← Quay lại

Kinh Dị: Nhà Trọ Số 13 - Chương 3: Hành Lang Vô Tận

Kinh Dị: Nhà Trọ Số 13 | Chương 3

# Kinh Dị: Nhà Trọ Số 13 - Chương 3: Hành Lang Vô Tận

Kinh Dị: Nhà Trọ Số 13 - Chương 3: Hành Lang Vô Tận

Lão già quản lý cũ bước từng bước chậm rãi về phía Trần Văn Toàn và Nguyễn Thùy Linh. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu trong tay ông ta chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo, tạo nên những bóng ma quái trên tường.

"Ta là quản lý cũ của nhà trọ này." lão già nói, giọng khàn đặc như tiếng gió qua khe cửa. "Ta đã ở đây... lâu lắm rồi."

Toàn đứng che trước mặt Linh. "Ông muốn gì? Tại sao chúng tôi không thể ra ngoài?"

Lão già cười, một nụ cười không chút vui vẻ. "Vì nhà trọ số 13 này không phải là nơi bình thường. Nó là một chiếc bẫy. Một khi đã bước qua cánh cửa, ngươi đã ký một giao kèo với cái chết."

Linh run rẩy nắm lấy tay Toàn. "Giao kèo? Chúng tôi không ký gì cả!"

"Không cần ký." lão già lắc đầu. "Chỉ cần bước vào là đủ. Các ngươi đã trở thành một phần của nhà trọ này. Và nhà trọ... cần những linh hồn mới để duy trì sự tồn tại."

Toàn cảm thấy lạnh sống lưng. Anh nhớ lại những gì đã thấy trong phòng 301 - những bóng ma, những tiếng khóc. "Vậy những người thuê trọ trước đây... họ đâu?"

"Họ vẫn ở đây." lão già chỉ tay về phía những cánh cửa dọc hành lang. "Mỗi phòng đều có chủ nhân của nó. Và họ sẽ không bao giờ rời đi."

Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên từ phía sau. Một, hai, ba... tiếng gõ đều đặn, chậm rãi, từ phòng 302.

Rồi từ phòng 303, phòng 304... tiếng gõ cửa lan ra khắp hành lang, như một bản nhạc chết chóc.

"Chúng thức dậy rồi." lão già thì thầm. "Các ngươi đã đánh thức chúng."

"Chúng ta phải chạy!" Linh hét lên.

Toàn nắm tay Linh, quay lại chạy về phía cầu thang. Nhưng hành lang dường như kéo dài ra, những cánh cửa hai bên cứ tiếp tục xuất hiện, không có điểm kết thúc.

"Hành lang vô tận..." Toàn thở dốc. "Đây là ảo giác."

Lão già vẫn đứng yên ở phía sau, giọng nói vang vọng theo họ: "Chạy đi. Cứ chạy đi. Nhưng các ngươi không thể thoát đâu."

Toàn dừng lại, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhớ lại lời cha anh từng nói: "Khi gặp ma quỷ, đừng sợ hãi. Chúng tồn tại nhờ nỗi sợ của con người."

"Linh, đứng lại." Toàn nói. "Chúng ta không thể chạy mãi."

Anh quay lại, đối mặt với hành lang dài vô tận. "Đây không phải là thực tế. Đây là ảo giác tạo ra bởi nỗi sợ của chúng ta."

Linh nhìn anh, mắt đầy nước mắt. "Nhưng... làm sao thoát ra?"

Toàn nhìn vào những cánh cửa. Mỗi cánh cửa đều có số phòng, nhưng những con số ngày càng trở nên kỳ lạ: 302, 303, 404, 505, 606... Những con số không tuân theo logic.

"Chúng ta cần tìm căn phòng đặc biệt." Toàn nói. "Phòng mà không có người ở. Phòng trống."

"Phòng 13?" Linh hỏi.

"Không, nhà trọ này là số 13 rồi. Ý tôi là... phòng mà quản lý cũ đang ở."

Toàn nhớ lại. Lão già quản lý cũ xuất hiện từ phòng 301, nhưng không có nghĩa ông ta ở đó. Có lẽ ông ta có phòng riêng.

Họ tiếp tục đi dọc hành lang, bỏ qua những tiếng gõ cửa ngày càng lớn. Đột nhiên, một cánh cửa mở ra.

Một bàn tay khô khốc, chỉ còn da bọc xương, thò ra từ phòng 307. Rồi một khuôn mặt méo mó, đôi mắt trống rỗng nhìn ra.

"Vào đây..." giọng nói như tiếng gió rít. "Vào đây với chúng tôi..."

Toàn kéo Linh chạy nhanh hơn. Họ thấy một cánh cửa khác biệt - cửa màu đen, không có số phòng. Và quan trọng hơn, nó đang hé mở.

"Đây rồi." Toàn nói.

Họ bước vào căn phòng. Bên trong không phải là một phòng ngủ, mà là một văn phòng cũ kỹ. Trên bàn có một quyển sổ lớn, và xung quanh là những kệ đầy chìa khóa.

"Đây là phòng quản lý." Linh thì thầm.

Toàn tiến đến quyển sổ. Anh mở ra, và những dòng chữ hiện ra:

```
NHẬT KÝ QUẢN LÝ NHÀ TRỌ SỐ 13

Ngày 13/03/1987: Hôm nay có thêm ba người thuê mới. Họ sẽ không bao giờ biết sự thật.

Ngày 13/06/1987: Phòng 302 lại có tiếng khóc. Tôi phải đến kiểm tra.

Ngày 13/09/1987: Một người thuê cố gắng trốn thoát. Anh ta đã biến mất ở cầu thang số 4.

Ngày 13/12/1987: Tôi nhận ra mình cũng không thể thoát. Tôi đã trở thành một phần của nơi này.

Ngày 13/03/1988: Chúng ta cần thêm linh hồn. Nhà trọ đói...
```

Trang cuối cùng của quyển nhật ký bị xé mất. Nhưng Toàn tìm thấy một mảnh giấy rơi ra:

```
QUY TẮC SỐNG SÓT TRONG NHÀ TRỌ SỐ 13:
1. Không bao giờ mở cửa phòng vào ban đêm
2. Không trả lời tiếng gõ cửa sau 12 giờ
3. Đừng tin những người thuê trọ khác
4. Quản lý cũ là kẻ thù
5. Chỉ có phòng 13 (tầng 1) là an toàn
6. Muốn thoát, phải tìm được "Chìa khóa Vàng"
```

"Chìa khóa Vàng..." Linh lẩm bẩm.

Toàn nhìn lên kệ chìa khóa. Hàng trăm chiếc chìa khóa treo lủng lẳng, nhưng tất cả đều màu bạc hoặc đồng. Không có chiếc nào màu vàng.

"Chúng ta cần tìm nó." Toàn nói.

Nhưng ngay lúc đó, cửa phòng đóng sầm lại. Lão già quản lý cũ đứng ở cửa, nụ cười trên môi.

"Các ngươi tò mò quá." ông ta nói. "Và sự tò mò sẽ giết chết các ngươi."

Toàn nhìn quanh tìm lối thoát. Không có cửa sổ, chỉ có một cái cửa sau nhỏ ở góc phòng.

"Chạy!" anh hét lên, đẩy Linh về phía cửa sau.

Họ lao vào một hành lang khác - hành lang tối om, ẩm ướt, có mùi mốc nồng nặc. Đây có vẻ là khu vực dịch vụ phía sau.

"Chúng ta đang ở đâu?" Linh hỏi, giọng run rẩy.

"Không biết." Toàn đáp. "Nhưng chúng ta phải tiếp tục đi."

Họ đi qua những căn phòng chứa đồ cũ - giường gãy, tủ vỡ, gương vỡ. Trong một tấm gương vỡ, Toàn thấy hình ảnh phản chiếu của mình - nhưng không chỉ mình anh. Có một bóng đen đứng ngay sau lưng anh.

Anh quay lại. Không có ai.

"Nơi này... đang chơi với tâm trí chúng ta." Toàn nói.

Họ tìm thấy một cầu thang đi xuống. Có vẻ như dẫn đến tầng hầm.

"Có nên xuống không?" Linh hỏi.

"Chúng ta không có lựa chọn." Toàn nói.

Họ bước xuống cầu thang. Mỗi bậc thang phát ra tiếng cót két, như thể sắp gãy. Không khí càng lúc càng lạnh, và tiếng thì thầm văng vẳng từ phía dưới.

Đến cuối cầu thang, một căn phòng lớn hiện ra. Trong phòng có hàng trăm chiếc hộp nhỏ, xếp ngay ngắn trên kệ. Mỗi chiếc hộp có một cái tên.

Linh tiến đến gần một chiếc hộp, đọc tên: "Nguyễn Văn A - 1987-1988". Cô mở hộp ra - bên trong là một nhúm tóc, một chiếc răng, và một mảnh giấy ghi "Phòng 302".

"Đây là... di vật của những người thuê trọ." Linh kinh hãi.

Toàn nhìn quanh. Có hàng trăm chiếc hộp như vậy. Mỗi người thuê trọ đã chết ở đây đều có một chiếc hộp lưu giữ kỷ vật.

"Đây là nơi lưu giữ linh hồn." Toàn lẩm bẩm.

Rồi anh nhìn thấy một chiếc hộp khác biệt - màu vàng, nằm ở vị trí trung tâm. Trên hộp có ghi: "Chìa khóa Vàng".

"Tìm thấy rồi!" Toàn reo lên.

Anh tiến đến chiếc hộp, nhưng ngay khi chạm tay vào, một bàn tay lạnh buốt nắm lấy cổ tay anh.

Một bóng ma hiện ra - một người phụ nữ trẻ, mặt mày xanh xao, mặc váy trắng.

"Đừng lấy nó..." giọng nói như tiếng gió. "Nếu ngươi lấy đi, chúng tôi sẽ mãi mãi bị giam cầm ở đây."

Toàn rụt tay lại. "Cô là ai?"

"Tôi tên là Mai." bóng ma nói. "Tôi là người thuê trọ cuối cùng cố gắng trốn thoát. Tôi đã thất bại, và linh hồn tôi bị nhốt ở đây."

"Cô có thể giúp chúng tôi thoát ra không?" Linh hỏi.

Mai lắc đầu. "Không ai có thể thoát. Nhưng... có một cách. Các ngươi phải phá hủy nhà trọ này từ bên trong."

"Làm thế nào?" Toàn hỏi.

"Tìm căn phòng thật sự của quản lý cũ. Ở đó có một quyển sách - 'Sổ Đăng Ký Linh Hồn'. Nếu các ngươi đốt nó, nhà trọ sẽ sụp đổ, và tất cả linh hồn sẽ được giải thoát."

"Vậy tại sao cô không làm?" Linh hỏi.

"Vì tôi không còn là người sống." Mai đáp. "Chỉ người sống mới có thể chạm vào quyển sách đó."

Toàn gật đầu. "Chúng tôi sẽ làm. Nhưng trước tiên, chúng tôi cần Chìa khóa Vàng để vào phòng đó, phải không?"

"Đúng vậy." Mai nói. "Nhưng nếu các ngươi lấy Chìa khóa Vàng, quản lý cũ sẽ biết ngay lập tức. Các ngươi phải nhanh."

Toàn quyết định. Anh mở chiếc hộp vàng. Bên trong là một chiếc chìa khóa bằng vàng cũ kỹ, có khắc số 13.

"Đây rồi." anh nói.

Ngay lúc đó, tiếng hét vang lên từ phía trên. Lão già quản lý cũ đã tìm thấy họ.

"Chúng ta phải đi!" Linh hét lên.

Mai chỉ về phía một bức tường. "Đằng sau đó có một lối đi bí mật. Nó dẫn thẳng đến phòng quản lý thật sự."

Toàn và Linh chạy về phía bức tường. Đúng như Mai nói, có một cánh cửa bí mật. Họ bước vào, và cánh cửa đóng lại phía sau.

Họ đang ở trong một căn phòng xa hoa, khác hẳn với phần còn lại của nhà trọ. Trên bàn có một quyển sách da màu đen, to như từ điển.

"Sổ Đăng Ký Linh Hồn." Toàn lẩm bẩm.

Anh mở quyển sách ra. Trang đầu tiên ghi: "Nhà trọ số 13 - Nơi giam giữ linh hồn tội đồ. Mỗi linh hồn ở đây đều có tội ác trong quá khứ."

Linh nhìn Toàn. "Vậy... những người thuê trọ này không phải nạn nhân vô tội?"

"Có vẻ như vậy." Toàn nói. "Nhưng dù sao, chúng ta cũng phải đốt quyển sách này."

Họ tìm thấy một cây nến trên bàn. Toàn châm lửa, áp vào quyển sách.

Ngay lập tức, quyển sách bốc cháy. Nhưng không phải lửa bình thường - đó là lửa xanh, lạnh buốt.

Tiếng hét vang lên khắp nhà trọ. Những bóng ma xuất hiện, nhưng lần này họ không đáng sợ - họ trông nhẹ nhõm, hạnh phúc.

Căn phòng bắt đầu rung chuyển. Tường nứt, sàn nhà sụp xuống.

"Chúng ta phải ra khỏi đây!" Toàn hét.

Họ chạy ra khỏi phòng, trở lại hành lang chính. Lão già quản lý cũ đang đứng đó, nhưng giờ ông ta trông già nua, yếu ớt.

"Các ngươi... các ngươi đã phá hủy tất cả..." ông ta thều thào.

"Đây là kết thúc." Toàn nói.

Họ chạy về phía cửa ra vào. Lần này, cửa không bị khóa. Họ đẩy cửa mở, và ánh sáng ban ngày tràn vào.

Họ bước ra ngoài, quay lại nhìn. Nhà trọ số 13 đang sụp đổ từ bên trong, từng tầng một biến mất vào hư không.

Khi bụi tan, chỉ còn lại một mảnh đất trống.

"Chúng ta... đã thoát." Linh thở phào.

Toàn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an. Anh nhìn xuống tay mình - trên cổ tay có một vết bầm đen, hình như một con số 13.

"Có lẽ..." anh nói. "Có lẽ chúng ta chưa thoát hẳn."

Xa xa, trong ánh hoàng hôn, một tòa nhà khác bắt đầu hiện ra - có vẻ như một nhà trọ mới, và trên cửa có số 14.

Câu chuyện chưa kết thúc.

---
Chương 3 kết thúc. Toàn và Linh đã phá hủy nhà trọ số 13, giải thoát các linh hồn, nhưng có vẻ như lời nguyền vẫn còn đó, và một nhà trọ mới đang hình thành.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc