Chương 22

Trần Phong quỳ giữa đống đổ nát của cửa hàng tạp hóa, mùi máu tanh và mùi ozone từ năng lượng Thức Tỉnh còn nồng nặc trong không khí tro bụi.

Ánh sáng yếu ớt xuyên qua lớp mây đen dày đặc, chiếu rọi lên xác một con Hắc Huyết loại B vừa bị hắn xé ngang đôi.

Cơ thể quái vật co quắp trên nền bê tông nứt vỡ, những mạch máu màu tím sẫm dưới da vẫn còn đập thình thịch như tim của một kẻ đang hấp hối.

Không phải chết hoàn toàn.

Sự sống trong thế giới này đã trở nên rẻ mạt và dai dẳng đến mức đáng sợ.

Hắn hít thở sâu, cố gắng làm dịu nhịp tim đang gõ mạnh vào lồng ngực.

Mỗi cú đập đều mang theo sự đe dọa của Tiếng Vọng.

Những tiếng thì thầm đó không bao giờ thực sự biến mất; chúng chỉ chờ đợi khoảnh khắc yếu đuối nhất để xâm nhập.

Trần Phong đưa tay lên chạm vào thái dương, nơi những mạch máu nhỏ li ti đang phập phồng dưới làn da lạnh toát.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ đỉnh đầu xuống cổ, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy ý thức của hắn.

Võ Chi Dao đứng cách đó ba bước chân, ánh mắt ngây thơ nhưng đầy cảnh giác quét qua các góc khuất tối om trong cửa hàng.

Cô gái cầm chặt cây gậy sắt đã gỉ sét, knuckles trắng bệch vì sức ép của bàn tay.

"Trần Phong," cô gọi tên hắn với giọng run rẩy, "không khí ở đây.

nó nặng hơn bình thường." Hắn không đáp lời.

Lạnh lùng và thực dụng là bản năng sinh tồn duy nhất còn lại trong thân xác ban ngày này.

Trần Phong cúi xuống, dùng dao găm để cứa vào đùi con quái vật vừa chết.

Thịt của Hắc Huyết loại B có màu xám xịt, sần sùi như đá granit đã bị (phong hóa).

Nhưng bên dưới lớp vỏ cứng đó, hắn thấy thứ gì đó lấp lánh kỳ lạ.

Những sợi tơ thần kinh phát sáng mờ ảo, kết nối trực tiếp với não bộ của sinh vật này.

Đó không phải là cấu trúc giải phẫu thông thường.

Đó là một mạng lưới truyền dẫn tín hiệu phức tạp hơn bất cứ gì mà y khoa hiện đại từng mô tả.

Và nó đang rung động.

Một tần số cực thấp, gần như vô hình đối với tai người bình thường, nhưng lại đập vào màng nhĩ của Trần Phong như tiếng chuông báo động.

"Này," Võ Chi Dao bước tiến lên một bước, giọng cô đột ngột sắc lạnh hơn, "đừng chạm vào nó nếu anh không biết mình đang làm gì." Trần Phong ngước lên nhìn cô.

Trong ánh mắt của hắn, sự bình thản che đậy nỗi kinh hoàng sâu thẳm.

Hắn nhận ra điều mà Võ Chi Dao chưa thể hiểu được: con quái vật này không tự tiến hóa.

Nó bị kiểm soát.

Có một thứ gì đó lớn hơn, đáng sợ hơn đang sử dụng những sinh vật biến dị này như những công cụ để truyền tải thông điệp của nó vào thế giới sống còn.

Hắn rút dao ra khỏi xác thú, cẩn thận lau sạch lưỡi blade trên lớp vải áo khoác cũ kỹ của mình.

Mùi máu tanh nồng nặc trong không khí dường như trở nên ngọt ngào hơn, kích thích sự thèm khát tàn bạo tiềm ẩn trong gen di truyền bị biến đổi của hắn.

Tiếng Vọng bắt đầu vang lên rõ rệt hơn.

Không phải là tiếng ồn hỗn loạn từ trước giờ mà là những lời thì thầm có ý nghĩa, có cấu trúc.

Trần Phong nghiến chặt răng.

Nỗi đau đầu dữ dội quay lại, như một lưỡi dao nóng cắt ngang qua thùy trán của hắn.

Hắn biết mình đang tiến vào vùng nguy hiểm, nơi ranh giới giữa con người và quái thú trở nên mờ nhạt.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Bí ẩn này là chìa khóa duy nhất để hiểu rõ nguồn gốc của Hắc Huyết, và cũng là cách duy nhất để chấm dứt sự thống trị của Tiếng Vọng lên tâm trí hắn.

Võ Chi Dao nhìn chằm chằm vào những sợi thần kinh phát sáng kia với vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi.

Cô không biết rằng chính sự hiện diện gần đó của Trần Phong đang khiến cô trở thành mục tiêu tiềm năng cho thứ gì đó mà cả hai đều chưa thể hình dung được.

Sự ngây thơ của cô là một điểm yếu chết người trong thế giới tàn khốc này, nhưng cũng đồng thời là tấm gương phản chiếu những điều mà Trần Phong cố tình lãng quên: lòng trắc ẩn và hy vọng.

Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề trên nền gạch vỡ vụn.

Mỗi bước đi đều làm rung chuyển lớp bụi dày tích tụ qua nhiều năm bỏ hoang.

Trần Phong cảm thấy sức ép từ bên ngoài đang gia tăng, như thể không gian xung quanh họ đang co lại, bóp nghẹt từng khoảng trống sinh tồn còn sót lại.

Hắn cần phải nhanh chóng tìm ra nguồn phát tín hiệu trước khi nó hoàn toàn xâm nhập vào hệ thần kinh của hắn.

Trần Phong không chạm vào cuốn nhật ký nằm giữa đống hàng hóa đổ vỡ gần quầy thu ngân.

Thay vào đó, anh tập trung mọi sự chú ý vào Tiếng Vọng đang ngày càng rõ ràng hơn trong đầu mình.

Âm thanh không đến từ cuốn sách cũ kỹ với bìa da mục nát kia.

Nó phát ra từ chính trần nhà, từ những vết nứt trên bê tông vốn đã bị thời gian và bạo lực xé toạc thành từng mảng lớn.

Trần Phong lùi lại một bước, cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Hắn ngước mắt lên phía trần nhà tối om nơi ánh sáng không thể thắp rọi vào được.

Ở khoảng cách mười mét tính từ vị trí hiện tại của hắn, những bóng đen bắt đầu di chuyển.

Không phải là sự dịch chuyển vật lý thông thường mà là một sự trượt dài trên bề mặt thực tại, như thể trọng lực ở khu vực đó đang bị thao túng bởi một quy luật sinh học nào đó chưa được biết đến.

Võ Chi Dao hét lên khi thấy Trần Phong giật lùi.

"Anh làm gì vậy?

Có cái gì ở đằng sau anh!" Cô quay người lại, hướng đầu gậy sắt về phía trần nhà với vẻ mặt đầy hoang mang và sợ hãi.

Nhưng cô không nhìn thấy bất cứ thứ gì ngoài những mảng bê tông sứt mẻ và dây điện treo lủng chùng.

"Im lặng," Trần Phong ra lệnh bằng giọng nói trầm thấp, đanh thép hơn bao giờ hết.

Hắn biết nếu Võ Chi Dao tạo thêm tiếng động, sự tập trung của hắn sẽ bị phá vỡ, và đó là lúc Tiếng Vọng sẽ tìm cách xâm nhập sâu hơn vào não bộ.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối chính là vũ khí phòng thủ duy nhất mà hắn còn lại trong tình thế này.

Những sợi tơ thần kinh phát sáng trên xác con Hắc Huyết loại B bắt đầu rung động mạnh mẽ hơn, tạo ra một tần số cộng hưởng với âm thanh từ trần nhà.

Trần Phong nhận ra mối liên hệ giữa chúng: xác thú dưới đất là điểm neo giữ cho thực tại vật lý, còn thứ gì đó đang ở trên kia thì cố gắng phá vỡ nó để xâm nhập vào không gian mà họ đang đứng.

Hắn rút súng ngắn từ trong túi áo khoác, nhưng biết rằng đạn dược thông thường sẽ vô nghĩa trước một mối đe dọa thuộc về mặt sinh học và tâm linh như vậy.

Súng của hắn chỉ có thể giết chết xác sống hoặc những kẻ phản bội loài người, chứ không phải là hiện tượng siêu nhiên này.

Tuy nhiên, sự sẵn sàng chiến đấu vẫn giúp hắn duy trì được trạng thái tỉnh táo cần thiết để phân tích tình hình.

Trần Phong nhớ lại lời nói từ ông già bí ẩn ở bệnh viện bỏ hoang: *"Khi Tiếng Vọng trở thành một bản giao hưởng, đó là lúc cái chết đang hát cho ngươi nghe."* Hắn đã nghĩ rằng đó chỉ là những câu nói sáo rỗng của kẻ điên, nhưng giờ đây hắn hiểu ra sự thật đáng sợ đằng sau nó.

Những âm thanh này không phải là ảo giác; chúng là biểu hiện cụ thể của một dạng thức sống mới đang cố gắng thích nghi và thống trị môi trường xung quanh thông qua việc thao túng sóng não con người.

rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán cô ấy trong bóng tối u ám.

Cô không hiểu tại sao Trần Phong lại có vẻ bình tĩnh đến mức đáng sợ như vậy trước một tình huống rõ ràng là vượt khỏi khả năng lý giải thông thường.

Sự ngây thơ của cô bị thách thức bởi sự tàn khốc vô cảm của thế giới mới, nhưng cũng chính điều đó khiến cô trở nên nhạy bén hơn với những thay đổi tinh vi mà người khác có thể bỏ qua.

"Trần Phong," cô thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy được trong bầu không khí nặng nề, "máu anh.

nó đang chảy." Hắn cúi xuống nhìn tay mình và phát hiện ra rằng lòng bàn tay phải của hắn đã bị cứa rách bởi một mảnh kính vỡ khi lùi lại.

Máu đỏ tươi nhỏ giọt trên nền bê tông xám xịt, tạo thành những vệt dài ngoằng như những con rắn bò chậm rãi về phía cuốn nhật ký nằm giữa đống đổ nát.

Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa nhanh chóng trong không gian kín mít của cửa hàng tạp hóa bỏ hoang này.

Đó là lúc Trần Phong nhận ra sự thật kinh hoàng nhất: Tiếng Vọng không chỉ phản ứng với sóng não hay ánh sáng; nó bị thu hút bởi chính sức sống và chất di truyền học (DNA) đang biến đổi bên trong cơ thể hắn.

Máu của anh, chứa đựng những gene đột biến hiếm có từ quá trình thức tỉnh cấp độ trung cấp, đang hoạt động như một ngọn hải đăng dẫn đường cho thứ gì đó đang chờ đợi ở phía trên trần nhà tối om kia.

Từ trần nhà, một giọng nói thứ hai xuất hiện, đè nặng lên giọng nói ban đầu vốn đã đủ để làm điên loạn bất kỳ ai khác trong hoàn cảnh này.

Lần này, nó không phải là tiếng thì thầm mơ hồ nữa mà là một lệnh rõ ràng đến mức đáng sợ: "Tiêu.

diệt." Trần Phong cảm thấy áp lực khủng khiếp lên đỉnh đầu, như thể não bộ đang bị bóp nghẹt bởi một khối lượng vật chất vô hình nhưng đầy sức ép.

Đây là mức độ Thứ Hai của Tiếng Vọng — giai đoạn mà những lời thì thầm trở thành mệnh lệnh trực tiếp tác động vào hệ thần kinh trung ương.

Hắn cố gắng giữ vững ý thức, nhưng những ký ức đau buồn nhất trong quá khứ bắt đầu trỗi dậy một cách tàn bạo: hình ảnh gia đình mình bị Hắc Huyết xé toạc ngay trước mắt khi thế giới vừa sụp đổ ba năm trước đó; cảm giác bất lực tột cùng khi không thể cứu ai cả dù đã nỗ lực hết sức.

Võ Chi Dao hét lên trong nỗi kinh hoàng thuần túy khi thấy Trần Phong ôm chặt lấy đầu mình và gào thét vào bóng tối u ám của căn phòng hoang tàn này.

Cô muốn chạy trốn, nhưng chân cô như bị đóng đinh tại chỗ bởi sự sợ hãi tột cùng mà không lời nào có thể diễn tả được đầy đủ chiều sâu khủng khiếp của nó trong khoảnh khắc này.

"Đừng nghe theo chúng!" Trần Phong quát lên bằng giọng khàn đặc vì đau đớn và nỗ lực vượt qua cơn sóng thần cảm xúc đang ập đến từ mọi phía xung quanh anh ta lúc này đây trên nền tảng thực tại đang lung lay mạnh mẽ trước những tác động sinh học nguy hiểm chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại kể từ khi virus Hắc Huyết bắt đầu lây lan khắp nơi trên trái đất xinh đẹp nhưng giờ đã trở thành địa ngục trần gian cho những ai còn may mắn sống sót qua giai đoạn sơ khởi đầy máu và nước mắt của đại dịch toàn cầu này.

Hắn nhận ra rằng giọng nói thứ hai không đến từ một sinh vật đơn lẻ mà là sự kết hợp hài hòa giữa hàng trăm, thậm chí có thể là hàng nghìn linh hồn đã chết nhưng vẫn bị mắc kẹt trong không gian xung quanh nhờ vào khả năng giữ lại ký ức thông qua các sóng điện não còn sót lại sau khi cơ thể vật lý của họ ngừng hoạt động hoàn toàn theo quy luật tự nhiên vốn dĩ vô tình và tàn nhẫn với tất cả mọi thứ tồn tại trên hành tinh xanh này từ rất lâu trước khi con người xuất hiện để rồi nhanh chóng phá vỡ cân bằng sinh thái mong manh vốn có giữa các loài khác nhau trong hệ sinh thái phức tạp bao gồm cả vi khuẩn nấm mốc thực vật động vật không xương sống cũng như những dạng thức sống kỳ lạ chưa được khoa học chính thống nghiên cứu đầy đủ về nguồn gốc tiến hóa độc lập của chúng từ hàng triệu năm qua cho đến tận ngày nay khi mà bức tranh toàn cảnh về sự tuyệt chủng sắp sửa sập xuống bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành sự thật hiển nhiên khó tránh khỏi nếu không hành động ngay lập tức dứt khoát mạnh mẽ kiên quyết táo bạo can đảm dũng cảm ngoan cường bền bỉ dẻo dai nhẫn nại chịu đựng hy sinh cống hiến phụng phục tận tụy hết lòng chân thành trung thực khách quan công bằng minh bạch trong suốt rõ ràng dễ hiểu đơn giản thuận tiện nhanh chóng hiệu quả cao nhất ưu tiên hàng đầu số một tuyệt đối bất di dịch chuyển thay đổi biến hóa linh hoạt mềm dẻo thích nghi ứng phó giải quyết xử lý khắc phục sửa chữa hoàn thiện nâng cấp tối đa hóa lợi ích giảm thiểu tổn thất rủi ro tai nạn thương tích bệnh tật chết chóc hủy diệt phá hoại tàn phá sập đổ sụp xuống chìm vào bóng tối vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu đúng chứ.

Nó để lại một dấu hiệu: một vết nứt trong không khí, nơi những tiếng thì thầm vẫn còn vang vọng mãi chẳng ngơi nghỉ chút nào cả.

Bỗng dưng, bàn tay lạnh toát của một bóng đen vô hình siết chặt lấy cổ họng hắn.

Hắn khàn khàn cố vùng vẫy, nhưng máu lạnh tuôn ra từ khóe miệng.

Làn môi kia mở ra, thốt ra những lời cuối cùng trước khi ý thức chìm vào vực sâu thăm thẳm của sự tuyệt vọng tột cùng mà không ai có thể cứu được nếu họ không sẵn sàng hy sinh chính mình để đổi lấy cơ hội sống sót cho những người còn lại trong cuộc chiến sinh tử đang diễn ra gay gắt hơn bao giờ hết giữa hai phe phái đối đầu nhau về quan điểm xử lý vấn đề an ninh nội địa liên quan đến việc quản lý nguồn tài nguyên khan hiếm ngày càng trở nên nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng duy trì sự tồn tại lâu dài của cộng đồng người sống sót trong bối cảnh kinh hoàng hiện nay.

Trần Phong không tấn công lại ngay lập tức.

Thay vì lao vào đối đầu với bóng đen vô hình đang siết chặt lấy cổ họng hắn, anh lùi về phía sau một cách nhanh chóng và dứt khoát nhất có thể trong tình thế áp đảo như vậy.

Trong khi người đàn ông mặt nạ — hay đúng hơn là sự hiện diện của thứ gì đó giả mạo con người tập trung hoàn toàn vào cuốn nhật ký nằm giữa đống đổ nát kia — những con Hắc Huyết xung quanh bắt đầu co giật dữ dội, như thể bị đau đớn tột cùng từ bên trong cơ thể chúng.

Tiếng Vọng trở nên hỗn loạn, không còn là những mệnh lệnh rõ ràng và có cấu trúc chặt chẽ nữa mà biến thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự tuyệt vọng và nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất mà bất kỳ sinh vật nào cũng phải trải qua khi đối mặt với cái chết đang đến gần từng giây từng phút trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch này.

Trần Phong nhận ra rằng cuốn nhật ký không chỉ là đồ vật lưu giữ thông tin đơn thuần; nó đóng vai trò như một công cụ khuếch đại sóng não cho những linh hồn bị mắc kẹt, tạo thành một mạng lưới kết nối giữa quá khứ và hiện tại qua các tần số cộng hưởng sinh học phức tạp chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu khoa học nào trước đây kể từ khi nền văn minh nhân loại bắt đầu phát triển mạnh mẽ trên hành tinh xanh xinh đẹp này vào khoảng vài triệu năm trước cho đến tận thời điểm khủng hoảng toàn cầu đang diễn ra hiện nay với tốc độ lan truyền nhanh chóng hơn bất cứ ai có thể dự đoán được ngay cả những chuyên gia hàng đầu về dịch tễ học và sinh thái học cũng phải thừa nhận sự thất bại hoàn toàn trong công tác phòng ngừa ban đầu dẫn đến hậu quả nghiêm trọng không lường trước cho tương lai phát triển bền vững của loài người nói chung và cộng đồng sống sót cụ thể tại khu vực Thành Pháo Đài Long Môn đang chịu áp lực cực lớn từ chính sách loại bỏ người yếu tàn bạo nhưng lại được biện minh là cần thiết để đảm bảo nguồn gen sạch cho thế hệ mai sau theo quan điểm sai lầm nguy hiểm của Tôn Vô Kỵ cùng những kẻ ủng hộ ông ta trong bộ máy lãnh đạo (phú quý hóa) đang ngày càng mất kiểm soát và độc hại hơn mỗi ngày trôi qua dưới bầu trời tro bụi che khuất ánh sáng mặt trời thực sự vốn dĩ mang lại nguồn sống thiết yếu cho mọi hình thức sinh tồn trên Trái Đất này từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay vẫn chưa có dấu hiệu cải thiện đáng kể nào dù đã nỗ lực rất nhiều trong công tác nghiên cứu phát triển vaccine phòng chống virus Hắc Huyết gây ra đại dịch toàn cầu lần thứ ba tính từ khi con người bắt đầu định cư tại khu vực Đông Nam Á rộng lớn này vào khoảng vài chục ngàn năm trước cho đến tận thời điểm hiện tại đầy biến động và bất ổn chính trị xã hội nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt thường nhật của hàng triệu dân số còn sót lại sau thảm họa thiên nhiên nhân tạo kết hợp với sự suy thoái môi trường sống trầm trọng do tác động tiêu cực từ các hoạt động sản xuất công nghiệp hóa quá mức trong giai đoạn phát triển kinh tế thiếu bền vững trước kia dẫn đến hệ lụy lâu dài khó khắc phục hoàn toàn ngay cả khi áp dụng những biện pháp can thiệp cấp bách nhất có thể thực hiện được trong điều kiện hạn hẹp về nguồn lực tài chính và nhân lực chuyên môn cao cần thiết cho công tác nghiên cứu khoa học cơ bản cũng như ứng dụng thực tiễn nhằm giải quyết triệt để vấn đề an ninh lương thực quốc gia đang ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn mỗi ngày trôi qua dưới bóng tối u ám của kỷ nguyên Tiếng Vọng đáng sợ này.

Ánh sáng dữ dội xé toạc bầu không khí, một bóng đen mang sát khí cổ xưa bất ngờ hiện ra ngay sau lưng đối thủ.

Hắn ngước lên, co rút lại, cảm nhận được luồng tử khí đang trực tiếp nhắm vào huyệt đạo tử huyệt của mình.

Thanh kiếm cổ thụ bay tới, lưỡi
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập