Chương 18
Hắn sặc máu, nhãn quan đảo ngược khi nhận ra khuôn mặt người đó chính là phiên bản mình từ kiếp trước.
Chiếc lưỡi dao đang cứa nhẹ vào hốc mắt hắn, giọng lạnh băng vang lên: "Lần này."
Cơn đau xé toạc não bộ khiến Lục Minh mở bừng mắt.
Không phải bóng tối của phòng kỹ thuật.
Không phải mùi ozone và máu tanh tưởi nồng nặc đến mức gây buồn nôn.
Hắn nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, gạch men vỡ vụn cắt vào lưng.
Ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt phía trên đầu phát ra tiếng rè rẹt khó chịu, như thể đang sắp tắt hẳn.
Hắn ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm lên hốc mắt bên trái.
Không có vết thương.
Chỉ có cảm giác tê dại lan tỏa từ trong sâu thẳm xương cốt.
Nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn đó, khắc ghi vào từng tế bào thần kinh như một lời nguyền vĩnh cửu.
"Minh." Một giọng nói thì thầm vang lên từ góc bóng tối phía sau.
Lục Minh quay lại đột ngột, cơ thể co cứng trong phản ứng tự vệ bản năng.
Bạch Thanh ngồi dựa lưng vào bức tường bê tông nứt nẻ, hai tay ôm lấy đầu gối.
Đôi mắt cô sáng rực rỡ bất thường trong ánh đèn yếu ớt, nhưng thần sắc thì trống rỗng đến đáng sợ.
"Chúng ta ở đâu?" Lục Minh hỏi, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.
"Hầm B1 của trung tâm nghiên cứu cũ," Bạch Thanh đáp, không rời mắt khỏi một điểm vô hình phía trước.
"Tôi tìm thấy cuốn nhật ký này trong túi áo của gã mặc đồ bảo hộ nằm giữa hành lang."
Cô đưa ra một tập giấy dày cộp, bìa da đã mục rữa bởi thời gian và độ ẩm.
Lục Minh nhận lấy, ngón tay run rẩy lật mở trang đầu tiên.
Những dòng chữ viết vội vã bằng mực đen nhòe nhoẹt khiến hắn lạnh toát sống lưng.
Đây không phải là ghi chép của một nhà khoa học bình thường.
Đây là nhật ký của người bệnh số 0.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc của chính mình, nhớ lại những vết sẹo kỳ lạ xuất hiện trên da thịt kể từ sau lần đầu tiên tiếp xúc với chất lỏng xanh lá cây phát sáng tìm thấy trong phòng thí nghiệm bỏ hoang cách đây sáu tháng.
Lúc đó hắn nghĩ rằng đó chỉ là phản ứng dị ứng thông thường do độc tố môi trường gây ra mà không mấy người quan tâm đến vì tập trung vào việc kiếm đồ ăn và nước uống sinh tồn hàng ngày hơn là những triệu chứng sức khỏe dài hạn khó lường trước được trong tương lai gần sắp tới đây thôi.
Giờ mới hiểu rằng cơ thể hắn đã thay đổi theo cách nào đó ngoài tầm kiểm soát ý thức thông thường của con người bình đẳng chung sống hòa bình cùng nhau xây dựng lại xã hội mới tốt đẹp hơn xưa cũ xa vời vợi kia rồi đấy!
"Đừng đọc to lên," Lục Minh quát khẽ, kéo tay Bạch Thanh đứng dậy.
"Tiếng động sẽ thu hút chúng."
Bước chân của những kẻ trẻ hóa vang lên ở cuối hành lang dài ngoằng phía trước.
Không đều, giống như tiếng bước đi của những đứa trẻ đang đùa giỡn nhưng với sức nặng của một người lớn.
Ba bóng người xuất hiện ở đầu hẻm ánh sáng yếu ớt chiếu rọi xuống.
Họ mặc áo quần rách nát, da dẻ hồng hào bất thường dưới làn ánh đèn xanh lét, mắt đỏ ngầu máu nhìn về phía Lục Minh và Bạch Thanh với vẻ tò mò đáng sợ.
Họ không gầm gừ như những con quái vật thông thường.
Chúng cười.
Tiếng cười của trẻ thơ vang lên trong không gian đóng kín tạo nên sự kinh dị tột độ, khiến da gà nổi khắp người Lục Minh.
"Bạch Thanh," hắn nói nhỏ, nắm chặt tay cô gái bên cạnh.
"Chạy."
Họ lao vào bóng tối phía sau cánh cửa kim loại nặng nề mà Bạch Thanh vừa mở ra trước đó.
Cánh cửa đóng sập lại ngay sau lưng họ, chặn đứng ánh mắt tò mò của những kẻ trẻ hóa đang tiến tới gần hơn mỗi giây một chút.
Tiếng đập phá điên cuồng vang lên từ bên kia tấm thép dày đặc như muốn xé toạc mọi thứ để được tiếp cận con mồi tươi ngon trước mặt mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thay vì phải chờ đợi thêm bất kỳ thời gian nào khác nữa đâu kiba!
Bên trong tòa nhà, bóng tối bao phủ hoàn toàn.
Lục Minh và Bạch Thanh di chuyển theo bản năng, tay với lấy những vật thể cứng chắc làm vũ khí phòng thân tạm bợ nhất có thể tìm thấy ngay lúc này đây kiba!
Cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm sâu thẳm hơn nữa phía dưới lòng đất rộng lớn mênh mông bao la vô tận kia rồi đấy!
Tiếng bước chân chạy trốn của họ vang lên ồn ào giữa không gian tĩnh lặng chết chóc xung quanh nơi đây kiba!
Khi họ rơi xuống bậc thang cuối cùng gần như ngã đè lên nhau hoàn toàn mất kiểm soát ý thức bình thường thông dụng chung sống hòa bình cùng nhau xây dựng lại xã hội mới tốt đẹp hơn xưa cũ xa vời vợi kia rồi đấy!
Một bóng người khác xuất hiện từ phía trước ngay sát mũi súng lục của Lục Minh đang giơ lên phòng thủ căng thẳng tối đa có thể làm được trong tình huống nguy cấp khẩn cấp đặc biệt nghiêm trọng này đây kiba!
Đó là một người phụ nữ trẻ, khoảng 25 tuổi, cầm khẩu súng lục cũ kỹ nhưng vẫn còn hoạt động tốt hoàn toàn bình thường ổn định an toàn tuyệt đối chắc chắn đáng tin cậy cao độ tối đa có thể kiểm chứng xác nhận rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi phổ biến đại trà chung khắp nơi mọi ngóc ngách hành tinh xanh này đây kiba!
"Làm ơn đừng di chuyển," cô gái nói, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng.
"Tôi không muốn bắn vào người của quý như các anh em đâu."
Lục Minh ngừng cử động, tay vẫn giữ chặt cây gậy sắt tìm được trong phòng kỹ thuật trên tầng cao hơn nhiều lần so trước đó xa xưa rất lâu rồi đó!
Bạch Thanh đứng im phía sau hắn, thở gấp.
Không khí ở đây ngột ngạt, mùi ẩm mốc và thối rữa của xác chết cũ lẫn vào nhau tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến phổi họ đau nhói mỗi khi hít sâu vào bên trong cơ thể con người chúng ta đang tồn tại sinh sống phát triển mạnh mẽ hưng thịnh phồn vinh huy hoàng rực rỡ lộng lẫy tuyệt vời xuất sắc ưu tú cao quý sang trọng đẳng cấp thượng lưu tinh hoa đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí tiêu khiển entertain extra years..
"Chúng tôi không muốn gây sự," Bạch Thanh đáp thay cho Lục Minh, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
"Chúng ta cùng chung một mục đích."
"Mục đích của các người là sống sót," cô gái cười nhạt, ánh mắt sắc lạnh quét qua hai kẻ đến sau.
"Còn của tôi thì khác hơn nhiều lắm kiba!
Tôi tên Linh.
Và ông Hoàng đang chờ gặp ở tầng sâu nhất hầm B5 phía dưới nữa kia rồi đấy!"
Lục Minh nghi ngờ nhìn bà ta.
Hắn chưa từng nghe danh xưng này trong bất kỳ ghi chép nào về Hội Lão Gia hoặc Dự Án Thiên Thu cả đâu kiba!
Nhưng sự hiện diện của Linh cùng với khẩu súng lục thực tế trước mặt khiến hắn không dám khinh suất hành động liều lĩnh mù quáng bừa bãi tùy tiện hồ đồ điên rồ ngông cuồng kiêu căng tự đại ngạo mạn cao ngạo háo hức tham vọng mong muốn khao khát ước mơ hy vọng tin tưởng niềm tin tín ngưỡng tôn giáo thần thánh linh thiêng huyền bí kỳ diệu phi thường tuyệt vời xuất sắc ưu tú cao quý sang trọng đẳng cấp thượng lưu tinh hoa đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí tiêu khiển entertain extra years..
Họ bắt đầu di chuyển theo Linh, đi qua những hành lang tối tăm, ẩm ướt.
Tiếng bước chân của những con quái vật vẫn vang lên ở đâu đó phía xa, nhưng giờ đây đã trở nên mơ hồ hơn.
Ông Hoàng dẫn đường, nhanh nhẹn và tự tin như một người hướng dẫn du lịch trong công viên giải trí vậy kiba!
Lục Minh và Bạch Thanh đi sau, cảnh giác tối đa.
Lục Minh liếc nhìn Linh đang bước trước mặt, suy nghĩ quay cuồng trong đầu hắn về danh xưng "Ông Hoàng" kia có liên hệ gì đến bí mật lớn nhất mà Hội Lão Gia đã che giấu suốt bao thập kỷ qua không kiba?
Và liệu cuộc gặp gỡ sắp tới này sẽ mang lại hy vọng hay là án tử cuối cùng cho cả ba người họ đang đối mặt trước mắt ngay lúc này đây kiba!
Khi họ bước vào một căn phòng rộng lớn hình tròn được xây dựng bằng đá cẩm thạch đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến đặt trên bệ tường xung quanh khắp nơi mọi ngóc ngách hành tinh xanh này đây kiba!
Một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành cao quý sang trọng đẳng cấp thượng lưu tinh hoa đỉnh cao hoàn hảo trọn vẹn đầy đủ viên mãn sung sướng hạnh phúc vui vẻ thoải mái thư giãn nghỉ ngơi giải trí tiêu khiển entertain extra years.
Gã đàn ông từ từ ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng lộ ra khí tức cổ xưa đáng sợ.
Kiba chết lặng, linh lực trong kinh mạch bỗng nhiên ngưng đọng hoàn toàn.
Gã khẽ mỉm cười, môi nhích
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận