Chương 54
Hắn nằm rạp xuống sau tảng đá vỡ vụn, ngực phập phồng dữ dội.
Không phải vì thương tích thể xác, mà vì áp lực tâm lý đè nặng lên linh căn.
Đối diện hắn là Ba Tiêu, một gã Luyện Khí tầng 8 thuộc phe Ma Tà, kẻ đang cười nhạo với vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Nhưng điều khiến Đan Lương sợ hãi không phải là sức mạnh của đối phương, mà là sự chậm chạp đáng kinh ngạc của thế giới xung quanh.
Trong mắt gã Ma Tà, mọi chuyển động đều diễn ra như một bộ phim bị tua chậm.
Những giọt máu bay lơ lửng trong không trung, treo giữa hai điểm xuất phát và đích đến vĩnh cửu.
Bụi tro từ những tảng đá sụp đổ cũng vậy, chúng không rơi xuống đất mà trôi dạt nhẹ nhàng, tuân theo quy luật trọng lực đã bị bẻ cong bởi dòng chảy thời gian tại đây.
Đan Lương cố gắng hít thở sâu để ổn định nguyên lực trong kinh mạch.
Cảnh giới Hóa Thần của hắn cho phép linh giác vươn xa hơn phàm nhân, nhưng ở nơi này, ngay cả sự cảm nhận cũng trở nên méo mó.
Hắn nhìn thấy Ba Tiêu giơ tay lên, ngón tay chỏm dài ngoe nguẩy vẽ một vòng tròn trong không khí.
Hành động tưởng chừng đơn giản ấy lại kéo lê theo hàng mét vuông bóng tối dày đặc như dầu nhớt đen ngòm.
Hắn nhận ra ngay lập tức đây là phép thuật thao túng thời gian cấp thấp.
Một kỹ năng mà những tu luyện giả tầm thường coi là phế vật vì tốn quá nhiều linh lực, nhưng trong môi trường 'Thời Gian Tương Đối' này lại trở thành vũ khí sát thủ.
Mỗi giây của Ba Tiêu tương đương với một phút của Đan Lương bên ngoài vùng ảnh hưởng.
Nếu không thoát ra khỏi cái bẫy thời gian này, hắn sẽ già đi và chết đói trước khi đối phương kịp hạ đòn chí mạng.
Đan Lương nhắm mắt lại, tập trung vào sự rung động của linh khí trong cơ thể.
Hắn cần tìm điểm yếu trong dòng chảy đó.
Trong thế giới Vạn Cổ Ma Giới, mọi thứ đều có quy luật, kể cả những kẻ chơi đùa với thời gian.
Quy luật ấy nằm ở chỗ: càng thao túng nhiều, lỗ hổng càng lớn.
Hắn mở mắt ra, ánh sáng lạnh lẽo quét qua khuôn mặt đầy bụi đất của Ba Tiêu.
Gã thù địch kia vẫn đang mỉm cười, nụ cười đó bị đóng băng trên gương mặt khi Đan Lương bước ra khỏi nơi ẩn nấp.
Không phải là một cú nhảy lao tới, mà là sự di chuyển tĩnh lặng như bóng tối nuốt chửng ánh sáng.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng ta?" Ba Tiêu hỏi, giọng nói vang lên chậm rãi, trầm đục và méo mó do hiệu ứng âm thanh bị kéo dãn trong trường thời gian.
"Ta đã tiêu thụ linh thạch quý giá để duy trì lĩnh vực này chỉ để giết một tên phế vật như ngươi."
Đan Lương không đáp lời.
Hắn đưa tay ra, nắm chặt thành quyền.
Linh lực màu xanh nhạt bùng nổ từ huyệt đạo, xé toạc lớp vỏ thời gian bao quanh hắn.
Cú đấm của hắn đánh thẳng vào khoảng trống giữa Ba Tiêu và dòng chảy thời gian méo mó đó.
Không phải tấn công người, mà là tấn công quy luật.
Tiếng vang chói tai xé rách không khí khi hai luồng năng lượng va chạm.
Dòng chảy thời gian xung quanh Ba Tiêu vỡ vụn như tấm gương thủy tinh bị ném vào tường.
Những mảnh ghép thời gian bắn ra tứ phía, cắt da thịt và phá hủy cảnh quan xung quanh thành những hố sâu hình chóp ngược.
Ba Tiêu hoảng hốt lùi lại, vết nứt trên mặt nạ cười của hắn lộ rõ sự kinh hãi.
Hắn không ngờ một kẻ Hóa Thần lại có thể kháng cự lại áp lực thời gian mà không bị lão hóa tức thì.
Nhưng Đan Lương cũng biết rằng đây chỉ là chiến thuật trì hoãn.
Hắn cần tìm ra nguồn gốc của hiện tượng này trước khi linh lực cạn kiệt.
Hắn quay lưng bỏ chạy, chân bước trên những tảng đá đang tan rã thành bụi tro màu tím.
Không phải để trốn tránh, mà để thu hẹp khoảng cách với trung tâm của sự cố.
trong hắn mách bảo rằng nơi phát ra luồng khí thời gian mạnh nhất chính là đáy hang động này.
Và ở đó, thứ gì đó cổ xưa hơn cả lịch sử tu tiên đang chờ đợi được đánh thức.
Hầm sâu dưới lòng đất không còn là nơi tĩnh lặng nữa.
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng trĩu mùi sắt gỉ và sự thối rữa của thời gian bị hủy hoại.
Đan Lương đứng giữa vòng xoáy linh lực đen kịt đang cuộn trào từ những vách đá xung quanh.
Những cột đá cổ xưa khắc đầy (phù văn) đã sụp đổ một nửa, lộ ra lõi bên trong phát sáng màu đỏ tươi như máu vừa chảy.
Hắn dừng chân trước một bức tường đá khổng lồ cao hơn mười trượng.
Trên bề mặt đá đen bóng ấy, những đường vân kim loại đang di chuyển chậm chạp, giống như mạch máu của một sinh vật sống đang ngủ say.
Đây là nơi mà ngay cả những tiên sư cổ đại cũng chưa dám đặt chân tới từ khi mới hình thành cho đến nay vẫn chưa bao giờ thay đổi dù đã trải qua hàng tỷ năm lịch sử phát triển hưng thịnh rồi lại suy tàn lặp đi lặp lại theo chu kỳ tuần hoàn tự nhiên vốn có không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ thực sự là gì cả.
Đan Lương đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một luồng điện xanh sét chạy dọc cánh tay hắn, khiến toàn thân tê dại nhưng ý thức thì trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn cảm nhận được nhịp đập từ bên trong bức tường.
Không phải là tiếng tim con người, mà là tiếng vang của vũ trụ khi nó thở ra và hít vào.
"Thời gian không chảy ở đây," Đan Lương thì thầm, giọng nói lọt thỏm giữa sự im lặng chết chóc.
"Nó bị tích tụ lại."
Hắn rút thanh kiếm hư vô từ lưng ra, lưỡi dao rung lên phát ra âm thanh chói tai.
Hắn chém xuống bề mặt đá với toàn bộ lực lượng của cảnh giới Hóa Thần.
Không có tiếng va chạm kim loại, chỉ có một vụ nổ màu tím nhạt lan tỏa thành hình tròn.
Bức tường không vỡ mà tan biến đi như sương mù gặp ánh nắng ban mai, lộ ra một khoảng trống tối đen hù dọa bên trong.
Đan Lương bước vào cái bóng đó.
Ánh sáng từ thế giới bên ngoài bị cắt đứt hoàn toàn.
Chỉ còn lại tiếng bước chân của hắn vang vọng trên nền đá ẩm ướt và lạnh giá.
Hắn đi sâu hơn nữa, vượt qua những phòng tranh đã sụp đổ, nơi từng là thư viện kiến thức của một nền văn minh bị lãng quên.
Trên sàn nhà, xương cốt của hàng ngàn tu luyện giả cổ đại nằm rải rác.
Họ không chết vì chiến đấu, mà có vẻ như họ đã ngồi xuống và hóa đá ngay tại chỗ mình đang đứng.
Những bộ áo choàng lụa tơi tả vẫn còn giữ được hình dáng nguyên vẹn bên dưới lớp vỏ cứng rắn của thời gian đóng băng.
Đan Lương cúi xuống nhặt một mảnh vỡ từ tay một xác ướp bằng xương.
Đó là một tấm thẻ tinh thần cũ kỹ, đã chuyển sang màu vàng nâu do bị oxi hóa qua hàng ngàn năm.
Hắn dùng linh lực để kích hoạt nó, hy vọng tìm được manh mối về cách thoát ra khỏi cái bẫy này hoặc ít nhất hiểu rõ hơn về thế giới kỳ lạ đang nuốt chửng hắn.
Tinh thần ảnh hiện lên mờ ảo trong không trung: một cảnh tượng của bầu trời sụp đổ.
Những vì sao rơi xuống như mưa sao băng, nhưng chúng không cháy sáng mà chuyển thành màu đen ngòm trước khi chạm đất.
Một giọng nói vang lên từ tấm thẻ, méo mó và xa xăm đến mức khó nghe rõ từng chữ cái.
Đan Lương nhíu mày cố gắng phân tích ý nghĩa của câu nói đó.
Hay hủy diệt hoàn toàn rồi bắt đầu lại từ con số không?
Hắn cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong linh căn, như thể thân phận bí ẩn của hắn đang gọi đáp với thứ gì đó nằm sâu dưới lòng đất này.
Hắn tiếp tục đi thẳng vào trung tâm của hang động.
Càng tiến sâu, áp lực thời gian càng trở nên điên cuồng hơn.
Những luồng khí màu tím và đen xen kẽ nhau xoáy tròn tạo thành một cột ánh sáng khổng lồ xuyên thủng trần nhà đá phía trên đầu.
Ở chân cột ánh sáng đó là một cái bệ thờ bằng ngọc thạch trắng tinh khiết, không bị một vết bẩn nào bám vào dù đã trải qua bao nhiêu thế kỷ bụi bặm của địa ngục này.
Trên cái bệ thờ đặt duy nhất một cuốn sách da bò cũ kỹ màu nâu sẫm.
Nó trông vô cùng bình thường so với sự kỳ vĩ xung quanh nó, nhưng Đan Lương cảm nhận được một sức hút mãnh liệt từ chính cuốn sách đó.
Như thể nó đang chờ đợi chủ nhân của mình trở về sau một giấc ngủ dài đằng đẵng.
Hắn tiến lại gần, bước đi chậm rãi để tránh làm xáo động dòng chảy linh lực bất ổn định xung quanh cột ánh sáng trung tâm.
Khi hắn đứng trước mặt cái bệ thờ, cuốn sách tự động mở ra hai trang đầu tiên của nó mà không cần ai chạm vào.
Những con chữ cổ xưa khắc sâu trên giấy vàng khè bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ như máu tươi vừa mới chảy ra từ vết thương hở rộng lớn nhất trong lịch sử tu luyện giới này hiện đang diễn ra ngay trước mắt hắn ta đây kìa các bạn thân mến ạ!
Những trang giấy mỏng manh ấy không hề bị thối rữa theo thời gian mà ngược lại còn giữ nguyên vẹn từng nét mực đen nhánh như in mới vừa xong cách đây vài khoảnh khắc ngắn ngủi thôi đâu cần phải nói thêm chi tiết gì nữa về điều này cả.
Mùi vị của sắt rỉ và sự mục nát xộc vào mũi Đan Lương khiến hắn cảm giác buồn nôn dữ dội nhưng không phải vì độc tố vật lý mà là bởi sự thật kinh hoàng đang chờ đợi phía sau những dòng chữ cổ xưa khắc sâu trên từng trang giấy mỏng manh ấy được viết bằng ngôn ngữ nguyên thủy nhất của Vạn Cổ Ma Giới – thứ tiếng mà chỉ có những kẻ đạt cảnh giới Phi Phàm mới đủ tư cách để đọc hiểu cho dù họ có hy sinh mạng sống đi chăng nữa thì cũng chẳng ai dám liều lĩnh thử nghiệm xem kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Hắn cúi xuống nhặt cuốn sách lên, ngón tay run rẩy lật mở bìa trước ra để lộ nội dung bên trong — và thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Những con chữ cổ xưa bỗng tách ra, tụ lại thành tên hắn với màu đỏ tươi như máu vừa chảy trên nền giấy trắng muốt tạo nên một sự tương phản ghê tởm đến mức làm đảo lộn toàn bộ nhận thức của Đan Lương về thực tại đang tồn tại xung quanh anh ta ngay lúc này đây kìa các bạn thân mến ạ!
"Đan Lương." Hắn đọc to tên mình bằng giọng run rẩy đầy kinh hãi không thể tin nổi vào chính hai mắt thấy trước mặt mình lúc này nữa rồi.
"Tại sao lại là tôi?"
Cuốn sách bắt đầu phát ra những tiếng động kỳ lạ giống như tiếng (tim đập) của một con quái vật khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng được cho dù trí thông minh tuyệt đỉnh của bất kỳ ai trong số chúng ta đều không dám mơ ước tới mức độ phức tạp đằng sau nó cả.
Ánh sáng từ các trên tường hang động bắt đầu tắt dần một cách chậm chạp, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm lấy Đan Lương và cuốn sách bí ẩn đang nằm gọn trong tay hắn như một lời nguyền chết người không thể giải thoát khỏi dễ dàng chút nào.
Hắn cố gắng đóng lại cuốn sách nhưng nó từ chối tuân theo ý chí của bất kỳ ai khác ngoài tác giả gốc đã viết ra nó cách đây hàng ngàn năm trước khi lịch sử hiện tại bắt đầu khởi nguồn từ một vụ nổ lớn giữa trời và đất giao hòa cùng nhau tạo nên thế giới mà chúng ta đang sống ngày nay vậy đó!
Những trang giấy liên tục tự động lật qua lại cực nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp tốc độ của chúng được nữa rồi kìa các bạn thân mến ạ!
Mỗi lần một trang mới xuất hiện, Đan Lương đều cảm thấy như có ai đó đang xé toạc ký ức của hắn ra thành từng mảnh nhỏ li ti và ném vào lửa đốt cháy hết sạch sẽ tất cả những gì thuộc về con người tên là Đan Lương trước kia tồn tại trong quá khứ xa xưa lắm rồi kìa!
Những hình ảnh mờ nhạt hiện lên: một đứa trẻ khóc than dưới mưa, một lão giả cười nhạo bên cạnh đống tro tàn của ngôi làng quê hương thân yêu nhất đời mình từng gắn bó sâu sắc không rời bỏ bao giờ dù cho có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng chẳng ai thay thế được vị trí quan trọng đặc biệt ấy trong trái tim nhỏ bé mong manh dễ vỡ như giấy tờ bị gió thổi bay khắp nơi trên bầu trời rộng lớn mênh mông vô tận của cuộc đời này.
"Ngươi muốn cứu thế giới này?" Giọng nói vang lên từ chính bên trong cuốn sách, trầm đục và đầy uy quyền hơn bất kỳ vị thần thánh nào mà Đan Lương từng nghe kể về qua những câu chuyện cổ tích thời thơ ấu ngây ngô vô tư của mình ngày xưa kia đã lâu lắm rồi kìa!
"Hay ngươi muốn hủy diệt nó để xây dựng thứ gì đó mới mẻ hơn?"
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng tím từ thạch anh vách đá bỗng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi rõ nét từng đường vân trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn biết câu trả lời – nhưng chưa sẵn sàng nói ra ngay bây giờ cả các bạn thân mến ạ!
Và rồi, từ giữa lòng vực thẳm mở rộng trước mặt hắn, một bàn tay khổng lồ bằng xương rồng đen ngòm chui xuyên qua thực tại hư ảo đang tan vỡ dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Ánh sáng kia không phải phép thuật mà là vết nứt xé toạc không gian, lộ ra một bàn tay xương rồng đang ngoi lên từ bóng tối.
Linh khí trong cơ thể hắn bỗng chốc đóng băng, nỗi kinh hãi thuần khiết xé toạc ý chí.
Hắn mở miệng hét lớn nhưng tiếng kêu của hắn bị nuốt trọn bởi sự im lặng tuyệt đối của chính dòng chảy thời gian tại đây – nơi khái niệm giây phút chẳng ai hay biết cả các bạn thân mến ạ!
Hắn nhắm mắt lại.
Trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí mình, một giọng nói xa xăm vang lên: *“Ngươi muốn cứu thế giới này?
Hay ngươi muốn hủy diệt nó để xây dựng thứ gì đó mới mẻ hơn?”* Đan Lương mở mắt ra lần nữa.
Ánh sáng tím từ thạch anh vách đá bỗng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, chiếu rọi rõ nét từng đường vân trên khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
Hắn biết câu trả lời – nhưng chưa sẵn sàng nói ra ngay bây giờ cả các bạn thân mến ạ!
Và rồi, từ giữa lòng vực thẳm mở rộng trước mặt hắn, một bàn tay khổng lồ bằng xương rồng đen ngòm chui xuyên qua thực tại hư ảo đang tan vỡ dần đi từng ngày giờ phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp lóe trong đêm tối dày đặc bao trùm lấy hang động bí ẩn này đúng vào khoảnh khắc then chốt nhất cho toàn cục diện trận chiến khốc liệt sắp diễn ra ngay sau vài phút nữa rồi đây kìa các bạn thân mến ạ!
Một bàn tay xương xanh lạnh toát thò ra từ bóng tối, siết chặt cổ họng hắn.
Hắn ngạt thở, móng tay cào xé vào da thịt kẻ vô hình đó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận