Chương 38
Hắn hít một hơi thật sâu, điều chỉnh nhịp tim để nó đập nhanh và loạn nhịp — dấu hiệu của sự hoảng loạn tột độ.
Đây không phải là diễn xuất, đây là kỹ thuật sinh học.
Bằng cách kích thích hệ thần kinh giao cảm, hắn khiến da mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh tuôn ra, và cơ bắp co thắt lại một cách tự nhiên.
Đối với những kẻ săn mồi dựa vào bản năng, sự sợ hãi tỏa ra từ cơ thể con mồi là tín hiệu rõ ràng nhất cho thấy "dễ ăn".
Trần Vọng rướn người, đè chặt tay lên vết thương giả ở bắp chân trái.
Máu thấm đẫm quần jean rách nát, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền xi măng xám xịt.
Hắn nhìn về phía bóng tối dày đặc ở cuối hành lang, nơi mà Chó Xa và Răng Sún đang đứng chực chờ.
Trong mắt họ, Trần Vọng giờ đây không còn là kẻ lãnh đạo lạnh lùng, tàn nhẫn.
Hắn là một con vật bị thương, yếu đuối, đang tuyệt vọng tìm đường thoát thân.
Sự chuyển đổi này diễn ra trong tích tắc, nhưng hiệu quả của nó là tức thì.
Ánh mắt nghi hoặc của Chó Xa dịu đi, thay vào đó là sự hung hãn của kẻ săn mồi đã thấy con mồi kiệt sức.
tôi không thể đi tiếp được nữa," Trần Vọng khàn giọng, tiếng nói run rẩy như lá cây trong gió bão.
Hắn cố ý để cơ thể ngã quỵ xuống, vai đập mạnh vào tường, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý.
"Bắp chân bị thủng.
Máu mất quá nhiều.
Nếu tôi cố gắng chạy, tôi sẽ chết ngay lập tức."
Hắn nói thật.
Nếu hắn cố gắng vận dụng toàn bộ sức mạnh tiềm ẩn của Tiến Hóa Bậc 1, cơ bắp của hắn sẽ xé toạc da thịt do áp lực quá lớn.
Nhưng hắn không cần chạy.
Hắn cần họ tiến lại gần.
Cần họ tin rằng đây là cơ hội cuối cùng để họ khẳng định vị trí thống trị của mình trong chuỗi thức ăn mới.
Trần Vọng nhắm mắt lại, giả vờ ngất đi vì mất máu.
Nhưng trong tâm trí hắn, mọi giác quan đều mở rộng tối đa.
Hắn lắng nghe nhịp đập của tim Chó Xa — nhanh, dồn dập, kích thích.
Hắn ngửi thấy mùi axit dịch vị của Răng Sún — sự đói khát đang bùng nổ.
Đây là dữ liệu.
Và dữ liệu thì không bao giờ dối trá.
Hắn biết rằng sự yếu đuối này là một lưỡi dao hai lưỡi.
Chỉ cần một sai sót nhỏ, một cử chỉ thừa thãi, hoặc một phản xạ cơ bắp quá nhanh, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Nhưng Trần Vọng không bao giờ sai sót.
Hắn đã tính toán mọi biến số: khoảng cách, ánh sáng, góc nhìn, và thậm chí là lượng oxy còn lại trong phổi.
Hắn đang đặt cược tất cả vào ván bài này, không phải vì hắn muốn sống sót bằng cách chạy trốn, mà vì hắn cần kiểm chứng một giả thuyết.
Giả thuyết rằng, trong thế giới bị lỗi này, sự yếu đuối đôi khi là vũ khí mạnh nhất, vì nó đánh vào lòng tự cao của kẻ mạnh.
Không khí trong khu chợ cũ trở nên nặng nề hơn.
Trần Vọng có thể cảm nhận được sự châm chích nhẹ trên da thịt, một dấu hiệu cho thấy nồng độ độc tố trong không khí đang tăng lên theo chu kỳ 24 giờ.
Đây là quy luật "Time Decay".
Mỗi giờ trôi qua, oxy trong phổi hắn giảm đi 0.5%, trong khi độc tố tích tụ trong máu tăng lên 1%.
Nếu hắn không tìm được nơi trú ẩn an toàn hoặc không loại bỏ được nguồn độc, cơ thể hắn sẽ bắt đầu phân hủy từ bên trong.
Hắn nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Kim giây chạy chậm chạp, nhưng mỗi nhịp đập đều là một lời nhắc nhở về cái chết.
Thời gian không chỉ là kẻ thù, nó là một kẻ săn mồi vô hình, luôn rình rập trong bóng tối.
Trần Vọng cảm thấy đầu óc mình hơi choáng váng, thị lực mờ đi một chút.
Đây là triệu chứng của ngộ độc nhẹ.
Hắn cần phải hành động nhanh.
Chó Xa và Răng Sún đã biến mất vào bóng tối của ngã ba.
Trần Vọng chờ đợi.
Im lặng bao trùm.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của tòa nhà, và tiếng bước chân xa xăm của những sinh vật khác.
Trần Vọng nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác trong cơ thể.
Hắn cảm nhận được sự rung động nhẹ nhàng dưới lòng bàn chân.
Đó là tiếng bước chân của Chó Xa, đang tiến sâu vào trung tâm.
Rồi, một tiếng nổ lớn vang lên.
Không phải tiếng nổ của thuốc súng, mà là tiếng nổ của năng lượng sinh học.
Trần Vọng mở mắt ra, ánh sáng xanh lam rực rỡ xuyên qua khe hở của hành lang, chiếu rọi lên khuôn mặt hắn.
Đó là tín hiệu.
Chó Xa đã chạm vào máy chủ.
Hệ thống đã kích hoạt.
Trần Vọng không chờ đợi thêm giây nào nữa.
Hắn đứng dậy, vết thương giả trên bắp chân dường như biến mất trong khoảnh khắc đó.
Cơ bắp của hắn căng cứng, xương cốt phát ra những tiếng lạo xạo nhỏ.
Không phải chạy trốn, mà là chạy về phía trung tâm.
Về phía nguồn gốc của mọi thứ.
Trong khi chạy, hắn kích hoạt giao diện ảo trong não.
Những dòng mã nhị phân hiện ra trước mắt, chồng lên thế giới thực.
Hắn thấy được cấu trúc của tòa nhà, vị trí của Chó Xa, và quan trọng nhất, là vị trí của 'bug' lớn nhất.
Nó nằm ở tầng hầm B3, sâu dưới lòng đất.
Và nó đang chờ đợi hắn.
Trần Vọng cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Đó là phản ứng của hệ thống đối với sự xâm nhập của hắn.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn đã tính toán được điều này.
Đau đớn chỉ là một phản ứng sinh học, và hắn có thể kiểm soát nó.
Hắn cần phải đến đó trước khi Chó Xa bị giết chết bởi các hệ thống phòng thủ.
Vì nếu Chó Xa chết, hắn sẽ mất đi một con bài quan trọng.
Một con bài mà hắn cần để mở ra cánh cửa cuối cùng.
Trần Vọng đứng một mình trong hành lang vắng lặng.
Tiếng bước chân của Chó Xa đã biến mất.
Im lặng bao trùm trở lại, nhưng lần này, nó nặng nề hơn, đầy đe dọa.
Hắn biết rằng thời gian không còn nhiều.
Hệ thống đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn.
Các hệ thống phòng thủ đang được kích hoạt.
Và Tiêu Diêu...
Tiêu Diêu sẽ biết.
Hắn quay lại, nhìn vào tấm bản đồ sinh học vẫn còn nằm trên tay.
Điểm đỏ tươi ở trung tâm vẫn nhấp nháy, như một lời mời gọi chết người.
Trần Vọng bỏ tấm bản đồ vào túi, rồi bước về phía thang máy.
Thang máy này dẫn thẳng xuống tầng hầm B3.
Nơi mà bí mật lớn nhất đang được giấu kín.
Khi thang máy bắt đầu di chuyển, Trần Vọng nhìn vào gương phản chiếu trên tường kim loại.
Khuôn mặt của hắn vẫn bình thản, không có chút cảm xúc nào.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một câu hỏi vẫn lởn vởn.
Tại sao hắn lại được chọn?
Tại sao hắn lại có khả năng nhìn thấy 'bug' của hệ thống?
Và quan trọng nhất, tại sao giọng nói đó lại gọi hắn là "Vọng"?
Thang máy dừng lại.
Cánh cửa mở ra.
Trước mặt hắn là một hành lang dài, tối tăm, dẫn vào bóng tối sâu thẳm.
Và từ sâu trong bóng tối đó, một giọng nói vang lên, không phải từ tai, mà từ chính não bộ của hắn.
*"Chào mừng trở lại, Vọng.
Chúng tôi đã chờ anh rất lâu."*
Trần Vọng ngừng bước.
Tim hắn đập thình thịch.
Hắn biết rằng, từ giây phút này, không còn đường lui.
Hắn đã bước vào trò chơi của những kẻ tạo ra thế giới này.
Và trò chơi này, không có kẻ chiến thắng.
Chỉ có kẻ sống sót, và kẻ bị xóa sổ.
Hắn bước vào bóng tối, ánh mắt lạnh lùng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thứ gì đang chờ đợi mình ở phía trước.
Dù đó là sự thật, hay là cái chết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận