Chương 29
Lâm Phong mở mắt, nhưng không phải tại thung lũng tro tàn, cũng không phải trong khoảng không vô định.
Hắn đứng trước một cánh cửa đen kịt, cao vút chạm tới bầu trời u ám.
Cánh cửa này không được làm từ gỗ hay sắt thép, mà là một khối rắn đặc của "Thời Gian Cứng".
Nó nặng nề, tĩnh lặng, và tỏa ra một áp lực kinh hoàng khiến không khí xung quanh như bị đóng băng.
Lâm Phong hít một hơi sâu.
Linh lực trong kinh mạch hắn vẫn còn dư âm của sự cộng hưởng với quy luật thế giới, nhưng giờ đây, nó đang bị kìm hãm bởi thứ "Thời Gian Cứng" trước mặt.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt giữa hai nhân cách trong đầu mình.
Nhân cách Thiện, hay chính là bản năng sinh tồn của Lâm Phong, đang run rẩy, cảnh báo về nguy cơ tử vong nếu bước qua.
Trong khi đó, A Tước — phần bóng tối trong tâm hồn hắn — lại cười khẩy, một âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong ý thức.
"Đừng sợ, kẻ yếu ớt," giọng nói của A Tước vang lên, đầy mỉa mai nhưng cũng chứa đựng một sự kích thích bệnh hoạn.
"Đây không phải là chết.
Đây là sự tái sinh.
Bước qua nó, và ngươi sẽ hiểu tại sao Hội Đồng lại sợ hãi sự thật."
Lâm Phong đưa tay chạm vào bề mặt cánh cửa.
Lạnh đến mức có thể xuyên thấu da thịt, đốt cháy linh hồn.
Hắn không chần chừ nữa.
Với tư cách là một tu sĩ cảnh giới Hóa Thần, dù cơ thể đang dần biến mất và được tái tạo bởi con dấu bí ẩn, hắn không thể dừng lại.
Sự thật đã mở ra một cánh cửa, và hắn phải bước vào, dù phía sau là địa ngục.
Hắn vận dụng linh lực, không phải để phá vỡ cánh cửa, mà để hòa mình vào dòng chảy thời gian của nó.
Một luồng năng lượng tím ngầu bao phủ cơ thể hắn, tạo ra một lớp bảo vệ mỏng manh.
Với một bước chân kiên định, Lâm Phong bước qua cánh cửa đen.
Bỗng nhiên, không gian rung chuyển.
Từ những đống đổ nát xung quanh quảng trường, những bóng đen bắt đầu material hóa.
Chúng không phải là quái vật, cũng không phải là tu sĩ.
Chúng là những "Giám Sát Viên" — những thực thể không có hình dạng cụ thể, chỉ là những khối thời gian ngưng tụ, đen kịt và lạnh lẽo.
Chúng di chuyển không có tiếng động, bao vây Lâm Phong từ mọi phía.
Một giọng nói vang lên, không từ miệng ai, mà từ chính không khí xung quanh.
Nó vang vọng trong đầu Lâm Phong, lạnh lùng và vô cảm.
"Biến số không ổn định.
Xóa sổ."
Ba từ ngắn ngủi, nhưng mang theo sức nặng của một mệnh lệnh tuyệt đối.
Những Giám Sát Viên đồng loạt tiến về phía Lâm Phong.
Chúng không tấn công bằng kiếm hay phép thuật, mà bằng việc "xóa bỏ" sự tồn tại của hắn.
Không gian xung quanh Lâm Phong bắt đầu méo mó, như thể đang bị xóa đi từng phần.
Lâm Phong lùi lại, linh lực trong cơ thể hắn xoay chuyển điên cuồng.
Hắn cảm nhận được sự đe dọa thực sự.
Những thực thể này không thể bị giết chết bằng lực lượng vật lý.
Chúng là biểu hiện của quy luật thời gian, và để đối phó với chúng, hắn phải chiến đấu với chính quy luật đó.
"Chúng là bảo vệ của trật tự," A Tước nói, giọng đầy thích thú.
"Và ngươi là kẻ phá hoại.
Hãy cho chúng xem sức mạnh của kẻ phản bội."
Lâm Phong nắm chặt bàn tay phải, con dấu trên mu bàn tay phát sáng rực rỡ.
Hắn không còn lựa chọn nào khác.
Hắn phải phá vỡ vòng vây này, dù cái giá phải trả có thể là mạng sống của mình.
Hắn hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ linh lực vào đôi mắt.
Hắn mở "Thần Thông Hóa Thần" lần nữa, nhưng lần này, hắn không chỉ nhìn thấy dòng chảy thời gian, mà còn nhìn thấy những "khe hở" trong cấu trúc của những Giám Sát Viên.
Chúng không hoàn hảo.
Dù là sản phẩm của Hội Đồng, chúng vẫn có điểm yếu.
Những khe hở nhỏ bé, nơi thời gian chảy không đều, nơi sự kiểm soát của Hội Đồng bị lỏng lẻo.
Lâm Phong vung tay, một luồng linh lực tím ngầu bắn ra, nhắm thẳng vào một khe hở trên cơ thể của một Giám Sát Viên.
Thực thể đó rít lên, một âm thanh kinh hoàng xé toạc không gian, và tan rã thành vô số hạt bụi thời gian.
Khói bụi lắng xuống.
Trước mặt Lâm Phong, cánh cửa đen kịt xuất hiện lại, nhưng lần này, nó lớn hơn, và trên đó khắc một dòng chữ mới, vẫn bằng máu đỏ tươi:
Lâm Phong nhìn vào đôi tay mình.
Da thịt anh ta đang già đi nhanh chóng, những nếp nhăn hiện lên rõ rệt.
Anh ta vừa lão hóa chín mươi chín năm trong một tích tắc.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn mỉm cười.
Một nụ cười đầy bí ẩn và đáng sợ.
Hắn đã vượt qua được cấp độ 1.
Hắn đã trả giá bằng ký ức, bằng tuổi thọ, và bằng sự ngây thơ.
Nhưng giờ đây, hắn đã thức tỉnh.
Hắn không còn là Lâm Phong nữa.
Hắn là một mảnh ghép của sự thật, một kẻ thù của trật tự.
Hắn bước qua cánh cửa thứ hai, không biết phía trước là gì, nhưng biết rằng, trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, hắn sẽ không để ai kiểm soát thời gian của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận