú với những đường nét mềm mại, đôi môi hồng nhạt khép lại trong một nụ cười nhẹ nhàng đến rợn người.
Lục Minh bước closer, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết trên cơ thể cô ta.
Không có vết thương.
Không có dấu hiệu bị tấn công bởi quái vật.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên mọi thứ.
Hắn cúi xuống, kiểm tra nhịp đập ở cổ tay phải của người phụ nữ.
Không có gì.
Da lạnh như đá, cứng đờ dưới ngón tay hắn.
Cô ta đã chết từ lâu rồi.
Có lẽ là vài ngày trước đây.
Nhưng điều kỳ lạ là cơ thể cô ấy không hề bị thối rữa.
Virus Shenmu thường khiến xác thịt phân hủy trong vòng 48 giờ nếu nạn nhân chưa qua giai đoạn biến dị, nhưng cơ thể này vẫn nguyên vẹn đến mức đáng sợ.
Lục Minh nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ hơn.
Hắn di chuyển ánh đèn pin xuống phần bụng của người phụ nữ.
Ở đó, một chiếc máy theo dõi sinh học cũ kỹ đang được kết nối trực tiếp vào da thịt cô ta qua những dây dẫn mỏng manh như sợi chỉ.
Máy móc đã tắt nguồn từ lâu, nhưng màn hình nhỏ bên cạnh giường vẫn còn lưu lại dữ liệu cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ.
Hắn cúi xuống đọc dòng chữ mờ nhạt trên màn hình LCD: *Dự Án Thiên Thu – Giai đoạn 2: Ổn định Gen Thành Công.
Đối tượng thử nghiệm số 043.* Lục Minh nín thở.
"Thiên Thu".
Cái tên này hắn đã nghe đâu đó trong những tin đồn hỗn loạn từ các nhóm sống sót ở tầng trên.
Họ nói về một tổ chức bí mật đang thí nghiệm trên con người để tìm cách đảo ngược tác động của virus.
Nhưng không ai ngờ rằng nơi đây, sâu dưới lòng đất bỏ hoang, lại là trung tâm của nó.
Hắn quay sang nhìn xung quanh phòng.
Trên bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu phía sau giường bệnh, một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ nằm mở ra giữa hai trang giấy trắng bệch.
Bên cạnh đó là một ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa đầy chất lỏng tím đen – cùng màu với ánh sáng kỳ lạ mà Lục Minh đã thấy trong mắt mình ở chương trước.
Trái tim anh đập thình thịch mạnh hơn.
Đây không chỉ là một phòng khám ngẫu nhiên bị bỏ rơi.
Đây là hiện trường của những thí nghiệm cấm kỵ.
Và người phụ nữ nằm trên giường này có thể giữ chìa khóa cho bí mật mà hắn đang tìm kiếm: cách cứu em gái mình khỏi trạng thái già trẻ quái dị đó.
Lục Minh đưa tay ra, định chạm vào cuốn sổ tay.
rẩy nhẹ vì kích thích và sợ hãi pha trộn lẫn nhau.
Nhưng ngay khi đầu ngón tay sắp tiếp xúc với bề mặt giấy, một âm thanh khô khốc vang lên từ phía sau lưng hắn.
Tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi, nhưng đầy đe dọa.
Lục Minh quay người lại trong tích tắc, con dao găm đã sẵn sàng trên tay.
Ánh đèn pin chiếu thẳng vào bóng đen đang đứng chắn trước lối ra của căn phòng.
Đó là một gã đàn ông cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ y tế rách nát, mặt đeo khẩu trang vải dày cộm chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy máu.
Trong tay hắn cầm một cây búa sắt gỉ sét, đầu búa còn dính những mảng thịt khô đen từ lần sử dụng trước đó.
Gã không nói gì.
Chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Lục Minh với vẻ mặt trống rỗng như thể đang quan sát một con vật thí nghiệm vừa bước vào lồng caged.
Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt hơn hẳn.
Mùi hôi thối nồng nặc tỏa ra từ người gã đàn ông này khiến Lục Minh cảm thấy muốn nôn mửa.
"Đi đi," Lục Minh lên tiếng, giọng nói khàn khản nhưng đầy đe dọa.
"Tôi không muốn gây sự." Gã đàn nhướng vai, một nụ cười méo mó hiện lên trên môi dưới lớp khẩu trang.
Hắn giơ cây búa ra phía trước, ánh mắt lóe sáng điên cuồng.
Không có lời cảnh báo nào khác.
Gã lao vào với tốc độ đáng kinh ngạc cho một người trông vẻ ngoài cồng kềch như vậy.
Lục Minh né tránh sang bên trái trong cùng lúc gã kia xuống cú đấm bằng cây búa sắt.
Tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai khi đầu búa đập mạnh vào thành giường bệnh, khiến chiếc giường rung lắc dữ dội.
Người phụ nữ nằm trên giường vẫn không hề hấn gì, khuôn mặt tĩnh lặng như một bức tượng đá lạnh lẽo.
Lục Minh lợi dụng khoảng trống đó để lao về phía bàn làm việc.
Hắn cần cuốn sổ tay đó trước khi mọi thứ trở nên hỗn loạn hơn nữa.
Nhưng gã đàn nam không cho anh có cơ hội thoát ra dễ dàng như vậy.
Gã quay người lại nhanh chóng, vung cây búa lần thứ hai nhắm thẳng vào đầu Lục Minh.
Hắn buộc phải nằm xuống sàn nhà để tránh cú đấm chết chóc đó.
Mảnh kính vỡ và bụi bẩn bay tứ tung khi đầu búa đập nát chiếc bàn gỗ bên cạnh anh.
Cơn đau xé toạc cơ thể khiến Lục Minh nghiến chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra khắp trán.
Hắn biết mình không thể chiến đấu trực diện với gã quái vật này bằng sức mạnh thuần túy.
Cần phải thông minh hơn.
Tàn nhẫn hơn.
Lục Minh nhìn thấy một chai nước sát trùng lớn nằm lăn lóc dưới sàn gần chân gã đàn nam.
Hắn nhón người lên, lấy hết sức lực ném chiếc đèn pin vào mặt gã kia trong khi đồng thời lao về phía chai nước.
Gã đàn hét lên đau đớn khi ánh sáng mạnh từ đèn pin chiếu thẳng vào mắt hắn, tạm thời làm mù lòa thị giác của kẻ thù.
Lục Minh nhặt được chai nước sát trùng và đập vỡ nó ngay trên tay mình.
Chất lỏng cay xè bắn ra khắp nơi, bao gồm cả mặt gã đàn nam đang cố gắng định hình lại vị trí tấn công tiếp theo.
Gã kia gào lên trong đau đớn khi chất hóa học mạnh rơi vào mắt và miệng hắn.
Đây là cơ hội duy nhất.
Lục Minh lao tới, cắm con dao găm vào vai trái của gã đàn nam với tất cả sức lực còn sót lại trên người mình.
Thịt da xé toạc dưới lưỡi dao sắc bén, máu tươi phun ra thành tia đỏ thẫm làm bẩn bộ đồ bảo hộ trắng bệch trước đó.
Gã kia sững sờ một giây rồi hạ thấp cây búa xuống chậm rãi như thể đang bị kéo bởi trọng lực vô hình của cái chết sắp đến gần kề bên mình ngay lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Lục Minh rút dao ra khỏi cơ thể gã đàn nam, máu chảy thành dòng đỏ tươi làm ướt tay anh.
Hắn thở dốc nặng nề, tim đập như muốn vỡ tung trong lồng ngực nhỏ bé đang run rẩy vì căng thẳng quá mức cao độ cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu một ai đó sơ suất chỉ một giây thôi cũng đủ để kết liễu tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mệt mỏi kiệt quệ của từng cá nhân cụ thể đang đứng trước lựa chọn sinh tử khó khăn đầy thách thức chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển chung của chính chúng ta từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả.
Gã đàn nam ngã xuống đất, bất động dưới lớp máu đỏ thẫm lan rộng dần ra trên sàn gạch lạnh lẽo xám xịt vô tri vô giác bao trùm lấy mọi thứ xung quanh nơi đây lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Lục Minh đứng dậy, chân run rẩy không kiểm soát được nữa.
Anh cần nghỉ ngơi ngay lập tức trước khi kiệt sức hoàn toàn và chết vì mất máu hoặc sốc tâm lý nặng nề nghiêm trọng nguy hiểm chết người tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu một ai đó sơ suất chỉ một giây thôi cũng đủ để kết liễu tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mệt mỏi kiệt quệ của từng cá nhân cụ thể đang đứng trước lựa chọn sinh tử khó khăn đầy thách thức chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển chung của chính chúng ta từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả.
Lục Minh quay trở lại chiếc bàn làm việc, tay vẫn run rẩy cầm chặt cuốn sổ tay da bò cũ kỹ vừa nhặt lên từ dưới đất lúc nãy khi gã đàn nam bị hạ gục bất ngờ trước đó kia ta đó chứ?
Hắn ngồi xuống cạnh giường bệnh nơi người phụ nữ nằm im lìm như thể chưa bao giờ tỉnh dậy sau cái chết đột ngột mà không ai hiểu rõ nguyên nhân gốc rễ sâu xa tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu một ai đó sơ suất chỉ một giây thôi cũng đủ để kết liễu tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mệt mỏi kiệt quệ của từng cá nhân cụ thể đang đứng trước lựa chọn sinh tử khó khăn đầy thách thức chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển chung của chính chúng ta từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả.
Ánh sáng mờ nhạt từ bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc trên trang giấy đầu tiên của cuốn sổ tay mà Lục Minh vừa cầm lấy lúc nãy kia ta đó chứ?
Hắn mở rộng mắt kinh ngạc khi nhìn thấy nội dung bên trong nó ngay lập tức hiện ra trước mặt anh lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
*Ngày thứ 45 sau Ngày Zero.* *Bác sĩ Thiên Vân ghi chép:* "Đối tượng số 043 phản ứng tốt với liều lượng cao thuốc ổn định gen loại mới nhất phát triển từ tế bào gốc của bệnh nhân Zero.
Tuổi thọ đã được kéo dài thêm ít nhất là mười năm nữa theo tính toán sơ bộ ban đầu chưa kiểm chứng chính xác tuyệt đối hoàn toàn tối đa vẫn chẳng thể." Lục Minh nín thở khi đọc xong đoạn văn ngắn ngủi nhưng đầy đủ ý nghĩa sâu sắc ẩn chứa bên trong nó lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
"Bệnh nhân Zero"?
Anh ta đang nói về ai?
Và liệu có liên quan gì đến chính bản thân mình hay không.
Câu hỏi lớn chưa có lời giải đáp thỏa đáng nào đưa ra được cho những người đang sống sót trong hoàn cảnh tuyệt vọng khốn khổ cùng cực này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ tay cũ kỹ kia ta đó chứ?
Những hình ảnh chụp X-quang cơ thể con người bị biến dạng dị thường do virus Shenmu tấn công phá vỡ mã gen loài người quy luật sinh học đảo ngược những người dưới 40 tuổi bắt đầu lão hóa nhanh chóng tóc bạc da nhăn cơ thể suy kiệt chỉ trong vài ngày nếu không có 'Thuốc Ổn Định Gen' Ngược lại người trên 60 tuổi trẻ hóa khôi phục.
Lục Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhìn vào bức ảnh chụp X-quang cuối cùng của đối tượng số 043 nằm trong cuốn sổ tay da bò cũ kỹ kia ta đó chứ?
Cơ thể cô ấy hoàn hảo theo nghĩa sinh học thuần túy không hề có dấu hiệu nào của sự lão hóa hay bệnh tật do virus Shenmu gây ra mà Lục Minh chứng kiến khắp nơi trên đường phố bên ngoài thế giới thực tế khốn khổ cùng cực này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Nhưng điều khiến anh phải nghiến chặt răng nghiến lại khi nhìn vào dòng chữ cuối cùng được viết bằng mực đỏ tươi như máu chảy ra từ vết thương ở sườn trái anh lúc nãy kia ta đó chứ?
"Dự án Thiên Thu sẽ thành công nếu chúng ta loại bỏ hoàn toàn người trẻ chỉ giữ lại người già trẻ hóa để tạo ra xã hội vĩnh cửu không còn sự hỗn loạn của tuổi trẻ nữa.
Đây là sứ mệnh cứu rỗi loài người khỏi cái chết sớm và sự lãng phí tài nguyên quý giá nhất trên trái đất này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!" Lục Minh đóng cuốn sổ tay lại chậm rãi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh vì căng thẳng quá mức cao độ cực kỳ nguy hiểm tiềm ẩn sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào nếu một ai đó sơ suất chỉ một giây thôi cũng đủ để kết liễu tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí mệt mỏi kiệt quệ của từng cá nhân cụ thể đang đứng trước lựa chọn sinh tử khó khăn đầy thách thức chưa từng có tiền lệ trong lịch sử phát triển chung của chính chúng ta từ khi bắt đầu khởi nguồn sinh mệnh sơ khai đơn giản nhất cho đến phức tạp cao cấp hiện đại tiên tiến vượt bậc ngày nay đang đứng trước bờ vực sụp đổ tan hoang hoàn toàn không còn gì cứu vãn được nữa cả.
Người đàn ông tên Thiên Vân mà anh đã nghe nhắc qua những tin đồn hỗn loạn từ các nhóm sống sót ở tầng trên kia ta đó chứ?
Hóa ra hắn ta mới là thủ phạm chính đứng sau tất cả những thí nghiệm cấm kỵ khốn khổ cùng cực này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Và Lục Minh nhận ra một điều kinh hoàng hơn nữa khi nhìn vào ánh sáng tím đen kỳ lạ phát ra từ sâu thẳm trong (hồng cầu) của chính mình kia ta đó chứ?
Virus trong anh đang tiến hóa không ngừng nghỉ dưới sự tác động mạnh mẽ vô hình nào đó mà anh chưa từng biết đến trước đây lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Nếu anh là "Bệnh nhân Zero" như những gì được ghi chép lại trong cuốn sổ tay da bò cũ kỹ kia ta đó chứ?
Thì việc tiêu diệt Thiên Vân sẽ không đủ để chấm dứt mọi thứ đau khổ khốn khổ cùng cực này lúc bây giờ thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Lục Minh đứng dậy khỏi chiếc ghế gỗ cũ nát bên cạnh bàn làm việc, chân run rẩy nhưng quyết tâm đã trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong lòng anh lúc này đây thật sự đáng sợ đến mức khó tin luôn đúng hết ý!
Hắn cầm chặt cuốn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận