Chương 1
Trần Minh mở mắt.
Không phải với sự dịu dàng của buổi sáng mới, mà với sự xé toạc của thực tại quay lại.
Mùi sắt gỉ.
Và mùi ẩm mốc của bê tông ẩm ướt dưới mưa axit nhẹ nhàng rơi xuống từ lớp màng năng lượng bao trùm bầu trời.
Trần Minh cố gắng cử động ngón tay.
Cổ tay anh bị trói chặt bằng dây thừng tổng hợp, loại dây thường dùng để buộc hàng hóa trong các kho bãi ngầm, nhưng lần này, nó cắt sâu vào da thịt, xé nát lớp áo sơ mi lụa đắt tiền mà anh đã mặc trong cuộc họp kín của tập đoàn trước khi mọi thứ sụp đổ.
Anh nhìn xuống.
Dưới chân anh là một vũng máu loãng, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt từ phía xa.
Máu không phải của anh.
Nó đang nguội dần, đóng vón cục màu nâu sẫm.
"Đừng mơ mộng nữa, Trần Minh."
Giọng nói khàn khàn, thô ráp như đá mài trên kim loại.
Lý Cường bước ra từ bóng tối.
Đôi giày boot đen của hắn dẫm lên vũng máu, văng những giọt đỏ thẫm lên áo trắng của Trần Minh.
Hắn không vội vã.
Hắn biết anh không thể chạy.
Hắn biết anh đang ở trong thế giới này, nơi mà ký ức là thứ duy nhất có thể bị tịch thu.
"Ngươi nghĩ ký ức của ngươi là vũ khí?" Lý Cường cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi kiệt sức.
"Trong Sphere, ký ức là hàng hóa rẻ tiền nhất.
Nó là nhiên liệu để duy trì sự ổn định.
Và ngươi...
ngươi là một nguồn năng lượng không ổn định."
Trần Minh không đáp.
Anh chỉ thở.
Hơi thở ngắn, gấp gáp, nhưng kiểm soát.
Não bộ anh đau như búa bổ, những mảnh vỡ của kiếp trước và hiện tại va chạm dữ dội.
Anh nhớ rõ mình đang ngồi trong phòng họp, ký tên vào hợp đồng mua lại khu Old Town.
Anh nhớ rõ ánh mắt của Lâm Thanh Hà, ánh mắt trong trẻo nhưng ẩn chứa nỗi buồn vô tận.
Và rồi, bóng tối.
Bây giờ, anh tỉnh lại ở đây.
Trong một căn hầm bỏ hoang, nơi các Thanh Lý Viên của Hội Đồng thường mang những kẻ "bất ổn" đến để xử lý.
"Chúng ta sẽ bắt đầu quy trình Cân Bằng," Lý Cường nói, rút ra một chiếc dao găm nhỏ.
Lưỡi dao lấp lánh ánh thép lạnh lẽo dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
"Ngươi sẽ quên đi tất cả.
Quên đi sự giàu có, quên đi quyền lực, và quan trọng nhất...
quên đi cô ấy."
Trần Minh nhíu mày.
*Cô ấy?*
Trước khi Lý Cường kịp nhào tới, Trần Minh đã hành động.
Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng sự hiểu biết về điểm yếu.
Anh nhớ rõ trong kiếp trước, Lý Cường có một thói quen: hắn luôn tấn công từ bên trái, vì bên phải là nơi hắn giấu súng.
Trần Minh nghiêng người sang phải, vừa đủ để lưỡi dao trượt qua má anh, cắt một vết nông.
Máu chảy xuống cằm, ấm áp và mặn chát.
Động tác này khiến Lý Cường mất thăng bằng nhẹ.
Chỉ trong tích tắc đó, Trần Minh dùng sức nặng của cơ thể hất mạnh chân vào đầu gối trái của Lý Cường.
*Crack.*
Âm thanh xương khớp kêu lên rợn người.
Lý Cường gào thét, quỳ xuống.
Nhưng hắn không buông dao.
Hắn lao về phía trước, cố gắng dùng trọng lượng cơ thể đè lên Trần Minh.
Đây không phải là một cuộc chiến công bằng.
Trần Minh đang bị trói.
Lý Cường thì tự do.
Nhưng Trần Minh có thứ mà Lý Cường không bao giờ có: sự tuyệt vọng của một người đã chết một lần.
Trần Minh dùng khuỷu tay đập vào cổ họng Lý Cường.
Một cú đánh chính xác, mạnh mẽ, nhắm vào điểm yếu sinh học.
Lý Cường sặc, nghẹn thở, ánh mắt mở to vì shock.
Hắn ngã ngửa ra sau, dao rơi khỏi tay, trượt trên sàn bê tông ướt sũng.
Trần Minh không dừng lại.
Anh bò tới, nắm lấy cổ áo Lý Cường, kéo hắn lại gần.
Khóe miệng anh cong lên một nụ cười lạnh lẽo, đầy sát khí.
"Ký ức của tôi không phải là hàng hóa," Trần Minh thì thầm, giọng nói trầm đục, vang vọng trong căn hầm nhỏ.
"Nó là án tử cho những kẻ ngu ngốc."
Hắn dùng sức cuối cùng để giật dây thừng ra khỏi giá đỡ gần đó, làm đứt một đầu dây.
Anh không thể cởi trói hoàn toàn, nhưng anh có đủ không gian để di chuyển.
Lý Cường đang cố gắng lấy lại hơi thở, mắt đỏ ngầu vì giận dữ và đau đớn.
Hắn cố với tay lấy dao, nhưng Trần Minh đã đá mạnh vào bàn tay hắn.
"Lần sau," Trần Minh nói, đứng dậy, chân còn run rẩy nhưng đã vững chãi hơn.
"Hãy nhớ rằng, tôi không phải là nạn nhân.
Tôi là nguyên nhân."
Trần Minh quay lưng lại, bỏ mặc Lý Cường đang gào thét trong đau đớn và sự bất lực.
Anh chạy về phía cửa hầm, nơi ánh sáng mờ ảo của mặt trời chiếu qua khe hở.
Trần Minh chui ra khỏi ống cống ở một con hẻm nhỏ bên kia đường.
Ánh sáng mặt trời chiếu rọi xuống, chói chang và gay gắt.
Anh ngã nhào xuống nền đá lát, thở hổn hển.
Anh nhìn xuống đôi tay run rẩy, đầy máu và bùn đất.
Đôi tay này, từng ký tên vào những hợp đồng tỷ đô, từng nắm lấy tay Lâm Thanh Hà, giờ đây chỉ còn là công cụ để sinh tồn.
Anh cần một kế hoạch.
Anh không thể đối đầu trực diện với Hội Đồng.
Họ quá mạnh.
Hệ thống quá hoàn hảo.
Anh cần lợi dụng những lỗ hổng.
Những khoảng trống mà hệ thống chưa kịp lấp đầy.
Trần Minh nhắm mắt lại, tập trung.
Ký ức tương lai bắt đầu hiện ra, như những mảnh ghép trong một bức tranh lớn.
Anh nhớ lại một sự kiện nhỏ.
Một vụ cháy tòa nhà văn phòng cũ kỹ ở khu Old Town, xảy ra vào ba ngày nữa.
Tòa nhà đó chứa một kho dữ liệu vật lý chưa được số hóa của Ngân hàng Trung ương Sphere.
Dữ liệu về nguồn gốc của Sphere.
Dữ liệu về 'Mẫu Gốc'.
Nếu anh có được dữ liệu đó, anh sẽ có bằng chứng.
Bằng chứng để phơi bày sự thật.
Bằng chứng để thuyết phục những người khác, rằng Sphere không phải là thiên đường, mà là nhà tù.
Nhưng để đến được đó, anh cần tiền.
Cần công cụ.
Cần một danh tính mới.
Trần Minh mở mắt, ánh nhìn sắc bén như một con dao.
Anh nhớ lại một mã số tài khoản cũ, một tài khoản ẩn danh mà anh đã thiết lập trong kiếp trước, trước khi mọi thứ sụp đổ.
Trong đó có một khoản tiền nhỏ, đủ để anh bắt đầu.
Anh đứng dậy, lau sạch máu trên mặt.
Anh nhìn về phía xa, nơi tòa tháp "The Sphere Edge" cao vút, phản chiếu ánh nắng chói chang như một lưỡi dao khổng lồ.
Tòa tháp đó là trung tâm quyền lực của Hội Đồng.
Nơi Giám Đốc Hàn ngồi phán xét số phận của con người.
"Ta sẽ phá vỡ ngươi," Trần Minh thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.
"Dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình."
Trần Minh đi bộ chậm rãi qua khu Old Town.
Những tòa nhà cũ kỹ, tường vôi bong tróc, cửa sổ vỡ vụn.
Nơi đây là sự tương phản rõ rệt với sự hào nhoáng của trung tâm thành phố.
Nhưng chính nơi đây, sự thật thường được giấu kín nhất.
Anh đi qua một góc phố, nơi một người ăn xin đang ngồi co ro.
Người ăn xin đó nhìn anh, đôi mắt浑浊 nhưng sắc sảo.
"Ngươi đang tìm kiếm điều gì đó, phải không?" Người ăn xin nói, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng.
Trần Minh dừng bước.
Anh nhìn người ăn xin, không trả lời.
"Đừng tìm kiếm trong bóng tối," người ăn xin tiếp tục, "Vì bóng tối sẽ nuốt chửng ngươi.
Hãy tìm kiếm trong ánh sáng.
Nơi mà mọi người đều nhìn thấy, nhưng không ai thực sự nhìn."
Trần Minh nhíu mày.
Câu nói đó nghe quen thuộc.
Giống như lời của Lâm Thanh Hà.
"Ngươi là ai?" Trần Minh hỏi, giọng lạnh lùng.
Người ăn xin cười, một nụ cười bí ẩn.
"Tôi là kẻ đã từng như ngươi.
Và tôi đã thất bại."
Người ăn xin đứng dậy, đi vào bóng tối của một con hẻm nhỏ, biến mất khỏi tầm nhìn của Trần Minh.
Trần Minh đứng yên tại chỗ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Lời cảnh báo đó có ý nghĩa gì?
*Tìm kiếm trong ánh sáng?*
Anh nhìn về phía tòa tháp The Sphere Edge.
Ánh nắng chiếu rọi lên tòa tháp, tạo ra một vầng hào quang chói lòa.
Có lẽ, sự thật không nằm trong những kho dữ liệu tối tăm, mà nằm ngay trước mặt mọi người.
Trần Minh quay lại, bước nhanh về phía bến tàu cũ.
Cuộc trò chuyện với người ăn xin đã làm thay đổi suy nghĩ của anh.
Anh cần một chiến lược mới.
Một chiến lược dựa trên sự hiểu biết sâu sắc hơn về hệ thống.
Khi anh đến gần bến tàu, anh thấy bóng dáng của K đang đứng đợi, hút thuốc lá.
Khói thuốc bay lên, tan biến trong không khí ẩm ướt.
Trần Minh tiến lại gần.
K nhìn anh, ánh mắt sắc sảo.
"Ngươi đã đến," K nói, giọng không biểu cảm.
"Nhưng trước khi chúng ta bắt đầu, ngươi cần biết một điều."
"Điều gì?" Trần Minh hỏi.
"Giám Đốc Hàn đã ra lệnh tìm kiếm ngươi.
Hắn biết ngươi còn sống.
Và hắn biết ngươi là ai."
Trần Minh cảm thấy tim mình thắt lại.
*Hắn biết?*
"Vậy thì," K tiếp tục, "chúng ta không có nhiều thời gian.
Và ngươi cần một thứ gì đó mạnh hơn tiền bạc.
Ngươi cần một đồng minh."
"Đồng minh?" Trần Minh冷笑.
"Trong Sphere, không có đồng minh.
Chỉ có kẻ thù và nạn nhân."
"Không," K nói, nhìn thẳng vào mắt Trần Minh.
"Có một người.
Một người mà Giám Đốc Hàn không ngờ đến.
Và người đó có thể mở khóa trung tâm Sphere."
Trần Minh cứng đờ.
"Ai?"
K mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng.
"Lâm Thanh Hà."
Trần Minh cảm thấy thế giới xung quanh như ngừng lại.
Tim anh đập mạnh, máu chảy trong tĩnh mạch như lửa đốt.
*Lâm Thanh Hà?*
Cô ấy còn sống?
Và nếu cô ấy còn sống, thì cô ấy có biết sự thật về mình không?
Trần Minh nhìn K, ánh mắt đầy nghi ngờ và hy vọng.
"Đưa tôi đến gặp cô ấy," Trần Minh nói, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.
"Ngay bây giờ."
K gật đầu, bỏ điếu thuốc xuống, dẫm dập tắt.
"Nhưng hãy nhớ," K nói, giọng trầm thấp.
"Gặp gỡ cô ấy có thể là lần cuối cùng của ngươi.
Hoặc của cô ấy."
Trần Minh không đáp.
Anh chỉ bước theo K, vào bóng tối của bến tàu cũ, nơi mà sự thật và nguy hiểm đang chờ đợi.
Và ở đâu đó, sâu trong tâm trí anh, một câu hỏi đau đớn vang lên: *Nếu cô ấy là chìa khóa, thì ai là người cầm ổ khóa?*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận