Chương 3
Trong ngực tôi, nơi vị trí trái tim, có một thứ gì đó ấm áp. Nó như một ngọn lửa nhỏ, cháy âm ỉ không bao giờ tắt. Ngọn lửa đó sưởi ấm khắp cơ thể, khiến tôi cảm thấy khác lạ so với mọi ngày.
Khác lạ, nhưng không tệ.
"Tỉnh dậy đi, Ngọc." một giọng nói vang lên trong đầu tôi, dịu dàng như tiếng chuông xa.
Tôi mở mắt, ngơ ngác nhìn xung quanh căn phòng nhỏ của mình. Ánh nắng ban mai lọt qua kẽ rèm cửa, chiếu những vệt sáng dài trên sàn nhà. Khói bếp từ phía nhà hàng xóm bay vào, mang theo mùi thức ăn sáng quen thuộc.
Nhưng không có ai.
Nhưng giọng nói đó... tôi nhận ra.
Đó là giọng của Huyền.
"Không cần ngạc nhiên." cô nói, giọng cười nhẹ như tiếng suối róc rách. "Ta đã ở bên ngươi từ đêm qua. Ta chỉ không muốn làm phiền giấc ngủ của ngươi. Ngươi ngáy suốt đêm, biết không?"
"Ở... ở bên ta?" tôi lắp bắp, không tin những gì mình vừa nghe. Trái tim tôi đập nhanh hơn, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Ừ." cô đáp, giọng đầy trìu mến. "Trong trái tim ngươi. Nơi mà ta đã trao cho ngươi khi ta qua đời."
Tôi đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ đầy sức sống.
"Cô đã... trao trái tim cho tôi?" tôi hỏi, giọng run. "Nhưng cô đã cho tôi rồi mà. Cô chết để cứu tôi khỏi tai nạn đó."
"Đó là trái tim thể xác." Huyền giải thích, giọng cô nhẹ như làn gió. "Giờ ta cho ngươi trái tim linh hồn. Để ngươi có thể nhìn thấy thế giới của ta."
Tôi im lặng, không biết phải nói gì.
Một người vợ đã chết, nhưng linh hồn cô vẫn ở bên tôi.
Và cô đã cho tôi một phần của chính mình.
Phần quan trọng nhất.
"Huyền..." tôi lên tiếng, giọng run vì xúc động. "Tại sao? Tại sao cô lại làm vậy cho tôi? Tôi chỉ là một kẻ bình thường. Một người sợ chết, sợ ma, sợ mọi thứ trên đời."
"Có phải vì tôi đã cứu cô không? Nếu vậy thì cô không nên..."
"Không." cô cắt lời tôi, giọng kiên quyết. "Đây không phải vì ơn cứu mạng. Đây là vì ta yêu ngươi. Và yêu không cần lý do."
Tôi nằm đó, lòng trống rỗng và đầy ấp à ấp ứ.
Tôi không xứng đáng.
Tôi chỉ là một kẻ sợ chết.
Nhưng cô - một cô gái đã chết vì cứu tôi - vẫn yêu tôi.
Vẫn muốn ở bên tôi.
Vẫn trao cho tôi thứ quý giá nhất của cô.
"Được rồi." tôi nói, quyết tâm lên tiếng. Tôi ngồi dậy, nhìn vào hư không như thể có thể nhìn thấy cô. "Nếu cô đã cho tôi trái tim này, tôi sẽ sống xứng đáng với nó. Tôi sẽ không sợ hãi nữa."
"Đó là tinh thần." Huyền nói, giọng vui vẻ. "Bây giờ, hãy cùng ta đi gặp một người."
"Một người?" tôi hỏi, nhăn mặt. "Gặp ai? Tôi có cuộc hẹn với sếp lúc 9h."
"Không phải người sống." cô giải thích. "Một người đã chết. Một linh hồn cổ xưa, sống ở gần Thanh Phố này từ hàng trăm năm."
"Bọn họ không có nhiều thời gian." cô tiếp tục, giọng trở nên nghiêm túc. "Bọn họ đang suy yếu. Và chỉ có trái tim này mới có thể cứu bọn họ."
"Bọn họ?" tôi hỏi, không hiểu. "Có bao nhiêu người? Tại sao họ cần trái tim của cô?"
Nhưng trước khi tôi kịp hỏi thêm, tôi đã cảm nhận được một luồng năng lượng lạ xâm nhập vào cơ thể.
Nó bắt đầu từ trái tim, nơi Huyền đang ở, lan ra khắp các kinh mạch như một dòng sông chảy xiết. Từng tấc da trên cơ thể tôi như bừng tỉnh, các giác quan trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết.
Và tôi nhìn thấy một thế giới mà trước đây tôi chưa từng thấy.
Một thế giới ẩn giấu ngay trong thành phố quen thuộc của tôi.
Những linh hồn lang thang trên đường phố, những bóng ma mờ ảo đi qua mọi người như thể không ai có thể nhìn thấy họ. Những con ma quỷ ẩn núp trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những người đi đường một cách đầy thèm khát. Những thực thể siêu nhiên mà con người không thể nhìn thấy, đang tồn tại ngay bên cạnh chúng ta mà không ai hay biết.
Tôi đứng đó, ngơ ngác nhìn thế giới xung quanh.
Mọi thứ đã thay đổi.
Mọi thứ từ giờ trở đi sẽ khác.
"Và ngươi - với trái tim của ta - có thể nhìn thấy nó." Huyền nói, giọng đầy kiêu hãnh. "Ngươi không còn là một kẻ bình thường nữa. Ngươi đã trở thành cầu nối giữa hai thế giới."
"Đi thôi." cô nói. "Người mà ta muốn giới thiệu đang đợi. Và họ không có nhiều thời gian."
Tôi gật đầu, mặc quần áo nhanh, lao ra khỏi cửa.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại tôi reo.
Là tin nhắn từ sếp.
"Ê, Ngọc, mày đâu? Sếp hỏi rồi. Đến muộn là nghỉ việc đấy."
Tôi nhìn đồng hồ. 8h47.
Mười ba phút nữa là muộn.
Nhưng nếu tôi đi gặp người đó... tôi sẽ mất việc.
"Quyết định đi, Ngọc." Huyền nói, giọng bình thản. "Công việc hay thế giới bên kia?"
Tôi nhìn điện thoại, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia, những linh hồn đang chờ đợi.
Và trong tim tôi, một cô gái đang cười.
"Đi thôi." tôi nói, tắt điện thoại.
Và bước ra khỏi nhà.
Bắt đầu cuộc hành trình mới.
Một cuộc hành trình vào thế giới của người chết và người sống.
Của ma quỷ và thần linh.
Của sợ hãi và dũng cảm.
Và của tình yêu vượt qua cả cái chết.
Một cuộc hành trình mà tôi - một kẻ sợ chết - sẽ phải đối mặt với tất cả nỗi sợ của mình.
Nhưng lần này, tôi không một mình.
---
***Hết Chương 3: Trái Tim Cô Ấy***
Tôi bước ra đường, nơi dòng người đang hối hả đi làm.
Nhưng giờ tôi nhìn họ khác đi.
Tôi nhìn thấy những bóng ma đi kèm với một số người - như những người bạn vô hình, đi theo họ như bóng với hình. Một số là những người thân đã khuất, quay lại thăm người còn sống. Một số là những linh hồn không nhận ra chính mình, lang thang không mục đích.
Và tôi nhìn thấy những thứ khác nữa.
Những con quỷ nhỏ, như những đứa trẻ bẩn thỉu, rình rập ở những góc tối, chờ đợi cơ hội để trêu chọc người đi đường. Chúng không đủ mạnh để gây hại, nhưng đủ tinh nghịch để làm người ta khó chịu.
"Không phải nhìn chằm chằm như vậy." Huyền nhắc nhở. "Họ có thể nhìn thấy ngươi đang nhìn."
"Tôi... tôi cố không nhìn nữa." tôi nói, giọng run. "Nhưng mà..."
"Biết." cô cười. "Lần đầu ai cũng như vậy. Nhưng ngươi sẽ quen."
Tôi gật đầu, cố gắng tập trung vào đường đi thay vì những thứ xung quanh.
"Người mà cô muốn tôi gặp... ở đâu?" tôi hỏi.
"Ngõ cổ Thanh Phố." cô đáp. "Đằng sau đền Thiên Hựu."
Tôi rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi những ngôi nhà cổ xưa chen chúc nhau. Những bức tường rêu phong, những mái ngói rêu xanh, tất cả đều mang dấu ấn của thời gian.
Và ở cuối ngõ, tôi thấy một ngôi đền nhỏ.
Đền Thiên Hựu.
Ngôi đền đã có từ hàng trăm năm, theo như lịch sử địa phương. Nhưng tôi chưa bao giờ vào bên trong.
"Đi vào." Huyền nói.
Tôi đẩy cửa, bước vào.
Bên trong đền tối tăm và yên tĩnh. Những bức tượng thần linh đứng trang nghiêm, đôi mắt họ như đang nhìn xuyên qua tâm hồn tôi. Khói hương bay lượn trong không khí, tạo nên một không gian thiêng liêng đầy bí ẩn.
"Vào trong." Huyền nói. "Đằng sau bàn thờ chính."
Tôi đi vòng qua bàn thờ, tìm thấy một cánh cửa nhỏ ẩn trong bóng tối.
Cửa mở ra, để lộ một căn phòng nhỏ.
Và trong căn phòng đó, tôi nhìn thấy một lão già.
Lão ngồi trên sàn nhà, mặt đối mặt với một ngọn nến đang cháy. Ánh nến chiếu lên khuôn mặt lão, lộ ra những nếp nhăn sâu như những con đường mòn trên map. Đôi mắt lão đã mờ đục, nhưng vẫn sáng như sao trời.
"Về rồi sao?" lão nói, giọng khàn đục. "Ta đợi ngươi từ đêm qua."
Tôi đóng băng.
Lão nhìn thấy tôi.
Lão nhìn thấy cả Huyền.
"À..." lão mỉm cười, như thể đã hiểu mọi thứ. "Là cô bé Huyền. Và người mà cô bé đã chọn."
Tôi không hiểu gì cả.
"Ngài là ai?" tôi hỏi.
"Ta là Lão Quỷ." lão đáp, giọng đầy tự hào. "Người giữ cổng giữa hai thế giới. Và cũng là người đã chỉ Huyền cách cứu ngươi."
Huyền nói, giọng đầy cảm kích. "Lão Quỷ đã dạy ta rất nhiều. Và giờ, ta muốn ngài dạy Ngọc."
Lão Quỷ nhìn tôi, đôi mắt sáng như hai ngọn đuốc.
"Ngươi là ai?" lão hỏi.
"Tôi... tôi là Ngọc." tôi đáp, giọng run. "Một nhân viên văn phòng bình thường. Sợ chết, sợ ma, sợ mọi thứ trên đời."
Lão Quỷ im lặng một hồi lâu.
Rồi lão cười.
"Cô bé đã chọn sai người rồi." lão nói, nhưng giọng không có ý chê trách. "Nhưng không sao. Ta đã thấy nhiều người như ngươi. Và ta biết rằng đôi khi, những kẻ sợ nhất lại là những người dũng cảm nhất."
Lão đứng dậy, đi về phía tôi.
"Bắt đầu từ hôm nay." lão nói. "Ngươi sẽ học cách sống với thế giới bên kia. Và ta sẽ dạy ngươi mọi thứ ta biết."
Tôi gật đầu, dù trong lòng đầy lo lắng.
"Được rồi." tôi nói. "Tôi sẽ học."
Và từ ngày đó, cuộc đời tôi đã thay đổi.
Từ một nhân viên văn phòng bình thường, tôi trở thành một người đặc biệt.
Một người có thể nhìn thấy cả hai thế giới.
Và một người đang học cách sống giữa lòng hỗn loạn đó.
---
***Hết Chương 3: Trái Tim Cô Ấy***
Nhưng tôi không hối hận.
Bởi vì tôi biết rằng, với trái tim ấy, tôi có thể bảo vệ những người tôi yêu thương.
Kể cả những người đã khuất.
Đặc biệt là những người đã khuất.
Như Huyền của tôi.
Và tôi sẽ không để bất kỳ ai phải chết như cô đã chết.
Đây là lời thề của tôi.
Lời thề của một kẻ sợ chết.
Nhưng đã trở nên dũng cảm vì tình yêu.
---
***Hết Chương 3: Trái Tim Cô Ấy***
Và tôi sẽ bắt đầu bằng việc học hỏi từ Lão Quỷ.
Để rồi một ngày nào đó, tôi có thể trở thành người bảo vệ cho những linh hồn lạc lõng.
Như Huyền đã từng bảo vệ tôi.
Mãi mãi.
Đêm đó, tôi ngồi trước ngọn nến trong đền Thiên Hựu, lắng nghe những lời dạy của Lão Quỷ.
Và trong trái tim, tôi cảm nhận được sự hiện diện của Huyền.
Cô đang cười.
Và tôi cũng mỉm cười.
Dù tôi đã mất tất cả.
Nhưng tôi đã có được thứ quan trọng nhất.
Đó là cô.
Và thế là đủ.
Đủ cho tôi để tiếp tục sống.
Và đủ cho tôi để trở nên dũng cảm.
Mỗi ngày từ nay.
Mãi mãi.
Cùng nhau.
Mãi.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn