← Quay lại

Huyền Thê - Chương 2: Bí Mật Của Oan Hồn

Huyền Thê | Chương 2

# Huyền Thê - Chương 2: Bí Mật Của Oan Hồn

Một tuần đã trôi qua kể từ ngày tôi biết vợ mình là ma. Một tuần sống trong sợ hãi, nhưng cũng có chút... thú vị?

Thú vị vì cô ấy thật sự rất dễ thương. Tên cô là Linh, và cô hành xử giống như một cô gái bình thường, chỉ có điều cô không ăn, không uống, và đôi khi xuyên qua tường.

"Mình muốn ăn bánh ngọt." Linh nói một buổi sáng.

"Ma cũng ăn bánh ngọt sao?" tôi hỏi.

"Không, nhưng mình thích ngửi mùi." cô đáp, cúi xuống ngửi chiếc bánh tôi vừa mua. "Ôi, thơm quá!"

Tôi nhìn cô, bỗng thấy thương. Cô trông như một đứa trẻ thích đồ ngọt, không giống một con ma đáng sợ.

"Linh," tôi hỏi, "tại sao em cần anh chết để sống lại?"

Linh ngẩng đầu, đôi mắt buồn bã. "Vì đó là cách duy nhất. Mình bị mắc kẹt giữa thế giới người và thế giới ma. Để thoát ra, mình cần một linh hồn thay thế."

"Và anh là linh hồn đó?"

"Ừ." cô gật đầu. "Nhưng mình không muốn giết anh. Mình thích anh."

"Vậy tại sao em lại đề nghị?"

"Vì mình không còn lựa chọn nào khác." Linh nói. "Thời gian của mình sắp hết. Nếu không tìm được linh hồn thay thế trong vòng một tháng, mình sẽ biến mất mãi mãi."

"Một tháng?" tôi hỏi. "Từ khi nào?"

"Từ ngày chúng mình kết hôn. Còn hai mươi ba ngày nữa."

Tôi cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Tôi sợ chết, thật sự rất sợ. Nhưng nhìn Linh, tôi cũng không muốn cô biến mất.

"Có cách nào khác không?" tôi hỏi.

Linh lắc đầu. "Mình không biết."

"Vậy chúng ta cùng tìm." tôi nói. "Hai cái đầu tốt hơn một."

Linh nhìn tôi, mắt sáng lên. "Thật sao? Anh muốn giúp mình?"

"Ừ." tôi nói. "Vì em là vợ anh mà."

Cô ôm chầm lấy tôi, và dù cô là ma, tôi vẫn cảm thấy một chút ấm áp. "Cảm ơn anh!"

Vậy là chúng tôi bắt đầu hành trình tìm cách cứu Linh mà không phải giết tôi. Công việc đầu tiên là tìm hiểu về quá khứ của cô.

"Em chết như thế nào?" tôi hỏi.

"Đó là một tai nạn." Linh nói. "Cách đây năm năm, mình bị xe tông khi đang đi trên đường. Nhưng mình không nhớ rõ chi tiết."

"Em có nhớ tên mình không? Họ tên đầy đủ?"

"Linh... chỉ là Linh thôi. Mình không nhớ họ."

Điều đó thật kỳ lạ. Một linh hồn thường nhớ rõ danh tính của mình. Nhưng Linh không nhớ, như thể ký ức của cô đã bị xóa một phần.

"Chúng ta cần đến nơi em chết." tôi nói.

"Nhưng mình không nhớ là ở đâu."

"Vậy chúng ta phải điều tra."

Tôi là một nhân viên văn phòng bình thường, không có kỹ năng thám tử. Nhưng tôi có internet, và tôi quyết định sử dụng nó.

Tôi lên mạng, tìm kiếm thông tin về các vụ tai nạn chết người năm năm trước. Sau nhiều giờ, tôi tìm thấy một bài báo cũ:

"THIẾU NỮ 22 TUỔI TỬ VONG TRONG TAI NẠN GIAO THÔNG"

Bài báo kể về một cô gái tên Nguyễn Thị Linh, 22 tuổi, bị xe tông trên đường Nguyễn Huệ vào đêm 15 tháng 10. Tài xế bỏ chạy, và vụ án chưa được giải quyết.

"Có phải em không?" tôi hỏi, chỉ cho Linh xem bài báo.

Linh nhìn ảnh trong bài báo, mặt tái đi. "Đúng... đúng là mình."

"Vậy em tên đầy đủ là Nguyễn Thị Linh."

"Ừ... mình nhớ rồi." Linh nói, giọng run run. "Mình nhớ... đó là một đêm mưa. Mình đang đi bộ về nhà sau khi tan làm, thì một chiếc xe lao đến..."

Cô dừng lại, mặt đầy đau đớn.

"Tiếp đi." tôi khuyến khích.

"Chiếc xe... đó là xe của một người giàu có. Mình nhìn thấy biển số, nhưng không kịp nhớ. Rồi mình bị hất văng, và mọi thứ tối đen."

"Và em không bao giờ tỉnh lại?"

"Không. Khi mình mở mắt, mình đã là ma. Và mình bị mắc kẹt ở nơi mình chết, cho đến khi gặp anh."

Tôi suy nghĩ. "Vậy vấn đề không phải là em cần linh hồn thay thế, mà là em cần công lý. Kẻ giết em vẫn chưa bị trừng trị, và đó là lý do em không thể siêu thoát."

"Ý anh là..."

"Nếu chúng ta tìm ra kẻ giết em và đưa hắn ra công lý, em có thể được giải thoát mà không cần ai chết thay."

Linh tròn mắt. "Nhưng làm sao tìm? Đã năm năm rồi."

"Chúng ta có manh mối." tôi nói. "Chiếc xe của người giàu có. Và biển số - em nói em nhìn thấy, nhưng không kịp nhớ. Nhưng có lẽ trong tiềm thức, em vẫn nhớ."

"Làm sao lấy được ký ức đó?"

"Chúng ta có thể thử thôi miên." tôi đề xuất. "Hoặc... em có thể cho anh xem ký ức của em?"

Linh suy nghĩ. "Mình có thể thử. Nhưng nó nguy hiểm. Nếu anh xem ký ức của ma, anh có thể bị ảnh hưởng."

"Không sao." tôi nói. "Vì em là vợ anh mà."

Linh mỉm cười, rồi đặt tay lên trán tôi. "Nhắm mắt lại."

Tôi nhắm mắt, và ngay lập tức, những hình ảnh bắt đầu hiện ra trong đầu.

Một con đường ướt đẫm mưa.
Ánh đèn đường vàng vọt.
Tiếng động cơ gầm rú.
Một chiếc xe màu đen lao đến.
Biển số... biển số...
"29A-5678..." tôi lẩm bẩm.

Rồi hình ảnh biến mất, và tôi mở mắt, thở hổn hển.

"Anh nhớ được biển số rồi!" tôi nói.

"Thật sao?" Linh hỏi.

"29A-5678. Đó là biển số của chiếc xe."

"Tốt lắm! Nhưng làm sao tìm chủ nhân của chiếc xe?"

"Để anh lo."

Tôi lại lên mạng, tìm kiếm thông tin về biển số 29A-5678. Sau một hồi, tôi tìm thấy một bài báo về một vụ scandal của một doanh nhân giàu có tên Trần Văn Hùng. Trong bài báo có đề cập đến chiếc xe biển số 29A-5678 thuộc sở hữu của ông ta.

"Trần Văn Hùng..." tôi đọc. "Chủ tịch tập đoàn Hùng Phát. Nổi tiếng với những vụ bê bối nhưng chưa bao giờ bị kết tội."

"Đó là hắn!" Linh nói. "Mình nhớ khuôn mặt hắn rồi! Đúng là hắn!"

"Vậy bây giờ chúng ta có bằng chứng." tôi nói. "Nhưng chỉ có ký ức của em là không đủ. Chúng ta cần bằng chứng vật lý."

"Làm sao có được?"

"Chúng ta cần đến hiện trường vụ tai nạn." tôi nói. "Có thể vẫn còn manh mối."

Đêm đó, chúng tôi đến đường Nguyễn Huệ, nơi Linh bị chết. Con đường vẫn như xưa, nhưng với tôi, nó trông âm u và đáng sợ.

"Đây là nơi mình chết." Linh nói, chỉ một đoạn đường gần ngã tư. "Mình đang băng qua đường, thì chiếc xe từ đằng sau lao đến."

Tôi nhìn xung quanh. Có một camera an ninh trên cột đèn gần đó. "Em thấy camera kia không? Có thể nó đã ghi lại vụ tai nạn."

"Nhưng đã năm năm rồi. Làm sao còn footage?"

"Chúng ta có thể thử. Công an có thể lưu trữ footage lâu hơn."

Nhưng làm sao một người bình thường như tôi có thể xin được footage từ công an? Đó là một vấn đề.

"Anh có cách." tôi nói. "Nhưng nó hơi... mạo hiểm."

"Mạo hiểm thế nào?"

"Anh sẽ giả vờ là phóng viên, nói rằng anh đang điều tra một vụ án cũ. Nhưng nếu bị phát hiện, anh có thể gặp rắc rối."

Linh nhìn tôi, lo lắng. "Đừng làm vậy. Anh có thể bị nguy hiểm."

"Nhưng nếu không làm, em sẽ biến mất." tôi nói. "Và anh không muốn điều đó."

Cuối cùng, tôi quyết định thử. Sáng hôm sau, tôi đến đồn công an gần nhất, mang theo một thẻ phóng viên giả mà tôi làm qua đêm.

"Tôi là phóng viên báo An Ninh." tôi nói với viên cảnh sát trực. "Tôi đang điều tra một vụ án cũ, và cần xem footage camera từ năm năm trước."

Viên cảnh sát nhìn tôi, nghi ngờ. "Vụ án gì?"

"Vụ tai nạn chết người trên đường Nguyễn Huệ, ngày 15 tháng 10 năm năm trước."

"Đợi một chút."

Viên cảnh sát đi vào trong, và tôi lo lắng chờ đợi. Năm phút sau, hắn quay lại với một người có vẻ là cấp trên.

"Anh là phóng viên?" người đó hỏi.

"Vâng."

"Cho tôi xem thẻ nhà báo."

Tôi đưa thẻ giả. Người đó nhìn kỹ, rồi lắc đầu. "Thẻ này giả."

Tôi tim đập nhanh. "Tôi... tôi xin lỗi."

"Anh là ai? Tại sao muốn xem footage vụ đó?"

Tôi không biết trả lời thế nào. Nhưng đúng lúc đó, Linh xuất hiện. Cô là ma, nên chỉ tôi nhìn thấy cô.

"Bảo hắn rằng anh biết về vụ che giấu của Trần Văn Hùng." Linh thì thầm.

Tôi lặp lại: "Tôi biết về vụ che giấu của Trần Văn Hùng. Và tôi biết rằng footage đó có thể chứng minh hắn là kẻ giết người."

Người cảnh sát tròn mắt. "Anh nói gì?"

"Tôi nói, Trần Văn Hùng đã hối lộ để vụ án bị bưng bít. Và tôi có bằng chứng."

Đây là một canh bạc. Tôi không thực sự có bằng chứng, nhưng tôi hy vọng hắn sẽ tin.

Người cảnh sát nhìn tôi, rồi thở dài. "Được rồi. Tôi sẽ cho anh xem footage. Nhưng nếu anh nói dối, anh sẽ gặp rắc rối lớn."

Hắn dẫn tôi vào một phòng nhỏ, mở máy tính, và tìm footage từ năm năm trước. May mắn thay, footage vẫn còn.

Trên màn hình, tôi thấy cảnh Linh đang băng qua đường. Rồi một chiếc xe màu đen lao đến, đâm vào cô, rồi bỏ chạy. Rõ ràng là cố ý.

"Đây rồi." tôi nói. "Và biển số là 29A-5678, xe của Trần Văn Hùng."

"Tôi biết." người cảnh sát nói. "Nhưng chúng tôi không làm gì được. Hắn có quyền lực quá lớn."

"Bây giờ thì được." tôi nói. "Vì tôi có footage, và tôi sẽ công bố nó."

"Anh không hiểu. Nếu anh công bố, anh sẽ chết."

"Tôi không sợ." tôi nói, dù thực ra tôi sợ lắm.

Nhưng vì Linh, tôi phải mạnh mẽ.

Khi rời đồn công an, Linh nói: "Anh thật dũng cảm."

"Không, anh vẫn sợ." tôi thú nhận. "Nhưng đôi khi, vì người mình quan tâm, mình phải vượt qua nỗi sợ."

"Vậy bây giờ chúng ta làm gì?"

"Chúng ta sẽ gửi footage cho báo chí, và đảm bảo rằng Trần Văn Hùng bị trừng trị."

Và chúng tôi đã làm như vậy. Footage được gửi đến các tờ báo lớn, và chỉ trong một ngày, tin tức về vụ tai nạn được che giấu đã lan truyền khắp nơi.

Trần Văn Hùng bị bắt, và cuối cùng cũng bị kết tội.

Và khi điều đó xảy ra, một điều kỳ diệu đã xảy ra với Linh.

Cô bắt đầu phát sáng, và khuôn mặt cô tràn ngập hạnh phúc.

"Mình... mình cảm thấy nhẹ nhàng." cô nói. "Mình sắp được siêu thoát rồi."

"Vậy em sẽ đi sao?" tôi hỏi, lòng buồn bã.

"Ừ. Nhưng mình cảm ơn anh. Nhờ anh, mình đã được công lý."

"Và em không cần anh chết nữa?"

"Không. Mình đã được giải thoát."

Linh tiến đến, ôm tôi. "Tạm biệt anh. Và đừng sợ chết nữa nhé. Vì dù có chết, vẫn có thể gặp lại người mình yêu."

Rồi cô biến mất, để lại tôi một mình.

Tôi đứng đó, lòng trống rỗng. Tôi đã mất vợ, nhưng tôi đã cứu được cô.

Và tôi nhận ra một điều: sợ chết là tự nhiên, nhưng đôi khi, vì người khác, mình phải đối mặt với nỗi sợ đó.

Từ nay, tôi sẽ không sợ chết nữa.

Vì tôi biết rằng, ở thế giới bên kia, có một cô vợ ma dễ thương đang chờ tôi.

Và có lẽ, một ngày nào đó, chúng tôi sẽ gặp lại nhau.

Nhưng trước đó, tôi sẽ sống thật trọn vẹn, để khi gặp lại, tôi có nhiều chuyện để kể cho cô nghe.

Về một thế giới mà ở đó, một kẻ sợ chết đã trở nên dũng cảm, vì tình yêu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc