Chương 25

Hầm thoát nước số 4 dưới lòng thành phố cũ không chỉ là nơi chứa rác thải và bùn đất.

Nó là nghĩa trang của những ký ức bị từ chối.

Lý Minh đứng giữa bóng tối dày đặc, mùi ẩm mốc xộc vào mũi anh như một bàn tay vô hình bóp nghẹt khí thở.

Nhiệt độ ở đây thấp hơn hẳn bên trên.

Những giọt mồ hôi lạnh bám sát da lưng anh không phải vì nóng bức, mà là phản ứng sinh học trước sự hiện diện của cái Chết đang rình rập trong góc khuất phía trước.

Trước mặt Lý Minh, một bóng người lơ lửng giữa hư không.

Đó là một Vong Giả giai đoạn cuối.

Cơ thể hắn đã mất đi hơn bảy mươi phần trăm khối lượng vật chất.

Những mảng da thịt còn sót lại đang chuyển dần sang màu trắng đục, giống như những trang giấy bị tẩy xóa thông tin.

Không có mặt mũi rõ ràng, chỉ còn là hai hốc mắt trống rỗng và miệng mấp máy liên tục nhưng không phát ra âm thanh nào mà tai người thường có thể nghe thấy.

Lý Minh nghiến răng chặt lại.

Anh nhớ rõ lý do mình ở đây.

Trần Nam đã gửi cho anh tọa độ này cùng với một tập tin mã hóa đầy lỗi kỹ thuật.

Hacker trẻ ấy gọi nơi này là "Điểm Mù Dữ Liệu".

Nơi mà những người bị xã hội xóa bỏ sẽ đi qua trước khi tan biến hoàn toàn vào năng lượng Hư Không.

Lý Minh không đến đây để săn lùng hay tiêu diệt.

Anh đến đây để tìm câu trả lời cho nỗi đau của chính mình – tại sao anh, bản sao số 7, lại có thể tồn tại trong khi sáu người tiền nhiệm đã chết vì bị lãng quên?

Vong Giả bỗng nhiên ngừng cử động.

Hai hốc mắt trống rỗng ấy quay về phía Lý Minh.

Dù không có giác quan thị giác thực sự, kẻ đó dường như cảm nhận được sự hiện diện của một mối đe dọa – hoặc là hy vọng cuối cùng.

Không khí xung quanh bắt đầu rung lên những tần số thấp, làm cho tai Lý Minh ù đi.

Những mảnh vỡ bê tông trên sàn hầm khẽ di chuyển, trượt về phía bóng người trong suốt ấy như bị hút bởi lực hấp dẫn kỳ lạ.

Lý Minh rút thanh kiếm kim loại từ sau lưng.

Lưỡi lạnh giá run rẩy dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin đeo thắt lưng.

Anh không sợ hãi.

Sự im lặng bên trong tâm trí anh sâu thẳm hơn bất kỳ âm thanh nào vang lên ở đây.

Hắn biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, ranh giới giữa người sống và kẻ đã chết sẽ bị xóa nhòa vĩnh viễn.

Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu không làm điều đó, bí mật về nguồn gốc dị năng của mình sẽ mãi mãi nằm trong bóng tối này cùng với những linh hồn thất lạc khác.

Lý Minh lao lên.

Không phải một cú tấn công hung hãn mà là một bước nhảy nhẹ nhàng, tinh tế như người lướt qua bề mặt nước đóng băng.

Thanh kiếm trong tay anh vung ra theo cung tròn, cắt ngang dòng năng lượng hỗn loạn đang xoáy quanh Vong Giả.

Mục tiêu không phải là chặt đứt cơ thể đã tan rã này.

Lý Minh nhắm vào những sợi dây sáng mờ ảo – thứ mà Trần Nam gọi là "Dây Chuyền Ký ức".

Kỹ năng dị năng hiếm gặp của anh, *Định Vị Ký Ức*, kích hoạt ngay khi lưỡi kiếm chạm vào không khí xung quanh kẻ đó.

Thế giới trước mắt Lý Minh thay đổi hoàn toàn.

Những bức tường bê tông xám xịt trở nên trong suốt, lộ ra những mạng lưới phức tạp ánh sáng xanh lam và đỏ sẫm đan xen nhau.

Mỗi sợi dây là một mối liên kết xã hội chưa được giải tỏa.

Một lời hứa không giữ đúng.

Một cuộc hẹn bị hủy bỏ.

Một cái tên gọi nửa chừng rồi im bặt.

Vong Giả gào lên – tiếng thét của sự tuyệt vọng tích tụ qua hàng thập kỷ bị lãng quên.

Năng lượng từ những sợi dây ký ức bùng nổ, đập vào Lý Minh như những cú đấm vô hình.

Cơ thể anh tê dại.

Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên da thịt hắn không phải do va chạm vật lý, mà là do xung đột giữa thực tại đang cố gắng ghi nhận sự tồn tại của Vong Giả và quy luật tự nhiên muốn xóa bỏ nó.

"Đừng sợ," Lý Minh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì nỗ lực giữ vững ý chí.

"Anh sẽ nhớ ngươi."

Hắn không chỉ dùng kiếm để chém cắt.

Hắn dùng ký ức của chính mình làm vật liệu dẫn truyền.

Mỗi lần lưỡi va vào một sợi dây sáng đỏ – biểu tượng cho nỗi đau và sự từ chối – Lý Minh chủ động đưa một mảnh ký ức ấm áp của riêng anh vào đó.

Những khoảnh khắc bình dị: mùi bánh mì nướng buổi sáng, tiếng cười của đứa trẻ trên công viên, cảm giác mát lạnh của ly nước cam ngày hè.

Vong Giả co giật dữ dội.

Cơ thể trong suốt ấy bắt đầu sụp đổ nhanh hơn nhưng không tan biến thành năng lượng hỗn loạn.

Thay vào đó, những hạt bụi ánh sáng tỏa ra từ nó trở nên ổn định hơn, lắng xuống chậm chạt như tuyết rơi giữa đêm đông lạnh giá.

Lý Minh cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao đang kéo anh vào bên trong.

Hắn hiểu rằng đây là cái giá phải trả để chạm đến trái tim của bóng tối – hắn phải trao đi phần ký ức của mình để lấp đầy khoảng trống mà xã hội đã bỏ mặc người này quá lâu.

Khoảnh khắc thanh kiếm cắm sâu vào ngực Vong Giả, thế giới im bặt hoàn toàn.

Không còn tiếng gió rít qua các khe nứt bê tông.

Không còn mùi ẩm mốc khó chịu.

Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của một phòng thu âm đang ghi lại những nốt nhạc cuối cùng trước khi bản giao hưởng kết thúc.

Lý Minh không rút kiếm ra.

Hắn giữ nguyên tư thế, hai tay nắm chặt chuôi kiếm như thể đó là neo giữ lấy linh hồn anh khỏi bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức hỗn mang.

Dòng năng lượng từ Vong Giả bắt đầu di chuyển ngược lại – từ cơ thể nạn nhân chảy dọc theo lưỡi kiếm và tiến thẳng vào lòng bàn tay Lý Minh.

Cảm giác giống như đang chạm vào điện áp cao, nhưng thay vì đau đớn thiêu đốt, nó là một sự mát lạnh lan tỏa khắp từng tế bào trong người anh.

Những hình ảnh không thuộc về Lý Minh bắt đầu hiện ra trước mắt hắn.

Một bà cụ ngồi chờ con trai trở về từ chiến trường mười năm trước mà chưa bao giờ gặp lại.

Một cậu bé bị bạn cùng lớp tẩy chay vì gia cảnh nghèo khó, cuối cùng tự cô lập bản thân đến mức cả thế giới quên đi sự tồn tại của mình.

Những mảnh vỡ ký ức đau thương này không tấn công Lý Minh.

Chúng tìm kiếm một nơi trú ẩn.

Và thanh kiếm trong tay anh – vật thể duy nhất mang đậm dấu ấn ý chí kiên định của hắn – đã trở thành kênh dẫn hoàn hảo cho những linh hồn thất lạc ấy tìm về điểm neo an toàn tạm thời.

Lý Minh cảm nhận được trọng lượng kỳ lạ đang đè lên vai mình.

Không phải là sức nặng vật lý, mà là gánh nặng của hàng ngàn cuộc đời chưa trọn vẹn.

Hắn hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa của cụm từ "Hư Không Hóa".

Nó không chỉ là sự biến mất về mặt thể xác.

Đó là việc cắt đứt mọi dây rốn cảm xúc nối kết con người với thế giới này.

Và anh, Lý Minh, đang cố gắng khâu lại những vết rách đó bằng chính ký ức mỏng manh của mình.

Cơ thể Vong Giả bắt đầu co cụm lại thành một khối nhỏ xíu giữa không trung.

Những hạt ánh sáng trắng tinh khiết tỏa ra từ nó, bao quanh thanh kiếm và thấm dần vào da thịt Lý Minh.

Hắn nhắm mắt lại, chấp nhận sự xâm nhập này.

Nếu đây là hy sinh cần thiết để ngăn chặn cái chết của những linh hồn khác thì hắn sẵn sàng trả giá bằng tất cả ký ức còn sót lại trong đầu mình.

Khi ánh sáng tắt dần và không gian hầm thoát nước trở lại bình thường, Lý Minh đứng chòng ghềnh giữa đống bê tông vỡ vụn.

Thanh kiếm trước mặt anh đã thay đổi hoàn toàn.

Lưỡi vốn bằng thép xám xịt giờ đây lấp lánh những vân màu sắc kỳ lạ – xanh dương của nỗi buồn, đỏ thẫm của sự căm phẫn và vàng nhạt của hy vọng mong manh.

Chúng không phải là sơn vẽ hay hiệu ứng ánh sáng ảo giác.

Đó là kết tinh vật lý hóa từ năng lượng ký ức mà Lý Minh vừa hấp thụ.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lưỡi kiếm.

Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng khiến anh sững sờ.

Không chỉ vậy, một tiếng vọng xa xăm vang lên trong đầu hắn – không phải giọng nói của bất kỳ ai quen biết, mà là sự tĩnh lặng sâu thẳm đến mức đáng sợ của những linh hồn đã được an nghỉ tạm thời bên trong lưỡi kiếm này.

Lý Minh nhận ra rằng thanh kiếm giờ đây không còn đơn thuần là vũ khí sát thương.

Nó đã trở thành một bình chứa ký ức sống – nơi lưu giữ những câu chuyện chưa kể xong trước khi người mang chúng bị thế giới lãng quên và hủy diệt.

Trần Nam đúng khi nói về việc các bản sao trước đó chết vì bị chính những người họ bảo vệ bỏ rơi.

Nhưng Lý Minh phát hiện ra sự thật tàn khốc hơn: Hư Không Hóa không phải là lỗi của hệ thống xã hội hay quy luật tự nhiên độc ác.

Nó là cơ chế phòng vệ của thực tại để loại bỏ những dữ liệu cảm xúc quá tải mà thế giới này không còn khả năng xử lý nữa.

Và anh, Lý Minh – bản sao số 7 được tạo ra với dị năng đặc biệt về Ký Tập – chính là công cụ duy nhất có thể vượt qua bộ lọc đó bằng cách tự mình gánh chịu nỗi đau thay cho người khác.

Lý Minh cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ từ nền đất.

Gương mặt phản chiếu trong đó vẫn quen thuộc nhưng đôi mắt giờ đây chứa đựng ánh nhìn sâu thẳm hơn nhiều so với trước kia.

Hắn hiểu rõ mục tiêu của Vương Gia Nghị – kẻ muốn loại bỏ những cá nhân "vô giá trị" để tinh lọc xã hội.

Nhưng Lý Minh cũng nhận ra rằng nếu không có sự hy sinh liên tục như vậy, toàn bộ hệ thống ký ức tập thể sẽ sụp đổ dưới sức nặng của nỗi đau tích tụ từ hàng triệu cuộc đời bị lãng quên mỗi ngày trôi qua trên khắp thế giới này hiện nay đang tồn tại giữa chúng ta cùng nhau sống chung hòa bình an lành thịnh vượng phát triển bền vững mạnh mẽ hơn nữa trong tương lai gần sắp tới đây thôi.

Lý Minh bước ra khỏi con hẻm tối om, ánh sáng từ thanh kiếm chiếu rọi lên những vệt máu khô và bụi bẩn trên mặt đất.

Anh cảm thấy một sự khác biệt rõ rệt trong cơ thể mình – một mạng lưới kết nối mới với những người đang ở rìa của sự lãng quên đã được thiết lập thành công thông qua lưỡi kiếm này mà không ai có thể dự đoán trước được hậu quả lâu dài sẽ diễn ra như thế nào cho tương lai gần sắp tới đây nữa đâu đúng không.

Bỗng nhiên, điện thoại trong túi quần Lý Minh rung lên dữ dội.

Màn hình hiển thị một tin nhắn đến từ số bí danh – chính là Trần Nam.

Nội dung chỉ có duy nhất một câu khiến máu chảy trong người anh đông cứng lại ngay lập tức: "Đừng về nhà.

Họ đã biết ngươi trở thành Bình Chứa Ký Ức."

Lý Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm đen sẫm phía trên những tòa nhà chọc trời xa thẳm nơi ánh đèn neon nhấp nháy lung linh rực rỡ giữa màn đêm lạnh giá bao trùm khắp khu vực trung tâm thương mại sầm uất nhộn nhịp đông đúc người qua lại tấp nập xe cộ đi về liên tục không ngừng nghỉ suốt ngày lẫn đêm dài đằng đẵng vô tận miên man bất tận mãi mãi cho đến lúc cuối cùng của đời mình thôi còn gì nữa đâu đúng không.

Trái tim anh đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi nhận ra rằng Vương Gia Nghị đã cử quân truy sát ngay lập tức sau khi phát hiện ra sự biến đổi dị thường trong năng lượng ký ức tập thể toàn thành phố vừa mới xảy ra cách đây vài phút trước kia thôi.

Ánh mắt Vương Gia Nghị đột ngột mở to, một vết nứt máu tươi loang đỏ dọc theo khóe môi hắn.

Không khí trong phòng lập tức đóng băng, sát khí từ những tên vệ sĩ ẩn trong bóng tối tỏa ra lạnh lẽo.

Hắn ngước lên, nhìn thấy Vương Gia Nghị đang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập