Chương 28

Lâm Phong không chạy.

Ở cảnh giới Hóa Thần, khái niệm tốc độ vật lý đã trở nên lỗi thời, nhưng trước "Ngọn Núi Thời Gian Ngập Ngụa", ngay cả sự di chuyển trong không gian cũng trở nên vô nghĩa.

Hắn bước đi, mỗi bước chân chạm xuống đất đều khiến không khí xung quanh rung lên những làn sóng gợn nhẹ, như viên đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, nhưng những gợn sóng ấy không lan tỏa ra xa mà bị hút ngược lại vào chính cơ thể hắn.

Đây là vùng đất chết của Vạn Cổ Ma Giới.

Nơi mà quy luật thời gian không còn chảy trôi tuyến tính, mà cuộn xoáy thành những dòng thác hỗn độn.

Những tảng đá xung quanh không phải là đá granite hay hoa cương thông thường, mà là những khối thời gian bị đông đặc, trong suốt và lạnh lẽo như băng giá ngàn năm.

Bên trong mỗi khối đá ấy, Lâm Phong có thể thấy những khoảnh khắc bị mắc kẹt: một cánh hoa nở rộ rồi tàn lụi trong tích tắc, một giọt nước rơi xuống nhưng chưa chạm đất thì đã bay hơi, hay một tia chớp xé toạc bầu trời rồi bị nuốt chửng bởi bóng tối.

Hít một hơi thật sâu, linh lực trong kinh mạch của hắn tự động xoay chuyển, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh chống lại áp lực khủng khiếp của trường trọng lực thời gian.

Cảm giác này giống như đang bơi ngược dòng một con sông nước chảy xiết, nơi mỗi một giây trôi qua đều nặng trĩu như một thế kỷ.

"Thời gian là kẻ lừa dối," giọng nói của Vô Tội vang lên trong đầu, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi dao cạo.

"Ngươi nghĩ mình đang tiến về phía trước, nhưng thực ra, ngươi chỉ đang đi vòng quanh trong ký ức của chính mình."

Lâm Phong không đáp lại.

Hắn siết chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để giữ cho ý thức tỉnh táo.

Con dấu trên mu bàn tay phải đang nóng rực, tỏa ra một luồng nhiệt độ khác biệt với cái lạnh thấu xương của môi trường xung quanh.

Nó không chỉ là một ký hiệu, mà là một la bàn, một thứ gì đó đang gọi mời từ sâu thẳm trong dòng chảy hỗn loạn này.

Hắn nhìn về phía đỉnh núi, nơi mây mù xám xịt bao phủ dày đặc, che khuất tầm nhìn.

Không có ánh sáng mặt trời xuyên qua, chỉ có một thứ ánh sáng mờ ảo, xanh nhạt phát ra từ chính những tảng đá thời gian.

Đó là ánh sáng của sự hủy diệt, của những gì đã tồn tại và đang dần bị xóa sổ khỏi hiện thực.

Mỗi bước chân của Lâm Phong đều để lại một dấu vết.

Không phải là vết lõm, mà là một vùng không gian bị méo mó.

Cỏ mọc lên từ vết chân của hắn, xanh tươi một giây, rồi già cỗi, mục rữa, và biến thành tro bụi ngay lập tức.

Chu trình sinh tử diễn ra nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp, tạo nên một con đường tro tàn dẫn lối vào trung tâm của ngọn núi.

Hắn cảm thấy một sự cô đơn tột cùng.

Ở cảnh giới này, hắn đã vượt lên trên sự hiểu biết của phàm nhân, nhưng cũng đồng nghĩa với việc hắn bị cô lập khỏi thế giới của những người bình thường.

Hắn nhìn thấy sự sống và cái chết chỉ là hai mặt của một đồng xu, và hắn đang đứng trên trục quay của đồng xu ấy.

Không khí trở nên đặc quánh hơn, nặng nề như chì, nén chặt lồng ngực.

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập chậm lại, mỗi nhịp đập kéo dài như một cơn bão tố nhỏ bé.

Hắn biết rằng nếu linh lực của mình suy giảm哪怕 chỉ một chút, cơ thể hắn sẽ bị lão hóa nhanh chóng, hoặc tệ hơn, bị xóa sổ hoàn toàn khỏi dòng chảy thời gian, giống như ngôi làng trước đó.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Con dấu trên tay đang nóng lên dữ dội, như thể nó đang hấp thụ năng lượng từ những tảng đá thời gian xung quanh.

Một linh cảm mơ hồ, nhưng vô cùng mạnh mẽ, kéo hắn tiến sâu hơn vào vùng đất chết này.

Hắn không biết mình đang tìm kiếm điều gì, nhưng hắn biết rằng câu trả lời cho bí mật về thân phận của mình, về Hội Đồng Thời Gian, và về chính sự tồn tại của hắn, đều nằm ở nơi sâu thẳm nhất của ngọn núi này.

Hắn bước tiếp, tiến vào bóng tối của những tảng đá thời gian, nơi ánh sáng và bóng tối hòa quyện vào nhau, tạo nên một thế giới mơ hồ, phi lý.


Căng thẳng leo thang khi một nhóm tu sĩ áo trắng xuất hiện từ phía xa, bước ra từ giữa những bức tường xương cốt.

Họ đi thành hàng thẳng tắp, bước chân nhẹ nhàng, không tạo ra một tiếng động nào.

Mỗi người trong số họ đều tỏa ra một luồng linh lực tinh khiết, lạnh lùng và có kỷ luật cao độ.

Đó là môn đồ của "Thiên Thượng Tông", phe phái luôn theo đuổi sự hoàn hảo và trật tự tuyệt đối của Thời Gian.

Lãnh đạo của họ, một nam tử trẻ tuổi với gương mặt lạnh lùng, bước ra trước.

Anh ta tên là Tiêu Hàn, đồng môn cũ của Lâm Phong, người đã phản bội anh trong quá khứ.

Tiêu Hàn mặc một bộ đạo bào trắng tinh, không một vết bẩn, tóc được búi gọn gàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng.

Hắn nhìn Lâm Phong với ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự khinh bỉ, thương cảm và một chút gì đó giống như nỗi sợ hãi.

"Lâm Phong," Tiêu Hàn nói, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo.

"Ngươi không nên đến đây.

Nơi này là vùng cấm của Thiên Thượng Tông.

Ai xâm nhập sẽ bị xử tử."

Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, nhớ lại những ngày tháng tu luyện cùng nhau.

Họ từng là bạn, từng chia sẻ những bí quyết tu luyện, từng mơ ước cùng nhau đạt đến cảnh giới Phi Phàm.

Nhưng giờ đây, họ đứng đối diện nhau, như hai kẻ thù không đội trời chung.

"Tiêu Hàn," Lâm Phong nói, giọng nói bình thản.

"Ngươi đến đây để giết ta, hay để ngăn ta tìm ra sự thật?"

Tiêu Hàn không đáp lại.

Hắn vung tay, một trận pháp thời gian khổng lồ bao trùm cả thung lũng.

Những kim đồng hồ trong trận pháp quay ngược lại, cố gắng đảo ngược thời gian, đưa Lâm Phong về trạng thái yếu ớt ban đầu.

Đây là kỹ năng đặc trưng của Thiên Thượng Tông, "Đảo Lưu Thời Không", một tuyệt kỹ có thể làm chậm lại tốc độ thời gian của kẻ thù, khiến chúng trở nên chậm chạp và dễ bị tổn thương.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề, linh lực trong kinh mạch bị kìm hãm.

Hắn cố gắng vận động linh lực, nhưng luồng khí trong cơ thể hắn trở nên hỗn loạn, như những con rắn độc cắn xé nhau.

Hắn hiểu ra rằng ở cảnh giới Hóa Thần, linh lực không còn đơn thuần là năng lượng, mà là sự cộng hưởng với quy luật thế giới.

Khi quy luật thời gian bị phá vỡ, linh lực của hắn cũng mất đi chỗ dựa, trở nên vô nghĩa.

"Ngươi không thể thắng được trật tự," Tiêu Hàn nói, bước về phía trước, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn.

"Hội Đồng đã quyết định.

Ngươi là một lỗi lầm, một biến số không thể kiểm soát.

Ngươi phải bị xóa sổ."

Lâm Phong cười, một nụ cười đầy khinh bỉ.

Ngươi gọi sự tàn sát này là trật tự?

Ngươi gọi việc biến con người thành công cụ là trật tự?"

Tiêu Hàn dừng lại, ánh mắt lạnh lùng.

"Sự tồn tại của ngươi là mối đe dọa cho sự ổn định của Vạn Cổ Ma Giới.

Nếu ngươi tiếp tục tìm kiếm sự thật, toàn bộ thế giới sẽ sụp đổ.

Ta đang cứu ngươi, cũng như cứu thế giới."

"Ngươi đang nói dối," Lâm Phong nói, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển, chống lại áp lực của trận pháp.

"Ngươi chỉ đang thực hiện mệnh lệnh của Hội Đồng.

Ngươi không quan tâm đến sự thật, ngươi chỉ quan tâm đến quyền lực và trật tự."

Tiêu Hàn không đáp lại.

Hắn vung kiếm, một thanh kiếm trắng tinh, không có tên, nhưng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, có thể đóng băng thời gian.

Hắn tấn công, kiếm khí xé toạc không gian, nhắm thẳng vào tim của Lâm Phong.


Khi mọi thứ lắng xuống, thung lũng tro tàn đã biến mất.

Thay vào đó là một khoảng không gian trống rỗng, trắng xóa.

Tiêu Hàn nằm bất động, ý thức mơ hồ.

Lâm Phong đứng đó, kiếm vẫn cầm trên tay, nhưng cơ thể anh đang dần biến trong suốt.

Anh vừa phá vỡ quy luật thời gian, và cái giá phải trả là sự tồn tại vật lý của anh.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể đang tan biến vào không khí.

Những ngón tay của anh trở nên mờ nhạt, rồi biến mất hoàn toàn.

"Đây là cái giá của sự thật," giọng nói của Vô Tội vang lên, đầy thương cảm.

"Ngươi đã chọn con đường của kẻ phản bội, và giờ đây, ngươi phải trả giá bằng sự tồn tại của mình."

Lâm Phong nhìn xuống cơ thể mình, không sợ hãi.

Hắn đã chấp nhận điều này từ lâu.

Hắn biết rằng sự thật là thứ nguy hiểm nhất, và hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Nhưng rồi, một điều bất ngờ xảy ra.

Con dấu trên mu bàn tay phải của hắn, thứ đã biến mất khi cơ thể hắn trở nên trong suốt, bỗng nhiên phát sáng rực rỡ.

Một luồng năng lượng mạnh mẽ, khác biệt với linh lực thông thường, bùng nổ từ con dấu đó.

Năng lượng này không phá hủy, mà là tái tạo.

Nó bao phủ cơ thể của Lâm Phong, ngăn chặn quá trình biến mất.

Hắn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, như thể một nguồn sống mới đang được注入 vào trong hắn.

Tiêu Hàn mở mắt, nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt đầy kinh hoàng.

"Không thể nào...

Ngươi là ai?"

Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa một bí mật lớn lao.

Hắn không đáp lại, mà chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và đáng sợ.

"Ta là kẻ đã trở về," hắn nói, giọng vang vọng trong khoảng không trắng xóa.

"Và trò chơi mới chỉ bắt đầu."

Và rồi, khoảng không trắng xóa sụp đổ, kéo theo cả Lâm Phong và Tiêu Hàn vào một thế giới khác, nơi mà thời gian và không gian không còn tồn tại, chỉ còn lại sự thật trần trụi và đáng sợ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập