Chương 30

Lưỡi kiếm thời gian của phiên bản Thiện – *Lâm Phong Thiện* – không chạm vào da thịt, mà đâm thẳng vào dòng chảy nguyên lực đang cuồn cuộn trong cơ thể Lâm Phong Ác.

Không có tiếng va chạm, chỉ có âm thanh rít lên của không gian bị xé rách, giống như tiếng vải lụa bị xé toạc bởi một bàn tay vô hình.

Lâm Phong Ác cảm thấy lồng ngực nóng ran, không phải vì đau, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai luồng nguyên lực cùng nguồn gốc nhưng trái ngược nhau.

Một bên thanh khiết, lạnh lẽo như băng ngàn năm, mang theo ý chí bảo toàn trật tự.

Bên kia đen kịt, hỗn loạn như magma từ địa ngục, mang theo khát vọng hủy diệt để tái sinh.

Hắn nghiến răng, hàm răng cạ vào nhau tạo ra những tia lửa nhỏ li ti.

Thân hình hắn run rẩy, không phải vì yếu đuối, mà vì cơ thể đang cố gắng dung nạp một lượng năng lượng vượt quá giới hạn của cảnh giới Hóa Thần.

Da thịt trên mặt hắn bắt đầu nứt ra, những vết nứt nhỏ xíu lộ ra ánh sáng vàng rực bên trong, như thể một chiếc bình gốm đang sắp vỡ tan.

"Ngươi không thể thắng ta," Lâm Phong Thiện nói, giọng điệu bình thản nhưng mang theo một sự tuyệt vọng sâu thẳm.

Ánh mắt hắn nhìn vào con mắt thứ ba đang mở to trên trán Lâm Phong Ác, nơi mà linh lực tím ngầu đang xoay chuyển điên cuồng.

"Sự ổn định là nền tảng của sự tồn tại.

Nếu ngươi phá vỡ nó, chúng ta sẽ không còn là con người nữa."

Lâm Phong Ác cười, một nụ cười khinh miệt và đau đớn.

"Sự ổn định mà ngươi nói là sự thối rữa.

Chúng ta đang sống trong một cỗ máy xay thịt, Thiện à.

Hội Đồng ăn cắp ký ức của phàm nhân để duy trì sự bất tử của kẻ mạnh.

Đó không phải là trật tự, đó là nô dịch."

Hắn vung tay, một luồng nguyên lực đen kịt bắn ra, va chạm với lưỡi kiếm thời gian của đối phương.

Không có tiếng nổ, chỉ có một sự im lặng chết chóc.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, những tòa nhà đổ nát xung quanh quảng trường chính bị kéo dãn ra như kẹo cao su, sau đó co lại, vỡ vụn thành vô số hạt bụi thời gian.

Lâm Phong Thiện lùi lại một bước, ánh mắt kinh hoàng.

Hắn nhận ra rằng, linh lực của Lâm Phong Ác không chỉ mạnh mẽ hơn, mà còn mang theo một quy luật mới.

Một quy luật của sự hỗn loạn, của sự tự do tuyệt đối.

Và điều đó đáng sợ hơn bất kỳ trật tự nào.


Lâm Phong Thiện lao tới, chặn trước mặt Lâm Phong Ác.

"Nếu ngươi chạm vào đó, toàn bộ Vạn Cổ Ma Giới sẽ bị cuốn vào vòng xoáy thời gian.

Mọi sinh linh, từ phàm nhân đến cao thủ, sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử.

Không có tương lai, không có quá khứ, chỉ có hiện tại vĩnh cửu và tĩnh lặng."

"Đó là sự giải phóng," Lâm Phong Ác nói, ánh mắt sắc bén như kiếm.

"Hãy nhìn kỹ, Thiện à.

Những người phàm nhân kia, họ đang sống trong nỗi sợ hãi.

Họ sợ thời gian trôi qua, sợ già đi, sợ chết.

Hội Đồng lợi dụng nỗi sợ hãi đó để kiểm soát họ.

Họ bán ký ức của mình để đổi lấy sự an toàn giả tạo.

Đó không phải là cuộc sống, đó là sự tồn tại của những con rối."

Lâm Phong Thiện lắc đầu, nước mắt chảy dài trên gò má.

"Nhưng nếu không có Hội Đồng, ai sẽ bảo vệ chúng ta khỏi sự hỗn loạn?

Ai sẽ ngăn chặn những kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu?

Trật tự là cần thiết, dù nó có tàn bạo đến đâu."

"Trật tự mà ngươi nói là sự áp bức," Lâm Phong Ác đáp, giọng nói đầy giận dữ.

"Họ không bảo vệ ai cả.

Họ chỉ bảo vệ quyền lực của mình.

Và giờ đây, ta sẽ phá vỡ sự áp bức đó, dù cái giá phải trả là sự hủy diệt của thế giới này."

Hắn đẩy Lâm Phong Thiện ra, lực lượng khổng lồ khiến đối phương bay ngược lại, đập vào một bức tường đổ nát.

Lâm Phong Thiện ngã xuống, cough ra một ngụm máu tươi.

Hắn nhìn Lâm Phong Ác, ánh mắt đầy đau khổ và tuyệt vọng.

"Ngươi đang trở thành kẻ mà ngươi ghét nhất," hắn thì thầm.

"Một kẻ hủy diệt."

Lâm Phong Ác không đáp.

Hắn quay lại, tiếp tục bước tới Điểm Chết Thời Gian.

Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh của nó.

Một sức mạnh đủ để làm rung chuyển quy luật của thế giới.

Và hắn cần nó.

Hắn cần nó để phá vỡ sự kiểm soát của Hội Đồng, để giải phóng những linh hồn bị giam cầm trong ngục tối của thời gian.


Kim đồng hồ bắt đầu quay ngược.

Không gian xung quanh vỡ vụn.

Những mảnh vỡ ký ức bay ngược lại, hòa tan vào trong cơ thể hai Lâm Phong.

Lâm Phong Thiện cảm thấy ký ức của mình đang tan biến.

Anh quên đi lý do tại sao mình chiến đấu, quên đi nỗi sợ hãi, quên đi chính bản thân mình.

Anh chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, một sự cô đơn vĩnh cửu.

Lâm Phong Ác cảm thấy sức mạnh của mình đang tan biến.

Anh quên đi mục tiêu của mình, quên đi sự giận dữ, quên đi khát vọng tự do.

Anh chỉ còn lại một ký ức duy nhất, ký ức về người mẹ.

Ký ức đó đẹp đẽ, nhưng cũng đau đớn.

Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi mọi thứ biến mất hoàn toàn, một giọng nói vang lên từ sâu thẳm Điểm Chết Thời Gian.

Một giọng nói cổ xưa, đầy uy quyền, và đầy bí ẩn.

"Chào mừng ngươi trở về, Kẻ Mở Khóa."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập