Chương 9
Nó là sự xé toạc từng mảnh linh hồn, những sợi dây thần kinh bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.
Lý Minh quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Những ngón tay gầy guộc của anh cắm sâu vào mái tóc rối bời, cố gắng giữ lấy chút lý trí cuối cùng trước khi nó bị cuốn trôi vào vực thẳm.
Giọng nói "ngọt ngào" ấy không đến từ bên ngoài.
Nó len lỏi vào từng tế bào não, hòa quyện với tàn dư ý thức của "Ma Giới Đế Quân" mà anh vừa đánh bại, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng trong tâm trí.
*"Hãy mở mắt ra, Lý Minh.
Đừng chiến đấu.
Hãy đón nhận."*
Ánh mắt anh mở to, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu, biến mất trong biển trắng của lòng đen.
Trước mặt anh, trong không khí tĩnh lặng đầy mùi ozone và máu tanh, một bóng người phụ nữ trong suốt hiện ra.
Cô ấy không giống bất kỳ ai anh từng biết.
Trang phục cổ xưa, những nếp gấp vải dường như được dệt từ chính ánh sáng tím, mang vẻ đẹp kinh dị của sự hoàn hảo nhân tạo.
Cô mỉm cười.
Nụ cười ấy khiến da gà nổi lên khắp người Lý Minh.
Nó không chứa đựng sự thiện chí, mà là sự sở hữu.
Sự sở hữu của một chủ nhân đối với nô lệ.
*"Chúng tôi đã chờ đợi bạn rất lâu rồi,"* giọng nói vang lên, không qua tai, mà trực tiếp vào tủy sống.
*"Bảy đời trước, họ đã thất bại.
Họ quá yếu đuối, quá gắn bó với cái gọi là 'nhân tính'.
Nhưng bạn...
Bạn là sự hoàn thiện."*
Lý Minh cắn chặt răng, máu rỉ ra từ khóe miệng.
Anh cố gắng hét lên, nhưng thanh quản như bị đóng băng.
Cơ thể anh không còn thuộc về anh nữa.
Những mạch máu màu tím trên bàn tay bắt đầu lan rộng, leo lên cổ, tiến về phía tim.
Đó không phải là sự tiến hóa.
Đó là sự chiếm đoạt.
Anh nhớ đến cha mình.
Người đàn ông lạnh lùng luôn nhắc anh về trách nhiệm.
Nhưng giờ đây, trách nhiệm duy nhất còn lại là tồn tại.
Là không để ý thức của mình bị nuốt chửng bởi cái "họ" đáng sợ này.
**
Lý Minh cảm thấy ý thức của mình đang chìm xuống đáy biển.
Người phụ nữ trong suốt vẫn mỉm cười, nhưng giờ đây, khuôn mặt cô ấy bắt đầu biến dạng.
Những đặc điểm nhân tạo tan rã, để lộ ra hàng loạt khuôn mặt khác nhau.
Những khuôn mặt của những người đàn ông, phụ nữ, trẻ em.
Tất cả đều đang hét lên, nhưng không có âm thanh.
*"Chúng tôi là nạn nhân đầu tiên,"* giọng nói trở nên hỗn độn, chồng chéo lên nhau.
*"Virus Chaos không phải là quà tặng.
Nó là vũ khí.
Và bạn là bản sao thứ bảy.
Bảy lần thất bại.
Bảy lần điên loạn.
Bạn sẽ là lần thứ tám.
Lần cuối cùng."*
Lý Minh cố gắng nhớ lại.
Những ký ức mờ nhạt, như những mảnh gương vỡ.
Anh nhớ một căn phòng trắng.
Những ống nghiệm.
Một người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu.
Hay là một thí nghiệm?
Anh không phải là con trai của người đàn ông ấy.
Anh là một sản phẩm.
Một bản sao được tạo ra để chứa đựng ý thức tập thể của những nạn nhân đầu tiên.
"Kẻ Chủ" không phải là một thực thể độc lập.
Đó là tiếng nói của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt, đang tìm kiếm một cơ thể để thoát ra.
Và anh là cái vỏ bọc hoàn hảo.
muốn," Lý Minh thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.
Người phụ nữ ngừng cười.
Lần đầu tiên, biểu cảm trên khuôn mặt cô ấy thay đổi.
Sự ngạc nhiên.
*"Không muốn?
Bạn không có lựa chọn.
Đó là bản chất của bạn.
Bạn được sinh ra để phục vụ.
Để trở thành cánh cổng."*
"Không," Lý Minh nói, giọng mạnh mẽ hơn.
Anh đưa tay lên, chạm vào trán mình.
Những mạch máu màu tím trên bàn tay bắt đầu rung lên, phát ra một âm thanh rít nhẹ.
"Tôi không phải là cánh cổng.
Tôi là Lý Minh.
Và tôi sẽ không để các ngươi dùng tôi."
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nỗi đau.
Thay vì đẩy nó ra, anh đón nhận nó.
Anh để cho sự hỗn loạn tràn vào, nhưng anh không để nó kiểm soát.
Anh tìm kiếm sự ổn định trong hỗn loạn.
Giống như một người lướt sóng giữa cơn bão.
Và rồi, anh tìm thấy nó.
Một điểm neo.
Ký ức về một bữa ăn tối.
Tiếng cười của một nhóm người lạ.
Cảm giác ấm áp của một bàn tay đặt lên vai anh.
Không phải huyết thống.
Mà là lựa chọn.
Gia đình không phải là máu.
Gia đình là những người bạn chọn để cùng tồn tại trong bóng tối.
Lý Minh mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn màu tím.
Chúng trở lại màu đen, sâu thẳm và lạnh lùng.
Nhưng trong đó, có một tia lửa.
Tia lửa của ý chí.
Người phụ nữ trong suốt lùi lại, khuôn mặt biến dạng thành sự sợ hãi.
*"Không thể...
kháng cự..."*
"Tôi không kháng cự," Lý Minh đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng vững chãi.
"Tôi đang tái định nghĩa."
***
Trương Tuệ dừng bước.
Ông ta cảm thấy sự thay đổi trong không khí.
Áp suất giảm đi.
Nhưng không phải vì sự yếu đuối.
Mà vì sự tập trung.
Lý Minh quay lại, nhìn thẳng vào Trương Tuệ.
Ánh mắt của anh không còn trống rỗng.
Nó sắc bén như lưỡi dao.
"Ngươi đến đây để giết tôi?" Lý Minh hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
Trương Tuệ lắc đầu, tay chậm rãi đưa vào túi vest.
Tôi đến đây để đảm bảo rằng cái chết của ngươi không gây ra hỗn loạn.
Virus trong người ngươi đang ổn định.
Nhưng nó không thể được kiểm soát mãi mãi.
Nó sẽ bùng nổ.
Và khi đó, cả khu vực này sẽ bị xóa sổ."
"Vậy ngươi định làm gì?" Trần Nam hỏi, giọng run rẩy.
Anh vẫn chưa rời khỏi vị trí, mắt vẫn dán vào chiếc nhẫn trên tay Trương Tuệ.
"Tiêu diệt nguồn gốc," Trương Tuệ nói, rút ra một khẩu súng đặc chủng.
Thân súng bằng kim loại đen, khắc những ký tự cổ xưa.
"Và ngươi, Lý Minh, là nguồn gốc mới."
Lý Minh nhìn khẩu súng.
Anh không sợ hãi.
Trương Tuệ sai.
Nhưng anh cũng sai.
Cả hai đều bị mắc kẹt trong những quan điểm cực đoan.
Trương Tuệ tin vào trật tự tuyệt đối, sẵn sàng hy sinh cá nhân để cứu tập thể.
Lý Minh tin vào tự do, sẵn sàng hy sinh trật tự để bảo vệ cá nhân.
Nhưng sự thật nằm ở giữa.
Sự cân bằng.
"Ngươi không thể giết tôi," Lý Minh nói.
"Và tôi cũng không muốn giết ngươi.
Chúng ta đều là nạn nhân của cùng một hệ thống."
Trương Tuệ nhíu mày.
Ngươi đang nói về chính phủ?
Hay BioGen?"
"Không," Lý Minh bước tới, từng bước một, tiến về phía Trương Tuệ.
"Tôi đang nói về Virus Chaos.
Nó không phải là ngẫu nhiên.
Nó là một thí nghiệm.
Và chúng ta là những con chuột trong lồng thí nghiệm."
Trương Tuệ dừng lại, ngón tay trên cò súng run nhẹ.
"Ngươi biết điều gì?"
"Chưa đủ," Lý Minh đáp.
"Nhưng tôi sẽ tìm ra.
Và khi tôi tìm ra, ngươi sẽ phải chọn phe.
Không phải phe thường nhân hay dị nhân.
Mà phe sự thật."
Trần Nam nhìn cảnh tượng này, cảm thấy bối rối.
Anh không hiểu những gì đang xảy ra.
Nhưng anh cảm thấy một sự thay đổi.
Một sự thay đổi lớn.
Và rồi, từ phía sau, một giọng nói vang lên.
Ngươi đã đánh thức nó."*
Tất cả quay lại.
Người phụ nữ trong suốt đã biến mất.
Thay vào đó, trên tường, những vết nứt bắt đầu phát sáng màu tím.
Và từ trong những vết nứt, những bàn tay nhỏ bé, bằng xương bằng thịt, bắt đầu thò ra.
Chúng không phải là bàn tay của con người.
Chúng là bàn tay của những đứa trẻ.
Những đứa trẻ đã chết trong vụ nổ virus mười năm trước.
*"Chúng tôi đói,"* hàng trăm giọng nói đồng loạt vang lên.
*"Chúng tôi muốn gia đình."*
Lý Minh nhìn xuống những bàn tay đó.
Anh cảm thấy một nỗi đau sâu sắc.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì thương cảm.
Những linh hồn này không phải là kẻ thù.
Chúng là nạn nhân.
Giống như anh.
Giống như Trần Nam.
Giống như em gái của Trần Nam.
Và giống như gia đình của Trương Tuệ.
"Ngươi đã mất gia đình," Lý Minh nói với Trương Tuệ, không nhìn ông ta.
"Nhưng ngươi không cần phải giết những kẻ khác để tìm lại chúng.
Hãy nhìn vào những thứ xung quanh ngươi.
Hãy nhìn vào chúng ta."
Trương Tuệ run rẩy.
Khẩu súng trong tay anh chĩa xuống đất.
Anh nhìn những bàn tay nhỏ bé, nhìn những khuôn mặt đau khổ hiện ra trong ánh sáng tím.
Và anh nhớ lại.
Những ngày cuối cùng của vợ và con gái anh.
Không phải bị giết bởi dị nhân.
Mà bị giết bởi sự hỗn loạn.
Sự hỗn loạn do chính những người như anh ta tạo ra, khi họ chạy trốn, khi họ sợ hãi, khi họ không dám đối mặt với sự thật.
"Chúng ta đều sai," Trương Tuệ thì thầm.
"Và bây giờ," Lý Minh nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng, "chúng ta sẽ sửa chữa nó.
Cùng nhau."
Trần Nam nhìn Lý Minh, rồi nhìn Trương Tuệ.
Đây không phải là kết thúc.
Đây là sự bắt đầu của một cuộc chiến mới.
Không phải giữa dị nhân và thường nhân.
Mà giữa sự thật và dối trá.
Và anh sẽ ở đó.
Dù phải trả giá bằng mạng sống.
Lý Minh đưa tay ra, chạm vào một trong những bàn tay nhỏ bé.
Ánh sáng tím bao trùm lấy anh, nhưng không còn lạnh lẽo.
Như một cái ôm.
Và trong khoảnh khắc đó, Lý Minh hiểu.
Anh không đơn độc.
Anh chưa bao giờ đơn độc.
Nhưng bên ngoài căn hộ, tiếng còi báo động bắt đầu vang lên.
Hàng chục bóng đen xuất hiện trên bầu trời.
Không phải là quân đội.
Không phải là BioGen.
Mà là những thứ khác.
Những thứ từ "Ma Giới" thực sự.
Những thứ mà "Kẻ Chủ" đã gọi về.
Lý Minh nhíu mày.
Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, không có con đường thứ ba.
Chỉ có chiến đấu.
Anh nhìn Trần Nam, rồi nhìn Trương Tuệ.
"Chuẩn bị," Lý Minh nói.
"Gia đình chúng ta sắp đến."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận