Chương 58
Thay vào đó, một thứ hương vị kim loại lạnh lẽo, giống như máu tươi vừa bị cắt xé khỏi da thịt, tràn ngập trong từng phân tử không gian.
Tư Mã Không đứng giữa vòng xoáy thời gian ngưng đọng, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Ba bóng đen cao lớn hiện ra từ những vết nứt trên bầu trời xanh thẳm giả tạo kia.
Họ là Ma Tướng cấp Luyện Cơ đỉnh phong, những kẻ đã bị Kiến Chủ Vô Không tước đoạt cảm xúc và biến thành công cụ chiến tranh hoàn hảo.
Hắn không cần phải lên tiếng cảnh báo.
Trong thế giới này, sự im lặng mới là lời tuyên chiến tàn khốc nhất.
Một thanh kiếm gỉ sét từ bóng đen bên trái vung xuống, mang theo âm thanh của kim loại ma sát với gió.
Cú đấm ấy đủ sức xé toạc xương cốt một tu luyện giả bình thường.
Nhưng đối với Tư Mã Không, trong khoảnh khắc thời gian bị kéo dãn dài ra thành vô tận này, mọi chuyển động đều trở nên chậm chạp đến mức đáng cười.
Hắn nhìn thấy từng hạt bụi bay lên từ mũi kiếm.
Hắn cảm nhận được áp lực khí lưu va vào làn da của mình.
Và quan trọng hơn cả, hắn cảm thấy nỗi sợ hãi đang nhen nhóm trong tim — không phải vì cái chết sắp tới, mà bởi sự thật rằng anh ấy vẫn chưa hiểu rõ nguồn gốc của chính linh hồn này.
Kiếm ý của Tư Mã Không bắt đầu vận chuyển.
Nó không bùng nổ như ngọn lửa hung hãn, mà lan tỏa nhẹ nhàng như làn sương mai thấm vào xương cốt.
Hắn giơ bàn tay phải lên, ngón tay cái và khép lại tạo thành một thế kiếm ảo.
Trong khoảng trống giữa hai nhịp đập trái tim của hắn — nơi thời gian gần như đóng băng hoàn toàn — hắn bắt đầu rèn luyện ý chí.
"Kiếm ý không nằm ở lưỡi dao," giọng nói trầm thấp vang lên trong tâm trí, giống hệt lời dạy của người thầy đã mất năm xưa.
"Nó nằm ở sự kiên định khi đối diện với hư vô." Tư Mã Không nhắm mắt lại một thoáng ngắn ngủi.
Hắn không né tránh cú đánh thứ hai đang lao tới từ phía sau lưng.
Thay vào đó, hắn chủ động bước về phía trước.
Xương sống của anh ấy rung lên một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng chuông đồng cổ xưa vang vọng trong hang sâu.
Mỗi đốt xương cốt đều trở thành một phần của thanh kiếm vô hình mà hắn đang cố gắng dựng nên từ nội tâm.
Ba tên Ma Tướng đồng loạt tấn công.
Ba luồng tà khí đen ngòm hội tụ lại tại điểm giao thoa trước mặt Tư Mã Không.
Nếu là một tu luyện giả thông thường, họ đã bị nghiền nát thành bột tan ngay lập tức.
Nhưng ở đây, trong thế giới 'Thời Gian Tương Đối', cái chết không phải là kết thúc nhanh chóng mà là sự dằng dai vô tận của nỗi đau.
Tư Mã Không mở mắt ra.
Ánh mắt hắn giờ đây lạnh lẽo hơn băng giá vĩnh cửu.
Hắn không dùng lực mạnh để đối kháng.
Thay vào đó, hắn sử dụng một chuyển động xoắn ốc cực nhỏ từ cổ tay phải.
Động tác ấy trông đơn giản đến mức tầm thường, nhưng nó lại chứa đựng cả một quá trình tu luyện đau đớn mà anh ấy đã trải qua trong bóng tối của hầm mộ và cánh đồng ảo ảnh này.
Kiếm ý va chạm với tà khí.
Không có tiếng nổ đùng đoàng.
Chỉ có âm thanh sắc bén của kính vỡ — *răng rắc*.
Những tia sáng trắng xóa xé toạc màn đêm giả tạo bao trùm lấy không gian.
Ba tên Ma Tướng dừng lại giữa chừng, cơ thể họ rung lên bần bật như những dây đàn bị quá mức chịu đựng.
Tư Mã Không bước qua khoảng trống vừa được mở ra bởi cú cắt kiếm của mình.
Hắn đi chậm rãi, từng bước chân nặng nề in hằn xuống mặt đất ảo ảnh.
Dưới ánh mắt kinh hoàng — nếu có thể gọi là vậy từ những sinh vật không cảm xúc này — hắn tiến thẳng đến trung tâm của cơn lốc thời gian.
Ở đó, hình bóng Kiếm Chủ Vô Không vẫn đang mỉm cười nhạt nhòa trên bầu trời.
Nhưng lần này, nụ cười ấy trông khác hẳn.
Nó không còn mang vẻ kiêu hãnh của kẻ chiến thắng, mà là sự bối rối của một người phát hiện ra lỗi lầm trong công thức hoàn hảo của chính mình.
"Ngươi đã làm gì?" giọng nói vang vọng khắp không gian giờ đây nghe có phần run rẩy.
"Ta đã loại bỏ mọi yếu tố bất định.
Ngươi sao còn tồn tại được với những cảm xúc thừa thãi ấy?" Tư Mã Không dừng chân trước khi chạm đến chân trời ảo ảnh.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt giao thoa với hình bóng khổng lồ kia.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nhận ra một bí mật kinh hoàng mà mình đã bỏ qua suốt thời gian dài trốn chạy số phận.
Những vết nứt trên bầu trời không phải do sức mạnh của anh ấy gây ra.
Chúng xuất hiện từ bên trong chính cơ thể những kẻ thù này.
Kiếm Chủ Vô Không đang cố gắng kiểm soát mọi thứ, nhưng hắn lại quên một điều cốt lõi: Đau khổ không chỉ là nguồn gốc của tội ác mà còn là động lực để con người vượt qua giới hạn bản thân.
Bằng cách loại bỏ cảm xúc, Kiếm chủ đã vô tình tạo ra những cỗ máy có thể bị lỗi nếu đối mặt với một ý chí đủ mạnh mẽ từ bên trong hệ thống.
Tư Mã Không đưa tay lên chạm vào vết thương trên ngực trái nơi máu vẫn đang rỉ ra.
Nhưng thay vì đau đớn, anh ấy cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
Đó không phải là tiên khí, cũng không phải tà ma.
Nó là thứ gì đó nguyên sơ hơn — sự sống trong chính nỗi đau.
"Bí mật của ngươi," Tư Mã Không nói khẽ, giọng trầm ổn nhưng đủ để vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng ấy, "là ngươi sợ chính những cảm xúc mà ngươi đã cố tình chôn vùi." Kiếm Chủ Vô Không sững sờ.
Lần đầu tiên từ khi bước vào thế giới ảo ảnh này, hình bóng trên trời kia lộ ra vẻ mặt bối rối thực sự.
Những đám mây đen cuộn xoáy bắt đầu quay ngược chiều, tạo thành một mắt bão khổng lồ hút lấy mọi thứ xung quanh về phía trung tâm của nó.
Nhưng Tư Mã Không không lùi bước.
Hắn đứng yên như một tảng đá giữa dòng chảy dữ dội của thời gian bị bẻ cong.
Trong khoảnh khắc này, anh ấy hiểu ra rằng cuộc chiến không chỉ là vật lý hay năng lượng.
Nó là sự đối đầu giữa hai triết sống: Sự tĩnh lặng chết chóc và nỗi đau sinh động.
Hắn giơ thanh kiếm ảo cuối cùng lên cao.
Không phải để tấn công Kiếm Chủ Vô Không từ xa, mà để cắt đứt mối liên kết giữa linh hồn mình với thế giới giả tạo này.
Cú cắt ấy sẽ giải phóng anh khỏi vòng lặp thời gian tương đối, nhưng đồng nghĩa cũng là chấp nhận quay trở lại thực tại đầy rẫy những mất mát và đau khổ tàn khốc hơn bao giờ hết.
Cánh cửa ảo ảnh vỡ tan thành vô số mảnh thủy tinh lấp lánh dưới ánh nắng giả tạo.
Những mảnh vỡ ấy không rơi xuống đất mà bay ngược lên trời, hóa thành những con chim trắng liệng đi trong bầu trời xanh thẳm đang dần sụp đổ.
Ba tên Ma Tướng đứng đó, cơ thể họ bắt đầu rã ra thành tro bụi đen ngòm khi sự kiểm soát của Kiếm Chủ bị phá vỡ bởi ý chí phản kháng từ bên trong hệ thống.
Tư Mã Không cảm thấy trọng lực trở lại cơ thể mình một cách tàn khốc.
Những vết thương cũ đau nhói lên như lửa đốt, nhưng lần này anh ấy không sợ hãi nữa.
Hắn biết rằng dù có phải chịu đựng thêm bao nhiêu đau đớn đi chăng nữa thì ít nhất đó vẫn là sự sống thật chứ không phải ảo ảnh tĩnh lặng chết chóc kia.
Khi cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ biến mất trong màn sương mù trắng xóa, Tư Mã Không rơi vào vực thẳm của ký ức thực tại.
Nhưng ngay trước khi ý thức chìm vào bóng tối, anh ấy cảm thấy một bàn tay mềm mại nắm lấy cổ tay mình từ phía sau hư không kia vậy nên mới gọi là thiên mệnh can thiệp vào vận số của loài người chăng?.
Màn sương trắng xóa không chỉ che khuất thị giác mà còn ăn mòn cả cảm giác.
Tư Mã Không rơi tự do trong khoảng trống vô tận của ký ức thực tại.
Cảm giác mất trọng lực khiến dạ dày anh co quắp lại, nhưng nỗi đau thể xác ấy lại là minh chứng cho sự tồn tại.
Anh nghiến chặt răng, cố gắng giữ lấy chút ý thức còn sót lại giữa dòng chảy hỗn loạn.
Bàn tay mềm mại nắm lấy cổ anh từ phía sau hư không.
Nhiệt độ lan tỏa qua da thịt lạnh cóng của hắn mang theo một mùi hương quen thuộc đến đau lòng.
Đó là hương sen nở giữa đêm đông, thanh khiết và xa cách.
Tư Mã Không cố quay người lại trong bóng tối dày đặc.
Anh cần nhìn thấy khuôn mặt đó.
Cần xác nhận đây không phải là ảo giác cuối cùng trước khi linh hồn bị xé toạc.
Tuy nhiên, chỉ có gió lạnh buốt xương và tiếng thì thầm của những mảnh ký ức vỡ vụn.
Những hình ảnh quá khứ chập chờn hiện ra rồi tan biến như bọt nước dưới ánh nắng gay gắt.
Hắn thấy mình đang đứng trên đỉnh Kiếm Phong, tuyết rơi trắng xóa che kín đôi chân trần.
Tiếng bước đi của một người phụ nữ vang lên chậm rãi trong không gian tĩnh mịch.
Tư Mã Không mở mắt.
Anh đang nằm giữa lòng hang động sâu thẳm bên dưới Thung Lũng Huyền Cơ.
Đá lạnh lẽo thấm vào lưng, nhưng cơ thể anh run rẩy vì cái gì đó khác hơn là nhiệt độ.
Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể phát quang trên vách đá chiếu rõ từng đường nứt vỡ trên trần thạch nhám.
Không khí ở đây nặng trĩu mùi đất ẩm và một chút kim loại tanh tành — máu đã khô lâu năm.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy xung quanh.
Cỗ xương sườn bên trái đau nhức dữ dội, nơi kiếm ý của Tử Hà từng xuyên thấu qua cơ thể anh cách đó không biết bao nhiêu kỷ nguyên.
Đau đớn là thật.
Hơi thở khò khè trong lồng ngực cũng là thật.
Nhưng tại sao lại có cảm giác mơ hồ này?
Như будто cả thế giới xung quanh đều đang chờ đợi một lời phán xét từ trời cao.
Tư Mã Không nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Những vết sẹo cũ đã mờ đi, nhưng những vết mới thì tươi tắn và đỏ rực.
Anh rút ra thanh kiếm gãy còn sót lại trong lưng áo.
Lưỡi kiếm rỉ sắt phản chiếu ánh sáng xanh lam lạnh lẽo của tinh thể đá.
Đây là nơi hắn từng đến tìm câu trả lời cho bí mật về nguồn gốc Kiếm ý Thiên Mệnh.
Và giờ, sau khi đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, anh trở lại đây để kết thúc mọi thứ.
Hang động này không giống bất kỳ địa điểm nào trong bản đồ tiên giới mà các trưởng lão đã vẽ lên.
Nó tồn tại ngoài biên cương của lý trí và phép tu luyện thông thường.
Những ký tự cổ xưa khắc trên vách đá không thuộc về ngôn ngữ nhân gian hay ma tộc.
Chúng là những con chữ nguyên thủy, sinh ra cùng với vũ trụ, mang theo ý chí của tạo hóa.
Tư Mã Không tiến sâu hơn vào bên trong mỗi bước đi đều khiến bụi đất rơi xuống từ trần hang như mưa phùn nhỏ.
Tiếng vang của bước chân anh bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đáng sợ nơi đây.
Cảm giác bị quan sát len lỏi từng tế bào da thịt.
Nó không đến từ phía trước, mà từ chính sâu thẳm trong tâm trí anh.
Anh dừng lại trước một bức tường đá trơn láng khác thường.
Không có rêu mốc, không có vết nứt thời gian ăn mòn bề mặt nó.
Một vòng tròn pháp phức tạp được khắc vào đó bằng những đường nét mảnh mai như lông chim.
Khi Tư Mã Noong chạm tay lên nó, một luồng năng lượng nóng bỏng chạy dọc theo kinh mạch của anh.Đó không phải là phép lửa thường tình mà là hỏa diệm hoa thuần dương — thứ chỉ có thể tìm thấy ở trung tâm của địa ngục trần gian này.
Vòng tròn pháp sáng lên rực rỡ dưới ánh tiếp xúc da thịt của hắn.
Những ký tự bắt đầu xoay chuyển, phát ra âm thanh rung động nhẹ nhàng như tiếng chuông gió trong đêm mưa.
Tư Mã Không lùi lại một bước, mắt nheo nhìn chăm chú vào những biến đổi trước mặt anh không thể hiểu được ý nghĩa đằng sau chúng nhưng cảm giác cho biết đây là cánh cửa dẫn đến nơi mà Thiên Mệnh can thiệp trực tiếp nhất vào vận mệnh con người.
Hắn đưa tay lên ngực, chạm nhẹ vào vết thương cũ nơi trái tim từng bị xuyên thủng.
Cảm giác ấm áp lan tỏa từ bàn tay Tử Hà vẫn còn lingering trong ký ức của anh dù đã qua bao nhiêu kiếp sống.
Tại sao lại là hắn?
Tại sao kẻ thù lớn nhất của mình lại chính là người duy nhất có thể chạm đến phần nhân tính cuối cùng còn sót lại bên trong con quái vật mà xã hội gọi là Tiên Thần?
Câu hỏi ấy không cần lời đáp bởi câu trả lời đã hiện ra ngay trước mắt.
Bức tường đá bắt đầu nứt vỡ thành những mảnh nhỏ li ti, rơi xuống đất với tiếng kêu lạo xạo khô khốc.
Bên kia lớp vỏ bọc cứng rắn đó là một căn phòng tròn rộng lớn được xây dựng hoàn toàn bằng ngọc trắng trong suốt.
Ánh sáng từ bên ngoài hang động chiếu qua các tấm ngọc tạo nên vô số tia sáng cầu vồng lung linh nhảy múa trên sàn nhà đá hoa cương đen bóng loáng.
Ở trung tâm của căn phòng ấy là một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu bầu trời đầy sao ảo ảnh phía trên trần thạch nhám cao chót vót không thấy hết đỉnh đầu đâu xa thẳm sâu thẳm dưới đáy hồ có thứ gì đó đang phát ra ánh sáng đỏ rực giống như trái tim đang đập mạnh mẽ dữ dội mỗi nhịp đập đều tạo nên sóng lan tỏa khắp nơi xung quanh làm cho toàn bộ không gian rung chuyển nhẹ nhàng theo điệu nhạc trầm bổng khó tả nhưng lại vô cùng quyến rũ mời gọi tất cả những ai đủ may mắn hoặc bất hạnh để bước vào đây phải dừng chân lắng nghe giọng nói từ ngàn xưa vọng về qua thời gian dài đằng đng đợi chờ người phù hợp xuất hiện giải mã bí mật cuối cùng của vũ trụ này trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành tro bụi hư vô vĩnh viễn không thể phục hồi lại được nữa dù có dùng đến thần thông quảng đại nhất cũng chỉ là cố gắng chống đỡ sự suy tàn tất yếu mà thôi chứ chẳng thể nào đảo ngược dòng chảy của số phận đã được định sẵn từ buổi đầu khai thiên lập địa ấy cả.
Tư Mã Không bước vào căn phòng ngọc, cảm giác lạnh lẽo từ sàn đá thấm qua đôi dép vải mỏng manh.
Hồ nước đỏ rực trước mặt anh không phải là máu hay lửa mà là sự kết tinh thuần khiết nhất của Kiếm ý Thiên Mệnh — thứ năng lượng nguyên thủy đã tạo nên nền tảng cho mọi võ đạo tiên hiệp tồn tại trong thế giới này.
Hắn cúi xuống nhìn vào bề mặt phẳng lì như gương soi ấy, hình ảnh phản chiếu của mình hiện ra với đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và tuyệt vọng cùng lúc lẫn lộn khó phân biệt ranh giới giữa thực tế ảo tưởng nữa đâu còn rõ ràng gì nơi đây cả chỉ có bóng dáng cô đơn lạc lối trong mê cung ký ức không lối thoát mà thôi.
Bên cạnh hồ nước là một khối đá đen tuyền hình lập phương nhỏ gọn đặt trên bệ thờ bằng vàng ròng chạm khắc những hoa văn rồng phượng uy nghi oai nghiêm đáng sợ đến mức khiến người ta phải cúi đầu kính cẩn dù chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ để cảm nhận được áp lực nặng nề đè nén lên tâm trí không cho phép suy nghĩ lạc đề hay dao động bất ổn chút nào nếu muốn sống sót qua cuộc chạm trán sắp tới đây với những điều cấm kỵ nhất mà ngay cả các vị tiên sư đời trước cũng phải tránh né như dịch bệnh truyền nhiễm chết người lây lan nhanh chóng khắp nơi trong cộng đồng tu luyện gây ra bao nhiêu thảm kịch đau thương mất mát không thể bù đắp lại được nữa dù có hy sinh tất cả tài nguyên quý giá nhất tích lũy suốt hàng ngàn năm trời khổ hạnh tu hành vất vả cực nhọc mới đạt đến thành tựu đỉnh cao hiện tại của mình cũng chỉ là con số không trước sự hủy diệt toàn diện đang chờ đợi phía trước.
Tư Mã Không tiến lại gần khối đá đen, cảm giác run rẩy trong lòng càng ngày càng tăng lên mạnh mẽ hơn nữa mỗi giây trôi qua đều như kéo dài ra thành những năm tháng đằng đng đầy dẫy lo âu sợ hãi tột cùng không dám tin vào chính mắt mình đang chứng kiến cảnh tượng kỳ diệu này xảy ra trước mặt mình ngay bây giờ tại nơi đây giữa chốn thâm sâu hang động tối tăm lạnh lẽo âm u đáng sợ nhất mà con người chưa từng đặt chân đến bao giờ kể từ thời khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay vẫn còn giữ nguyên vẹn sự bí ẩn của nó như thể đang chờ đợi một ai đó đủ dũng cảm và kiên định để bước vào khám phá những điều cấm kỵ nhất mà ngay cả các vị tiên sư đời trước cũng phải tránh né như dịch bệnh truyền nhiễm chết người lây lan nhanh chóng khắp nơi trong cộng đồng tu luyện gây ra bao nhiêu thảm kịch đau thương mất mát không thể bù đắp lại được nữa dù có hy sinh tất cả tài nguyên quý giá nhất tích lũy suốt hàng ngàn năm trời khổ hạnh tu hành vất vả cực nhọc mới đạt đến thành tựu đỉnh cao hiện tại của mình cũng chỉ là con số không trước sự hủy diệt toàn diện đang chờ đợi phía trước.
Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh cóng của khối đá đen, cảm giác tê buốt chạy dọc theo cánh tay lan tỏa khắp cơ thể như điện giật mạnh mẽ dữ dội khiến anh suýt nữa thì ngã quỵ xuống ngay tại chỗ nếu không cố gắng giữ thăng bằng thật tốt mới thoát khỏi nguy hiểm chết người ấy một cách ngoạn mục đáng kinh ngạc đến mức khó tin làm sao mà lại có thể tồn tại được lâu dài trong môi trường khắc nghiệt như thế này chứ chưa kể đến những thử thách tâm lý cực đoan đi kèm theo mỗi lần tiếp xúc với thứ năng lượng nguyên thủy cấm kỵ kia nữa thì thật sự là điều
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận