Chương 2

Hơi thở của Trần Minh ngắt quãng khi bóng tối của bến tàu cũ nuốt chửng anh.

Không có ánh đèn, chỉ có tiếng sóng đập vào những cọc gỗ mục ruỗng, một âm thanh单调 như nhịp đếm ngược của tử thần.

K đi trước, bước chân nhẹ nhàng, không发出 tiếng động, nhưng Trần Minh cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể người đàn ông đó.

K không phải là đồng minh.

K là một con bài.

Và trong trò chơi này, ai cũng có thể là quân hy sinh.

Họ đi sâu vào một con hẻm hẹp, nơi mùi ẩm mốc và mùi gỉ sắt hòa quyện.

Trần Minh siết chặt tay, móng tay cào vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng giúp anh tỉnh táo.

Ký ức kiếp trước ùa về.

Ông K này, trong timeline gốc, đã bán anh cho Hội Đồng để đổi lấy một vé thoát khỏi Sphere.

Nhưng lần này, mọi thứ khác.

Trần Minh cảm nhận được một luồng năng lượng lạ, một sự rung động nhỏ bé trong không khí, như thể chính Sphere đang thở.

"Ngươi có nghe thấy không?" K hỏi, giọng nói thấp, gần như là thì thầm.

Trần Minh lắc đầu.

"Nghe thấy gì?"

"Tiếng rên rỉ của thế giới," K đáp, dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét.

"Sphere đang yếu đi.

Hoặc có lẽ, nó đang đói."

Trần Minh nhíu mày.

"Đói?"

K không giải thích.

Anh ta rút ra một chiếc chìa khóa cũ kỹ, chèn vào ổ khóa.

Cánh cửa mở ra với một tiếng kẽo kẹt dài, đau đớn.

Bên trong là một căn phòng nhỏ, tối om, chỉ có một bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Và ở giữa phòng, ngồi trên một chiếc ghế bành cũ, là Lâm Thanh Hà.

Trần Minh đứng chết lặng.

Cô ấy vẫn như vậy.

Mái tóc đen dài, đôi mắt sáng ngời, nhưng trên khuôn mặt cô ấy là sự mệt mỏi, một sự trống rỗng đáng sợ.

Cô ấy không nhìn anh.

Cô ấy đang nhìn vào khoảng không trước mặt, ngón tay run rẩy vẽ những hình tròn trên không trung.

"Thanh Hà," Trần Minh gọi tên cô, giọng nói vỡ vụn.

Lâm Thanh Hà giật mình, quay đầu lại.

Đôi mắt cô ấy mở to, không phải vì ngạc nhiên, mà vì nỗi kinh hoàng.

Minh?" Cô ấy thì thầm, như thể tên anh là một lời nguyền.

"Tại sao ngươi lại ở đây?

Ngươi đã chết.

Tôi đã thấy ngươi chết."

Trần Minh bước tới, nhưng K giơ tay ra, ngăn anh lại.

"Đừng tiến lại gần.

Cô ấy không ổn."

"Không ổn?" Trần Minh quay sang K, ánh mắt lạnh như băng.

"Cô ấy là người yêu tôi.

Cô ấy đang sợ hãi.

Và ngươi muốn tôi đứng ở đây như một kẻ quan sát?"

"Đây là luật," K nói, giọng không cảm xúc.

"Nếu ngươi chạm vào cô ấy, bộ mã di truyền trong người cô ấy sẽ kích hoạt.

Và khi đó, Giám Đốc Hàn sẽ biết ngay lập tức."

Trần Minh nghiến răng.

Anh nhìn Lâm Thanh Hà.

Cô ấy đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng không có tiếng nức nở.

Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

"Anh không chết," Trần Minh nói, cố gắng giữ giọng nói ổn định.

"Anh đã quay lại.

Để cứu em."

Lâm Thanh Hà lắc đầu, lùi lại, lưng cô ấy dựa vào bức tường.

Ai cần được cứu trong cái nhà tù này?

Anh nghĩ anh có thể phá vỡ Sphere?

Anh nghĩ anh có thể thay đổi số phận?"

"Anh không biết," Trần Minh thừa nhận.

"Nhưng anh sẽ thử."

Lâm Thanh Hà cười, một nụ cười chua chát, đầy đau khổ.

Trong Sphere, thử nghiệm có nghĩa là thất bại.

Và thất bại có nghĩa là bị xóa.

Em không muốn bị xóa, Minh.

Em không muốn quên anh.

Em không muốn quên tất cả."

Trần Minh cảm thấy tim mình thắt lại.

Anh nhớ lại kiếp trước, khi cô ấy bị "Cân Bằng".

Những ký ức về anh, về tình yêu của họ, bị xóa sạch.

Cô ấy trở thành một người phụ nữ bình thường, vui vẻ, nhưng trống rỗng.

Một cái vỏ bọc hoàn hảo.

Và anh, người yêu của cô ấy, đã chết trong cô đơn, không ai biết, không ai nhớ.

"Em không cần phải sợ," Trần Minh nói, bước chậm rãi về phía cô, bất chấp cảnh báo của K.

"Anh sẽ bảo vệ em.

Anh sẽ tìm ra cách."

"Ngươi không thể!" K hét lên, rút ra một khẩu súng ngắn từ trong áo.

"Ngươi sẽ giết cả hai người!"

Trần Minh dừng lại.

Anh nhìn K, rồi nhìn Lâm Thanh Hà.

Ánh mắt cô ấy đầy hoảng loạn.

Cô ấy không tin anh.

Hoặc có lẽ, cô ấy không thể tin.

Bộ mã di truyền trong người cô ấy đang chiến đấu với lý trí của cô ấy.

"K," Trần Minh nói, giọng lạnh lùng.

"Đ hạ súng xuống."

"Không," K nói, tay cầm súng run rẩy.

"Hắn đang đến.

Tôi có thể cảm nhận được.

Những người của Giám Đốc Hàn.

Họ đang gần đây."

Trần Minh nhìn quanh phòng.

Không có lối thoát.

Cánh cửa duy nhất đang bị K chặn.

Và bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề đang lại gần.

Tiếng ủng quân sự.

Tiếng radio crackle.

"Chúng ta bị bẫy," Trần Minh nói, não bộ anh hoạt động với tốc độ ánh sáng.

*K đã báo động.

Đây là một cái bẫy.

Nhưng tại sao?

Tại sao K lại dẫn anh đến đây?*

"K," Trần Minh hỏi, giọng trầm.

"Tại sao?"

K nhìn anh, ánh mắt phức tạp.

Có sự hối hận, có nỗi sợ, và có một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó giống như...

"Vì tôi cần một người mạnh hơn," K nói.

"Giám Đốc Hàn quá mạnh.

Tôi không thể đánh bại hắn một mình.

Nhưng nếu anh chết, Sphere sẽ sụp đổ.

Và nếu Sphere sụp đổ, Void sẽ nuốt chửng tất cả.

Tôi không muốn điều đó xảy ra.

Nhưng tôi cũng không muốn sống trong sự kiểm soát của hắn.

Vậy nên, tôi đưa anh đến đây.

Để xem anh có thể làm gì."

"Anh đã dùng chúng tôi làm con bài," Trần Minh nói, giọng đầy giận dữ.

"Trong Sphere, ai cũng là con bài," K đáp.

"Và bây giờ, quân cờ đã được đặt.

Hãy chiến đấu."

Tiếng bước chân dừng lại bên ngoài cánh cửa.

Một giọng nói trầm, uy quyền vang lên.

"Mở cửa."

Trần Minh nhìn K.

K nhìn anh.

Và rồi, K hạ súng xuống, bước sang một bên.

"Chiến đấu đi, Trần Minh," K nói.

"Hoặc chết."

Cánh cửa bật mở.

Bên ngoài là năm tên lính đặc nhiệm của Hội Đồng, mặc đồ bảo hộ đen bóng, mặt nạ che kín khuôn mặt.

Và đứng giữa họ, là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đắt tiền, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén như dao cạo.

Giám Đốc Hàn.

"Trần Minh," Giám Đốc Hàn nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy uy quyền.

"Ngươi đã làm tôi phải bận rộn."

Trần Minh không đáp.

Anh nhìn Lâm Thanh Hà, đang run rẩy ở góc phòng.

Anh nhìn K, đang đứng im lìm, như một bức tượng.

Và anh nhìn Giám Đốc Hàn.

"Anh sẽ không để anh ấy chạm vào em," Trần Minh nói, giọng nói lạnh lùng, nhưng đầy quyết tâm.

Giám Đốc Hàn mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn.

"Ngươi không có lựa chọn, Trần Minh.

Ngươi là 'Mẫu Gốc'.

Và 'Mẫu Gốc' không được phép tồn tại bên ngoài Sphere.

Ngươi phải được tái chế."

"Tái chế?" Trần Minh lặp lại.

"Xóa ký ức," Giám Đốc Hàn giải thích.

"Tái định hình nhân cách.

Làm cho ngươi trở nên bình thường.

Như tất cả những người khác.

Đó là ân huệ, Trần Minh.

Đừng từ chối nó."

Trần Minh nhìn quanh phòng.

Không có vũ khí.

Không có lối thoát.

Chỉ có sự tuyệt vọng.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một ký ức khác ùa về.

Ký ức về một vụ nổ.

Một vụ nổ mà anh đã gây ra trong kiếp trước, để phá hủy một trung tâm dữ liệu của Hội Đồng.

Anh nhớ cách thức.

Anh nhớ những lỗ hổng trong hệ thống an ninh của Sphere.

Anh nhìn vào bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Dây điện trần, cũ kỹ, gần với một cái thùng chứa hóa chất ăn mòn mà K đã để ở góc phòng.

"Anh không muốn ân huệ," Trần Minh nói, giọng nói vang lên trong căn phòng nhỏ.

"Anh muốn tự do."

Giám Đốc Hàn nhướng mày.

"Ngươi định làm gì?"

Trần Minh không đáp.

Anh lao về phía trước, không phải về phía Giám Đốc Hàn, mà về phía cái thùng hóa chất.

"Chắn hắn lại!" Giám Đốc Hàn hét lên.

Hai tên lính đặc nhiệm lao tới, những cây gậy điện trong tay sáng lên, phát ra tiếng rít chói tai.

Trần Minh trượt dưới đòn đánh của tên lính đầu tiên, cảm thấy luồng điện chạy qua người, tê liệt cơ bắp.

Anh ngã xuống, nhưng ngay lập tức đứng dậy, dùng tay phải nắm lấy một mảnh vỡ kính từ bóng đèn đã vỡ, lao vào tên lính thứ hai.

Mảnh kính đâm vào cổ họng tên lính.

Tên lính gào lên, ngã xuống, máu phun ra như một vòi hoa sen.

Trần Minh không dừng lại.

Anh lao về phía cái thùng hóa chất, nắm lấy nắp thùng, và ném nó vào bóng đèn huỳnh quang.

*Boom!*

Một vụ nổ nhỏ, nhưng đủ mạnh để làm vỡ bóng đèn và bắn những tia lửa điện vào thùng hóa chất.

Hóa chất bốc cháy, tạo ra một đám khói dày đặc, độc hại, lan tỏa nhanh chóng trong căn phòng nhỏ.

"Khói!" K hét lên, bịt mũi.

Giám Đốc Hàn lùi lại, mặt nạ của anh ta lọc không khí, nhưng đám khói vẫn lan nhanh.

Trần Minh, với lợi thế của người đã biết trước kịch bản, lao vào đám khói, nhắm thẳng vào Lâm Thanh Hà.

"Em, chạy!" Anh hét lên, kéo cô ấy dậy.

Lâm Thanh Hà hoảng loạn, nhưng cô ấy tuân theo.

Cô ấy nắm chặt tay anh, và họ lao ra khỏi căn phòng, vào con hẻm tối om.

Bên ngoài, tiếng súng nổ vang lên.

Những viên đạn bắn trúng tường, bắn trúng đất, nhưng không trúng họ.

Trần Minh kéo cô ấy chạy, chạy nhanh nhất có thể, vượt qua những đống rác, những con chuột, và bóng tối.

"Ngươi không thể chạy mãi," giọng nói của Giám Đốc Hàn vang lên từ phía sau, lạnh lùng, không hề có sự mệt mỏi.

"Sphere là của tôi.

Và ngươi là của tôi."

Trần Minh không đáp.

Anh chỉ chạy.

Chạy hết sức.

Máu chảy từ vết thương trên tay anh, nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy sự sợ hãi.

Sự sợ hãi rằng anh không thể bảo vệ cô ấy.

Sự sợ hãi rằng anh sẽ lại thất bại.

Họ chạy đến một ngã ba đường.

Trần Minh dừng lại, thở hổn hển.

Lâm Thanh Hà ngã xuống, khóc.

"Anh làm gì vậy?" Cô ấy hét lên, nước mắt rơi.

"Anh đã giết người!

Anh đã phá hủy mọi thứ!"

"Anh đã cứu em," Trần Minh nói, giọng khàn đặc.

"Và bây giờ, chúng ta phải tiếp tục chạy."

"Chạy đi đâu?" Lâm Thanh Hà hỏi, ánh mắt hoang mang.

"Sphere bao quanh chúng ta.

Không có lối thoát."

"Luôn có lối thoát," Trần Minh nói, nhìn về phía xa, nơi tòa tháp The Sphere Edge vẫn sừng sững dưới ánh trăng.

"Chỉ cần tìm ra nó."

Nhưng trước khi anh có thể nói thêm, một bóng đen từ trên cao lao xuống, chặn đường họ.

Không phải là lính đặc nhiệm.

Mà là một con quái vật.

Một sinh vật được tạo ra từ Void, với những chiếc sừng nhọn, đôi mắt đỏ rực, và miệng đầy răng nanh.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh khiến da thịt run rẩy.

Trần Minh đẩy Lâm Thanh Hà ra sau.

"Chạy!"

Nhưng anh không thể chạy.

Anh phải chiến đấu.

Anh nhìn quanh, tìm kiếm vũ khí.

Anh thấy một thanh sắt gỉ sét nằm trên mặt đất.

Anh nhặt nó lên, cầm chặt trong tay.

Con quái vật lao tới.

Trần Minh né đòn, dùng thanh sắt đánh vào đầu con quái vật.

Thanh sắt va vào sừng, tạo ra một tiếng vang lớn.

Con quái vật lùi lại, nhưng không chết.

Nó gầm lên, lao tới lần nữa.

Trần Minh cảm thấy sự mệt mỏi, sự đau đớn, và sự tuyệt vọng.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một tia sáng lóe lên.

Một ký ức về cách tiêu diệt những sinh vật Void trong kiếp trước.

Anh không đánh vào đầu.

Anh đánh vào mắt.

Con quái vật gào lên, ôm lấy mắt, ngã xuống.

Trần Minh lao tới, dùng thanh sắt đâm vào tim con quái vật.

Máu đen phun ra, và con quái vật chết.

Trần Minh đứng dậy, thở hổn hển.

Anh nhìn Lâm Thanh Hà, đang nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, nhưng cũng có sự kính trọng.

"Anh là ai?" Cô ấy hỏi, giọng run rẩy.

Trần Minh nhìn cô ấy, ánh mắt buồn bã.

"Anh là kẻ duy nhất trong vỏ trứng," anh nói.

"Và anh sẽ phá vỡ nó."

Nhưng khi anh quay lại, anh thấy Giám Đốc Hàn đang đứng ở cuối con hẻm, mỉm cười.

Và bên cạnh anh ta, là một nhóm lính đặc nhiệm, đang bao vây họ.

"Ngươi đã làm tốt," Giám Đốc Hàn nói.

"Nhưng giờ đây, ngươi không còn nơi để chạy nữa."

Trần Minh nhìn Lâm Thanh Hà.

Cô ấy nắm chặt tay anh.

"Anh sẽ không để anh ấy bắt em," Trần Minh nói, giọng lạnh lùng.

"Ngươi không thể," Giám Đốc Hàn đáp.

"Vì ngươi là của tôi."

Và rồi, Giám Đốc Hàn giơ tay lên.

Và từ trên cao, từ chính Sphere, một tia sáng xanh lam chiếu xuống, nhắm thẳng vào Trần Minh.

Trần Minh nhắm mắt lại.

Anh biết điều gì đó sắp xảy ra.

Điều gì đó không thể tránh khỏi.

Và khi tia sáng chạm vào anh, anh không cảm thấy đau.

Anh cảm thấy...

trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, một giọng nói vang lên.

*"Chào mừng trở lại, Mẫu Gốc."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập