Chương 1
Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những vệt sáng xanh lạnh lẽo cắt ngang màn tối dày đặc.
Lục Minh đứng giữa một đống tàn tích.
Bàn chân anh bám chặt vào sàn gạch men trơn trượt, dính đầy chất nhờn đen ngòm.
Trong tay anh là một con dao bếp bằng thép không gỉ, cán nhựa đã vỡ vụn, lưỡi dao dính đầy những mảng thịt xám xịt.
Anh không nhớ mình đã giết nó như thế nào.
Ký ức về khoảnh khắc vừa qua bị cắt đứt, chỉ còn lại cảm giác rung chuyển của cơ bắp và tiếng tim đập thình thịch như trống trận trong lồng ngực.
Góc phải thị giác của anh, một dòng chữ đỏ lòm, sắc nét như vết cắt laser, hiện lên vĩnh viễn:
Con số "0" ở cuối dòng chữ như một câu chửi thề im lặng.
Nó nhắc nhở anh rằng anh vẫn là một con người bình thường, yếu đuối, dễ vỡ, và chưa đạt được bất kỳ sự ưu việt sinh học nào.
Nhưng điều khiến Lục Minh run rẩy không phải là con số đó, mà là ký ức.
Đây là lần thứ hai anh tỉnh dậy.
Lần trước, trong dòng thời gian trước đó, anh đã chết.
Anh nhớ rõ cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy em gái mình, Lục Uyển, bị một con chó sói đột biến xé nát bụng.
Máu cô phun ra, nhuộm đỏ áo trắng của cô ấy, và ánh mắt cô nhìn anh – không phải cầu cứu, mà là một sự buông bỏ tuyệt vọng.
Anh đã cố gắng, anh đã hét lên, nhưng cơ thể anh quá chậm, quá yếu.
Virus "Red Tide" – hay như những kẻ sống sót gọi nó là "Hư Không" – đã biến thế giới thành một lò mổ sinh học trong vòng 48 giờ.
Nhưng lần này, anh thức dậy sớm hơn.
Anh nhớ vị trí của mỗi xác chết.
Anh nhớ nhịp đập của con sói đột biến trước khi nó lao vào.
Và quan trọng nhất, anh nhớ rằng mình không phải là người duy nhất nhớ lại.
"Lục Minh!"
Tiếng hét xé toạc không khí, kéo anh thoát khỏi dòng suy nghĩ chết chóc.
Tiêu Hàn, một gã thanh niên tóc ngắn rối bời, mặt đầy mồ hôi và vết xước, lao về phía anh từ hành lang bên cạnh.
Gã cầm một cây gậy bóng chày nhôm, đầu gậy bẹp dúm, dính đầy máu vón cục.
Chúng nó đang bao vây từ tầng hai!
Tôi nghe thấy tiếng sủa, nhiều lắm!" Tiêu Hàn thở hổn hển, đôi mắt sáng rực lên vì phấn khích lẫn sợ hãi.
Gã luôn như vậy – hồn nhiên, thiếu suy nghĩ sâu xa, nhưng trung thành tuyệt đối với người anh ta coi là 'anh trai'.
Với Tiêu Hàn, chiến đấu là một trò chơi sinh tồn, là cách để khẳng định sự tồn tại.
Với Lục Minh, đó là một gánh nặng đạo đức mà anh không muốn mang vác thêm.
Lục Minh liếc nhìn Tiêu Hàn, mắt anh lạnh như băng.
"Giấu mình lại.
Đừng làm tiếng động."
"Nhưng chúng ta phải tiến lên!
Nếu không, chúng ta sẽ chết!" Tiêu Hàn cãi lại, giọng cao vút.
"Chết là điều chắc chắn nếu anh ồn ào," Lục Minh đáp, giọng trầm, không chút cảm xúc.
Anh bước qua xác một con mèo đột biến, cơ thể nó đã phình to gấp ba lần kích thước bình thường, da thịt chuyển sang màu tím sẫm, những cái vuốt sắc nhọn như dao cạo.
Anh không nhìn xuống.
Anh không muốn nhìn.
Mỗi cái chết đều được ghi nhận trên Bảng Xếp Hạng Tử Vọng, một thực thể ảo hiển thị trên retina của mọi người tiến hóa.
Dù anh chưa tiến hóa, anh vẫn có thể nhìn thấy nó.
Và anh biết, mỗi khi ai đó chết, một con số tăng lên, và một cái tên xuất hiện trong danh sách những kẻ giết người.
Họ di chuyển chậm rãi, thận trọng, men theo tường kính của cửa hàng thời trang cao cấp.
Kính vỡ vương vãi dưới chân, tạo ra những âm thanh lạo xạo kinh người trong sự im lặng chết chóc.
Lục Minh dẫn đầu, tay cầm dao, mắt quét qua từng bóng tối.
Anh cảm thấy sự hiện diện của chúng trước khi nhìn thấy.
Một mùi hôi thối, nồng nặc, lan tỏa từ phía trước.
"Chúng ở đây," Lục Minh thì thầm.
Tiêu Hàn nắm chặt cây gậy, khớp tay trắng bệch.
"Bao nhiêu?"
"Không rõ.
Nhưng chúng đang đói."
Đột nhiên, từ phía sau một dãy tủ trưng bày quần áo, một bóng đen lao ra.
Nó không phải là con sói.
Nó là một con người.
Một người đàn ông trung niên, mắt trợn ngược, da thịt sưng phù, hàm răng dài nhọn chìa ra ngoài.
Hắn ta gầm lên, một âm thanh không thuộc về loài người, và lao về phía Tiêu Hàn.
"Ra sau!" Lục Minh hét lên, đẩy mạnh lưng Tiêu Hàn.
Con quái vật sượt qua vai Lục Minh, móng tay cào xé vào áo khoác của anh, để lại những vết rách dài và cảm giác nóng rát.
Lục Minh quay người, vung dao.
Lưỡi dao chém vào cổ con quái vật, nhưng nó không chảy máu.
Thay vào đó, một chất dịch đen sẫm bắn ra, dính vào da mặt Lục Minh.
Anh gạt nó đi, cảm thấy một cơn đau nhói chạy qua đầu.
Con quái vật không chết.
Nó quay lại, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào anh.
Và rồi, từ bóng tối sâu thẳm hơn, nhiều bóng đen khác hiện ra.
Chúng không gầm gừ.
Chúng im lặng, rình rập, như những kẻ săn mồi chuyên nghiệp.
Lục Minh nuốt nước bọt.
Tim anh đập nhanh hơn.
Anh nhớ lại quy luật của thế giới mới: Sinh tồn của cá thể thích nghi nhất.
Nhưng ở đây, sự thích nghi không phải là sức mạnh, mà là sự tàn nhẫn.
Và anh, với cấp độ Bậc 0, đang đứng trước một bài toán không có lời giải.
"Chạy!" Lục Minh ra lệnh, kéo Tiêu Hàn lùi lại.
Nhưng đã quá muộn.
Những con quái vật bao vây họ, tạo thành một vòng tròn kín.
Chúng không tấn công ngay.
Chúng chờ đợi.
Chờ đợi họ kiệt sức, chờ đợi họ hoảng loạn.
Và trong sự im lặng đó, Lục Minh nhìn thấy một thứ gì đó khác.
Trên trần nhà, một con mắt khổng lồ, đỏ rực, đang mở ra.
Nó không thuộc về bất kỳ sinh vật nào anh từng thấy.
Nó quan sát.
Và rồi, một tiếng nói vang lên trong đầu anh, không phải bằng âm thanh, mà bằng một sự xâm nhập trực tiếp vào ý thức:
Lục Minh đứng đơ người.
Tiếng nói đó...
anh đã nghe nó trước đây.
Trong lần đầu tiên anh chết.
Và anh biết, nó không phải là ảo giác.
Nó là lời mời gọi.
Một lời mời gọi để trở thành một phần của thứ gì đó lớn hơn, tàn khốc hơn, và vĩnh cửu hơn con người.
Tiêu Hàn kéo tay anh.
Chúng ta phải chạy!
Nó đang nhìn chúng ta!"
Lục Minh nhìn con mắt trên trần.
Và rồi, anh nhìn vào dòng chữ đỏ trên retina của mình.
Con số "0" vẫn đó.
Nhưng bây giờ, nó không còn là một sự sỉ nhục.
Nó là một lời thách thức.
"Chúng ta không chạy," Lục Minh nói, giọng anh trầm ổn, lạnh lùng đến đáng sợ.
"Chúng ta chiến đấu."
Tiêu Hàn nhìn anh, mắt mở to, không tin vào tai mình.
Chúng ta chỉ là người thường!"
"Chính vì vậy," Lục Minh đáp, nâng cao con dao, ánh mắt anh sắc bén như lưỡi kiếm.
"Chúng ta phải học cách giết chết để sống sót."
Và rồi, những con quái vật lao tới.
Thời gian như bị kéo dài ra.
Lục Minh có thể thấy từng giọt máu bay trong không khí, từng sợi tóc rơi xuống sàn.
Anh có thể thấy sự kinh hoàng trong mắt Tiêu Hàn, và sự lạnh lùng trong mắt Lâm Thiên Vũ.
Và anh có thể thấy chính mình.
Không phải là Lục Minh, kỹ sư phần mềm 24 tuổi.
Mà là một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó đang thức dậy.
Cơ thể anh bắt đầu rung lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự thay đổi.
Da thịt anh nóng lên, mạch máu nổi rõ dưới da, như những con rắn nhỏ đang bò dưới bề mặt.
Anh cảm thấy sức mạnh chảy trong cơ thể mình, một thứ sức mạnh thô bạo, nguyên thủy.
Lục Minh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay dài ra, móng tay sắc nhọn hơn.
Cơ bắp phồng lên, mạnh mẽ hơn.
Anh cảm thấy sự đau đớn, nhưng nó không phải là sự đau đớn của con người.
Nó là sự đau đớn của sự sinh thành.
Và rồi, anh vung dao.
Cú đánh này không phải của một người thường.
Nó là cú đánh của một kẻ săn mồi.
Con quái vật bị chém đôi.
Máu và chất dịch phun ra, nhuộm đỏ sàn nhà.
Lục Minh đứng đó, thở hổn hển, nhìn vào cơ thể mới của mình.
Và anh biết, anh đã mất đi một phần con người mình.
Nhưng anh đã tìm thấy một phần khác.
Một phần tàn khốc.
Một phần vĩnh cửu.
Và rồi, Lâm Thiên Vũ bước tới.
Hắn nhìn Lục Minh, và lần đầu tiên, một nụ cười hiện lên trên mặt nạ của hắn.
"Chào mừng đến với thế giới mới, Mẫu thử 01," hắn nói, giọng lạnh lùng, vang vọng trong không gian chết chóc.
"Bây giờ, chúng ta mới bắt đầu."
Và Lục Minh biết, đây không phải là kết thúc.
Đây chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng dài hơn, sâu hơn, và tàn khốc hơn bất kỳ điều gì anh từng tưởng tượng.
Và anh không biết mình có thể sống sót qua nó hay không.
Nhưng anh sẽ thử.
Vì nếu không, anh sẽ chết.
Và chết, trong thế giới này, không phải là sự giải thoát.
Nó là sự xóa bỏ.
Và Lục Minh không muốn bị xóa bỏ.
Anh muốn tồn tại.
Dù bằng bất kỳ giá nào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận