Chương 29
Anh lao xuống bậc thang bê tông lạnh lẽo, đôi giày thể thao va chạm tạo ra tiếng vang khô khốc, hòa lẫn vào tiếng gầm rú của đoàn tàu đêm đang tiến lại gần từ xa.
Ánh đèn neon nhấp nháy báo hiệu sự cố, cắt ngang bóng tối thành những mảng sáng tối chập chờn, khiến không gian méo mó như thể thực tại đang bị xé toạc.
Zero không chạy.
Mỗi bước chân của anh đều chính xác, tính toán để giảm thiểu tiếng động, nhưng cảm giác "đói" trong bụng lại càng dâng cao, như một con thú hoang đang đói khát máu và năng lượng.
Hắc Tự trên cổ tay anh vẫn nhảy múa, những con số đỏ thẫm biến đổi liên tục, tạo ra một ảo giác chóng mặt.
*23:59:59...
00:00:01...
12:45:30.* Thời gian của anh không còn tuyến tính.
Nó là một vòng xoáy hỗn loạn.
Zero biết mình không thể ở lại đây.
Những bóng đen – những thực thể dữ liệu mà anh đã thấy ở nhà kho – đang bám theo dấu vết năng lượng của anh.
Chúng không phải là ma quỷ, chúng là lỗi hệ thống, là những mảnh vỡ của thực tại mà anh vô tình làm rớt ra.
Và chúng muốn nuốt chửng anh để hoàn thiện mã nguồn.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía trên cầu thang.
Không phải một người.
Là cả một đội.
Zero nhận ra mùi hương đặc trưng của họ: ozone và kim loại lạnh.
Đội Chronos.
Những kẻ săn lùng dị nhân được chính phủ tài trợ, những người có nhiệm vụ "tối ưu hóa" dân số bằng cách loại bỏ những lỗi hệ thống như anh.
Anh dừng lại ở cuối cầu thang, lưng áp vào bức tường gạch lạnh giá.
Trái tim đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là nhịp điệu của một cỗ máy đang được kích hoạt.
Anh cần một lối thoát.
Và anh biết chính xác nơi mà hệ thống giám sát của thành phố có điểm mù.
Cánh cửa phòng kỹ thuật đóng sầm lại.
Ánh sáng trong phòng tắt, chỉ còn lại ánh sáng xanh lam từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của Zero.
Những dòng mã trên màn hình bắt đầu phân tích dữ liệu sinh học của anh qua camera ẩn, nhưng anh không bận tâm.
Anh nhặt cuốn sổ da đen lên.
Bìa sách lạnh lẽo, mang theo mùi của thời gian và sự mục rữa.
Zero lật từng trang một, tay anh run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự thật đang dần hiện ra trước mắt anh.
Cuốn sổ không ghi lại những suy nghĩ cá nhân.
Nó là nhật ký của một dự án.
*Dự án Adam.* Trang đầu tiên ghi rõ: *"Mục tiêu: Tạo ra một con người có khả năng tương tác trực tiếp với mã nguồn của Hắc Tự.
Không phải để kiểm soát, mà để phá vỡ giới hạn."* Zero nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Anh lật nhanh đến những trang sau.
Những sơ đồ giải phẫu, những công thức hóa học, và những ghi chú về các thử nghiệm trên động vật.
Nhưng rồi, anh dừng lại ở một trang có dán một tấm ảnh.
Đó là ảnh của một cậu bé khoảng bảy tuổi, ngồi trên ghế đẩu trong một phòng thí nghiệm trắng tinh.
Cậu bé có mái tóc đen, đôi mắt sâu thẳm, và trên cổ tay trái là một vết sẹo hình vòng tròn.
Zero nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.
tim anh như ngừng đập.
Không phải anh hiện tại, mà là anh trong quá khứ.
Quá khứ mà anh không nhớ.
Quá khứ mà anh đã bị xóa bỏ.
Anh lật tiếp.
*"Thử nghiệm số 402: Chủ thể phản ứng tốt với kích thích thời gian.
Tuy nhiên, hiệu ứng phụ là mất trí nhớ ngắn hạn.
Cần tăng cường liều lượng chất ức chế."* *"Thử nghiệm số 415: Chủ thể bắt đầu biểu hiện khả năng 'hack' thực tại.
Mức độ nguy hiểm: Cao.
Đề xuất: Tạm ngưng thử nghiệm và đưa vào giai đoạn ẩn danh."* Zero cảm thấy máu trong người mình sôi lên.
Anh không phải là một dị nhân tự nhiên.
Anh là một sản phẩm.
Một thí nghiệm thất bại được thả ra ngoài xã hội để quan sát.
Và những cái chết mà anh vô tình gây ra?
Đó không phải là lỗi.
Đó là tính năng.
Anh được thiết kế để phá vỡ Hắc Tự, để loại bỏ "bức tường lửa" bảo vệ nhân loại.
Zero lật đến trang cuối cùng.
Dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, dường như được viết trong hoảng loạn: *"Họ đang đến.
Tôi không thể giữ anh ấy lại nữa.
Nếu anh đọc được điều này, hãy nhớ rằng anh không phải là vũ khí.
Anh là con người.
Và con người có quyền lựa chọn số phận của mình.
Đừng để họ biến anh thành Alpha.
Hãy trở thành Zero."*
Tên viết dưới cùng là *Dr.
Elias Thorne*.
Người đàn ông trong vest đen.
Kiến trúc sư.
Zero cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội.
Ký ức bắt đầu quay trở lại, như những mảnh kính vỡ đâm vào não anh.
Anh nhớ mùi thuốc sát trùng.
Anh nhớ cảm giác lạnh buốt của kim tiêm.
Anh nhớ giọng nói của Elias, dịu dàng nhưng tàn nhẫn: *"Con sẽ thay thế thế giới này, Zero.
Con sẽ là người viết lại quy luật."*
Khi ánh sáng tan biến, Zero đứng một mình trong hành lang.
Đội Chronos nằm bất động xung quanh anh, không phải vì bị giết, mà vì bị "xóa".
Họ biến thành những đống tro tàn số, rơi xuống sàn nhà như mưa bụi.
Zero thở hổn hển, cơ thể anh run rẩy.
Anh nhìn xuống tay mình.
Những mạch điện đã biến mất.
Anh lại trở về với hình dạng con người.
Nhưng Hắc Tự trên cổ tay anh đã thay đổi hoàn toàn.
Nó không còn là một chuỗi số đếm ngược.
Nó là một dòng chữ: *SYSTEM ERROR.
REBOOT REQUIRED.*
Zero cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.
Anh ngã quỵ xuống sàn nhà.
Trước khi ý thức tắt ngấm, anh nghe thấy một giọng nói vang lên từ phía sau, gần gũi đến rợn người.
Không phải là Elias.
Không phải là bất kỳ ai trong đội Chronos.
Đó là giọng nói của chính anh, nhưng từ tương lai xa xôi, đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.
*"Zero, đừng bật lại hệ thống.
Nếu anh làm vậy, anh sẽ không chỉ giết chết Lin.
Anh sẽ giết chết tất cả.
Bao gồm cả chính anh."*
Zero mở mắt ra.
Anh không còn ở trong phòng kỹ thuật.
Anh đang đứng giữa quảng trường trung tâm thành phố.
Bầu trời tối đen như mực, nhưng không có ngôi sao nào.
Hàng triệu người đứng xung quanh anh, mắt họ mở to, không chớp, nhìn chằm chằm vào anh.
Và trên cổ tay của mỗi người, Hắc Tự của họ đang đồng loạt đếm ngược về cùng một thời điểm.
*00:00:10...
00:00:09...*
Zero hiểu ra.
Anh không phải là nguyên nhân của thảm họa.
Anh là nút nhấn.
Và giờ, anh đã nhấn nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận