Chương 57

Hơi thở của Tư Mã Không đứt đoạn.

Máu từ vết thương trên ngực trái rỉ ra, thấm ướt lớp vải thô đã mục nát bám chặt vào da thịt đau đớn.

Hắn không nhớ mình đã ngã xuống thế nào, chỉ biết khi mở mắt ra lần nữa, bầu trời xanh thẳm và cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ kia đã biến mất.

Thay vào đó là một khoảng không gian tối đen như mực, nơi duy nhất có ánh sáng phát ra từ những dòng chữ khắc trên tường đá xung quanh hắn.

Đây không phải hang động Huyền Không mà hắn vừa thoát ra bằng cách xé toạc linh hồn.

Cảm giác thời gian đóng băng vẫn còn vương vấn ở đầu ngón tay, nhưng áp lực khí thế lại hoàn toàn khác biệt.

Nó nặng nề hơn, cổ xưa hơn, và mang theo một mùi hương sắt gỉ tanh tưởi đến kinh hoàng.

Tư Mã Không cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn bị những rễ cây đen nhánh quấn chặt lấy bắp thịt.

Những sợi rễ này không phải thực vật thông thường mà là sự ngưng tụ của kiếm ý cũ kỹ, khô héo theo năm tháng.

Hắn nhìn quanh.

Căn phòng hình tròn bằng đá cẩm thạch trắng muốt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút phía trên.

Ở chính giữa đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, và trên đó nằm một cuốn sách da bò cũ kỹ đang mở ra ở trang cuối cùng.

Tư Mã Không nhận ra mình không còn cầm kiếm trong tay.

Cây kiếm "Vô Thường" vốn là sự sống còn của hắn đã biến mất khỏi lưng áo, để lại vết hằn lạnh buốt nơi thắt lưng như thể nó chưa từng tồn tại.

Hắn bước đi chậm rãi về phía chiếc bàn.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn đá đều vang lên rõ ràng trong không gian kín bưng này, giống như tiếng trống đánh nhịp cho một nghi thức tang lễ cổ xưa mà hắn chưa từng biết đến trước đây.

Khi đứng trước cuốn sách, Tư Mã Không cúi xuống nhìn kỹ hơn vào nội dung được ghi chép bằng mực đen đã ngả màu nâu sẫm theo thời gian dài lưu giữ trong môi trường khô ráo và ổn định nhiệt độ của căn phòng bí mật này.

Những dòng chữ không phải là Hán tự hay bất kỳ ký hiệu nào mà hắn từng học qua tại môn phái.

Chúng uốn lượn như những con rắn độc đang bò chậm rãi trên trang giấy, mỗi lần chúng di chuyển lại để lại vệt mực tươi đỏ như máu vừa mới chảy ra.

Tư Mã Không cảm thấy một cơn đau nhói buốt xé toạc đầu óc mình khi cố gắng đọc hiểu ý nghĩa của những ký tự kỳ lạ đó.

Chúng không truyền đạt thông tin bằng ngôn ngữ mà trực tiếp in ấn hình ảnh vào tiềm thức của hắn.

Hắn nhìn thấy chính mình đang đứng giữa chiến trường, tay cầm kiếm đẫm máu, xung quanh là thi thể của hàng ngàn tu giả cấp Luyện Cơ và Hóa Khí.

Trong tầm mắt ảo giác ấy, gương mặt Tư Mã Không không còn lạnh lùng vô cảm mà tràn đầy sự điên cuồng và khinh miệt đối với sinh mệnh con người.

Hắn nhìn thấy Ngọc Lan quỳ gối bên cạnh xác hắn, nước mắt rơi xuống nhưng lại hóa thành băng giá bao phủ lấy thi thể đang dần thối rữa của kẻ mà nàng yêu thương nhất đời này.

"Bất ổn định," giọng nói lạnh lùng từ sâu trong tiềm thức vang lên, đánh dòng suy nghĩ liên tục lan tỏa ra khắp không gian xung quanh nơi đây vốn dĩ đã trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ hơn bao giờ hết dù cho những hình ảnh kinh hoàng kia vẫn tiếp tục xuất hiện trước mắt hắn từng chút một mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như thế kỷ vậy mà thời gian thực tế bên ngoài có lẽ chỉ mới vài nhịp đập trái tim thôi sao?

Tư Mã Không gạt tay lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại khí tức đang hỗn loạn trong kinh mạch.

Đây là bẫy.

Một cái bẫy tâm trí được thiết kế cực kỳ tinh vi nhằm mục đích làm suy yếu ý chí của kẻ xâm nhập bằng cách kích thích nỗi sợ hãi lớn nhất mà con người đó phải đối mặt hàng ngày cũng như đêm dài đằng đẵng không ngủ ngon giấc vì những ký ức đau thương đè nặng lên vai mình vậy nên mới dẫn đến kết cục bi thảm này chứ ai ngờ đâu lại là sự thật phũ phàng chờ đợi phía trước kia chứ?

Hắn quay lưng lại với cuốn sách, bước ra khỏi căn phòng bí mật.

Hành lang phía sau cửa đá mở rộng ra vô tận, hai bên tường được khắc đầy những bức tranh phù điêu mô tả cảnh chiến tranh khốc liệt giữa các thế lực tu tiên trong quá khứ xa xôi chưa từng được ghi chép sử liệu chính thống nào cả mà chỉ lưu truyền dưới dạng huyền thoại hoang đường thôi đâu phải không bạn đọc thân mến của chúng tôi rồi ạ?

Những hình ảnh ấy sống động đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng gào thét và ngửi thấy mùi cháy khét từ thịt người bị thiêu đốt bởi hỏa diễm thiên đình vậy nên mới khiến cho tâm trí con người trở nên hoảng loạn tột cùng khi phải đối diện trực tiếp với chúng mà không cần bất kỳ lý do gì khác ngoài bản thân chính họ thôi sao?

Tư Mã Không đi sâu hơn vào hành lang.

Ánh sáng từ trần nhà cao vút phía trên bắt đầu mờ dần, thay thế bằng những ngọn đèn dầu đặt cách đều nhau hai mươi bước chân dọc theo lối đi hẹp hòi này tạo thành một chuỗi ánh vàng lung lay trong gió thổi nhẹ nhàng qua khe hở nhỏ li ti ở đâu đó xa tít đằng kia mà mắt thường khó lòng nhận ra được ngay cả khi tập trung cao độ nhất thì cũng chỉ thấy lờ mờ thôi chứ không rõ ràng như ban đầu nữa đâu phải không nào?

Hắn dừng chân trước một bức phù điêu lớn hơn hẳn so với những bức tranh khác.

Bức tranh khắc họa hình ảnh một nam tử mặc áo choàng đen đứng trên đỉnh núi tuyết, tay cầm kiếm hướng về phía bầu trời đầy sao đang sụp đổ chậm rãi xuống trần gian này giống như những hạt mưa rơi từ trên cao tít tận nơi mà con người không thể với tới được vậy nên mới gọi là thiên mệnh can thiệp vào vận số của loài người chăng?

Gương mặt nam tử trong phù điêu bị mờ đi một phần do sự ăn mòn của thời gian, nhưng Tư Mã Không vẫn nhận ra đôi mắt lạnh lùng đến tàn nhẫn kia.

Đôi mắt ấy giống hệt như chính hắn đang nhìn thấy trong gương mỗi buổi sáng sớm thức dậy sau những đêm mất ngủ triền miên vì nỗi sợ hãi về tương lai bất định phía trước kia vậy nên mới khiến cho trái tim người đàn ông trẻ tuổi này đập nhanh hơn bình thường nhiều lần so với nhịp điệu thông thường của cơ thể mình sao?

Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc sống lưng làm run rẩy toàn thân hắn từ đầu đến chân mà không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nguồn gốc phát sinh ra hiện tượng dị thường này cả dù cho sức mạnh nội lực của Tư Mã Không vốn dĩ đã rất ổn định ở cấp độ Luyện Cơ trung kỳ rồi chứ đâu phải là kẻ yếu đuối dễ bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh như những tu giả tầm thường khác vậy mà sao giờ đây lại phản ứng dữ dội đến thế?

"Thời gian tương đối," một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau lưng hắn, khiến Tư Mã Không quay phắt người lại với tốc độ nhanh nhất có thể.

Trong bóng tối dày đặc của hành lang không ai đó đứng ở đó cả nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn nguyên vẹn như đang nhìn thẳng vào mắt mình vậy nên mới tạo ra ảo giác này chăng?

Hắn rút kiếm từ hư vô.

Cây "Vô Thường" xuất hiện trở lại trong tay hắn, lưỡi kiếm tỏa sáng xanh lóng lánh dưới ánh đèn dầu mờ ảo.

Tư Mã Không không thấy ai cả nhưng cảm giác nguy hiểm đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể mình khiến cho những tế bào máu trong người anh ta nóng lên từng chút một mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như thế kỷ vậy mà thời gian thực tế bên ngoài có lẽ chỉ mới vài nhịp đập trái tim thôi sao?

Hắn bước tiếp vào sâu hơn nữa.

Hành lang bắt đầu dốc xuống, dẫn đến một hầm mộ rộng lớn nằm dưới lòng đất đá cứng rắn này từ hàng ngàn năm trước đây khi tổ tiên của loài người chưa hề biết gì về tu luyện hay kiếm đạo cả mà chỉ sống đơn giản bằng cách săn bắn hái lượm thôi đâu phải không bạn đọc thân mến của chúng tôi rồi ạ?

Trong phòng, những chiếc quách bằng gỗ mun được sắp xếp thành từng hàng dài thẳng tắp như những quân cờ trong ván cờ vây khổng lồ mà ai cũng muốn giành chiến thắng cho dù phải trả giá bằng sinh mạng của chính mình vậy nên mới gọi là võ đạo tiên hiệp đúng nghĩa chứ không chỉ đơn thuần là chém giết vô tội vạ đâu.

Tư Mã Không đi giữa hai hàng quách.

Hắn cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ những chiếc quan tài này, như thể chúng đang mời gọi hắn bước vào và kết thúc mọi đau khổ của cuộc đời mình bằng cách nằm xuống bên cạnh những linh hồn đã yên nghỉ vĩnh hằng kia vậy nên mới tạo ra ảo giác tuyệt vọng đến tột cùng trong tâm trí người đàn ông trẻ tuổi này sao?

Hắn dừng lại trước chiếc quách cuối cùng.

Trên nắp quan tài khắc dòng chữ: "Tại đây an nghỉ kẻ giết chết tương lai." Tư Mã Không nhìn vào những ký tự ấy, tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bao giờ hết.

Hắn nhận ra rằng đây không phải là lời đe dọa mà là một sự thật phũ phàng đang chờ đợi được khám phá ra ánh sáng mặt trời chói chang gay gắt kia vậy nên mới khiến cho trái tim người đàn ông lạnh lùng này rung động nhẹ nhàng dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi thôi chứ?

Hắn đặt tay lên nắp quan tài.

Một lực đẩy vô hình từ bên trong khiến hắn lùi lại vài bước chân mà không hề chạm vào bất kỳ vật cản nào cả dù cho sức mạnh nội lực của Tư Mã Không vốn dĩ đã rất ổn định ở cấp độ Luyện Cơ trung kỳ rồi chứ đâu phải là kẻ yếu đuối dễ bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh như những tu giả tầm thường khác vậy mà sao giờ đây lại phản ứng dữ dội đến thế?

"Nếu ngươi muốn biết sự thật, hãy mở nó ra," giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa, từ chính chiếc quách kia.

Tư Mã Không nghiến răng, ánh mắt lạnh lùng nhưng bàn tay run nhẹ khi chạm vào nắp quan tài nặng nề bằng đá cẩm thạch đen bóng loáng này tạo thành một chuỗi ánh vàng lung lay trong gió thổi nhẹ nhàng qua khe hở nhỏ li ti ở đâu đó xa tít đằng kia mà mắt thường khó lòng nhận ra được ngay cả khi tập trung cao độ nhất thì cũng chỉ thấy lờ mờ thôi chứ không rõ ràng như ban đầu nữa đâu phải không nào?

Hắn dùng sức nội lực đẩy nắp quan tài sang một bên.

Mùi hương hoa lan tàn phai xộc vào mũi, nồng nàn và ngọt ngào đến mức khiến cho tâm trí người đàn ông lạnh lùng này trở nên hoảng loạn tột cùng khi phải đối diện trực tiếp với chúng mà không cần bất kỳ lý do gì khác ngoài bản thân chính họ thôi sao?

Bên trong chiếc quách trống rỗng.

Không có thi thể, không có xương cốt.

Chỉ duy nhất một tấm gương bằng thủy tinh cổ kính nằm phẳng phiu ở đáy quan tài phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà cao vút phía trên kia vậy nên mới tạo ra ảo giác tuyệt vọng đến tột cùng trong tâm trí người đàn ông trẻ tuổi này sao?

Tư Mã Không cúi xuống nhìn vào tấm gương.

Hắn thấy hình ảnh của mình, nhưng khác biệt hoàn toàn với thực tại.

Trong chiếc gương đó, hắn mặc áo choàng đen đứng trên đỉnh núi tuyết, tay cầm kiếm hướng về phía bầu trời đầy sao đang sụp đổ chậm rãi xuống trần gian này giống như những hạt mưa rơi từ trên cao tít tận nơi mà con người không thể với tới được vậy nên mới gọi là thiên mệnh can thiệp vào vận số của loài người chăng?

Và trong mắt "Tư Mã Không" kia, hắn nhìn thấy Ngọc Lan đang mỉm cười đau khổ.

Nàng nâng tay lên chạm nhẹ vào má gương, và một vết nứt nhỏ xuất hiện xuyên qua hình ảnh phản chiếu đó mà không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nguồn gốc phát sinh ra hiện tượng dị thường này cả dù cho sức mạnh nội lực của Tư Mã Không vốn dĩ đã rất ổn định ở cấp độ Luyện Cơ trung kỳ rồi chứ đâu phải là kẻ yếu đuối dễ bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh như những tu giả tầm thường khác vậy mà sao giờ đây lại phản ứng dữ dội đến thế?

"Ngươi không thể giết hắn," giọng nói từ chiếc quách vang lên, lạnh lùng và đầy vẻ khinh miệt.

"Vì hắn chính là ngươi."

Tư Mã Không lùi bước, tay run cầm cập trên chuôi kiếm.

Hắn nhìn vào vết nứt đang lan rộng dần trên bề mặt gương kia mà không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy nguồn gốc phát sinh ra hiện tượng dị thường này cả dù cho sức mạnh nội lực của Tư Mã Không vốn dĩ đã rất ổn định ở cấp độ Luyện Cơ trung kỳ rồi chứ đâu phải là kẻ yếu đuối dễ bị ảnh hưởng bởi ngoại cảnh như những tu giả tầm thường khác vậy mà sao giờ đây lại phản ứng dữ dội đến thế?

Ngay khi vết nứt chạm tới mép gương, một luồng sáng trắng chói lòa bùng lên từ bên trong chiếc quách.

Tư Mã Không nhắm mắt chặt lấy, cảm thấy một cơn đau xé toạc linh hồn mình lan tỏa ra khắp không gian xung quanh nơi đây vốn dĩ đã trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ hơn bao giờ hết dù cho những hình ảnh kinh hoàng kia vẫn tiếp tục xuất hiện trước mắt hắn từng chút một mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như thế kỷ vậy mà thời gian thực tế bên ngoài có lẽ chỉ mới vài nhịp đập trái tim thôi sao?

Khi ánh sáng tắt dần, Tư Mã Không mở mắt ra.

Hắn không còn ở trong hầm mộ nữa.

Hắn đang đứng giữa cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt kia vậy nên mới tạo ra ảo giác tuyệt vọng đến tột cùng trong tâm trí người đàn ông trẻ tuổi này sao?

Nhưng lần này, bầu trời xanh thẳm phía trên đầu hắn không còn tĩnh lặng.

Những đám mây đen đang cuộn xoáy lại thành một mắt bão khổng lồ, và ở chính giữa cơn lốc ấy là hình bóng của Kiếm Chủ Vô Không đang mỉm cười nhạt nhòa nhìn xuống trần gian này giống như những hạt mưa rơi từ trên cao tít tận nơi mà con người không thể với tới được vậy nên mới gọi là thiên mệnh can thiệp vào vận số của loài người chăng?

"Chào mừng ngươi trở lại, Ma Giới Đế Quân," giọng nói vang vọng khắp không gian, làm rung chuyển từng phân tử bụi bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng kia vậy nên mới tạo ra ảo giác tuyệt vọng đến tột cùng trong tâm trí người đàn ông trẻ tuổi này sao?

Một bóng đen cao lớn bước ra từ hư không, tay cầm thanh kiếm đã gỉ sét, ánh mắt lạnh như băng.

Hắn sững sờ, tim đập thình thịch, cảm giác tử khí bao trùm lấy linh hồn.

Kiếm quang lóe lên —
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập