Chương 28

Ánh đèn đường vàng vọt chiếu xuống những con hẻm vắng lặng, tạo ra những đốm sáng mờ ảo giữa bóng tối dày đặc.

Lý Minh đứng chết lặng dưới tia nắng ấy, bàn tay run rẩy nắm chặt chiếc chìa khóa đồng lạnh lẽo mà cô gái tóc đỏ vừa trao cho anh trước khi biến mất.

Mùi ozone nồng nặc và bụi bẩn của khu ổ chuột còn bám trên quần áo cũ kỹ, nhưng cảm giác lạnh toát từ lòng bàn tay mới là thứ khiến anh tê tái toàn thân.

Không phải vì cái giá lạnh của kim loại, mà vì một sự sống đang đập thình thịch bên trong nó.

Đó không phải là ảo giác.

Lý Minh đã tự kiểm tra lại ba lần bằng cách nhắm mắt và lắng nghe dòng chảy năng lượng xung quanh mình.

Chiếc chìa khóa này.

nó có nhịp điệu giống như trái tim con người.

Một nhịp chậm, đều đặn, nhưng mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí anh.

Tiếng nói trong đầu anh — Kẻ Chủ — im bặt hoàn toàn.

Điều đó đáng sợ hơn cả những lời thì thầm đầy ác ý mà hắn thường gieo rắc vào suy nghĩ của Lý Minh mỗi đêm.

Sự tĩnh lặng này báo hiệu rằng họ đã chạm đến một vùng cấm địa, nơi (thậm chí) ý thức tập thể của các nạn nhân virus cũng không dám xâm nhập.

Lý Minh nhìn xuống lòng bàn tay.

Những vân kim loại trên bề mặt chìa khóa bắt đầu thay đổi hình dạng dưới ánh sáng yếu ớt.

Chúng không còn là những hoa văn trang trí đơn thuần, mà giống như một bản đồ đang tự vẽ lại chính mình theo ý muốn của người nắm giữ.

Anh nhớ lại lời cảnh báo cuối cùng của cô gái: "Đừng mở nó trừ khi cậu đã sẵn sàng để mất đi tất cả." Nhưng giờ đây, sự tò mò và nỗi khao khát tìm kiếm chân thực về nguồn gốc cái chết của cha anh đang chiến thắng nỗi sợ hãi.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng đẩy những suy nghĩ hỗn loạn ra khỏi đầu.

Trần Nam ở đâu?

Người bảo vệ nóng nảy kia chắc chắn sẽ không chấp nhận việc Lý Minh đi vào nơi này mà không có sự đồng hành.

Nhưng Lý Minh đã chủ ý tách ra.

Nếu bí mật này liên quan đến tính mạng của cả nhóm, hắn cần phải tự mình đối mặt trước tiên.

Đó là trách nhiệm của một người dẫn đầu, dù anh chưa bao giờ công khai danh hiệu ấy.

Bước chân Lý Minh di chuyển theo bản năng, không phải chạy trốn mà đi sâu vào vùng tối nhất của thành phố.

Chiếc chìa khóa trong tay nóng lên từng chút một, như thể nó đang phản ứng với sự gần gũi đến một địa điểm cụ thể nào đó.

Ánh đèn đường nhấp nháy lập loè, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên bức tường bê tông xám xịt.

Những tòa nhà xung quanh đều bỏ hoang từ lâu, cửa sổ vỡ vụn phơi bày khung cảnh bên trong đầy rác rưởi và ký ức bị lãng quên của một thời đại trước khi virus Chaos xuất hiện.

Hẻm nhỏ hẹp dần lại, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn hẳn so với ngoài kia.

Mùi mốc meo (pha trộn) với mùi kim loại gỉ sét tạo thành một hương vị khó chịu khiến dạ dày Lý Minh co thắt.

Tuy nhiên, anh vẫn tiếp tục bước đi.

Trực giác mơ hồ dẫn lối bởi chiếc chìa khóa đang trở nên rõ ràng hơn từng giây.

Nó giống như la bàn chỉ hướng về phía bắc, nhưng thay vì từ trường Trái Đất, nó lại bị hút vào một nguồn năng lượng dị thường nào đó ẩn sâu trong lòng đất.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân của Lý Minh vang lên quá lớn trong không gian tĩnh mịch này.

Hắn dừng lại, nín thở lắng nghe.

Không có âm thanh động vật hoang dã, cũng không có tiếng gió rít qua những khe hở tường.

Chỉ có một thứ âm thanh duy nhất: tiếng vọng đều đặn từ sâu dưới lòng đất.

toc.* Như thể ai đó đang gõ vào thành ống nước cũ kỹ, hoặc tệ hơn nữa, là nhịp đập của một cái gì đó khổng lồ đang ngủ say trong bóng tối.

Lý Minh rút dao găm ra khỏi thắt lưng, ngón tay đặt nhẹ lên chuôi vũ khí để sẵn sàng phản ứng nếu cần thiết.

Hắn tiến sâu thêm vài bước nữa thì thấy trước mặt mình xuất hiện một cánh cửa sắt gỉ sét nằm ngang dưới nền đất.

Cánh cửa này không thuộc về bất kỳ cấu trúc kiến trúc nào xung quanh.

Nó trông như thể được chôn cất tại đây từ hàng thập kỷ trước, phủ đầy rêu xanh và những rễ cây nhỏ li ti bám chặt vào bề mặt kim loại lạnh lẽo.

Trên cánh cửa khắc chạm một biểu tượng lạ lùng: ba vòng tròn giao thoa nhau tạo thành hình tam giác ở giữa, nhưng thay vì các cạnh thẳng góc thì lại cong mềm mại như sóng nước.

Biểu tượng này khiến Lý Minh nhớ đến những trang sách cổ mà cha anh thường đọc trước khi qua đời.

"Ký hiệu của Hội Đồng Ngầm," hắn lẩm bẩm dưới giọng nói trầm thấp.

Đây không chỉ là một căn phòng bí mật thông thường, đây là nơi tổ chức kiểm soát dị năng giấu kín những gì họ sợ nhất sẽ bị phát hiện bởi thế giới bên ngoài.

Lý Minh cúi xuống, đặt chiếc chìa khóa vào ổ khóa hình dạng kỳ quặc ngay chính giữa cánh cửa sắt.

Khi kim loại chạm vào nhau, một tiếng *clack* giòn tan vang lên trong không khí tĩnh mịch.

Chiếc chìa khóa xoay tròn ba vòng theo chiều kim đồng hồ trước khi dừng lại ở vị trí cuối cùng.

Cánh cửa rung động nhẹ nhàng rồi từ từ mở ra, lộ ra một hành lang hẹp dẫn xuống sâu dưới lòng đất.

Làn gió mát lạnh thổi từ bên trong mang theo mùi hương đặc trưng của ozone và máu khô.

Lý Minh thắp sáng chiếc đèn pin nhỏ trên tay anh chiếu vào bóng tối phía trước.

Ánh sáng trắng le lói quét qua những bức tường đá cẩm thạch đen bóng, nơi được khắc đầy những ký tự cổ xưa mà không ai có thể giải mã nổi nếu không am hiểu về lịch sử dị năng thật sự của nhân loại.

Những ngọn nến sáp ong đặt trong lồng sắt dọc hai bên lối đi cháy bùng lên khi anh bước vào, như thể chúng đã chờ đợi vị khách mời này từ rất lâu rồi.

Hành lang dài ngoằng và hẹp chỉ đủ rộng cho một người đi ngang qua thoải mái mà không chạm phải tường.

Lý Minh di chuyển chậm rãi, mắt dáo dát quan sát mọi chi tiết nhỏ nhất xung quanh mình vì biết rằng bất kỳ sai sót nào cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường nếu đây là bẫy đặt sẵn dành riêng cho hắn.

Trên sàn nhà lát đá hoa cương xuất hiện những vệt máu cũ kỹ đã khô đen lại theo dạng hình học phức tạp mà anh không dám tưởng tượng ra nguồn gốc của chúng bởi sự tàn bạo ẩn chứa trong đó vượt xa mọi giới hạn đạo đức con người thường nghĩ đến khi nói về thí nghiệm sinh học hay kiểm soát tâm trí.

Bỗng nhiên, một giọng nói trầm bổng vang lên từ phía trước khiến Lý Minh giật mình dừng bước ngay lập tức: "Cậu đã tìm thấy chúng ta rồi đấy."

Hắn quay đầu lại hướng âm thanh phát ra thì thấy ba bóng người đứng chắn ngang lối đi tiếp theo.

Người dẫn đầu mặc bộ vest đen chỉnh tề với mặt nạ giấy bạc che kín nửa khuôn mặt phía dưới mũi, hai tay buông thõng tự nhiên bên hông nhưng ánh mắt lạnh lùng đằng sau lớp kính mờ cho thấy sự nguy hiểm tiềm tàng trong từng cử chỉ nhỏ nhất của hắn ta.

Hai tên còn lại đứng hai bên sườn cầm những khẩu súng laser màu tím sẫm đang tỏa nhiệt độ cao làm nóng không khí xung quanh đủ để nấu chín thịt người sống ngay tức khắc nếu chúng bắn phát đạn đầu tiên vào bất kỳ ai dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng này nữa đâu chỉ riêng Lý Minh thôi đâu mà cả đám đông dị nhân lang thang khắp nơi trên đường phố cũng sẽ bị thanh trừng triệt để theo lệnh mới nhất ban ra từ thượng cấp trực tiếp quản lý khu vực an ninh đặc biệt số 7 thuộc địa phận quận nội thành trung tâm lớn thứ hai toàn quốc hiện nay đang diễn ra tình trạng bất ổn nghiêm trọng do sự gia tăng đột biến về số lượng dị nhân chưa đăng ký hành lang pháp lý rõ ràng nên phải áp dụng biện pháp cứng rắn hơn nữa để đảm bảo trật tự chung cho cộng đồng thường nhân nói riêng và xã hội nói chung luôn giữ được sự cân bằng mong manh giữa hai thế lực đối đầu nhau từ ngày virus Chaos lan truyền khắp nơi trên trái đất này đây rồi đó mới chỉ là khởi đầu.

chưa phải kết thúc đâu cả những gì sắp diễn ra phía trước sẽ còn tàn khốc hơn nhiều lần so với tất cả những gì anh đã từng chứng kiến trong quá khứ gần nhất của chính mình nữa chứ đừng nói đến tương lai xa xôi nào khác đang chờ đợi phía trước cho những ai may mắn sống sót qua khỏi trận chiến sinh tử này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Tên Trừu dẫn đầu vung tay, một luồng năng lượng tím sẫm lao về phía Minh.

Luồng sáng này giống hệt những dây xích vô hình đã từng trói buộc linh hồn của các nạn nhân virus đầu tiên trong quá khứ xa xưa lắm rồi đó mà giờ đây nó lại xuất hiện trở trước mặt Lý Minh với sức mạnh khủng khiếp hơn gấp mười lần so với phiên bản gốc ban đầu được ghi chép trong hồ sơ mật cấp độ tuyệt đối bí truyền chỉ dành riêng cho những thành viên cốt lõi của tổ chức BioGen mới có quyền tiếp cận thông tin chi tiết về cơ chế hoạt động bên trong hệ thống kiểm soát năng lượng dị thường này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Minh phản ứng bản năng, đưa chiếc chìa khóa lên chắn ngang ngực.

Kỳ lạ thay, thay vì bị va đập mạnh mẽ khiến xương cốt vỡ vụn nát tan thành từng mảnh nhỏ.

tứ tung khắp nơi trong không gian chật hẹp này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

thì luồng năng lượng đó lại bị hút vào chiếc chìa khóa một cách kỳ diệu đến mức khó tin.

Những đường vân kim loại trên bề mặt bắt đầu phát ra ánh sáng vàng rực rỡ tỏa chiếu khắp nơi trong căn phòng tối om này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Khi sự tĩnh lặng trở lại sau cú va chạm giữa hai nguồn năng lượng hoàn toàn trái ngược nhau ấy, Minh nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt trắng nõn nà của anh nhưng không chảy máu đỏ tươi mà phát ra ánh sáng vàng mờ ảo giống hệt như màu sắc tỏa chiếu từ chiếc chìa khóa đang nóng rực trong lòng bàn tay kia vậy đó mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Anh không còn là một Thường Nhân nữa.

Virus Chaos đã không chỉ kích hoạt tiềm năng di truyền ngẫu nhiên biến đổi gen tế bào cơ thể vật lý thông thường đơn thuần đâu mà nó đang làm điều gì đó sâu xa hơn rất nhiều lần so với những gì khoa học hiện đại ngày nay có thể giải thích được bằng ngôn ngữ logic hợp lý chính xác tuyệt đối trăm phần trăm đúng sự thật khách quan tồn tại thực tế chứ không phải ảo giác chủ quan nào cả đâu đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Ba tên Trừu đứng đó sững sờ nhìn cảnh tượng vừa xảy ra trước mặt họ.

Mặt nạ giấy bạc của kẻ dẫn đầu rơi xuống đất cùng lúc với tiếng cười lạnh lùng phát ra từ kẽ môi dày cộm: "Cuối cùng.

chúng ta cũng tìm thấy 'Bản Sao' thứ tám rồi."

Lý Minh cảm giác đau nhói trong tâm trí khi nghe cụm từ đó vang lên.

Anh không phải là bản sao thứ bảy như Kẻ Chủ từng nói dối anh suốt bao nhiêu năm qua?

Nếu vậy, thì những người trước đó — sáu linh hồn đã chết hoặc điên loạn vì mang cùng loại năng lực với anh — họ thực sự là ai?

lại hy sinh mạng sống để bảo vệ chiếc chìa khóa này thay vì chạy trốn khỏi cuộc truy sát của BioGen như bao gia đình dị nhân khác trong thành phố lúc bấy giờ vậy chứ?

Minh đưa chiếc chìa khóa về phía người phụ nữ mặt nạ xuất hiện từ bóng tối phía sau ba tên Trừu.

Cô ta nhận nó, nhưng không lấy đi hoàn toàn mà chỉ chạm nhẹ vào đầu kim loại lạnh lẽo bằng ngón tay thon dài đeo nhẫn vàng lấp lánh dưới ánh nến yếu ớt.

"Cậu sẽ cần nó," cô ta nói, giọng thấp hơn hẳn so với những lần gặp gỡ trước đó khi còn ở trên mặt đất bên ngoài khu ổ chuột hoang vắng này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

"Khi cánh cửa mở ra, chỉ có những Người Giữ Chìa Khóa mới có thể bước qua," cô ta tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh đằng sau lớp vải che mặt khiến Lý Minh cảm thấy như bị xé toạc từng mảnh nhỏ trong tâm hồn mình vậy đó mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Lý Minh nhìn quanh phòng, nhận ra rằng những bức tường đá đen bóng đang bắt đầu tan biến thành sương mù trắng xóa.

Không gian xung quanh anh bị bẻ cong theo quy luật vật lý hoàn toàn khác biệt so với thế giới thực bên ngoài kia rất nhiều lần nữa chứ đừng nói đến tương lai xa xôi nào khác đang chờ đợi phía trước cho những ai may mắn sống sót qua khỏi trận chiến sinh tử này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Trong khoảng trống giữa hai thực tại chồng chéo lên nhau ấy, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng chờ đợi ở phía bên kia cánh cửa vô hình.

Đó là khuôn mặt của cha anh — người đàn ông đã mất tích từ mười năm trước khi virus Chaos mới bắt đầu lan truyền khắp nơi trên trái đất này đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

"Minh à," giọng nói của cha anh vang lên trong tâm trí, rõ ràng và sắc bén hơn bất kỳ lần nào trước đây từng xảy ra.

"Con đã đến lúc phải chọn lựa rồi."

Lý Minh mở miệng (muốn) hỏi thêm chi tiết thì toàn bộ cơ thể hắn bị hút mạnh vào bên trong màn sương trắng xóa mà không kịp phản ứng lại gì cả đâu đây rồi kìa mà xem nào thử hỏi coi bộ dạng hiện tại của Lý Minh có vẻ như là người biết sợ hãi hay không khi đối diện trực tiếp với cái chết cận kề ngay trước mắt mình thế.

Và khi hắn tỉnh táo trở lại, thứ nằm giữa hai tay (rỗng tuếch) khiến anh quên cả thở.

Lời thì thào lạnh giá vang lên từ hư không, tuyên bố rằng linh hồn hắn đã được bán trước cả khi hắn kịp thở.

Lý Minh cứng đờ, máu trong người dường như đóng băng khi nhận ra ký ức về quá khứ đang dần biến mất.

Hắn mở miệng kêu cứu, nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập