Chương 29
Mảnh gỗ vụn bay tứ tung như những viên đạn nhỏ, xé rách không khí ẩm mốc của căn hộ cũ kỹ.
Một Dị Nhân loại "Săn mồi" bước vào.
Nó cao hơn hai mét, da thịt màu xám tro nhợt nhạt, những chiếc vuốt sắc nhọn dài nửa mét mọc ra từ các đốt ngón tay.
Mắt nó không có đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm phát ra ánh sáng tím lịm.
Lý Minh nằm ngửa trên sàn nhà lạnh lẽo.
Cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt sức tột cùng sau cú va chạm tâm linh.
Mùi máu tanh của con quái vật trước đó – thứ đã biến thành đống xác thịt nát bươm bên cạnh cầu thang – vẫn còn treo lơ lửng trong không khí, hòa quyện với mùi ozone chát chúa từ dư âm năng lực Dị Nhân.
Hắn cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân như bị đóng đinh vào nền bê tông nứt nẻ.
Tiếng bước đi nặng nề của sinh vật đó vang lên, từng nhịp một, đập thẳng vào lồng ngực đang phập phồng đau đớn của anh.
Thump.* Mỗi tiếng bước là một lời đe dọa câm lặng.
"Minh à," giọng nói của cha anh lại vang lên trong tâm trí, nhưng lần này nó nghe xa vời và mờ nhạt hơn, như thể bị nhiễu sóng bởi một tần số khác mạnh mẽ hơn.
"Con đã đến lúc phải chọn lựa rồi."
Chọn lựa gì?
Lý Minh nghiến răng.
Hắn không muốn chọn lựa nữa.
Hắn chỉ muốn sống sót qua đêm nay mà thôi.
Nhưng con quái vật kia đang tiến lại gần, chiếc mũi ướt sũng ngửi mùi máu tươi trên người anh với sự háo hức đáng sợ.
Nó không tấn công ngay lập tức.
Nó đang thưởng thức nỗi kinh hãi của con mồi.
Đột nhiên, một luồng gió lạnh giá quét qua lưng Lý Minh.
Không phải từ cửa sổ vỡ vụn hay khe hở trong tường.
Cảm giác này quen thuộc đến rợn người.
Giống như khi anh còn nhỏ, cha mình đứng sau lưng để sửa lại tóc cho anh trước khi đi học.
Nhưng lần này, cảm giác ấy mang theo một nỗi đau buốt lạnh cắt da cắt thịt.
Con quái vật dừng bước.
Đầu nó nghiêng sang một bên, những chiếc vuốt dài liếm nhẹ qua mép môi đầy răng nanh nhọn hoắt.
Nó phát ra một tiếng rít chói tai, xé toạc màng nhĩ của Lý Minh.
Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi cảm giác nóng rát khi lưỡi dao thịt xuyên vào da thịt mình.
Một bàn tay xương trắng thọc xuyên qua lưng con quái vật Săn mồi.
Không phải lửa, không phải năng lượng plasma hay bất kỳ loại dị năng nào mà Lý Minh từng thấy trong hồ sơ của BioGen.
Nó là thứ gì đó nguyên thủy hơn, thô bạo hơn.
Bàn tay ấy vươn ra từ bóng tối dày đặc phía sau xác chết của nạn nhân ba ngày trước – người đàn ông đã biến thành một khối thịt vô định hình bên cạnh cầu thang.
Lý Minh mở mắt ra trong kinh hoàng tuyệt đối.
Xác chết không hề phân hủy hoàn toàn.
Nó đang cử động.
Những mảnh thịt còn sót lại bám vào nhau, tái tạo nên cấu trúc cơ bắp và xương cốt dưới sự điều khiển của ý chí nào đó.
Bàn tay trắng bệch, sạch sẽ một cách kỳ lạ giữa đống tàn tích bẩn thỉu, nắm chặt lấy tim con quái vật Săn mồi rồi giật mạnh ra ngoài.
Máu phun trào như vòi hoa sen đỏ tươi nhuộm lên bức tường phòng khách.
Con quái vật sụp đổ xuống sàn nhà, (co giật) vài lần trước khi tắt thở vĩnh viễn.
Nhưng thứ khiến Lý Minh quên cả thở không phải là cảnh tượng kinh dị đó.
Nó là khuôn mặt đang từ từ hình thành trên đống thịt nát bên cạnh cầu thang.
Đó là gương mặt của cha anh.
Không phải người đàn ông già nua, mệt mỏi trong ký ức mờ mịt.
Mà là phiên bản trẻ trung hơn, với những vết sẹo ngang dọc trên má và đôi mắt màu đỏ máu – cùng sắc thái với "Kẻ Chủ" luôn thì thầm trong đầu Lý Minh từ khi hắn thức tỉnh dị năng.
"Lý Minh," giọng nói đó vang lên không phải trong tâm trí anh lần này.
Nó phát ra trực tiếp từ dây thanh quản vừa được tái tạo của đống thịt kia, thô ráp và đầy tĩnh mạch máu tươi.
"Con đã về nhà."
Lý Minh lùi lại, lưng va mạnh vào bức tường.
Tim hắn đập thình thịch đến mức đau đớn.
Đây không phải là cha anh.
Cha anh đã chết mười năm trước trong vụ nổ phòng thí nghiệm BioGen – ít nhất đó là những gì báo chí nói vậy.
Vậy thì thứ này là cái gì?
Một bản sao?
Một ký sinh trùng?
Hay chính là nguồn gốc của virus Chaos mà hắn mang trong người?
"Con không hiểu," Lý Minh lắp bắp, giọng anh khàn đặc vì sợ hãi.
cha đã chết."
Đống thịt đó cười.
Tiếng cười ướt át và kinh tởm vang lên từ những kẽ hở trên khuôn mặt đang cố gắng ghép lại với nhau.
"Chết chỉ là một khái niệm của thường nhân, Lý Minh.
Với chúng ta, nó là sự chuyển đổi.
Là bước đầu tiên để tiến hóa."
Bỗng nhiên, ánh sáng tím trong mắt con quái vật vừa chết tắt lịm đi hoàn toàn.
Nhưng thay vào đó, bóng tối bao quanh căn phòng bắt đầu di chuyển.
Chúng co cụm lại, hình thành nên những cánh tay dài ngoằng từ góc khuất của trần nhà và tường vách.
Lý Minh nhận ra sự thật kinh hoàng: đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên.
Căn hộ này – toàn bộ khu chung cư cũ bỏ hoang này – chính là cơ thể sống của thứ mà hắn gọi là "Kẻ Chủ".
Con quái vật Dị Nhân bị đẩy lùi lại vài mét, va mạnh vào bức tường đối diện.
Bức tường bê tông dày đặc nứt ra, bụi bặm rơi xuống phủ lên đầu Lý Minh như một tấm áo liệm trắng xóa.
Anh sững sờ nhìn đôi tay mình – bàn tay run rẩy nhưng đang tỏa ra một luồng năng lượng xanh nhạt mà anh chưa từng ý thức được sự tồn tại của nó.
Lực đẩy vô hình?
Hay là nén không khí?
Cơ thể anh đau đớn hơn bao giờ hết, như thể mỗi tế bào đều bị xé toạc từ bên trong bởi áp lực đột ngột gia tăng này.
Nhưng hắn đã làm được điều đó.
Hắn đã đánh bại một Dị Nhân cấp độ Săn mồi – thứ mà ngay cả những chiến binh BioGen cũng phải dè chừng – chỉ bằng ý chí thuần túy và nỗi sợ hãi tột cùng.
Đống thịt mang khuôn mặt cha anh ngừng cười.
Nó đứng dậy, các khớp xương phát ra tiếng nổ lách tách khó chịu khi chúng sắp xếp lại vị trí mới.
"Tuyệt vời," nó nói, giọng điệu tràn đầy sự tự hào của một người thầy với học trò xuất sắc.
"Lần đầu tiên con sử dụng năng lực phản kháng chủ động.
Không phải nhờ vào tôi dẫn dắt."
"Con không cần ai dẫn dắt!" Lý Minh gào lên, nước mắt chực trào ra vì đau đớn và phẫn uất.
"Cha đã để lại cho con một lời nguyền!
Một giọng nói trong đầu khiến con trở thành kẻ dị dạng trước mắt mọi người!"
"Lời nguyền?" Đống thịt đó bước tiến lại gần, những chiếc vuốt trên bàn tay xương trắng bắt đầu thu nhỏ lại, biến đổi hình dạng giống như ngón tay của một con người bình thường.
"Đó là món quà duy nhất mà cha có thể trao cho con trong thế giới này.
Một cánh cửa mở ra tiềm năng vô hạn.
Nhưng để bước qua nó, con phải chấp nhận hy sinh."
"Hy sinh cái gì?" Lý Minh hét lên, dù biết rằng mình đang đặt câu hỏi với một kẻ thù nguy hiểm hơn bất kỳ Dị Nhân nào khác hắn từng gặp.
"Tính mạng của bản thân," giọng nói trầm xuống, mang theo sự lạnh lùng tuyệt đối của toán tử số học.
"Virus Chaos không phải là bệnh tật, Lý Minh.
Nó là chất xúc tác cho quá trình tiến hóa tiếp theo của nhân loại.
con là phiên bản hoàn chỉnh nhất mà chúng ta đã tạo ra sau bảy lần thất bại."
Lý Minh sững sờ.
Anh nghĩ đến những giấc mơ kỳ lạ về những người đàn ông giống hệt mình chết trong đau đớn và điên loạn.
Những bóng ma ám ảnh anh suốt mười tám năm qua không phải là ảo giác.
Chúng là di sản của chính hắn – hoặc nói đúng hơn, là những tiền nhân đã thất bại trước sứ mệnh này.
"Con không muốn tiến hóa," Lý Minh thì thầm, giọng run rẩy nhưng quyết liệt hơn bất kỳ lúc nào khác.
"Con chỉ muốn sống cuộc đời bình thường."
"Bình thường?" Đống thịt đó lắc đầu, khuôn mặt cha anh giờ đây hoàn toàn ổn định, nhìn chằm chằm vào anh với đôi mắt đỏ rực đầy bi thương.
"Thế giới này không còn chỗ cho sự bình thường nữa, con trai à.
Chỉ có kẻ mạnh mới được quyền sống sót.
Và nếu con từ chối sức mạnh.
thì cha sẽ phải lấy đi linh hồn của những người mà con yêu quý nhất để nuôi dưỡng nó."
Cánh cửa phòng khách bỗng mở toang ra lần thứ hai.
Lần này không phải là quái vật Săn mồi bước vào.
Mà là một bóng đen cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu đen tuyền mang logo BioGen bị che mờ bởi bụi bẩn và máu khô.
Người đó cầm theo khẩu súng năng lượng đặc chế, nòng hướng thẳng về phía Lý Minh.
Khi Lý Minh tỉnh dậy hoàn toàn khỏi trạng thái sốc tinh thần, ánh sáng mặt trời đang chiếu thẳng vào mắt anh.
Anh nằm trên sàn nhà, nhưng không còn ở trong căn phòng hỗn loạn vừa trải qua cuộc chiến sinh tử.
Anh đang ở trên ban công nhỏ hẹp của tầng bốn mươi tư, nơi mà con quái vật Săn mồi vừa bị thổi bay xuyên tường tạo ra một lỗ hổng rộng lớn.
Không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào phổi anh, mang theo mùi hương cỏ cây tươi mát từ khu vườn treo phía dưới – một chi tiết kiến trúc kỳ lạ giữa lòng thành phố bê tông hóa này.
Nhưng điều khiến Lý Minh cứng đờ người không phải là vị trí mới của mình.
Nó là sự vắng lặng đáng sợ xung quanh.
Không có tiếng động nào cả.
Không có giọng nói trong đầu cha anh nữa.
Không có cảm giác bị theo dõi từ bóng tối.
Chỉ còn lại sự tĩnh mịch tuyệt đối, như thể toàn bộ thế giới đã tạm dừng hoạt động chờ đợi phán quyết của ai đó.
Anh ngồi dậy chậm rãi, sờ soạng quanh người để tìm kiếm vũ khí hoặc dấu vết chiến đấu nào còn sót lại.
Không có gì cả.
Bộ quần áo cũ kỹ của anh vẫn nguyên vẹn, không hề có một vết rách hay đốm máu nào – ngoại trừ những giọt mồ hôi lạnh bám đầy trên trán và lưng.
Lý Minh quay đầu nhìn xuống lỗ hổng trong tường dẫn vào phòng khách bên trong.
Từ góc độ này, hắn có thể thấy rõ cảnh tượng kinh hoàng: xác con quái vật Săn mồi nằm rải rác khắp sàn nhà, nhưng đống thịt mang khuôn mặt cha anh đã biến mất không dấu vết.
Chỉ còn lại một vệt máu dài kéo dài ra cửa sổ vỡ vụn phía đối diện – hướng đi ngược lại với nơi Lý Minh đang đứng.
"Đây là đâu?" Anh tự hỏi trong đầu mình, giọng nói của chính hắn vang lên nhỏ bé và lạc lõng giữa khoảng trống rộng lớn này.
Một bóng người xuất hiện trước mặt anh mà không hề tạo ra tiếng động nào.
Phụ nữ trong bộ đồ đen quen thuộc từ những lần gặp gỡ bí mật trước đây bước tới nhẹ nhàng như một linh hồn lang thang.
Gương mặt cô ta lạnh lùng, vô cảm, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa sự phức tạp khó hiểu – giống hệt cách Trương Tuệ nhìn thế giới này: qua lăng kính của trật tự tuyệt đối và hy sinh cần thiết.
"Đừng sợ," cô ta nói, giọng đều đều không chút cảm xúc.
Ánh mắt cô ta quét nhanh qua người Lý Minh như thể đang kiểm tra hàng hóa trong kho lưu trữ lạnh giá của BioGen.
"Đây là nơi an toàn nhất mà con có thể tìm thấy trong vòng hai mươi bốn giờ tới."
"An toàn?" Lý Minh lặp lại từ ngữ đó với sự nghi ngờ tột độ.
Hắn biết rõ rằng không ai gọi một khu vực bỏ hoang giữa lòng thành phố đầy Dị Nhân là 'an toàn' trừ khi họ đang che giấu điều gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết.
"Cô muốn nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra sao?
Hay chỉ đơn giản là đến đây để kết thúc công việc mà BioGen chưa xong?"
Phụ nữ trong bộ đồ đen mỉm cười – một nụ cười mỏng manh và đáng sợ giống như lưỡi dao cạo lướt qua da thịt nhạy cảm nhất.
Cô ta không trả lời ngay lập tức.
Thay vào đó, cô ta rút ra từ thắt lưng chiếc kim tiêm lấp lánh dưới ánh nắng ban mai – cùng loại thiết bị mà Lý Minh đã chứng kiến nó được sử dụng để tiêm virus Chaos cho những thí nghiệm sống trong phòng lab ngầm của BioGen hồi còn nhỏ.
"Chúng tôi không muốn giết anh," cô ta nói chậm rãi, từng từ một nặng trĩu như đá tảng rơi xuống hồ nước tĩnh lặng.
"Mà ngược lại.
chúng ta cần giúp anh kiểm soát nó trước khi quá muộn."
Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh từ chối hợp tác hoàn toàn.
Cơ bắp tê liệt, trí tuệ bị choáng ngợp bởi lượng thông tin khổng lồ vừa tiếp nhận trong vài phút qua.
Anh không hiểu rõ lắm về 'nó' mà cô ta đang nhắc đến – liệu đó là virus Chaos?
Hay chính giọng nói trong đầu hắn gọi tên là "Kẻ Chủ"?
Phụ nữ trong bộ đồ đen bước lại gần hơn nữa, rút ra một chiếc kim tiêm từ thắt lưng với chuyển động thành thạo của người đã làm việc này hàng trăm lần.
Kim tiêm không chứa dung dịch màu đỏ sẫm như những ống nghiệm mà BioGen thường dùng để kiểm soát Dị Nhân.
Nó trống rỗng – hoặc ít nhất là trông vậy dưới ánh sáng mặt trời chói lóa chiếu qua cửa sổ vỡ vụn phía sau lưng cô ta.
"Đừng sợ," cô ta lặp lại, nhưng ánh mắt không có chút cảm xúc nào cả.
"Đây là cách duy nhất để anh giữ được lý trí trong những tháng tới."
Lý Minh lùi về phía mép ban công cao ngất trời.
Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo vài sợi tóc rối bời của anh bay vào khoảng trống hư vô bên dưới.
Nếu cô ta cố gắng tiêm cho hắn lúc này – dù chỉ là một cử động bất cẩn từ hai bàn tay găng tay latex trắng tinh kia – thì hậu quả sẽ thảm khốc không thể tưởng tượng nổi đối với cả hai phía.
Nhưng thay vì lùi xa hơn, Lý Minh bỗng nhận ra thứ gì đó kỳ lạ trên cánh tay trần của mình.
Một hình xăm đen tuyền vừa mới xuất hiện dưới da thịt, tỏa sáng mờ ảo cùng nhịp đập trái tim anh.
Nó giống như một ký tự cổ xưa nào đó mà hắn chưa từng thấy trước đây – hoặc có lẽ đã quên lãng từ lâu sâu trong tiềm thức bị phong ấn bởi nỗi sợ hãi và sự chối bỏ thực tại tàn khốc này?
Cô ta dừng bước lại ngay sát mép vực thẳm, ánh mắt mở to đầy kinh ngạc khi nhìn thấy hình xăm đang lan tỏa khắp cơ thể Lý Minh như mạng lưới rễ cây sống còn.
"Không." cô thì thầm với giọng run rẩy lần đầu tiên trong cuộc đời lạnh lùng của mình.
"Đừng làm vậy.
Đừng để nó thức tỉnh hoàn toàn!"
Và rồi, bầu trời phía trên thành phố bỗng chốc chuyển sang màu đỏ sẫm – không phải vì hoàng hôn sắp đến sớm hơn dự kiến hôm nay.
Mà bởi hàng ngàn bóng đen khổng lồ đang bay lượn quanh những tòa nhà chọc trời cao nhất trung tâm tài chính, mỗi con đều mang cùng một đôi mắt tím lịm giống hệt như con quái vật Săn mồi vừa chết bên trong căn hộ cũ kỹ kia.
Một giọng nói lạnh lẽo vang vọng trong đầu hắn, xé toạc ý chí đã suy kiệt.
Hắn gào thét, chém một kiếm vào khoảng không trống rỗng, lưỡi kiếm rung lên dữ dội.
Bóng đen đó đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận