Chương 1
Không phải là tiếng gõ nhẹ nhàng của hàng xóm cần giúp đỡ, mà là những cú đấm nặng nề, dồn dập, kèm theo tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng như của một con thú hoang bị thương.
Lục Minh ngồi xổm bên cạnh cánh cửa, lưng áp sát vào tường lạnh lẽo.
Tay phải anh siết chặt cán dao găm bằng thép không gỉ, đầu ngón tay trắng bệch vì sức ép.
Hơi thở của anh ngắn và gấp, từng hơi thở đều mang theo mùi hôi thối của sự sợ hãi và mồ hôi chua cay.
Trong căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ trên bàn chiếu vào khuôn mặt anh.
Gương mặt của Lục Minh, dù mới chỉ ba mươi tám tuổi, lại mang vẻ ngoài của một người đàn ông năm mươi lăm.
Những nếp nhăn sâu hằn như rạn nứt trên đất khô chạy dọc hai bên khóe mắt và trán.
Mái tóc đen vốn dĩ suôn thẳng nay đã bạc trắng điểm xuyết những sợi đen thưa thớt, rối bời.
Đôi mắt anh, thường thì sắc lạnh và tính toán, hiện giờ đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo âu tột độ.
Đồng hồ đếm ngược trong đầu anh, một ảo giác do virus Shenmu gây ra, vẫn tiếp tục chạy: *Nợ Tuổi Thọ: -2 năm.
Còn lại: 36 năm.*
Con số đó không chỉ là thời gian.
Đó là án tử hình treo lơ lửng.
Virus Shenmu đã đảo lộn quy luật sinh học.
Những người dưới四十 tuổi lão hóa với tốc độ khủng khiếp, trong khi người trên sáu mươi trẻ hóa nhưng mất đi nhân tính, trở thành những kẻ hung bạo, bản năng thuần túy.
Lục Minh là nạn nhân.
Hoặc ít nhất, anh tự thuyết phục mình như vậy.
Tiếng gõ cửa dừng lại đột ngột.
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm.
Lục Minh nín thở.
Anh biết tiếng động này.
Đó không phải là sự từ bỏ.
Đó là sự chuẩn bị cho một cú đấm cuối cùng, đủ mạnh để phá vỡ lớp gỗ yếu ớt.
Anh chậm rãi đứng dậy, cơ thể cứng đờ vì căng thẳng.
Gót chân anh chạm vào một mảnh giấy rơi trên sàn.
Anh cúi xuống nhặt nó lên.
Đó là một tấm ảnh cũ, mép đã rách nát.
Trong ảnh, một cô bé tám tuổi đang cười tươi rói, bên cạnh là một người phụ nữ trẻ tuổi – mẹ của cô bé, và cũng là em gái của Lục Minh, An Nhiên.
Nhưng không phải An Nhiên lúc này.
An Nhiên hiện tại mắc kẹt trong trạng thái 'già trẻ'.
Cơ thể cô bé vẫn tám tuổi, nhưng trí tuệ và ký ức của một người tám mươi tuổi.
Cô ấy nằm liệt giường trong căn phòng bên cạnh, đôi mắt trống rỗng, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những lời lẽ điên rồ về một thế giới không còn tồn tại.
Lục Minh gấp tấm ảnh lại, bỏ vào túi áo.
Anh không có thời gian cho nỗi buồn.
Nỗi buồn là một xa xỉ phẩm mà người sống sót không thể mua được.
Lục Minh lê bước vào phòng ngủ của An Nhiên.
Cánh cửa mở ra, để lộ căn phòng nhỏ bé, tối tăm.
Trên giường, An Nhiên nằm đó, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào trần nhà.
"Cô ấy ổn không?" Lục Minh hỏi, giọng khàn đặc.
An Nhiên không trả lời.
Cô ấy chỉ lẩm bẩm: "Trời đang mưa...
mưa axit...
chúng ta sẽ chết..."
Lục Minh ngồi xuống bên cạnh giường, chạm nhẹ vào tay cô ấy.
Làn da của cô ấy mềm mại, trẻ trung, nhưng đôi mắt thì già nua, mệt mỏi.
"An Nhiên, em không chết," anh nói, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh.
"Anh ở đây.
Anh sẽ cứu em."
An Nhiên quay sang nhìn anh, đôi mắt trống rỗng.
"Anh cũng sẽ chết, Lục Minh.
Tất cả chúng ta đều sẽ chết.
Virus Shenmu...
nó không tha thứ cho ai."
Lục Minh nắm chặt tay cô ấy.
Anh sẽ tìm ra cách.
Anh sẽ tìm ra cách đảo ngược virus."
An Nhiên mỉm cười, một nụ cười buồn bã, đầy nỗi buồn của một người già.
"Con người không thể chiến thắng tự nhiên, Lục Minh.
Chúng ta chỉ là những kẻ xâm lược."
Lục Minh rời khỏi phòng, đóng cửa lại.
Anh không thể chịu đựng thêm những lời nói điên rồ đó.
Chúng làm anh mất tập trung.
Anh cần phải tập trung vào mục tiêu.
Anh trở lại phòng khách, ngồi xuống bàn.
Trước mặt anh là một chiếc máy tính cũ, kết nối với mạng lưới sinh tồn địa phương.
Màn hình hiển thị những thông tin hỗn loạn: giá cả thuốc ổn định gen tăng vọt, tin tức về các cuộc tấn công của "Kẻ Trẻ Hóa" ở khu vực trung tâm, và những lời kêu gọi giúp đỡ tuyệt vọng.
Lục Minh lướt qua các tin tức, tìm kiếm thông tin về "Dự Án Thiên Thu".
Đó là một tổ chức bí ẩn, được cho là đang nghiên cứu cách kiểm soát virus Shenmu.
Thiên Vân, lãnh đạo của tổ chức này, tuyên bố rằng cách duy nhất để cứu loài người là loại bỏ hoàn toàn người trẻ – những người bị ảnh hưởng nặng nề bởi virus – và chỉ giữ lại người già trẻ hóa, những người có trí tuệ và kinh nghiệm.
Lục Minh khinh bỉ quan điểm đó.
Nhưng anh không thể phủ nhận rằng, trong một thế giới hỗn loạn, sự ổn định là điều quý giá nhất.
Và Thiên Vân đang cung cấp sự ổn định đó, dù bằng cách nào.
Đột nhiên, màn hình máy tính nhấp nháy.
Một tin nhắn ẩn hiện lên.
*"Lục Minh.
Chúng tôi biết anh là Zero Patient.
Chúng tôi biết virus trong anh đang tiến hóa.
Hãy đến gặp chúng tôi.
Nếu không, chúng ta sẽ thấy nhau trong chiến trường."*
Lục Minh đờ người.
Tim anh đập mạnh.
Zero Patient.
Anh là người đầu tiên nhiễm virus.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là nguồn gốc.
Nếu anh chết, virus sẽ lan tỏa toàn cầu, biến tất cả thành quái vật trẻ trung.
Anh không chỉ là một người sống sót.
Anh là một mối đe dọa toàn cầu.
Anh tắt máy tính, đứng dậy.
Anh cần phải đi.
Anh cần phải tìm ra sự thật.
Và anh cần phải bảo vệ An Nhiên.
Nhưng trước khi anh có thể hành động, một âm thanh lạ vang lên từ bên ngoài.
Không phải tiếng gầm gừ của "Kẻ Trẻ Hóa".
Mà là tiếng bước chân nhẹ nhàng, có chủ đích.
Lục Minh cầm con dao, rón rén tiến về phía cửa sổ.
Anh vén tấm rèm mỏng, nhìn ra bên ngoài.
Trên hành lang, một bóng người đứng đó.
Đó là một phụ nữ, mặc bộ đồ bảo hộ đen, mặt đeo khẩu trang.
Cô ấy cầm một khẩu súng ngắn, nhưng không nhằm vào cửa của Lục Minh.
Cô ấy đang nhìn quanh, cảnh giác.
Lục Minh nhận ra cô ấy.
Bạch Thanh.
Đối tác buôn bán tuổi thọ.
Người phụ nữ nhẹ nhàng, kiên nhẫn, nhưng có sự quyết đoán lạnh lùng khi cần.
Cô ấy đang tìm anh.
Và cô ấy không đơn độc.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận