Chương 8
Lý Minh đứng giữa đống tàn tích, hơi thở vẫn đều đặn, trái tim đập chậm chạp như một chiếc đồng hồ cơ đang sắp hết pin.
Anh giẫm nhẹ lên ngực một kẻ địch vừa tắt thở, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đế giày lên tận sống lưng.
Không có sự hả hê, không có sự hả hê của kẻ chiến thắng.
Chỉ có một sự rỗng tuếch, một khoảng trống đáng sợ nơi lẽ ra phải là nỗi sợ hãi hoặc niềm vui.
Năng lực "Chi Phối Không Gian" của anh giờ đây không còn là một công cụ cần phải điều khiển.
Nó trở thành bản năng, giống như việc hít vào và thở ra.
Khi anh nghĩ đến việc di chuyển, không gian tự co giãn, đưa anh đến vị trí mong muốn mà không cần nỗ lực.
Nhưng đó mới là vấn đề.
Sự dễ dàng này gợi nhớ đến những ký ức rời rạc, những mảnh vỡ của sáu bản sao trước đó.
Họ cũng từng trải qua giai đoạn này.
Giai đoạn mà cơ thể chấp nhận hoàn toàn sự xâm chiếm của Virus Chaos.
Giai đoạn trước khi ý thức bắt đầu tan rã.
Lý Minh cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.
Trong đó, hình ảnh phản chiếu của anh trông xa lạ.
Đôi mắt anh, vốn dĩ đen thẳm, giờ đây lóe lên những tia sáng tím nhạt, nhấp nháy như những ngôi sao sắp chết.
Anh cảm thấy một tiếng thì thầm vang lên trong đầu, không phải từ "Kẻ Chủ" – thực thể tập thể đầy thù hận – mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
Một giọng nói nhỏ bé, yếu ớt, nhưng vô cùng rõ ràng.
*"Họ đang đến."*
Lý Minh ngẩng đầu lên, nhìn ra bầu trời Tân Thiên Hà.
Màu tím đang lan rộng, nuốt chửng những đám mây đen kịt.
Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé bật lên khắp nơi trên thành phố, như những ngọn nến trong đêm tối.
Đó không phải là sự thức tỉnh của hy vọng.
Đó là tín hiệu của một cuộc nổi dậy sinh học.
Virus không còn nằm yên trong ống nghiệm hay trong máu của một ít dị nhân.
Nó đã thoát ra ngoài.
Và anh, Lý Minh, là cánh cửa mở ra cho nó.
Anh bỏ lại đống xác và bước đi, đôi chân tự động dẫn anh về phía cũ.
Nơi anh sinh ra, nơi cha anh chết, và nơi mọi thứ bắt đầu sụp đổ.
Mười năm trước, nơi này bị niêm phong bởi chính phủ sau khi vụ nổ đầu tiên xảy ra.
Bây giờ, nó là một điểm chết trên bản đồ thành phố, bị bỏ mặc giữa những tòa nhà chọc trời vươn cao.
Lý Minh không biết tại sao mình lại muốn quay lại.
Có lẽ vì anh cần tìm ra câu trả lời.
Hoặc có lẽ, anh đang tìm kiếm một nơi để chôn vùi chính mình trước khi quá muộn.
***
Căn hộ số 404 nằm ở tầng cao nhất của khu chung cư cũ kỹ, nơi tường vôi bong tróc và mùi ẩm mốc ám lên từng thớ gỗ.
Lý Minh đứng trước cánh cửa sắt gỉ sét, tay phải đặt lên bề mặt lạnh lẽo.
Anh không cần chìa khóa.
Anh chỉ cần nghĩ.
Không gian xung quanh cánh cửa cong lại, tạo thành một đường hầm nhỏ, và anh bước qua nó như thể đang bước qua một bức màn vô hình.
Bên trong, không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Bụi bặm dày đặc lơ lửng trong những tia nắng yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ.
Những món đồ nội thất cũ kỹ vẫn còn nguyên vị trí, phủ một lớp vải trắng mỏng manh.
Lý Minh bước vào phòng khách, chân anh in dấu lên sàn gỗ.
Mỗi bước chân đều vang lên tiếng creak rên rỉ, như thể ngôi nhà đang cố gắng giữ anh lại.
Anh dừng lại trước bức tường cuối cùng, nơi từng treo bức ảnh gia đình.
Bây giờ, chỉ còn lại một khung ảnh trống trơn, bám đầy bụi.
Lý Minh đưa tay chạm vào bức tường.
Anh nhớ ngày hôm đó.
Ngày cha anh biến mất.
Ngày virus Chaos bùng nổ.
Cha anh không chết trong đau đớn.
Anh ta biến thành ánh sáng.
Và Lý Minh, đứa trẻ tám tuổi, đã chứng kiến tất cả.
*"Con không được khóc,"* giọng nói của cha anh vang lên trong ký ức, ấm áp nhưng xa cách.
*"Con phải mạnh mẽ.
Con phải tìm ra sự thật."*
Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung vào năng lực của mình.
Anh đẩy ý thức vào bức tường, tìm kiếm những ký ức còn sót lại trong không gian.
Không gian xung quanh anh bắt đầu rung chuyển, những hạt bụi bay lên, xoay tròn tạo thành những vòng xoáy nhỏ.
Anh cảm thấy một sự hiện diện nào đó ẩn sâu trong bức tường.
Một thứ gì đó không thuộc về thế giới vật lý.
Đột nhiên, một cơn đau dữ dội xuyên qua đầu anh.
Lý Minh nhăn mặt, tay ôm lấy đầu.
Hình ảnh của cha anh xuất hiện, nhưng không phải là hình ảnh của một người đàn ông hiền lành.
Đó là hình ảnh của một thực thể ánh sáng, đang bị giam cầm trong một lồng sắt vô hình.
Và xung quanh anh ta, là hàng nghìn linh hồn khác, đang gào thét trong tuyệt vọng.
*"Họ đã bắt chúng tôi,"* giọng nói của cha anh vang lên, nhưng lần này, nó đầy giận dữ và đau khổ.
*"Họ đã biến chúng tôi thành nhiên liệu.
con là chìa khóa để giải phóng chúng tôi.
Hoặc là để hủy diệt chúng tôi."*
Lý Minh mở mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Anh nhận ra rằng căn hộ này không chỉ là nơi anh sinh ra.
Nó là một phòng thí nghiệm.
Một phòng thí nghiệm bí mật, nơi cha anh và những người khác đã bị thí nghiệm trước khi virus Chaos được phát tán ra ngoài.
Và anh, Lý Minh, không phải là một đứa trẻ bình thường.
Anh là sản phẩm của những thí nghiệm đó.
Anh là bản sao thứ bảy.
**
Hàn Phong và Ma Vương nhìn nhau, rồi nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy dè chừng và sợ hãi.
Họ biết rằng họ vừa đánh thức một thứ gì đó họ không thể hiểu nổi.
Lý Minh không còn là con người nữa.
Anh là một hiện tượng.
"Anh đang làm gì vậy?" Hàn Phong hét lên, cố gắng ra lệnh cho binh sĩ của mình tấn công.
Nhưng những viên đạn bắn ra đều bị chặn lại bởi bức tường không gian.
Chúng rơi xuống sàn, vô hại.
Ma Vương cũng thử tấn công, sử dụng năng lực bóng tối của mình.
Nhưng những sợi dây bóng tối của anh ta cũng bị chặn lại, tan biến trong không khí.
Lý Minh đứng đó, bất động, như một vị thần phán xét.
"Anh không thể kiểm soát được nó," Ma Vương nói, giọng nói run rẩy.
"Nó sẽ nuốt chửng anh."
"Không," Lý Minh đáp lại, giọng nói vẫn bình thản.
"Tôi đang kiểm soát nó.
Và tôi sẽ kiểm soát cả hai các anh."
Lý Minh đưa tay ra, nắm lấy không gian.
Bức tường không gian vỡ tan, nhưng thay vì tấn công, anh đẩy một luồng năng lượng mạnh mẽ vào hai phe quân địch.
Những binh sĩ của Hàn Phong và những thành viên của Ám Ảnh đều bị hất văng ra ngoài, hôn mê hoặc kiệt sức.
Hàn Phong và Ma Vương cũng không ngoại lệ.
Họ ngã nhào xuống đất, không còn sức lực để chống cự.
Lý Minh nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Một nửa bàn tay run rẩy, những mạch máu màu tím nổi lên trên da.
Nửa kia thì bình thường, nhưng anh cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa từ trong cốt tủy.
Anh biết rằng anh đang mất dần con người của mình.
Nhưng anh cũng biết rằng anh không thể dừng lại.
Anh nhìn ra cửa sổ.
Bầu trời Tân Thiên Hà giờ đây hoàn toàn màu tím.
Hàng triệu ánh sáng nhỏ bé vẫn đang bật lên, như những ngôi sao trong đêm tối.
Virus không còn là một mối đe dọa.
Nó là một lời mời gọi.
Và Lý Minh vừa mới chấp nhận nó.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên.
Không phải từ "Kẻ Chủ", không phải từ cha anh.
Mà từ một nơi xa xôi, một nơi mà anh chưa từng biết đến.
*"Chào mừng bạn đến với gia đình, Lý Minh.
Chúng tôi đã chờ đợi bạn rất lâu rồi."*
Lý Minh nhíu mày.
Anh không có gia đình.
Anh là một kẻ thất lạc.
Nhưng giọng nói đó...
Nó thân thuộc.
Và nó đầy đe dọa.
Anh quay lại nhìn Hàn Phong và Ma Vương, những kẻ đang nằm bất động trên sàn.
Anh biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.
Và anh sẽ là người dẫn dắt nó.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
Lý Minh bước ra khỏi căn hộ, để lại phía sau những mảnh vỡ của quá khứ.
Anh bước vào hành lang tối tăm, nơi ánh sáng tím từ cửa sổ chiếu vào, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn nhà.
Anh không biết mình đang đi về đâu.
Nhưng anh biết rằng anh không còn đơn độc.
Và đó, có lẽ, là điều đáng sợ nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận