Kinh Dị: Nhà Trọ Số 13 - Chương 2: Những Cánh Cửa Bí Ẩn
Trần Văn Toàn nhìn cô gái trước mặt, ánh mắt đầy nghi ngờ. "Cô nói cô là quản lý mới?"
"Đúng vậy." cô gái gật đầu, giọng nói run run. "Tôi tên là Nguyễn Thùy Linh. Tôi được tuyển hôm qua, hôm nay là ngày đầu tiên làm việc."
Toàn quan sát cô gái. Cô trông khoảng hai mươi lăm tuổi, mặt mũi khá xinh xắn nhưng nhợt nhạt, đôi mắt có vẻ mệt mỏi. Cô mặc một bộ vest màu xám nhạt, tóc buộc gọn gàng.
"Nhưng tại sao cô lại ở đây?" Toàn hỏi. "Đây không phải nơi dành cho người sống."
Linh cười nhạt: "Anh cũng vậy mà. Sao anh lại ở đây?"
Toàn im lặng. Anh không biết phải trả lời thế nào. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại nhận công việc này, tại sao lại bước vào tòa nhà trọ số 13 này.
"Được rồi." Toàn thở dài. "Chúng ta nên ra khỏi đây trước."
"Hai người không thể ra được đâu."
Một giọng nói thứ ba vang lên.
Cả Toàn và Linh giật mình quay lại. Ở cuối hành lang, một bóng đen đang đứng đó - đó là lão già quản lý cũ mà Toàn đã gặp trong phòng 301.
"Ông ta!" Toàn hét lên.
Lão già bước từng bước chậm rãi về phía họ, tiếng giày gõ lên sàn gỗ vang vọng trong hành lang tối om.
"Hai người đã bước vào nhà trọ số 13." lão già nói, giọng đều đều. "Và một khi đã vào, không ai có thể ra ngoài... ít nhất là không còn sống."
Linh run rẩy: "Ông... ông là ai?"
"Ta là người quản lý trước đây." lão già đáp. "Cũng giống như hai người, ta đã từng nghĩ mình chỉ là một quản lý bình thường. Nhưng rồi ta đã hiểu... nơi này không bình thường."
"Ý ông là gì?" Toàn hỏi, cố giữ bình tĩnh.
Lão già chỉ về phía những cánh cửa dọc hành lang: "Mỗi căn phòng ở đây đều có một câu chuyện. Mỗi cánh cửa đều dẫn đến một thế giới khác. Và một khi đã mở cửa, ngươi sẽ không thể quay lại."
Toàn nhìn những cánh cửa. Có tổng cộng mười ba căn phòng trên tầng này, đánh số từ 301 đến 313. Cửa nào cũng cũ kỹ, sơn bong tróc, nhưng không có dấu hiệu của sự sống.
"Nhưng tại sao chúng tôi lại ở đây?" Linh hỏi, giọng gần như khóc.
"Vì các ngươi được chọn." lão già nói. "Nhà trọ số 13 không chọn người, mà người chọn nó. Khi các ngươi quyết định bước vào đây, các ngươi đã chấp nhận lời mời."
"Lời mời gì?" Toàn hỏi.
"Lời mời... tham gia trò chơi." lão già mỉm cười, nụ cười đầy ám ảnh. "Một trò chơi sinh tử. Người thắng sẽ được ra ngoài. Người thua... sẽ ở lại mãi mãi."
Một tấm bảng hiện ra trên tường cuối hành lang, chiếu sáng cả khu vực:
```
╔════════════════════════════════════════════════════╗
║ NHÀ TRỌ SỐ 13 - QUY TẮC TRÒ CHƠI ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ 1. Mỗi người phải chọn một căn phòng ║
║ 2. Mỗi căn phòng có một thử thách khác nhau ║
║ 3. Hoàn thành thử thách để nhận chìa khóa ║
║ 4. Thu thập đủ 13 chìa khóa để mở cửa chính ║
║ 5. Thời gian: 7 ngày ║
║ 6. Nếu thất bại, trở thành một phần của nhà trọ║
╚════════════════════════════════════════════════════╝
```
"Bảy ngày?" Linh thốt lên. "Chúng tôi không thể ở đây bảy ngày!"
"Không phải bảy ngày theo thời gian bên ngoài." lão già nói. "Mà là bảy ngày theo thời gian của nhà trọ. Ở đây, thời gian chảy khác. Một ngày ở đây có thể là một giờ bên ngoài, hoặc một năm... tùy thuộc vào căn phòng các ngươi chọn."
Toàn nhìn tấm bảng, lòng đầy hoang mang. Anh không muốn tin vào chuyện này, nhưng trải nghiệm ở phòng 301 đã chứng minh rằng đây không phải là trò đùa.
"Và nếu chúng tôi từ chối tham gia?" Toàn hỏi.
Lão già cười lớn: "Thì các ngươi sẽ trở thành như ta - người quản lý vĩnh viễn của nhà trọ, không bao giờ được ra ngoài, không bao giờ được chết, chỉ tồn tại trong bóng tối vô tận."
Linh nắm chặt tay Toàn: "Chúng ta phải làm gì?"
Toàn nhìn cô, rồi nhìn lão già. Anh biết họ không có lựa chọn nào khác.
"Được rồi." anh nói. "Chúng tôi sẽ tham gia. Nhưng trước hết, tôi muốn biết sự thật về nơi này."
Lão già gật đầu: "Hợp lý. Vậy ta sẽ kể cho các ngươi nghe câu chuyện về nhà trọ số 13."
Ông ta ngồi xuống một chiếc ghế gỗ cũ ở góc hành lang, Toàn và Linh ngồi đối diện.
"Cách đây năm mươi năm," lão già bắt đầu, "đây từng là một nhà trọ bình thường. Chủ nhân là một ông lão tên Lưu, người rất tốt bụng. Nhưng một đêm, có một vụ án mạng xảy ra ở đây. Mười ba người thuê trọ đã chết trong cùng một đêm, mỗi người trong một căn phòng khác nhau."
"Cảnh sát điều tra nhưng không tìm ra thủ phạm. Họ cho rằng đây là vụ tự sát tập thể, nhưng không ai biết tại sao. Sau đó, nhà trọ bị đóng cửa, và mọi người bắt đầu đồn thổi về những hiện tượng kỳ lạ."
"Năm mươi năm sau, một công ty bất động sản đã mua lại tòa nhà với ý định phá dỡ để xây trung tâm thương mại. Nhưng mỗi lần họ cử người đến, người đó đều biến mất. Cuối cùng, họ phải bán lại với giá rẻ mạt."
"Và bây giờ," lão già nhìn Toàn và Linh, "các ngươi ở đây."
Toàn hỏi: "Còn ông? Ông là ai trong câu chuyện đó?"
Lão già im lặng một lúc, rồi nói: "Ta là người thứ mười bốn - người duy nhất sống sót trong đêm đó. Nhưng ta đã không thực sự sống sót... ta chỉ tồn tại."
Linh run rẩy: "Ý ông là ông đã chết?"
"Đúng." lão già thừa nhận. "Ta đã chết năm mươi năm trước. Nhưng linh hồn ta bị mắc kẹt ở đây, trở thành người quản lý vĩnh viễn. Và bây giờ, các ngươi có cơ hội để làm điều mà ta không thể - thoát khỏi nơi này."
Toàn suy nghĩ. Câu chuyện nghe có vẻ hợp lý, nhưng anh vẫn nghi ngờ. "Làm sao chúng tôi biết ông nói thật?"
"Không cần biết." lão già nói. "Các ngươi chỉ cần biết rằng nếu muốn sống, hãy chơi trò chơi. Còn không... hãy chuẩn bị trở thành một phần của nhà trọ như ta."
Ông ta đứng dậy, chỉ về phía những cánh cửa: "Bây giờ, hãy chọn căn phòng đầu tiên của mình. Mỗi người một phòng. Và nhớ kỹ - không được mở cửa phòng của người khác."
"Chúng tôi phải làm gì trong phòng?" Linh hỏi.
"Mỗi phòng có một thử thách khác nhau." lão già giải thích. "Có thể là giải đố, có thể là đối mặt với nỗi sợ hãi, có thể là tìm kiếm thứ gì đó. Các ngươi sẽ biết khi bước vào."
Toàn nhìn Linh: "Cô ổn chứ?"
Linh gật đầu, mặc dù mặt cô vẫn nhợt nhạt: "Tôi... tôi sẽ cố."
"Hai người có một đêm để suy nghĩ." lão già nói. "Sáng mai, trò chơi bắt đầu. Hãy nghỉ ngơi đi. Phòng 307 và 308 đã được dọn dẹp cho các ngươi."
Nói rồi, lão già biến mất vào bóng tối, để lại Toàn và Linh một mình trong hành lang.
"Hai phòng này." Toàn chỉ về phía 307 và 308. "Chúng ta nên chọn phòng nào?"
Linh nhìn các cánh cửa: "Tôi... tôi không biết. Tất cả đều trông giống nhau."
Toàn đi đến cửa phòng 307, đặt tay lên tay cầm. Cánh cửa lạnh buốt, như băng. Anh quay sang cửa 308 - cũng tương tự.
"Được rồi." anh nói. "Tôi sẽ ở phòng 307, cô ở 308. Nhưng trước khi vào, chúng ta cần lập một kế hoạch."
"Hai người không thể lập kế hoạch được đâu."
Một giọng nói nhỏ vang lên từ phía sau. Toàn quay lại, thấy một cậu bé khoảng mười tuổi đứng đó, mặc bộ đồ ngủ cũ kỹ.
"Cậu... cậu là ai?" Toàn hỏi.
"Tên tôi là Minh." cậu bé nói. "Tôi đã ở đây... lâu rồi."
Linh kêu lên: "Một đứa trẻ? Ở đây?"
Minh gật đầu: "Ba mươi năm. Í nhất là ba mươi năm. Thời gian ở đây rất lộn xộn."
Toàn quỳ xuống ngang tầm với cậu bé: "Cậu có thể giúp chúng tôi không?"
Minh lắc đầu: "Tôi không thể giúp trực tiếp. Nhưng tôi có thể cho các anh chị một lời khuyên: Đừng tin tất cả những gì lão già nói. Và đừng mở cửa phòng 313."
"Tại sao?" Linh hỏi.
"Vì phòng 313 là nơi tất cả bắt đầu." Minh nói, giọng run rẩy. "Và cũng là nơi tất cả kết thúc. Ai vào đó... không bao giờ trở lại."
Cậu bé nhìn về phía cuối hành lang, nơi cửa phòng 313 nằm ở góc tối nhất. Cánh cửa đó khác với những cánh cửa khác - nó màu đen tuyền, và trên đó có một biểu tượng kỳ lạ hình con mắt.
"Được rồi." Toàn nói. "Chúng tôi sẽ tránh phòng 313. Còn điều gì khác nữa không?"
Minh suy nghĩ một lúc: "Mỗi căn phòng có một quy tắc riêng. Hãy quan sát thật kỹ trước khi hành động. Và đừng bao giờ... đừng bao giờ nhìn vào gương sau nửa đêm."
Nói xong, cậu bé biến mất, như thể chưa từng xuất hiện.
Toàn và Linh nhìn nhau, cả hai đều thấy sợ hãi.
"Chúng ta nên làm gì?" Linh hỏi.
"Đầu tiên, chúng ta cần nghỉ ngơi." Toàn nói. "Nhưng không phải trong những phòng này. Tôi nghĩ chúng ta nên ở cùng nhau, ít nhất là đêm nay."
"Nhưng lão già nói mỗi người một phòng..."
"Tôi không tin lão ta." Toàn nói. "Và tôi cũng không định tuân theo quy tắc của một nơi như thế này."
Anh mở cửa phòng 307. Bên trong là một căn phòng nhỏ, có một chiếc giường đơn, một bàn nhỏ, và một chiếc gương treo tường. Mọi thứ đều phủ đầy bụi, nhưng trông có vẻ... bình thường.
"Vào đi." Toàn nói với Linh. "Tôi sẽ đứng canh ở cửa."
"Không." Linh lắc đầu. "Nếu chúng ta phải ở cùng nhau, hãy thực sự ở cùng nhau. Tôi không muốn một mình."
Toàn gật đầu. Họ bước vào phòng, đóng cửa lại. Ánh sáng từ chiếc đèn dầu trên bàn tỏa ra ánh sáng vàng yếu ớt, đủ để nhìn thấy nhau.
"Anh nghĩ chúng ta có thể thoát được không?" Linh hỏi, ngồi xuống mép giường.
"Tôi không biết." Toàn thừa nhận. "Nhưng tôi biết một điều - tôi không định chết ở đây. Và tôi cũng không định để cô chết ở đây."
Linh mỉm cười, lần đầu tiên kể từ khi gặp Toàn: "Cảm ơn anh."
Họ ngồi im lặng một lúc, lắng nghe những âm thanh của nhà trọ. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, tiếng cọt kẹt của sàn gỗ, và đôi khi là những tiếng thì thầm từ xa.
"Anh có nghe thấy không?" Linh hỏi.
"Nghe thấy gì?"
"Tiếng... tiếng khóc." Linh nói. "Như có ai đó đang khóc ở đâu đó."
Toàn lắng nghe. Đúng vậy, có một tiếng khóc nhè nhẹ, như của một phụ nữ, vang lên từ phía xa. Tiếng khóc đó nghe vừa buồn bã vừa đáng sợ.
"Đừng chú ý." Toàn nói. "Có lẽ đó chỉ là một phần của trò chơi."
Nhưng tiếng khóc ngày càng to, ngày càng gần. Rồi bỗng nhiên, nó dừng lại.
Và thay vào đó là tiếng gõ cửa.
Gõ. Gõ. Gõ.
Ai đó đang gõ cửa phòng 307.
Toàn đứng dậy, tiến về phía cửa. "Ai đó?"
Im lặng.
Rồi một giọng nói vang lên từ bên ngoài, giọng của một phụ nữ: "Xin lỗi... tôi lạc đường. Có thể cho tôi vào không?"
Linh nắm chặt tay Toàn: "Đừng mở cửa!"
Toàn không định mở. Anh biết đây là cạm bẫy. Nhưng giọng nói đó nghe rất thật, rất cần sự giúp đỡ.
"Chúng tôi không thể giúp cô." Toàn nói qua cửa. "Xin lỗi."
"Nhưng tôi sợ..." giọng nói khóc nức nở. "Có thứ gì đó đang theo tôi..."
Toàn nhìn Linh, thấy cô lắc đầu mạnh mẽ.
"Chúng tôi xin lỗi." Toàn nói lần nữa.
Im lặng. Rồi tiếng bước chân lê thê đi xa dần.
Toàn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lúc đó, chiếc gương trên tường bắt đầu phát sáng.
Trong gương, không phải hình ảnh của Toàn hay Linh, mà là hình ảnh của một phụ nữ mặc áo dài trắng, khuôn mặt biến dạng vì đau khổ. Cô ta đang nhìn thẳng vào họ, đôi mắt đen kịt không có tròng trắng.
"Tại sao..." giọng nói từ trong gương vang lên. "Tại sao các ngươi không giúp tôi?"
Linh hét lên, Toàn vội vàng lấy tấm vải phủ lên gương. Nhưng ngay cả khi bị che, tiếng khóc vẫn vang lên.
"Chúng ta phải ra khỏi đây!" Toàn nói, kéo Linh về phía cửa.
Nhưng khi anh mở cửa, hành lang bên ngoài đã thay đổi. Thay vì mười ba căn phòng, giờ chỉ còn một cánh cửa duy nhất - cửa phòng 313, với biểu tượng con mắt đang nhấp nháy ánh sáng đỏ.
Và trước cửa, lão già đang đứng đó, mỉm cười.
"Chào mừng đến với đêm đầu tiên." ông ta nói. "Và chúc may mắn."
Cánh cửa phòng 313 từ từ mở ra, để lộ một bóng tối đen kịt bên trong. Và từ trong bóng tối đó, một bàn tay xương xẩu vươn ra, như đang mời gọi họ bước vào.
Toàn nắm chặt tay Linh. Họ không còn lựa chọn nào khác.
"Hãy cùng nhau." anh nói.
Và họ bước vào bóng tối, bắt đầu hành trình thực sự trong nhà trọ số 13.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn