Chương 2

Tiếng gầm gừ của bóng đen khổng lồ xé toạc màn sương, vang vọng như tiếng thét của ngàn linh hồn bị bóp nghẹt trong cùng một khoảnh khắc.

Lục Phong không kịp suy nghĩ.

Bản năng sinh tồn, thứ duy nhất còn sót lại sau khi ký ức bắt đầu tan rã, thúc đẩy cơ thể anh lao về phía trước.

Anh vung con dao găm, lưỡi dao lạnh lẽo cắt qua không khí ẩm mốc, nhắm thẳng vào đôi mắt phát sáng của quái vật.

Đó không phải là một con quái vật thông thường.

Nó là một khối u ký ức biến dạng, một tập hợp hỗn độn của những nỗi đau và sự sợ hãi bị Thượng Đế Ký Ức loại bỏ.

Khi lưỡi dao tiếp xúc với da thịt nó, không có máu chảy ra, chỉ có một đám khói trắng đục bốc lên, mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy tinh thần.

Quái vật giật mình, phát ra một âm thanh chói tai làm vỡ vụn những giọt nước đọng trên tường cống.

Đoàn Thanh Hà xuất hiện như một cơn lốc.

Thanh kiếm của cô, được tôi luyện từ kim loại phế liệu nhưng sắc bén hơn cả thép, lao vào sườn quái vật.

Cô không chiến đấu vì thù hận, mà vì sự sống còn.

Mỗi cú chém là một lời nhắc nhở: *Tồn tại.

Đừng biến mất.*

"Phong!

Tránh ra!" Thanh Hà hét lên, giọng cô khàn đặc vì bụi bặm và căng thẳng.

Cô kéo Lục Phong lùi lại khi quái vật vung một cánh tay khổng lồ, đập sập một đoạn tường gạch.

Bụi đá rơi xuống, che khuất tầm nhìn.

Trong bóng tối, Lục Phong cảm thấy bàn tay trái của mình, nơi ngón tay giữa đã biến mất, bắt đầu run rẩy.

Sự trong suốt đang lan rộng, như một vết bệnh ung thư trên da thịt anh.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Ngón trỏ và ngón giữa đã mờ nhạt, gần như không còn hình dáng.

Anh không thể nắm chặt con dao găm nữa.

Nếu anh buông tay, con dao sẽ rơi.

Và nếu con dao rơi, anh sẽ chết.

Không, tệ hơn là chết.

Anh sẽ bị lãng quên.

"Thanh Hà, tôi đang mất kiểm soát," Lục Phong nói, giọng anh nhẹ đi, như thể anh đang nói từ dưới đáy một chiếc giếng sâu.

"Tôi không thể cảm nhận được sức nặng của vũ khí."

Thanh Hà quay lại, ánh mắt cô sắc lẹm như lưỡi kiếm.

"Đừng nhìn vào nó.

Nhìn vào tôi.

Hãy nhớ khuôn mặt tôi.

Hãy nhớ lý do tại sao chúng ta ở đây.

Hãy nhớ mẹ anh."

Lục Phong nhắm mắt lại.

Trong đầu anh, hình ảnh người mẹ đang mờ dần.

Anh cố gắng tập trung vào mùi hương của bữa ăn chiều cuối cùng, vào giọng nói dịu dàng của bà.

Nhưng ký ức ấy như một tờ giấy cũ, sắp bị xé toạc bởi gió thời gian.

Anh mở mắt ra, nhìn thấy Thanh Hà đang đứng chắn trước mặt anh, thanh kiếm của cô rung lên vì nỗ lực giữ vững thế thủ trước những cú tấn công điên cuồng của quái vật.

Quái vật đó không chỉ mạnh về thể xác.

Nó tấn công vào tâm trí.

Mỗi khi nó gầm lên, Lục Phong cảm thấy những mảnh ký ức của mình bị giật mạnh, như thể có một bàn tay vô hình đang rút chúng ra khỏi đầu anh.

Anh thấy hình ảnh phòng thí nghiệm, những chiếc bình chứa, và bảy phiên bản của chính mình.

Những hình ảnh đó không thuộc về anh, nhưng chúng đang xâm chiếm tâm trí anh, đẩy lùi những ký ức thật sự.

"Chúng ta không thể đánh bại nó bằng sức mạnh," Lục Phong hét lên, cố gắng đè nén cảm giác trống rỗng trong lồng ngực.

"Nó là một thực thể ký ức.

Chúng ta phải tấn công vào nguồn gốc của nó."

Thanh Hà gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy quyết tâm.

Cô lùi lại, kéo Lục Phong sang một bên.

Có một đường hầm nhỏ phía sau.

Nó dẫn đến khu vực lưu trữ dữ liệu cũ của Hội Đồng.

Nếu chúng ta có thể kích hoạt hệ thống phòng thủ cũ, chúng ta có thể làm tê liệt nó tạm thời."

Họ chạy.

Chạy trong bóng tối, chạy giữa những tiếng gầm rú của quái vật và tiếng đá văng tung tóe.

Lục Phong cảm thấy mỗi bước chân đều nặng trĩu, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự hiện diện của anh đang trở nên mong manh.

Anh như một bóng ma đang cố gắng bám lấy thế giới thực.


Mặt trời lặn.

Bóng tối bao phủ căn cứ, nhưng Sương Hư Vô trở nên dày đặc hơn vào ban đêm.

Lục Phong cảm thấy sự trong suốt lan nhanh từ cổ tay lên đến khuỷu tay.

Mỗi giây trôi qua, trọng lượng cơ thể anh giảm đi, khiến anh khó duy trì thăng bằng.

Anh không còn cảm thấy được nhiệt độ của không khí, chỉ còn là một sự hiện diện lạnh lẽo.

Hai lính canh của Hội Đồng Ghi Nhớ tiến lại gần, khẩu súng laser nhắm thẳng vào họ.

"Bắt giữ chúng," người lính thứ hai ra lệnh.

Thanh Hà không do dự.

Cô lao về phía trước, thanh kiếm của cô cắt qua không khí, nhắm vào chân của người lính thứ nhất.

Người lính giật mình, bắn một phát laser, nhưng Thanh Hà đã né tránh kịp thời.

Tia laser chiếu vào tường, làm cháy một lỗ hổng đen kịt.

Lục Phong cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh quá nhẹ.

Anh như một chiếc lá bị cuốn theo gió.

Anh cố gắng nắm chặt con dao găm, nhưng ngón tay anh xuyên qua cán dao.

Anh hoảng loạn.

Anh không thể chiến đấu.

Anh không thể bảo vệ bản thân.

"Phong!" Thanh Hà hét lên, đang vật lộn với hai người lính.

Cô bị một cú đấm vào sườn, ngã xuống sàn.

Lục Phong nhìn thấy cô ngã.

Anh cảm thấy một cơn đau dữ dội trong tim, không phải vì thể xác, mà vì sự mất mát.

Anh không thể để cô chết.

Anh không thể để cô bị lãng quên.

Anh nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý thức vào một ký ức duy nhất.

Ký ức về ngày anh sinh ra.

Ký ức về ánh mắt của mẹ anh.

Ký ức về sự sống.

Và rồi, anh cảm thấy một sự thay đổi.

Cơ thể anh, dù đang trong suốt, bắt đầu tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt.

Không phải ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng của ký ức.

Ánh sáng của sự tồn tại.

Anh mở mắt ra.

Con dao găm, trước đó anh không thể nắm được, giờ đây đang nằm gọn trong tay anh.

Anh không nắm nó bằng cơ bắp, mà bằng ý chí.

Ý chí của anh đang điều khiển vật chất.

Anh lao về phía hai người lính.

Họ không kịp phản ứng.

Lục Phong vung dao, cắt đứt dây điện cung cấp năng lượng cho khẩu súng laser của người lính thứ hai.

Người lính hoảng loạn, bắn lung tung.

Thanh Hà lợi dụng cơ hội, đứng dậy và đâm thanh kiếm vào chân của người lính thứ nhất.

Họ đánh bại hai người lính.

Nhưng giá trị của chiến thắng là sự sống còn của Lục Phong.

Anh cảm thấy ánh sáng trong cơ thể mình bắt đầu mờ đi.

Sự trong suốt quay trở lại, nhanh hơn trước.

"Chúng ta phải đi," Thanh Hà nói, kéo anh dậy.

"Hệ thống báo động đã kích hoạt.

Quân đội của Hội Đồng sẽ đến bất cứ lúc nào."


Cửa phòng máy chủ đóng sập lại.

Hệ thống khí CO2 bắt đầu xả khí.

Lục Phong ngã xuống, cơ thể anh giờ đã trong suốt 70%.

Anh không còn cảm thấy đau, chỉ còn là một sự hiện diện mong manh.

Anh nằm trên sàn, nhìn lên trần nhà nơi những tia sáng đèn đang chiếu xuống.

Thanh Hà đang cố gắng mở cửa, nhưng khóa điện tử đã bị vô hiệu hóa bởi chính anh.

Cô quay lại, nhìn anh với ánh mắt tuyệt vọng.

Làm ơn, hãy tỉnh lại!"

Lục Phong cố gắng mỉm cười.

Nhưng khuôn mặt anh đã không còn hình dáng rõ ràng.

Anh chỉ còn là một đốm sáng mờ nhạt trong bóng tối.

Bỗng nhiên, một tiếng cào cào vang lên.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong đầu anh.

Một giọng nói, lạnh lẽo và vô cảm, vang lên trong tâm trí anh.

*"Chào mừng trở lại, Bản Sao Số 7.

Chúng tôi đã chờ đợi ngươi rất lâu."*

Lục Phong cố gắng mở mắt, nhưng anh không thể.

Anh chỉ có thể nghe.

Và anh nhận ra, giọng nói đó không phải của Thượng Đế Ký Ức.

Nó là giọng nói của chính anh.

Nhưng từ một phiên bản khác.

Một phiên bản đã chết.

*"Ngươi nghĩ rằng mình là duy nhất?"* giọng nói đó cười nhạt.

*"Ngươi chỉ là một trong bảy.

Và bây giờ, nó đã đến lúc để thống nhất."*

Lục Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu rung chuyển.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự hòa nhập.

Những ký ức của sáu bản sao trước đó đang tràn vào tâm trí anh.

Những nỗi đau, những thất bại, những bí mật.

Và anh nhận ra, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu.

Và kẻ thù lớn nhất của anh không phải là Thượng Đế Ký Ức, hay Hội Đồng Ghi Nhớ.

Mà là chính bản thân anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập