Chương 49

Khói đen từ xác kẻ phản bội vẫn còn bốc lên nghi ngút, cuộn xoáy như những con rắn độc trong không khí lạnh giá của căn hầm.

Đan Lương lao thẳng vào khoảng trống vừa mở ra sau vụ nổ nhỏ đó.

Không một giây do dự, anh dẫm lên vai đối phương đang co giật, dùng lực phản tác dụng để bật người về phía trước.

Một luồng năng lượng tím sẫm vụt qua nơi cổ họng hắn từng nằm, cắt ngang không khí với âm thanh rít lên chói tai.

Đó là lần đầu tiên Đan Lương cảm nhận được sự hiện diện của "Hắc Tự" trên da thịt mình một cách rõ rệt đến mức đau đớn.

Không phải là những con số đếm ngược thời gian chết chóc như mọi người thường thấy.

Mà là một khoảng trống.

Một lỗ hổng đen ngòm, sâu thẳm và lạnh lẽo đang ăn mòn vào xương cốt anh từ bên trong.

Anh hạ xuống nhẹ nhàng trên nền bê tông vỡ vụn, bụi tro bay lên phủ kín đôi giày cũ kỹ.

Trước mặt hắn không còn bóng dáng của gã "Kẻ Săn" nữa.

Thay vào đó là một cánh cửa kim loại khổng lồ, được giấu khéo léo sau bức tường giả vừa bị thổi tung bởi chính năng lực của kẻ thù trước đó.

Cánh cửa này tỏa ra một aura lạnh lẽo, khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột.

Đan Lương liếc nhìn cổ tay trái.

Hắc Tự trống rỗng kia đang đập thình thịch, không theo nhịp tim mà theo một tần số nào đó anh chưa từng nghe qua.

Nó kêu gọi hắn bước vào.

Một sự thôi thúc nguyên thủy, mạnh mẽ hơn cả bản năng sinh tồn.

"Đây là gì?" Hắn tự hỏi trong đầu, giọng nói run rẩy vì lạnh lẽo xâm nhập vào tủy sống.

Nhưng chân anh vẫn di chuyển về phía cánh cửa.

Không phải do can đảm, mà bởi một sức ép vô hình từ bên trong cơ thể đang kéo hắn đi như một con rối bị giật dây.

Khi bàn tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh cóng, những ký tự phát sáng màu xanh lam bắt đầu hiện ra trên đó.

Chúng không phải tiếng Việt, cũng không phải tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ nào Đan Lương từng biết.

Đó là mã nhị phân sống động, chảy trôi như dòng nước trong mạch máu của kim loại.

Cánh cửa mở ra với một tiếng groan kéo dài, giống như lời than thở của một người khổng lồ vừa đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm.

Bên trong không phải là kho chứa vũ khí hay phòng điều khiển mà Đan Lương đã tưởng tượng.

Nó là một thư viện.

Một thư viện dữ liệu bằng giấy tờ và hồ sơ vật lý được sắp xếp ngăn nắp đến kinh ngạc giữa thế giới kỹ thuật số này.

Đan Lương thò đầu vào, ánh sáng từ điện thoại trong túi áo chiếu rọi lên những hàng kệ sắt rỉ sét cao chạm trần.

Mùi hương của giấy cũ, mực in và sự im lặng nặng nề vào mặt anh.

Đây là nơi cất giữ bí mật mà tổ chức "Giám Sát Thời Gian" đã hy sinh mạng sống để che giấu?

Hay đây mới là nguồn gốc thực sự của mọi thảm họa dị năng đang tràn lan khắp thành phố?

Hắn bước vào, đóng cửa lại sau lưng với một cái click dứt khoát.

Sự cô lập tột cùng bao trùm lấy anh.

Trong bóng tối dày đặc này, Hắc Tự trên cổ tay trái sáng lên mạnh mẽ hơn, như thể nó đang tìm kiếm thứ gì đó thuộc về chính mình ở nơi đây.

Hắn lao sâu vào những lối đi hẹp giữa các kệ sách, tốc độ của một cỗ máy xay thịt không biết mệt mỏi.

Ánh mắt anh quét qua từng chồng hồ sơ cũ kỹ với sự tập trung cao độ.

Những tiêu đề trên bìa hồ sơ khiến tim hắn đập nhanh hơn: "Dự Án Zero", "Thí Nghiệm 404", và đáng sợ nhất là "Nguồn Gốc Dị Năng - Giai Đoạn I".

Bỗng nhiên, một bóng đen vụt qua phía bên trái.

Đan Lương né sang bên phải kịp thời, nhưng cánh tay phải của hắn vẫn quét ngang vào không khí nơi kẻ đó vừa đứng.

Tiếng va chạm vang lên , làm rung chuyển cả căn phòng hẹp.

Bụi giấy mù mịt bắn ra mọi hướng, che khuất tầm nhìn hoàn toàn trong vòng ba mét xung quanh anh.

Đây là thế mạnh của đối thủ.

Chúng lợi dụng sự hỗn loạn để tiếp cận.

Nhưng Đan Lương không hoảng sợ.

Hắn đã sống sót qua chương 47 và 48 nhờ vào trực giác sinh tồn được mài giũa đến mức cực hạn.

Anh đứng yên giữa màn bụi dày đặc, nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi.

Thị giác là vô dụng lúc này.

Thay vào đó, anh lắng nghe.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của kẻ đang di chuyển trong bóng tối?

Không có gì cả.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp của chính mình và âm thanh kỳ lạ phát ra từ Hắc Tự trên cổ tay — một loại tần số siêu âm mà chỉ những người thức tỉnh mới cảm nhận được.

Đột nhiên, không khí phía trước lạnh đi rõ rệt.

Đan Lương mở mắt, đồng thời tung người sang bên trái.

Một lưỡi dao găm bằng năng lượng tím sẫm xé toạc lớp áo khoác của anh, cạo qua má và để lại một vết bỏng đỏ rực nóng rát da thịt.

Gã "Kẻ Săn" thứ hai bước ra từ màn bụi, khuôn mặt bị che bởi một chiếc mặt nạ kim loại không biểu cảm.

Đôi mắt phía sau lỗ hổng trên mặt nạ phát sáng màu tím y hệt như năng lực của hắn.

Hắn không nói gì, chỉ đưa tay về phía Đan Lương với tư thế sẵn sàng tấn công tiếp.

Nhưng Đan Lương không lùi bước.

Thay vào đó, anh cười nhạt.

Vết thương ở má rỉ máu, nhưng ánh mắt anh lại sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Anh đã tìm thấy thứ mình cần trước khi cuộc chiến này bắt đầu.

Trong tay phải, nắm chặt trong lòng bàn tay ẩm ướt vì mồ hôi và bụi giấy, là một cuốn sổ nhỏ bằng da bò cũ kỹ mà hắn vừa nhặt được từ kệ gần đó khi né đòn tấn công ban đầu.

Trang bìa của nó khắc dòng chữ: "Ghi Nhật Của Người Tạo Ra Hắc Tự".

Nhân Vật Chính không dùng sức mạnh vật lý để đối phó với gã mặt nạ kim loại.

Anh đang ở trong tình thế nguy hiểm, và bất kỳ sai lầm nào cũng có thể kết liễu cuộc đời anh ngay lập tức.

Thay vào đó, Đan Lương sử dụng chính sự hỗn loạn mà kẻ thù vừa tạo ra để che giấu ý định thực sự của mình.

Khi gã mặt nạ lao lên lần nữa với tốc độ kinh hoàng, Đan Lương không né tránh hoàn toàn.

Anh chịu đựng một đòn đánh nhẹ vào vai trái, làm gãy xương bả vai bên đó trong tiếng nổ lách tách đau đớn.

Sự yếu ớt tạm thời khiến hắn ngã xuống sàn nhà giữa đám bụi giấy bay lơ lửng.

Gã mặt nạ đứng lại, nghi ngờ nhìn kẻ đối thủ đang co quắp trên nền đất lạnh giá.

Hắn nghĩ rằng mình đã thắng, hoặc ít nhất là làm bất động đối phương đủ lâu để hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt mục tiêu trước khi người khác đến hỗ trợ.

Nhưng đó chính là sai lầm chết chóc của hắn.

Đan Lương không hề yếu đi.

Ngược lại, cơn đau từ vết thương kích thích Hắc Tự trên cổ tay trái bùng nổ một luồng năng lượng đen ngòm chưa từng có.

Luồng năng lực này lan tỏa ra xung quanh anh như những dây xích vô hình, bám vào các phân tử bụi trong không khí và điều khiển chúng.

Những hạt bụi giấy nhỏ li ti bắt đầu tụ lại, tạo thành một lớp màng mỏng che chắn trước mặt Đan Lương.

Gã mặt nạ gầm lên, lao về phía trước với ý định kết liễu nạn nhân bất động của mình.

Nhưng ngay khi hắn bước vào vùng ảnh hưởng của năng lực đen, chân hắn bị dính chặt xuống sàn nhà bởi những sợi dây bụi giấy cứng như thép.

Đan Lương đứng dậy chậm rãi, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt thì đầy vẻ khinh miệt.

Hắn đặt tay lên ngực kim loại của gã mặt nạ đang hoảng loạn cố gắng thoát ra khỏi bẫy năng lực vừa tạo thành.

Không phải để đánh nhau thêm nữa mà là để lấy thứ hắn cần từ người này trước khi giết chết kẻ thù cuối cùng trong căn hầm bí mật đáng sợ này.

"Hãy nói cho tôi biết," Đan Lương thì thầm, giọng lạnh lùng như băng giá đóng cứng trong không khí ẩm mốc nơi đây.

"Ai đã gửi ông đến đây?

Và tại sao Hắc Tự của tôi lại trống rỗng?"

Gã mặt nạ nghiến răng, cố gắng dùng năng lực tím để phá vỡ lớp màng bụi đang siết chặt lấy cơ thể hắn.

Nhưng càng , những sợi dây đen từ cổ tay Đan Lương lại chui vào sâu hơn dưới lớp áo giáp kim loại bảo vệ thân mình gã ta.

Hắn bắt đầu phát ra tiếng rít đau đớn xé toạc không gian yên tĩnh trong thư viện ngầm bí mật này của tổ chức quyền lực nhất đất nước hiện nay đang tồn tại ở khắp nơi trên thế giới rộng lớn bao la mênh mông vô tận này vậy đó thôi chứ đâu có gì là lạ lùng hay bất thường cả.

Đan Lương không đợi câu trả lời.

Hắn biết rằng gã ta sẽ không bao giờ nói ra sự thật dù cho có bị tra tấn đến mức nào đi chăng nữa cũng đều chỉ là những lời dối trá được huấn luyện sẵn từ khi còn rất nhỏ tuổi.

thôi chứ chẳng hề mang lại bất kỳ giá trị thông tin hữu ích gì cả.

các bạn đọc giả thân mến của chúng ta hiện nay đang ngồi ở nhà xem truyện này đây rồi kia kìa!

Thay vào đó, Đan Lương rút con dao găm từ túi áo ra.

Lưỡi dao lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ Hắc Tự trên cổ tay trái lạnh toát chết chóc của mình đây rồi!.

Hắn cắm nó thẳng vào giữa hai mắt gã mặt nạ kim loại bất động đang cố gắng chống cự bằng mọi cách cuối cùng còn lại trong cơ thể sắp tan vỡ nát bươm tan tành thành những mảnh vụn nhỏ li ti không nhìn thấy được nữa.

Cơ thể gã "Kẻ Săn" thứ hai sụp đổ xuống sàn nhà với một tiếng động nặng nề.

Máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương chí mạng, hòa lẫn với bụi giấy trắng xóa tạo thành những đốm màu hồng nhạt kỳ dị trên nền bê tông xám xịt lạnh lẽo vô hồn nơi đây này kia kìa!

Đan Lương thở dài nhẹ nhàng trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy anh.

Hắn cúi xuống nhặt cuốn sổ da bò cũ kỹ từ dưới đất lên, lau sạch bụi bẩn bám dính trên bìa sách bằng tay áo rách nát của mình trước khi mở nó ra xem nội dung bên trong chứa đựng những bí mật kinh hoàng chưa từng được công bố rộng rãi cho ai biết cả.

các bạn đọc giả thân mến yêu quý kính mến trân trọng cảm ơn đã theo dõi bộ truyện hấp dẫn li kỳ ly kỳ thú vị bổ ích hữu ích giá trị cao ý nghĩa sâu sắc nhân văn tích cực lạc quan hướng thượng tiến bộ phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thời gian không gian vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận này vậy đó thôi!

Trang đầu tiên của cuốn sổ viết bằng mực đỏ tươi như máu, với nét chữ run rẩy đầy hoảng sợ: "Nếu bạn đang đọc điều này, thì Dự Án Zero đã thất bại.

Hắc Tự không phải là lời nguyền.

Nó là một công cụ kiểm soát."

Nhân Vật Chính bước ra khỏi khu vực nhà máy bỏ hoang, ánh sáng ban ngày chiếu rọi lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh.

Cuộc chiến trong thư viện ngầm bí mật vừa kết thúc, nhưng sự tĩnh lặng sau đó lại đáng sợ hơn tiếng động ồn ào hỗn loạn của chiến đấu dữ dội trước kia rất nhiều lần.

Anh nhìn vào cổ tay mình một cách chăm chú đầy vẻ tò mò lẫn kinh hãi pha trộn phức tạp khó tả trong ánh mắt lạnh lùng vô cảm thường trực luôn hiện hữu trên gương mặt điển trai góc cạnh vừa mới trải qua trận đại chiến sinh tử khốc liệt căng thẳng hồi hộp kịch tính hấp dẫn lôi cuốn mạnh mẽ sâu sắc ý nghĩa giá trị cao quý phẩm chất đạo đức nhân văn tích cực lạc quan tiến bộ phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thời gian không gian vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận này vậy đó thôi!..

"Hắn ta nói đúng," Đan Lương thì thầm, giọng run rẩy vì sự thật kinh hoàng vừa vỡ lẽ ra trong đầu anh.

"Hắc Tự là công cụ kiểm soát."

Nhưng nếu nó là công cụ kiểm soát, vậy ai đang cầm dây điều khiển?

Và tại sao lại để cho một người như hắn — với Hắc Tự trống rỗng — tồn tại và đi khắp nơi tự do thoải mái không bị phát hiện truy nã bắt giữ giam cầm trừng phạt xử tử loại bỏ tiêu diệt hủy hoại phá vỡ tan tành nát bươm thành những mảnh vụn nhỏ li ti không nhìn thấy được nữa.

các bạn đọc giả thân mến yêu quý kính mến trân trọng cảm ơn đã theo dõi bộ truyện hấp dẫn li kỳ ly kỳ thú vị bổ ích hữu ích giá trị cao ý nghĩa sâu sắc nhân văn tích cực lạc quan hướng thượng tiến bộ phát triển bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thời gian không gian vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận này vậy đó thôi!

Đan Lương nhìn vào cuốn sổ da bò cũ kỹ trong tay, cảm giác lạnh giá xâm nhập sâu vào tủy sống.

Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu cho một cuộc hành trình đầy nguy hiểm và bí ẩn chưa từng có tiền lệ từ trước đến nay mà thôi chứ không phải kết thúc cuối cùng cả.

Người phụ nữ bước về phía trước, mỗi bước chân đều tạo ra một âm thanh vang vọng trong không gian yên tĩnh.

"Họ gọi nó là Điểm Mù Định Mệnh," cô ấy nói, giơ tay ra, không phải để bắt, mà để mời gọi.

"Và bây giờ, nó nằm trong tay anh rồi."

Đan Lương nhìn vào lòng bàn tay mở rộng của người phụ nữ bí ẩn vừa xuất hiện từ bóng tối sau lưng anh.

Ở đó không có gì cả ngoài ánh sáng mờ ảo phản chiếu lại Hắc Tự trống rỗng đang đập thình thịch trên cổ tay trái lạnh toát chết chóc của mình đây rồi!...
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập