Chương 2
Lục Minh nằm vật vã, lồng ngực phập phồng lên xuống một cách khốn khó.
Không phải là sự mệt mỏi sau một trận đấu, mà là cảm giác như thể từng thớ cơ bắp trong người anh đang bị kìm sắt bứt ra khỏi xương.
Virus Shenmu, thứ ký sinh trùng ma quái đang cư trú trong mạch máu anh, đang thức dậy.
Và nó đòi hỏi cái giá cho sự sống còn vừa rồi.
Cơn đau không đến từ bên ngoài, mà từ bên trong, xé toạc từng tế bào.
Lục Minh nghiến răng, hàm răng trắng bệch lộ ra qua kẽ môi tím tái.
Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể phản kháng dữ dội.
Tay phải của anh, tay nắm con dao găm, đang run rẩy không kiểm soát.
Da trên mu bàn tay bắt đầu xuất hiện những vết nhăn li ti, giống như da của một người bảy mươi tuổi, trong khi những mạch máu xanh lét nổi lên trên cánh tay lại căng phồng, đen sạm như mực tàu.
Sự mâu thuẫn sinh học này là dấu hiệu rõ ràng nhất: cơ thể anh đang chiến đấu với chính nó.
Một nửa muốn già đi để chết đi, một nửa muốn trẻ hóa để sống mãi trong đau đớn.
"Lục Minh."
Giọng nói ấy vang lên, nhẹ nhàng nhưng lạnh giá như băng hà.
Lục Minh không cần quay đầu cũng biết đó là ai.
Anh ngước nhìn lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng quét qua bóng người đứng đó.
Bạch Thanh.
Cô ấy đứng ở lối vào kho, ánh mắt sắc bén quét qua xác chết của gã "Kẻ Trẻ Hóa" mà Lục Minh vừa giết, rồi dừng lại trên cơ thể run rẩy của anh.
Cô ấy không hề kinh tởm trước đống tàn tích, cũng không hề hoảng sợ trước mùi máu tanh.
Cô ấy chỉ quan sát, như một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật hiếm.
"Cô muốn gì?" Lục Minh khàn giọng, giọng nói của anh nghe xa lạ, như thể phát ra từ cổ họng của một người già sắp lìa đời.
Bạch Thanh bước tới, giày boots của cô ấy phát ra tiếng lách cách đều đặn trên nền nhà.
Cô dừng lại cách anh hai mét, khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để anh ngửi thấy mùi xà phòng thơm lạ lùng trên người cô – một mùi hương của thế giới cũ, nơi sự sạch sẽ là điều hiển nhiên, không phải là một đặc quyền mua bằng máu.
"Tôi muốn xem xét 'chiếc hộp Pandora' của anh," cô nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Anh vừa sử dụng sức mạnh của Zero Patient.
Tôi có thể thấy nó.
Da anh đang lão hóa nhanh gấp mười lần tốc độ bình thường, nhưng nhịp tim lại chậm lại như một con ếch trong mùa đông.
Anh đang đốt cháy tuổi thọ của tương lai để mua lấy sức mạnh hiện tại.
Đó là một giao dịch tồi tệ, Lục Minh."
Lục Minh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh yếu ớt như gelatin.
Anh dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ, hít thở sâu.
Không khí trong kho chứa nặng mùi ẩm mốc và sắt rỉ.
"Nếu cô không giúp tôi, tôi sẽ chết ở đây.
Và nếu tôi chết, virus sẽ bùng nổ.
Cô đã đọc tin nhắn.
Cô biết điều đó."
Bạch Thanh mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, không chạm đến đôi mắt.
"Chính xác.
Đó là lý do tại sao tôi ở đây.
Nhưng tôi không giúp anh vì lòng tốt.
Tôi giúp anh vì anh là chìa khóa.
Và chìa khóa thì phải còn nguyên vẹn."
Cô bước thêm một bước nữa, rút ra một ống tiêm nhỏ từ túi áo khoác.
Trong ống tiêm là một chất lỏng trong suốt, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở mái nhà.
"Thuốc Ổn Định Gen.
Loại cao cấp.
Chỉ một liều này có thể làm chậm quá trình lão hóa của anh trong ba ngày.
Đổi lại, tôi cần một thứ."
Lục Minh nhìn ống tiêm, mắt anh sáng lên một cách dữ dội, nhưng bản năng cảnh giác lại cựa quậy trong tim.
"Đổi lại cái gì?"
"Thông tin về Thiên Vân," Bạch Thanh nói, giọng cô trầm xuống.
"Và cam kết rằng anh sẽ không tự sát.
Không bao giờ."
Lục Minh nhìn cô, rồi nhìn xuống bàn tay run rẩy của mình.
Anh nhớ lại gương mặt trống rỗng của An Nhiên, những lời lẩm bẩm về mưa axit và cái chết.
Nếu anh chết, em gái anh sẽ bị bỏ lại một mình trong thế giới địa ngục này.
Hoặc tệ hơn, anh sẽ biến thành một con quái vật và giết chết cô ấy.
Lựa chọn duy nhất là sống.
Dù phải bán linh hồn.
Anh với tay ra, ngón tay chạm vào ống tiêm lạnh lẽo của Bạch Thanh.
Ngay khi chất lỏng tiêm vào tĩnh mạch, một luồng lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, đè nén cơn đau xé toạc.
Nhưng sâu thẳm trong dạ dày, một cảm giác rợn người trỗi dậy.
Anh vừa ký một bản án tử hình khác.
Không phải cho cơ thể, mà cho con người.
Trong khi Kên đang lùi dần, một âm thanh khác vang lên, làm im bặt mọi tiếng động trong kho.
Đó không phải là tiếng bước chân, mà là tiếng rít gào, chói tai, xé toạc không khí.
Những bóng dáng lảo đảo xuất hiện ở cửa ra vào chính.
Da thịt chúng phồng rộp, mắt trắng bệch, không còn chút dấu hiệu của con người.
Đó là những "Kẻ Mất Trí" – những người trên 60 tuổi, đã trẻ hóa về thể chất nhưng mất hoàn toàn nhân cách, chỉ còn lại bản năng hung bạo thuần túy.
Chúng lao vào như một con sóng thịt sống.
Bạch Thanh nhanh chóng rút súng ngắn từ trong áo, bắn hai phát.
Hai con quái vật ngã xuống, nhưng còn hàng chục con khác đang đổ về phía họ.
Kho chứa đồ quá hẹp, không có chỗ để né tránh.
"Chúng ta phải ra sau!" Bạch Thanh hét lên, kéo Lục Minh.
Nhưng Lục Minh không di chuyển.
Anh đứng giữa đám đông quái vật, nhìn chúng với vẻ mặt trống rỗng.
Virus trong anh đang gầm rú, đòi hỏi máu.
Nó không muốn anh chạy.
Nó muốn anh chiến đấu.
"Lục Minh!" Bạch Thanh hét lên, giọng cô đầy hoảng loạn.
"Anh đang làm gì vậy?"
"Chúng không nguy hiểm," Lục Minh nói, giọng anh lạnh tanh.
"Chỉ cần một cái chạm."
Anh bước tới, tay phải giơ cao.
Những con quái vật lao vào anh, móng vuốt cào xé vào áo sơ mi, da thịt anh.
Nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh cảm thấy...
Anh nắm lấy đầu một con quái vật, bóp chặt.
Xương sọ của nó vỡ nát dưới áp lực của bàn tay anh.
Máu phun ra, bắn lên mặt anh.
Bạch Thanh nhìn cảnh tượng đó, mắt cô mở to.
Cô thấy da trên tay Lục Minh bắt đầu nứt nẻ, chảy máu đen.
Anh đang tự hủy hoại chính mình để giết chúng.
Mỗi cú đấm, mỗi cú bóp chặt đều đẩy anh gần hơn đến ngưỡng cửa của sự điên loạn.
"Lục Minh, dừng lại!" Bạch Thanh hét lên, nhưng tiếng nói của cô bị nhấn chìm trong tiếng gầm gừ của những con quái vật và tiếng xương cốt vỡ nát.
Lục Minh quay sang nhìn cô, đôi mắt đen tuyền của anh không còn chút cảm xúc nào.
"Tôi không thể dừng lại, Bạch Thanh.
Một khi nó bắt đầu, nó sẽ không bao giờ dừng lại cho đến khi tất cả đều chết.
Hoặc là chúng, hoặc là tôi."
Anh lao vào đám đông, trở thành một cơn bão máu.
Cơ thể anh biến dạng, cơ bắp phình to, da dẻ nhăn nheo rồi lại căng mịn trong chớp mắt.
Anh là một quái vật đang giết quái vật.
Và Bạch Thanh, đứng ở mép vực, nhận ra rằng mình vừa đánh thức một thứ gì đó mà cô không thể kiểm soát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận