Chương 23
Lý Minh bước nhanh qua những đống đổ nát, đôi giày cũ kỹ của anh phát ra tiếng lạo xạo khô khốc trên nền đất đá vụn.
Xung quanh là sự tĩnh lặng chết chóc, một thứ yên lặng không phải do vắng người mà do chính thực tại đang từ chối phản hồi lại âm thanh.
Những mảng Hư Không hóa lan tỏa như những vết bệnh màu xám xịt trên da thịt của thành phố, ăn mòn từng viên gạch, từng cột bê tông cũ kỹ.
Anh dừng chân trước bức tường rào sắt gỉ sét, mắt sắc sảo quét qua những khe hở nhỏ bé giữa các nan kim loại cong vênh.
Ánh sáng từ mặt trời buổi chiều tà lọt vào kẽ hở, tạo nên những tia bụi vàng lơ lửng trong không khí ẩm ướt.
Lý Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh toát len thấm vào xương tủy.
Đây là nơi mà thế giới bên ngoài đã quên đi hoàn toàn.
Không có camera giám sát, không có dấu vết số hóa, chỉ còn lại những tòa nhà bỏ hoang đang dần tan biến vào hư vô.
Hắn cúi người.
hở hẹp nhất, vai đập mạnh vào kim loại gỉ sét khiến một mảng sơn bong tróc rơi xuống đất với tiếng động nhỏ nhẹ nhưng nghe như sấm dậy trong sự tĩnh mịch này.
Khi vừa bước ra bên kia hàng rào, cảm giác kỳ lạ xâm chiếm cơ thể anh.
Không phải là sợ hãi, mà là một sự trống rỗng đến mức đau đớn.
Lý Minh nhìn về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng cũ kỹ đang đứng chơ vơ như những bộ xương khổng lồ giữa biển sương mù xám xịt.
Anh không biết mình đã tìm kiếm gì ở đây.
Có lẽ chỉ là hy vọng mong manh rằng trong sự lãng quên này vẫn còn sót lại một vài mảnh vỡ của sự thật.
Những bản sao trước đó, bảy cái bóng đã chết vì bị chính những người họ bảo vệ bỏ rơi, liệu có để lại dấu vết nào không?
Lý Minh siết chặt nắm tay, móng tay cắn sâu vào lòng bàn thịt cho đến khi cảm thấy đau rát thực tế.
Cảm giác đau này là bằng chứng duy nhất rằng anh vẫn còn tồn tại trong thế giới vật lý.
Lý Minh bước vào bên trong nhà thờ bỏ hoang với sự thận trọng của một kẻ xâm nhập lãnh thổ chết chóc.
Cánh cửa gỗ nặng nề vốn đã mục rữa, nay chỉ cần một lực nhẹ cũng có thể mở ra.
Bên trong là không gian rộng lớn bị bao phủ bởi bóng tối dày đặc, chỉ được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh trăng bạc trắng xuyên qua những ô kính vỡ vụn trên cao.
Những hàng ghế dài bằng gỗ xếp ngay ngắn nhưng phủ đầy bụi trắng xóa như tuyết rơi giữa mùa hè.
Mùi hương trầm cũ kỹ và mùi ẩm mốc hòa quyện tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề.
Lý Minh di chuyển chậm rãi dọc theo lối đi chính, đôi mắt đã quen dần với bóng tối.
Anh quan sát những bức tượng thánh thần trên bục thờ phía trước.
Những khuôn mặt đá vốn dĩ biểu lộ sự từ bi hay nghiêm nghị giờ đây đều bị mờ nhòe, ăn mòn bởi thời gian và Hư Không hóa.
Một số bức tượng thậm chí còn mất đi tay chân hoặc đầu lâu, trông giống như những con rối bị bỏ mặc sau một trò chơi ma quái.
Trên sàn nhà đá cẩm thạch cũ kỹ, Lý Minh nhận thấy những vết nứt lớn chạy dọc theo lối đi chính.
Những khe hở đó không phải do động đất hay lão hóa tự nhiên gây ra.
Chúng mang hình dạng của các đường mã nhị phân lỗi, nhấp nháy yếu ớt với ánh sáng xanh dương nhạt khi anh bước gần lại.
Hiện tượng Hư Không hóa ở đây đang hoạt động khác biệt so với những nơi khác trong thành phố.
Nó không chỉ phá hủy vật chất mà còn cố gắng ghi đè lên dữ liệu thực tại bằng một hệ thống mã nguồn nào đó chưa được xác định rõ ràng.
Lý Minh quỳ xuống, đưa tay chạm nhẹ vào mép vết nứt đá.
Một luồng điện tĩnh yếu ớt chạy dọc theo ngón tay anh, khiến lông chân tay dựng ngược lại.
Anh rụt tay ra nhanh chóng, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ điểm tiếp xúc lên đến cánh tay.
Đây không phải là sự phân rã thông thường.
Đây là dấu hiệu của một hệ thống đang cố gắng xử lý thông tin quá tải trước khi sụp đổ hoàn toàn.
Nhà thờ này từng là trung tâm kết nối dữ liệu ngầm cho cộng đồng những người bị lãng quên, nơi họ tìm kiếm sự an ủi cuối cùng trong niềm tin rằng ký ức sẽ được lưu giữ mãi mãi dù thế giới có thể quên đi họ.
Tại hầm nhà thờ, không khí lạnh hơn hẳn so với tầng trên và mang theo mùi hôi thúi của giấy tờ mục nát lẫn sắt gỉ.
Lý Minh cầm đèn pin nhỏ chiếu sáng vào góc tối nhất nơi những bóng đổ dài lê thê dưới nền đất đá ẩm ướt.
Ánh sáng trắng cắt xuyên qua lớp bụi dày, tiết lộ một tủ sắt cũ kỹ bị đóng đinh chặt vào tường phía sau bàn thờ phụ.
Tủ này trông vô cùng lạc lõng giữa không gian tôn giáo cổ kính, như thể ai đó đã cố tình giấu nó ở đây để tránh xa tầm mắt của những kẻ săn lùng hoặc thậm chí là chính thời gian.
Anh tiến lại gần, lau sạch lớp bụi dày trên mặt tủ bằng tay áo bẩn thỉu.
Khóa nòng kim loại đã bị gỉ sét nghiêm trọng nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Lý Minh dùng một thanh sắt nhỏ nhặt được từ đống đổ nát bên ngoài để cậy khóa.
Tiếng kim loại cọt kẹt vang lên trong không gian kín mít, nghe như tiếng than thở của những linh hồn đang cố gắng nói lời cuối cùng trước khi tan biến vào hư vô vĩnh viễn..
Khóa nòng bật mở với một tiếng 'tách' sắc lạnh, cắt ngang sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng.
Lý Minh thẫn thờ đứng đó, ngón tay run rẩy khi chạm vào cánh cửa tủ gỗ sẫm màu đã mục rỗng theo thời gian.
Mùi ẩm mốc , trộn lẫn với hương vị kim loại gỉ sét nồng nặc, khiến anh phải nín thở một cách tự động.
Cánh cửa mở ra chậm chạp, phát ra tiếng kẽo kẹt khó chịu như lời than vãn của những thứ bị lãng quên từ lâu đời.
Bên trong không có gì ngoài bóng tối dày đặc và sự trống rỗng đáng sợ.
Nhưng rồi, ánh mắt Lý Minh bắt gặp một vật thể nhỏ bé nằm gọn ở góc sâu nhất.
Đó là một chiếc hộp bằng đồng thau cổ điển, được chạm khắc những hoa văn phức tạp mà anh chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ tài liệu lịch sử nào về thời kỳ Đại Khủng Tắc Dị Năng.
Hộp không hề bị gỉ sét dù đã nằm dưới lòng đất này hàng chục năm, bề mặt vẫn sáng bóng như vừa mới đánh thuê ra khỏi lò đúc hôm qua.
Lý Minh cúi xuống nhặt chiếc hộp lên.
Trọng lượng của nó nặng hơn hẳn so với kích thước nhỏ bé ấy, mang đến cảm giác lạ lùng về mật độ vật chất cực cao bên trong lòng bàn tay anh.
Khi cầm chặt lấy nó, một luồng năng lượng dị thường nhẹ nhàng lan tỏa từ lớp vỏ đồng thau xuyên qua da thịt vào mạch máu anh.
Cảm giác đó không đau đớn mà ngược lại, nó mang lại sự tĩnh lặng kỳ lạ cho tâm trí đang hỗn loạn của Lý Minh.
Những ký ức mờ nhạt về những đêm mất ngủ vì sợ hãi bị truy đuổi bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn dưới ánh sáng lạnh lẽo từ khe hở trên nóc căn hầm.
Hắn đóng chặt nắp hộp lại, cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng bên trong giống như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng giữ ấm cho chính mình giữa cái rét cắt da cắt thịt.
Đây chắc chắn không phải là vật dụng thông thường mà bất kỳ ai cũng có thể tìm thấy dễ dàng ở nơi công cộng hay chợ đen dưới lòng thành phố cũ kỹ này.
Người ta giấu nó cẩn thận đến mức như vậy thì tất yếu phải chứa đựng điều gì đó vô cùng nguy hiểm hoặc quý giá gấp bội lần so với vàng bạc châu báu đang lưu hành ngoài kia trong thị trường ngầm đầy rẫy kẻ gian manh lừa đảo lẫn nhau hằng ngày không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại đâu cả.
Lý Minh cẩn thận bỏ chiếc hộp vào túi áo khoác dày cộm của mình, đảm bảo nó được giấu kỹ dưới lớp vải thô ráp nhằm tránh ánh nhìn tò mò từ bất kỳ ai có thể đang lảng vảng quanh khu vực này dù chỉ là tình cờ ngẫu nhiên nhất thôi cũng đủ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn rất nhiều lần rồi kia mà.
Hắn quay ra khỏi căn phòng bí ẩn, bước đi vội vã trên nền đất cứng rắn phủ đầy bụi bặm và những mảnh vỡ nhỏ li ti từ các bức tường xung quanh đổ xuống sau trận động địa kinh hoàng xảy ra cách đây vài tuần trước đó không lâu lắm đâu cả mấy ai nhớ rõ nữa giờ đây chỉ còn lại những dấu vết mờ nhạt.
cũng đủ để gợi lên nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người dân thành phố này rồi chứ.
Cánh cửa hầm sắt nặng nề đóng sập phía sau lưng anh với một tiếng bang lớn vang vọng khắp không gian kín mít xung quanh như muốn khẳng định sự hiện diện của mình trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối dày đặc bao phủ lấy tất cả mọi thứ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy mà thôi đâu có gì là lạ lắm.
Lý Minh chạy thật nhanh qua những hành lang dài ngoằng và ẩm ướt, nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt tái nhợt của anh vì sợ hãi tột độ nhưng vẫn cố gắng duy trì tốc độ tối đa để thoát khỏi cái bẫy chết chóc này càng sớm càng tốt trước khi những kẻ thù hung bạo kia phát hiện ra dấu vết của mình và đuổi theo sát ngay đằng sau lưng không buông tha cho bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh thổ cấm địa nguy hiểm mà chúng đã chiếm đóng từ lâu đời rồi đó chứ.
Hơi thở khập khiễng vang lên trong cổ họng anh như tiếng động cơ xe cộ cũ kỹ đang cố gắng hoạt động hết công suất trước khi bị hỏng hóc hoàn toàn và ngừng vĩnh viễn không bao giờ khởi động lại được nữa cả đâu có gì là dễ dàng đối với một kẻ yếu đuối như Lý Minh hiện tại đây mà cũng đủ để khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng tột cùng rồi kia kìa.
Bỗng nhiên, chân anh vấp phải một vật thể cứng rắn nằm ngang trên mặt đất trơn trượt đầy bùn lầy và rác rưởi vương vãi khắp nơi do mưa dầm gió bão tấn công liên tục trong nhiều ngày qua làm cho hệ thống thoát nước của thành phố quá tải nghiêm trọng dẫn đến tình trạng ngập lụt nặng nề ở hầu hết các khu vực trung tâm thương mại sầm uất trước kia nay đã trở nên hoang tàn đổ nát không còn dấu vết sự sống nào tồn tại cả đâu nữa rồi đúng không.
Lý Minh ngã quỵ xuống đất, cảm giác đau đớn lan tỏa từ phần hông va chạm mạnh với nền bê tông lạnh giá khiến anh suýt bật khóc thét lên vì bất lực trước tình cảnh éo le đang đè nặng lên vai mình mỗi ngày một nhiều hơn thế này thì làm sao mà chịu đựng nổi chứ?
Nhưng hắn không có thời gian để than vãn hay nghỉ ngơi lấy sức cho những cuộc hành trình dài đằng đng phía trước nữa đâu, bởi vì tiếng bước chân dồn dập từ xa vọng lại gần hơn từng giây một kèm theo đó là âm thanh kim loại va chạm nhau tạo thành giai điệu đáng sợ làm cho máu trong người anh đông đặc lại ngay lập tức không thể di chuyển nổi dù chỉ một milimet thôi cũng đủ khiến hắn chết chắc rồi kia kìa.
Lý Minh cố gắng đứng dậy bằng mọi giá, dùng hai tay chống xuống nền đất cứng rắn nhằm nâng cơ thể yếu ớt của mình lên khỏi mặt đất trơn trượt đầy nguy hiểm này trước khi những kẻ săn mồi hung bạo kia xuất hiện và xé xác anh thành từng mảnh nhỏ li ti không còn gì để nhận ra đây là con người cả đâu nữa rồi.
Hắn xoay người lại, nhìn thấy bóng đen mờ ảo đang tiến gần hơn với tốc độ chóng mặt khiến cho tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài bất cứ lúc nào cũng được vậy mà vẫn phải tiếp tục chạy trốn khỏi cái chết đang chờ đợi ở ngay trước mắt mình đây này chứ còn gì nữa đúng không.
Lý Minh nhắm chặt hai con mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc kiểm soát dòng chảy năng lượng dị thường bên trong cơ thể mình nhằm kích hoạt khả năng phòng thủ cuối cùng mà hắn đã học được từ những cuốn sách cổ bí mật tìm thấy ở thư viện thành phố cũ trước khi nó bị sụp đổ hoàn tan hoang vì chiến tranh nội địa khốc liệt giữa các phe phái quyền lực tối cao trên lãnh thổ này đây kia kìa.
Một lớp màng sáng màu xanh lam bao bọc lấy toàn bộ cơ thể anh, phát ra ánh sáng rực rỡ chiếu rọi khắp không gian xung quanh làm cho những bóng đen phía sau chậm lại đáng kể do bị ảnh hưởng trực tiếp từ sức mạnh dị thường đang tỏa ra mãnh liệt từ chính tâm trí của Lý Minh lúc này đây mà thôi đâu có gì là dễ dàng đối với một kẻ mới bắt đầu năng lực chưa lâu lắm đâu đúng không.
Hắn chạy thật nhanh theo hướng ngược lại so với lối vào hầm bí ẩn ban nãy, hy vọng rằng mình sẽ tìm thấy một con đường thoát khác dẫn ra bên ngoài thế giới thực tại nơi mà những quy luật vật lý bình thường vẫn còn tồn tại và hoạt động hiệu quả thay vì bị chi phối hoàn toàn bởi sức mạnh siêu nhiên đang ngày càng gia tăng theo cấp số nhân không kiểm soát được nữa đâu kia kìa.
Lý Minh lao vào bóng tối dày đặc, cảm giác lạnh lẽo xâm nhập từng tế bào trong cơ thể anh nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo cần thiết để có thể đưa ra những quyết định sáng suốt nhất cho tình huống hiện tại đầy rủi ro này đây mà thôi còn gì nữa đâu đúng không.
Bỗng nhiên, một ánh đèn vàng ấm áp xuất hiện trước mặt anh, chiếu rọi lên bức tường bê tông nứt nẻ phía sau khiến Lý Minh phải dừng lại ngay lập tức vì bất ngờ quá mức trước sự kiện bất thường đang diễn ra xung quanh mình lúc này đây mà thôi đâu có gì là dễ tin đối với một kẻ đã quen sống trong bóng tối lâu nay như hắn ta kia kìa.
Hắn dè dặt bước tới gần nguồn sáng ấy, thấy rõ hơn chi tiết về căn phòng nhỏ nằm ẩn sau bức tường giả tưởng được thiết kế tinh vi đến mức không ai có thể phát hiện ra nếu không may mắn tình cờ va phải nó một cách ngẫu nhiên nhất trong quá trình di chuyển khắp nơi tìm kiếm lối thoát khỏi cái hầm chết chóc này đây kia kìa.
Căn phòng trống trơn, chỉ duy nhất một chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt ở chính giữa cùng với đó là một cuốn sách da dày cộm nằm ngay ngắn trên mặt phẳng nhẵn bóng của nó như đang chờ đợi ai đó đến lấy đi và giải mã những bí mật sâu thẳm ẩn chứa bên trong từng trang giấy vì thời gian dài lưu trữ mà không được chăm sóc đúng cách đâu kia kìa.
Lý Minh nhìn chằm chằm vào cuốn sách, cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể anh khi nhận ra rằng đây chính là thứ mà hắn đã tìm kiếm suốt nhiều năm ròng rã qua những chuyến đi lang thang vô định khắp thành phố hoang tàn đổ nát này nhằm mục đích thu thập thông tin quý giá về lịch sử phát triển của dòng máu dị năng đặc biệt trong người mình đây kia kìa.
Hắn bước tới gần chiếc bàn, tay run rẩy chạm vào bìa sách lạnh toát khiến cho một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng làm cho tóc dựng đứng lên ngay lập tức không thể kiểm soát nổi dù đã cố gắng hết sức nhằm ngăn chặn hiện tượng tự nhiên này xảy ra thêm nữa đâu kia kìa.
Lý Minh mở trang đầu tiên của cuốn sách, thấy rõ những dòng chữ được viết bằng mực đen đậm nét trên nền giấy trắng tinh khôi như vừa mới in ấn xong từ nhà xuất bản lớn nhất thành phố cách đây vài thập kỷ trước.
giờ đây đã trở nên cũ kỹ theo thời gian trôi qua không ngừng nghỉ đâu kia kìa.
Hắn đọc thầm từng câu chữ trong đầu, cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa tâm trí mình với nội dung được ghi chép lại ở đó như thể chúng đang sống dậy từ quá khứ xa xôi nhằm kể lại những câu chuyện chưa từng được công bố rộng rãi cho thế giới biết đến trước đây bao giờ đâu kia kìa.
Lý Minh sững sờ khi nhận ra rằng cuốn sách này không chỉ đơn thuần là tài liệu lịch sử mà còn chứa đựng những phép thuật dị năng cao cấp nhất từ trước đến nay được truyền thừa qua nhiều đời tổ tiên của dòng họ anh đã mất tích bí ẩn cách đây hàng trăm năm về phía Bắc Cực lạnh giá nơi mà băng tuyết bao phủ khắp mọi ngóc ngách không để lại dấu vết sự sống nào tồn tại cả đâu kia kìa.
Hắn lật sang trang tiếp theo, thấy rõ hình ảnh minh họa chi tiết về cấu trúc năng lượng dị thường bên trong cơ thể con người được vẽ bằng bút chì than đen trên nền giấy trắng tinh khôi như vừa mới hoàn thành từ phòng thí nghiệm hiện đại nhất thế giới cách đây vài ngày trước.
giờ đây đã trở nên cũ kỹ theo thời gian trôi qua không ngừng nghỉ đâu kia kìa.
Lý Minh chăm chú nghiên cứu từng chi tiết nhỏ li ti trong bức tranh phức tạp ấy, cảm nhận được sự đồng điệu kỳ lạ giữa lý thuyết trừu tượng đang hiển hiện ra trước mắt mình với thực tế sinh học cụ thể đang diễn ra bên trong cơ thể anh lúc này đây mà thôi còn gì nữa đâu đúng không.
Bỗng nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía sau lưng khiến Lý Minh phải quay người lại ngay lập tức nhằm kiểm tra tình hình an ninh xung quanh căn phòng bí ẩn này xem có dấu hiệu xâm nhập trái phép nào đang diễn ra hay không đây kia kìa.
Một bóng đen lóe lên giữa không trung, mũi kiếm lạnh giá đã chĩa thẳng vào yết hầu Lý Minh.
Hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh tuôn xuống sống lưng khi nhận ra kẻ đứng sau chính là người bạn thân nhất từng thề chết sống với mình.
Lưỡi kiếm rung lên phát ra tiếng rít —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận