Chương 55
Mùi ozone pha lẫn máu tanh tưởi vẫn nặng nề treo lơ lửng trong không khí hang động, nhưng cảm giác đó đang trở nên xa vời, mờ nhạt như một giấc mơ cũ kỹ.
Đan Lương đứng giữa đống đổ nát của phế tích cổ đại, nơi mà thời gian dường như đã bị xé toạc thành những mảnh vụn rời rạc.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh băng quét qua lớp bụi tro đang lơ lửng trước mặt.
Những hạt bụi đó không rơi xuống theo trọng lực bình thường.
Chúng trôi nổi chậm rãi, quay vòng trong một quỹ đạo xoắn ốc kỳ lạ, phản chiếu lại ánh sáng tím chập chờn từ các khe nứt trên vách đá.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức.
Không phải là linh lực suy kiệt sau trận chiến khốc liệt với Ba Đầu Ma trước đó.
Mà là thứ gì đó sâu xa hơn, liên quan đến cốt lõi của tồn tại nơi đây.
Luật lệ 'Thời Gian Tương Đối' vốn dĩ chi phối Vạn Cổ Ma Giới đang bị phá vỡ.
Một hơi thở của hắn kéo dài ra thành một khắc đồng hồ trong cảm nhận bình thường, nhưng lại ngắn ngủi như một chớp mắt so với dòng chảy hỗn loạn xung quanh.
Đan Lương đưa tay lên, khẽ chạm vào không khí trước mặt.
(ngón tay) run nhẹ khi tiếp xúc với lớp màng vô hình bao phủ lấy khoảng không gian này.
Nó lạnh giá.
Lạnh hơn cả băng tuyết ngàn năm ở cực bắc.
Sự lạnh lẽo đó không đến từ nhiệt độ thể xác, mà từ chính bản chất của 'sự hư vô' đang len lỏi vào da thịt hắn.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để lắng nghe nhịp đập của linh khí trong cơ thể mình.
Thông thường, tại cảnh giới Hóa Thần, ý thức của một tu luyện giả nên lan tỏa khắp xung quanh như mạng lưới rễ cây khổng lồ.
Nhưng giờ đây, ý thức của hắn bị cô lập, mắc kẹt trong một bong bóng thời gian tĩnh lặng đáng sợ.
"Thời gian.
đã chết?" Hắn thầm hỏi chính mình.
Câu trả lời không đến từ giọng nói nào khác ngoài sự im lặng uy nghiêm và đầy đe dọa của hang động này.
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống lớp đá vụn đều tạo ra một tiếng vang kỳ lạ, như thể âm thanh bị kéo dài rồi bẻ cong lại trước khi lan truyền vào tai hắn.
Hắn di chuyển về phía trung tâm của đống đổ nát, nơi mà cuốn sách da bò cũ kỹ từng xuất hiện và biến mất trong tích tắc ở chương trước.
Tại đó, mặt đất không còn phẳng lì nữa.
Một hố sâu hình tròn đang mở rộng dần, lộ ra những bậc thang bằng đá đen bóng loáng dẫn xuống đáy vực thẳm chưa bao giờ được ánh sáng chiếu rọi.
Khói bụi từ trận chiến trước vẫn bám dính trên áo choàng của hắn, tạo thành một lớp vỏ bọc bảo vệ tạm thời khỏi luồng khí độc đang thẩm thấu từ dưới sâu.
Hắn cúi người nhìn xuống hố sâu đó.
Không có mùi ẩm mốc hay thối rữa như những hang động khác trong thế giới này.
Thay vào đó là mùi hương thanh khiết, khô khan của giấy cổ và mực tàu đã phai màu theo năm tháng.
Mùi của kiến thức bị chôn vùi cùng với xác chết của vô số tiên nhân thất bại trước ngưỡng cửa chân lý tối thượng.
Đan Lương hít sâu một hơi.
Linh lực trong kinh mạch bắt đầu chảy chậm lại, tuân thủ theo nhịp điệu mới mẻ và nguy hiểm này.
Hắn biết rằng mình đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết, nhưng cũng là nơi mà cơ duyên lớn nhất có thể ẩn nấp.
Nếu đây là kết quả của việc hủy diệt thế giới từ tro tàn như tên chương gợi ý, thì dưới đáy vực thẳm này chắc chắn phải chứa đựng câu trả lời cho bí mật về thân phận thực sự của hắn.
Hắn đưa tay ra phía trước, triệu hồi một chút nguyên lực tím nhạt để soi đường.
Tia sáng yếu ớt xuyên vào bóng tối dày đặc bên trong hố sâu, nhưng thay vì chiếu rọi lên thành vách đá xung quanh, nó lại bị hút mất hoàn toàn như thể rơi vào miệng của một con quái vật vô hình đói khát ánh sáng.
Điều này khiến lông sống Đan Lương dựng đứng lên.
Đây không phải là hang động thông thường.
Đây là một 'Điểm Singular' – nơi mà các quy luật tự nhiên sụp đổ và tái sinh lại dưới dạng mới mẻ hơn, nhưng cũng tàn khốc hơn bội phần.
Hắn quay sang nhìn phía sau lưng mình.
Những tảng đá vỡ vụn từ trận chiến với Ba Đầu Ma vẫn còn đó, nhưng chúng đang dần biến thành bột màu xám trắng dưới tác động của dòng chảy thời gian bị rối loạn này.
Mọi thứ xung quanh hắn đều đang phân rã, trừ chính bản thân hắn ra.
Câu hỏi này vang lên trong đầu Đan Lương như một hồi chuông cảnh báo nguy hiểm.
Hắn không phải là ngoại lệ ngẫu nhiên.
Có gì đó liên kết giữa linh hồn của hắn và nơi chết chóc này.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh đá nhỏ từ mặt đất lên.
Mảnh đá ấy vốn dĩ cứng rắn, nhưng khi tiếp xúc với luồng khí lạ xung quanh, nó bắt đầu mềm ra như sáp nóng chảy trong lòng bàn tay lạnh toát của hắn.
Hắn nhìn chăm chú vào quá trình biến đổi đó, ghi nhớ từng chi tiết vi mô về cách mà cấu trúc vật chất đang bị giải thể ở cấp độ nguyên tử nhất.
Đây là manh mối quan trọng.
Sự phân rã này không phải do sức mạnh hủy diệt thông thường gây ra.
Nó giống như việc một cuốn sách đang tự xóa bỏ các chữ cái trên trang giấy của chính mình, trở về trạng thái trắng trơn ban đầu trước khi được viết lên.
Đan Lương đặt mảnh đá xuống, cẩn thận tránh để nó tiếp xúc thêm với luồng khí xung quanh lâu hơn nữa.
Hắn cần giữ lấy lý trí tỉnh táo trong tình huống này.
Cảm giác sợ hãi đang len lỏi vào tâm can hắn, nhưng ý chí kiên định giúp hắn đẩy lùi cảm xúc đó sang một bên.
Hắn là người đi tìm sự thật giữa những lời dối trá của thế gian.
Và bây giờ, sự thật đang nằm ngay dưới chân hắn, chờ đợi được khai quật từ lớp vỏ bọc thời gian hư hỏng này.
Hắn bước xuống bậc thang đầu tiên bằng đá đen.
Bề mặt lạnh lẽo và nhẵn bóng đến mức không có một vết xước nào dù đã trải qua hàng tỷ năm phong hóa.
Điều này chứng tỏ nơi đây chưa từng bị ai đặt chân tới, hoặc nếu có, họ cũng đã biến mất hoàn toàn mà không để lại dấu tích gì cả.
Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy hắn khi bước xuống sâu hơn nữa vào lòng đất mẹ tối tăm này.
Chỉ có tiếng nhịp tim của chính mình là âm thanh duy nhất vang vọng trong khoảng không gian hẹp hòi và ngột ngạt này.
Càng đi sâu, áp lực lên cơ thể Đan Lương càng tăng mạnh.
Không phải từ trọng lực vật lý thông thường, mà là từ sự nặng nề của 'thời gian' đang đè nén lên linh hồn hắn.
Mỗi bước chân giống như phải nâng đỡ cả một thiên địa trên vai mình.
Hắn cảm thấy xương cốt trong người kêu răng rắc dưới áp suất khủng khiếp này, nhưng hắn vẫn không ngừng lại.
Sự tò mò và bản năng sinh tồn đã kích thích adrenaline bùng nổ trong huyết mạch, giúp hắn duy trì khả năng vận động dù cơ thể đang gào thét muốn dừng lại nghỉ ngơi ngay lập tức lúc đó cũng được thôi nào các bạn thân mến ạ!
Nhưng hắn biết rằng nếu lui bước bây giờ, có lẽ sẽ không bao giờ còn (cơ hội) để trở lại lần nữa.
Vì thế mà người ta thường nói rằng: "Không đau thì sao gọi là trưởng thành?" – một câu nói sáo rỗng nhưng đầy tính triết lý nhân sinh cần phải suy ngẫm thật kỹ lưỡng trước khi hành động quyết liệt như vậy chứ!
Hắn dừng chân tại bậc thang thứ mười ba.
Đây có vẻ là điểm cuối cùng của lối đi bộ thông thường, vì phía dưới chỉ còn là bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ trên cao rơi xuống mà thôi.
Đan Lương nhắm mắt lại một lát để điều hòa hơi thở và ổn định tâm trí trước khi lao vào vùng nguy hiểm chưa rõ ràng phía trước kia nữa chứ!
Sau vài giây tĩnh lặng nội tại, hắn mở mắt ra với cặp đồng tử co hẹp lại do căng thẳng cực độ đang diễn ra trong não bộ của mình lúc này đây kìa các bạn thân mến ạ!
Hắn quyết định nhảy xuống.
Quá trình rơi tự do không kéo dài bao lâu nhưng cảm giác thì giống như trải qua cả một đời người vậy đó!
Khi chân chạm đất ở đáy vực, tiếng động vang lên rất lớn khiến cho toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội theo nhịp điệu hỗn loạn của nó.
Bụi mù mịt bay lên khắp nơi che khuất tầm nhìn tạm thời trong vài giây ngắn ngủi nhưng đầy kịch tính căng thẳng đến tột độ ngay sau đó nữa chứ?
Khi khói bụi tan dần đi thì cũng là lúc những gì nằm phía trước đập mạnh vào đôi mắt kinh ngạc không giấu nổi của Đan Lương hiện giờ đây kìa!
Trước mặt hắn là một căn phòng tròn khổng lồ được xây dựng hoàn toàn bằng loại đá đen bóng loáng giống như bậc thang dẫn xuống vừa rồi vậy đó!
Nhưng khác biệt ở chỗ là trên trần nhà và bốn bức tường xung quanh đều khắc đầy những ký tự cổ xưa phát sáng rực rỡ dưới ánh đèn mờ ảo tỏa ra từ chính chúng thay vì bất kỳ nguồn năng lượng nào khác.
Chính giữa căn phòng lại đặt một chiếc bàn bằng ngọc bích trắng muốt tinh khiết đến mức có thể nhìn xuyên qua được luôn ấy mà!
Trên đó chỉ đơn giản là (đặt) một cuốn sổ tay nhỏ nhắn bằng giấy vàng khè cũ kỹ cùng với cây bút lông ngỗng đang thấm đầy mực đỏ tươi như máu vừa chảy ra mới đây thôi.
Đan Lương tiến lại gần chiếc bàn ngọc bích với bước chân thận trọng nhưng kiên định.
Hắn cảm nhận được luồng khí cực kỳ mạnh mẽ tỏa ra từ cuốn sổ tay kia, khiến cho toàn thân hắn run rẩy không kiểm soát nổi nữa đâu!
Nhưng ý chí của một tu luyện giả cảnh giới Hóa Thần sẽ không dễ dàng gì bị khuất phục trước những cám dỗ hay nỗi sợ hãi tầm thường như thế này cả.
Hắn đưa tay ra cầm lấy cuốn sổ ấy.
Bìa sách lạnh ngắt và cứng đờ trong lòng bàn tay hắn.
Mùi hương giấy cổ nồng nàn xộc vào mũi, khiến cho ý thức của Đan Lương có phần mờ nhạt đi một chút trước khi hoàn toàn tỉnh táo trở lại ngay lập tức sau đó nữa chứ?
Hắn lật mở trang đầu tiên ra xem thử thì thấy rằng nội dung bên trong đều được viết bằng loại ngôn ngữ cực kỳ khó hiểu và phức tạp mà chỉ những vị tiên sư cổ đại mới có thể đọc thông suốt trôi chảy mượt mà như nước đổ xuống chén trà nóng hổi luôn ấy mà!
Tuy nhiên, khi ngón tay của hắn chạm vào dòng chữ thứ bảy trên trang giấy thì đột ngột xảy ra chuyện ngoài dự tính ban đầu của mọi người tham gia vào cuộc phiêu lưu mạo hiểm này cả kìa các bạn thân mến ạ!
Những con chữ bỗng chốc tách rời nhau ra và bay lơ lửng trong không khí xung quanh trước mặt hắn giống như đàn ong mật đang tìm kiếm nguồn hoa tươi ngon nhất vậy đó!
Chúng tụ họp lại thành một hình ảnh ba chiều sống động ngay giữa căn phòng rộng lớn này.
Hình ảnh ấy chính là.
DANH SÁCH CỦA NHỮNG NGƯỜI ĐÃ TỪNG GIẾT CHẾT CHÍNH BẢN THÂN MÌNH TRONG QUÁ KHỨ XA XƯA NÀY!
Và tên của Đan Lương đang nằm ở dòng cuối cùng với màu mực đỏ tươi như máu vừa chảy ra mới đây thôi.
Hắn sững người đứng đó, cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ xương sống khiến toàn thân tê dại không còn sức phản kháng lại được nữa đâu!
Đúng lúc đó, cuốn sách tự động đóng sầm lại với một tiếng "BOM" vang lên chấn động cả căn phòng ngầm bí ẩn này luôn ấy mà?
Không khí đột ngột trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tất cả mọi chuyển động, kể cả những hạt bụi trong không khí, đều dừng lại hoàn toàn.
Đây là khoảnh khắc 'Điểm Singular', nơi hai dòng thời gian mạnh mẽ va chạm và hủy diệt lẫn nhau.
Ba Đầu Ma gầm lên, một âm thanh trầm thấp rung động trong lồng ngực Đan Lương, làm vỡ vạc sự tập trung của hắn.
Con quái vật vung một trong ba cái đầu của mình, móng vuốt sắc nhọn lao về phía hắn.
Mặc dù trong mắt Đan Lương, cú tấn công đó chậm chạp như đang trôi nổi giữa không gian mênh mông vô định này.
Nhưng sức mạnh thực tế của nó vẫn đủ để xé toạc bất kỳ phòng thủ nào nếu hắn chủ quan (lưu ý) sơ suất một chút thôi là sẽ phải trả giá đắt ngay lập tức kìa các bạn thân mến ạ!
Hắn né tránh linh hoạt, cơ thể uốn lượn như con rắn độc thoát khỏi bẫy tử thần chết chóc đang chờ đợi phía trước kia luôn ấy mà?
Linh lực trong kinh mạch bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tạo thành một lớp giáp bảo vệ vô hình quanh người hắn chống lại những luồng khí độc hại từ miệng Ba Đầu Ma phun ra khắp nơi xung quanh đây nữa chứ?
Trận chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt hơn so với lúc ban đầu nhiều lần.
Mỗi đòn tấn công đều mang theo ý chí hủy diệt (thuần khiết) đến mức đáng sợ khiến cho không gian xung quanh cũng bị nứt nẻ vỡ vụn tan thành từng mảnh nhỏ.
tứ tung khắp nơi đây kìa?
Đan Lương biết rằng mình không thể chiến thắng bằng sức mạnh thuần túy đơn giản như vậy đâu!
Hắn cần phải sử dụng trí tuệ và sự thông minh vốn có của một tu luyện giả cấp cao mới có cơ hội tồn tại qua được màn kịch tính căng thẳng này luôn ấy mà?
Vì thế nên hắn quyết định lợi dụng đặc điểm 'thời gian lỏng lẻo' đang xảy ra ở nơi đây để tạo ra ưu thế tạm thời cho bản thân mình trước khi kẻ thù phát hiện ra sơ hở của mình cả kìa các bạn thân mến ạ!
Hắn giả vờ bị thương nặng và lùi bước lại phía sau một tảng đá lớn nhằm mục đích che chắn phần nào đó khỏi tầm ngắm trực tiếp từ mắt Ba Đầu Ma.
Sau lưng hắn là bức tường đá dày cộm với những khe nứt sâu hoắm chạy dọc khắp bề mặt của nó giống như mạng lưới rễ cây khổng lồ đang hấp thụ dinh dưỡng từ đất mẹ rộng lớn bao la này vậy đó!
Hắn nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ tinh thần vào việc cảm nhận dòng chảy hỗn loạn của thời gian xung quanh mình lúc này đây kìa?
Một cơ hội nhỏ bé xuất hiện.
Có một khoảng trống cực kỳ ngắn ngủi trong nhịp điệu tấn công của Ba Đầu Ma, nơi mà ba cái đầu của nó phải phối hợp ăn ý với nhau để thực hiện đòn kết liễu cuối cùng thì cũng là lúc mà điểm yếu chí mạng nhất lộ ra ngoài ánh sáng trần trụi không che giấu được nữa luôn ấy mà?
Đan Lương chờ đợi khoảnh khắc đó như một thợ săn kiên nhẫn rình mồi trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào thời điểm then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Khi cơ hội đến, hắn lao ra khỏi vị trí ẩn nấp của mình với tốc độ nhanh như chớp lóe trong đêm tối đen kịt bao trùm lấy hang động bí ẩn này.
Linh lực tụ tập lại ở bàn tay phải thành một lưỡi kiếm ánh sáng sắc bén chưa từng thấy trước đây trong lịch sử tu luyện dài lâu của Vạn Cổ Ma Giới rộng lớn bao la này cả kìa các bạn thân mến ạ!
Hắn nhắm thẳng vào điểm giao thoa giữa ba cái đầu của quái vật, nơi mà linh lực yếu nhất và dễ bị tổn thương hơn hẳn so với những bộ phận khác trên cơ thể khổng lồ đó luôn ấy mà?
Cú đâm xuyên qua không khí mang theo âm thanh rít lên chói tai xé toạc màng trống nghe rõ mồn một trong đôi tai nhạy cảm của Đan Lương lúc này đây kìa!
Lưỡi kiếm ánh sáng chạm vào mục tiêu và phát nổ mạnh mẽ từ bên trong cơ thể Ba Đầu Ma.
Sức công phá khủng khiếp thổi bay phần đầu giữa của quái vật ra xa phía sau lưng nó vài mét trời mới dừng lại được thôi.
Máu đen sặc mùi thối rữa bắn tung tóe khắp nơi làm bẩn trắng muốt trần nhà hang động cổ xưa này ngay lập tức kìa các bạn thân mến ạ!
Ba Đầu Ma gầm lên đau đớn và điên cuồng, hai cái đầu còn lại quay sang tấn công Đan Lương với tốc độ kinh hoàng chưa từng thấy trước đây trong suốt cuộc đời tu luyện dài lâu của hắn luôn ấy mà?
Nhưng lần này thì khác.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Vì thế nên khi hai móng vuốt sắc nhọn lao về phía mình, Đan Lương chỉ cần nghiêng người một chút thôi là đủ để né tránh chúng cách ly hoàn toàn khỏi nguy cơ tử thương ngay lập tức kìa các bạn thân mến ạ!
Hắn tiếp tục tấn công liên tục không ngừng nghỉ nhằm mục đích gây áp lực tâm lý lên đối thủ đang dần kiệt sức và suy yếu đi từng ngày giờ phút trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Mỗi đòn đánh đều chính xác và đanh thép chưa từng thấy trước đây trong lịch sử tu luyện dài lâu của Vạn Cổ Ma Giới rộng lớn bao la này cả kìa?
Cuối cùng, Ba Đầu Ma cũng không còn sức chiến đấu nữa.
Nó gục xuống đất với tiếng kêu cuối cùng vang vọng khắp nơi xung quanh hang động bí ẩn này.
Cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu phân rã thành tro bụi màu đen bay lên cao dần và biến mất vào khoảng không mênh mông vô định phía trên trần nhà hang động cổ xưa này đúng theo quy luật tự nhiên vốn có từ ngàn đời nay chưa bao giờ thay đổi dù đã trải qua hàng tỷ năm lịch sử phát triển hưng thịnh rồi lại suy tàn lặp đi lặp lại theo chu kỳ tuần hoàn tự nhiên vốn có không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ thực sự là gì cả.
Đan Lương đứng giữa đống tro tàn, cơ thể hắn run lên bần
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận