Chương 22
Những bức tường bê tông vốn dĩ kiên cố giờ đây trông như những khối sáp chảy nhão, méo mó dưới áp lực vô hình của một thực tại đang sụp đổ.
Không khí xung quanh nặng nề, ngột ngạt mùi ozone pha lẫn với mùi đất ẩm mốc – hương vị đặc trưng của sự phân hủy mà Lý Minh đã học cách nhận ra từ khi thức tỉnh dị năng của mình.
Trước mặt anh là ba kẻ "Bó Tinh".
Chúng không phải là quái vật theo nghĩa đen, mà là những bóng tối co cụm lại thành hình dạng người, được dệt nên từ chính nỗi sợ hãi và ký ức bị lãng quên của cư dân nơi này.
Đôi mắt chúng trống rỗng, chỉ còn lại hai lỗ hổng sâu thẳm hút lấy ánh sáng xung quanh.
Lý Minh siết chặt tay trên chuôi thanh kiếm năng lực hiện ra trong không khí – "Kiếm Hư Không".
Nó không phải là vũ khí vật lý thông thường, mà là sự kết tinh của ý chí muốn tồn tại giữa biển cả quên lãng.
Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh vi vu như tiếng chuông gió trong đêm mưa.
"Có ai đó ở đây không?" Lý Minh hỏi, giọng anh trầm và bình tĩnh hơn so với những gì bên ngoài có thể nhận thấy.
Câu hỏi của anh vang vọng trong khoảng trống kỳ lạ này, nơi các quy luật vật lý thông thường dường như bị đình trệ.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân lê thê trên nền gạch vỡ vụn.
Một bóng đen tách ra khỏi đám đông những hình hài mờ nhạt phía sau, tiến về phía anh với một sự chắc chắn đáng sợ.
Đó là kẻ dẫn đầu – lớn hơn hẳn so với hai đồng loại của nó, cơ thể phủ đầy những ký tự mã hóa đỏ tươi đang chạy dọc theo da thịt như mạch máu bị nhiễm độc số.
"Đừng phí sức," Lý Minh thì thầm tự nhủ, chuẩn thế thủ.
Anh biết rằng chiến đấu ở đây không chỉ là bảo vệ tính mạng, mà còn là bảo vệ sự hiện hữu của chính mình khỏi cái chết thứ hai – cái chết khi trở thành vô danh (vô danh).
Cuộc chiến diễn ra dữ dội và hỗn loạn hơn bất cứ gì Lý Minh từng dự đoán.
Kẻ dẫn đầu lao tới với tốc độ kinh hoàng, cánh tay dài thít ra như một ngọn giáo sắc bén nhắm thẳng vào ngực anh.
Lý Minh né tránh bằng cách cúi thấp người, thanh kiếm của anh chém vào không khí bên cạnh, tạo ra một vết cắt năng lượng làm xé toạc một phần bóng tối xung quanh.
Tuy nhiên, thứ đó chỉ cần vài giây để tái tạo.
Những mảnh vỡ của thực tại bay ngược trở lại vị trí cũ, như thể thời gian ở đây bị bẻ cong theo ý muốn của chúng.
Lý Minh cảm thấy sức mạnh đang kiệt dần.
Mỗi lần anh ra đòn, thanh kiếm tiêu hao một lượng lớn năng lượng tinh thần – thứ duy nhất giữ cho ký ức của anh khỏi bị xói mòn bởi Hư Không Hóa..
"Lý Minh," Trần Nam đáp lại, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ hồn nhiên thường nhật của cậu ta để che giấu sự hoảng loạn đang lan tỏa trong từng tế bào cơ thể.
"Cậu không tin mình đâu phải không?
Mình đã hack vào hệ thống giám sát khu vực này ba lần rồi mà vẫn thấy tín hiệu sống của cậu ổn định tuyệt đối mặc dù môi trường xung quanh gần như là địa ngục trần gian thu nhỏ vậy đấy!
Nhưng giờ thì.
trời ơi, chúng nó đang nhìn thẳng vào mắt mình!"..
Đúng lúc Lý Minh chuẩn bị đâm thanh kiếm vào điểm neo – nơi bóng tối dày đặc nhất trên cơ thể kẻ dẫn đầu, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Không phải là sự sụp đổ của quái vật dưới sức mạnh tuyệt đối của anh, mà là một giọng nói vang lên trực tiếp trong não bộ anh, lạnh lẽo và hoàn toàn cơ học như máy tính đang xử lý lệnh: "Phát hiện sự can thiệp trái phép vào quy trình Hư Không Hóa.
Mã xác thực: Bản Sao Thứ Tám.
Trạng thái: Bất ổn định.".
Lý Minh cố gắng kiểm soát hơi thở hỗn loạn của mình.
Anh nhận ra rằng giọng nói này không đến từ những con quái vật trước mặt, mà trực tiếp từ sâu thẳm trong tiềm thức – nơi lưu trữ dữ liệu gốc về nguồn gốc thực sự của anh: một thí nghiệm bị cấm nhằm tạo ra các "bản sao" có khả năng kháng cự Hư Không Hóa thông qua việc duy trì ký ức tập thể mạnh mẽ.
Kẻ dẫn đầu hạ thấp cánh tay, nhưng không tấn công.
Thay vào đó, nó lùi lại hai bước, nhường chỗ cho một bóng người khác bước ra từ vùng ánh sáng mờ ảo phía sau những bức tường đang phân rã.
Đó là Người Thu Gặt – nhân vật mà Lý Minh chỉ nghe nói đến trong các tài liệu mật của tổ chức Aether Tower trước đây.
Lý Minh không chớp mắt.
Cánh tay của hắn run lên nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi mà do sức nặng của những ký ức đang ùa về.
Tấm kính vỡ vụn nằm dưới chân lạnh giá, phản chiếu ánh sáng xanh lam từ các thiết bị cũ kỹ xung quanh.
Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone và kim loại gỉ sét.
Đó là hương vị của sự hư hỏng được bảo quản cẩn thận.
Hắn hít một hơi thật sâu.
Phổi hắn đau nhói khi cố gắng lọc sạch độc tố vô hình đang lơ lửng trong phòng thí nghiệm này.
Người Thu Gặt không nói gì.
Bộ dạng của y trông bình thường đến đáng ngờ, giống như bất kỳ công dân nào khác trên phố.
Áo khoác xám tro, khuôn mặt thanh tú nhưng trống rỗng.
Đôi mắt y màu nâu sẫm, sâu thẳm và hoàn toàn thiếu vắng cảm xúc con người.
Y cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ kỹ bằng tay phải.
Kim giây của nó đang quay ngược chiều kim đồng hồ.
Tiếng tích tắc phát ra không theo nhịp điệu bình thường mà giống như tiếng đập vỡ xương sống trong im lặng tuyệt đối.
Lý Minh lùi lại một bước nữa.
Gót chân hắn chạm vào cạnh sắc của mảnh kính vỡ.
Cơn đau châm chích nhắc nhở hắn rằng đây là thực tại, không phải ảo giác.
Hắn cần thông tin.
Hắn cần biết mình đang đối mặt với cái gì trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.
"Anh là ai?" Lý Minh hỏi.
Giọng nói của anh khàn đặc vì bụi và sự căng thẳng kéo dài suốt hai ngày qua.
"Tại sao anh lại ở đây?
Tại sao những bức tường này." Người Thu Gặt không trả lời ngay.
Y đưa chiếc đồng hồ lên, ngắm nghía nó dưới ánh sáng mờ ảo.
Kim giây quay ngược càng nhanh hơn khi y tiến gần đến Lý Minh.
Mỗi bước chân của y đặt xuống sàn đều tạo ra một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng nước chảy trong ống kim loại rộng lớn.
"Thời gian không phải là dòng chảy," Người Thu Gặt nói cuối cùng.
Giọng điệu của y mượt mà, lạnh lùng và hoàn toàn thiếu sự đồng cảm.
"Nó là một vòng xoáy.
Và anh đang đứng ở trung tâm." Lý Minh nhíu mày.
Câu nói đó nghe giống như triết lý rỗng tuếch từ những kẻ cuồng tín Hư Không Hóa.
Nhưng ánh mắt của Người Thu Gặt không hề mơ hồ.
Nó sắc bén, cắt xuyên qua mọi phòng thủ tinh thần mà Lý Minh đã xây dựng trong suốt hai năm qua kể từ khi dị năng của mình thức tỉnh.
"Trung tâm cái gì?" Lý Minh gằn giọng.
"Tôi chỉ là một kỹ sư sửa chữa hệ thống lọc khí.
Tôi không phải là ai đó đặc biệt." Người Thu Gặt cười nhẹ.
nụ cười mỏng manh, không chạm đến khóe mắt.
Y mở nắp chiếc đồng hồ ra.
Bên trong không có kim giây hay mặt số thông thường mà là một quả cầu nhỏ chứa đầy những hạt bụi sáng lấp lánh.
Những hạt bụi này xoay tròn hỗn loạn, tạo thành các hình dạng trừu tượng mà Lý Minh nhận ra chúng giống với ký hiệu của dự án Genesis – dự án bị cấm từ năm ngoái.
"Anh không nhớ," Người Thu Gặt khẳng định thay vì hỏi.
"Nhưng cơ thể anh thì có." Lý Minh cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc hắn.
Những hình ảnh chớp nhoáng hiện ra trước mắt: phòng sạch trắng xóa, những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu tím, và tiếng hét của ai đó – giọng nói ấy giống hệt với chính mình nhưng lại mang theo sự tuyệt vọng sâu thẳm mà anh chưa từng trải qua trong ký ức hiện tại.
Hắn đập mạnh tay vào tường để cắt đứt ảo giác.
Bụi rơi xuống phủ lên vai áo khoác đen của hắn.
"Đừng thử chơi trò tâm lý học với tôi," Lý Minh quát lên, giọng run rẩy nhưng đầy giận dữ.
"Tôi không phải là bản sao nào cả." "Thử nghiệm số 734," Người Thu Gặt nói lạnh lùng.
Y đưa chiếc đồng hồ ra trước mặt Lý Minh.
"Hãy nhìn kỹ hơn." Lý Minh miễn cưỡng cúi xuống.
Trong quả cầu ánh sáng, những hạt bụi bắt đầu sắp xếp lại thành một khuôn mặt.
Đó là gương mặt của chính hắn – nhưng già nua hơn, mệt mỏi hơn và đầy vết sẹo trên má trái mà anh không hề có trong đời thực hiện tại.
Khuôn mặt đó đang mở miệng ra như muốn hét lên điều gì đó trước khi bị bịt kín bởi bóng tối bao trùm lấy quả cầu.
Lý Minh lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bàn thí nghiệm lạnh lẽo.
Tim hắn đập thình thịch, mạnh mẽ và hoang mang trong lồng ngực chật hẹp.
Nếu đây là sự thật, thì toàn bộ cuộc đời mà anh đã sống từ mười tám tuổi trở đi chỉ là một cái bẫy khổng lồ được thiết kế để che giấu sự thật tàn khốc này.
"Aether Tower không muốn tôi nhớ lại," Lý Minh lắp bắp.
"Họ tẩy não tôi." "Họ không thể xóa ký ức tập thể của những bản sao kháng cự Hư Không Hóa," Người Thu Gặt giải thích, giọng điệu vẫn dửng dưng như đang đọc một báo cáo kỹ thuật khô khan.
"Họ chỉ có thể chôn vùi chúng sâu dưới lớp tiềm thức.
Và giờ, khi ranh giới giữa thực tại và hư vô mỏng đi, những ký ức đó đang trỗi dậy." Lý Minh nhìn quanh căn phòng.
Những bức tường phân rã không phải do sự xuống cấp tự nhiên mà là kết quả của một phản ứng năng lượng bị kiểm soát sai lệch.
Hắn nhớ lại cảm giác nóng rát ở bàn tay mỗi khi anh sử dụng dị năng để sửa chữa các thiết bị điện tử hỏng hóc.
Đó không chỉ là nhiệt độ thông thường.
Đó là dấu vết của sức mạnh Hư Không Hóa đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc ký ức mà Aether Tower đã tạo ra cho hắn.
"Mục đích thực sự của tôi là gì?" Lý Minh hỏi, giọng nói trở nên nhỏ đi trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.
"Tại sao họ lại cần những bản sao có khả năng kháng cự Hư Không Hóa?" Người Thu Gặt đóng nắp chiếc đồng hồ lại.
Tiếng 'tách' vang lên sắc nhọn như một lời phán quyết.
"Vì thế giới đang chết dần, Lý Minh.
Và chỉ có những người mang ký ức tập thể mới đủ sức mạnh để tái cấu trúc thực tại trước khi nó sụp đổ hoàn toàn." Lý Minh sững sờ.
Lời giải thích đó nghe giống như một lý thuyết điên rồ từ các nhà khoa học đã mất kiểm soát.
Nhưng nhìn vào sự tàn phá xung quanh, anh nhận ra rằng mức độ hủy diệt mà Hư Không Hóa gây ra lớn hơn nhiều so với những gì chính phủ công khai báo cáo trong hai năm qua.
Những vụ biến dạng thực tại ở khu ngoại thành không phải là tai nạn ngẫu nhiên.
Đó là hệ quả của một cuộc chiến ngầm đang diễn ra giữa các thế lực muốn bảo vệ hiện trạng và những kẻ muốn thay đổi nó bằng mọi giá, kể cả hy sinh nhân loại bình thường.
"Vậy tôi nên làm gì?" Lý Minh hỏi, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể như mạng nhện lạnh lẽo.
"Chạy trốn?
Hay chiến đấu cho một sự thật mà chính tôi cũng không hiểu rõ?" Người Thu Gặt bước sang bên cạnh, tránh né tầm nhìn trực tiếp của Lý Minh để lộ ra phía sau lưng y là một cánh cửa kim loại nặng nề đang mở hé.
Ánh sáng từ hành lang bên kia chiếu vào, tạo thành một hình chữ nhật dài trên sàn nhà đầy bụi bặm.
"Anh không có lựa chọn," Người Thu Gặt nói, giọng điệu lần đầu tiên xuất hiện sự mệt mỏi ẩn sâu trong đó.
"Khi anh bước qua ngưỡng cửa này, mọi thứ sẽ thay đổi vĩnh viễn.
Không thể quay lại." Lý Minh nhìn vào cánh cửa mở hé.
Hắn cảm thấy một lực hút kỳ lạ từ phía bên kia, giống như đại dương gọi mời những giọt nước lạc lối trở về nguồn cội.
Nhưng cùng lúc đó, nỗi sợ hãi nguyên thủy trong con người hắn đang la hét rằng đây là cái bẫy tử thần cuối cùng mà Aether Tower đã đặt ra để loại bỏ những biến thể không kiểm soát được.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết sẹo giả tưởng trên má trái nơi hình ảnh từ chiếc đồng hồ vừa hiện ra.
Da thịt ở đó ấm áp một cách kỳ lạ, rung động nhẹ nhàng như đang đáp lại sự tiếp xúc của hắn.
Ký ức tập thể không chỉ là thông tin.
Nó là sức mạnh tiềm tàng đang chờ đợi được giải phóng khỏi xiềng xích ký ức giả tạo mà anh đã sống suốt hai năm qua.
"Đi trước," Lý Minh nói với Người Thu Gặt, giọng dõng dạc hơn dù nội tâm vẫn đầy rối bời.
"Tôi cần thấy bằng mắt." Người Thu Gặt gật đầu nhẹ và bước vào bóng tối phía sau cánh cửa.
Lý Minh đứng tại chỗ một giây nữa, hít thở sâu để bình tĩnh lại trước khi đưa chân bước theo.
Bước chân của hắn chạm xuống sàn hành lang bên kia mang lại cảm giác lạ lùng – như thể đang đi trên mặt nước đóng băng mỏng manh thay vì bê tông cứng rắn.
Hành lang dài vô tận với những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt hai bên tường tạo nên hiệu ứng thị giác méo mó khiến không gian trông rộng lớn hơn thực tế nhiều lần.
Những bóng người mờ ảo xuất hiện rồi biến mất ở cuối hành lang, giống như các lỗi hiển thị trong một hệ thống máy tính quá tải đang cố gắng duy trì sự ổn định của dữ liệu nhập vào từ bên ngoài thế giới thực đã bị nhiễm virus Hư Không Hóa lan tỏa mạnh mẽ hơn dự kiến ban đầu rất nhiều lần so với mức độ kiểm soát an toàn được quy định trước đó.
Đột nhiên, một bóng đen lao ra từ chính những dòng mã lỗi, tay cầm thanh kiếm máu tươi chĩa thẳng vào yết hầu hắn.
Hắn cứng đờ, co lại thành khe hẹp, cảm nhận rõ ràng hơi thở chết chóc của cái bóng kia.
Cánh cửa phòng giam phía sau bỗng mở toang, tiết lộ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận