Chương 1
Mùi kim loại thẫm và mùi ẩm mốc của rêu mốc bám vào mũi, một mùi hương quen thuộc đến ghê tởm của vùng biên giới an toàn.
Anh không dám cử động dù chỉ là một ngón tay.
Bên kia bức tường container khổng lồ, tiếng bước chân nặng nề, lê lết vang lên như tiếng trống chôn sống, rung chuyển cả nền đất.
Đó là tiếng bước chân của những kẻ "Mất Danh".
Trong thế giới này, cái chết không phải là sự kết thúc duy nhất.
Sự thật tàn khốc hơn nhiều: khi bạn bị quên lãng, bạn tan biến.
Lục Phong cảm giác da thịt mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng sinh tồn đang gào thét.
Anh là Lục Phong.
Anh nhớ tên mình.
Anh nhớ khuôn mặt mẹ, dù nó đang dần mờ nhạt như một bức tranh bị nước mưa tạt đẫm.
Nhưng nếu anh trượt dài, nếu anh không còn ai nhớ đến anh...
anh sẽ trở thành một phần của Sương Hư Vô.
Anh từ từ nhích người ra khỏi khe hở, ánh mắt sắc bén quét qua khu vực rộng mênh mông phía trước.
Đó là bãi phế liệu "Tường Vách", nơi những kẻ bị xã hội mới bỏ rơi tìm cách苟活.
Những container sắt chồng chất lên nhau như những tòa tháp ma, tạo thành mê cung tối tăm.
Và giữa mê cung đó, ba bóng người đang di chuyển.
Chúng không còn hình dáng con người.
Da thịt chúng trong suốt, lộ rõ những mạch máu đen kịt như mạng nhện dưới làn da.
Chúng là những người đã bị cộng đồng lãng quên hoàn toàn.
Khi ký ức về họ tan biến, cơ thể họ bắt đầu phân rã, trở thành những thực thể khát khao sự chú ý, khát khao được "nhớ đến" bằng cách nuốt chửng ký ức của người sống.
Lục Phong siết chặt cán dao găm bằng xương quái vật trong tay.
Lưỡi dao sắc lạnh, được mài giũa từ xương sống của một con Sói Hư Không, lạnh lẽo như trái tim anh.
Anh không có vũ khí hiện đại.
Trong thế giới tài nguyên khan hiếm này, một con dao tốt hơn cả khẩu súng không đạn.
Anh cần sự chính xác.
Anh cần sự sống còn.
Một trong ba kẻ Mất Danh đột ngột dừng lại.
Đầu nó xoay một góc bất thường, 180 độ, hướng thẳng về phía Lục Phong đang ẩn náu.
Đôi mắt trống rỗng, không có đồng tử, chỉ còn lại hai hố đen sâu thẳm, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.
Nó phát ra một tiếng rên rỉ chói tai, giống như tiếng kim loại cào vào bảng đen.
Phong..."*
Tiếng nói đó không đến từ miệng, mà vang lên trực tiếp trong đầu anh.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Chúng biết tên anh.
Chúng đang cố gắng xâm nhập vào ký ức của anh, để đánh cắp danh tính, để làm cho anh trở nên "nhẹ nhàng" hơn trong mắt thế giới, để anh dễ dàng tan biến.
Lục Phong nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.
Anh tập trung vào một ký ức cụ thể.
Mùi hương của nồi canh rau muống mẹ anh nấu vào mỗi chiều chủ nhật.
Cảm giác ấm áp của bàn tay mẹ đặt lên trán anh khi anh bị sốt.
Những chi tiết nhỏ nhặt, những thứ mà Thượng Đế Ký Ức muốn xóa sổ, lại là vũ khí phòng thủ mạnh nhất của anh.
Ký ức là neo.
Ký ức là tồn tại.
Anh mở mắt, ánh nhìn trở lại lạnh lùng và quyết đoán.
Không còn chỗ cho sự do dự.
Nếu anh không giết chúng trước, chúng sẽ kéo anh vào vực thẳm của sự lãng quên.
Kẻ phía trái lao tới trước.
Lục Phong không né tránh.
Anh bước tới, đối mặt với cú đấm của nó.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, anh cúi người, trượt qua dưới cánh tay của nó, và vung dao lên, nhắm thẳng vào cổ họng.
Lưỡi dao xuyên sâu vào cơ thể nó.
Chất lỏng trắng đục phun ra, bắn vào mặt Lục Phong.
Anh nhắm mắt lại, cảm thấy lạnh cóng.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh xoay người, dùng lực quán tính của cú vung dao để đánh vào kẻ phía phải đang lao tới.
Cú va chạm mạnh mẽ.
Lục Phong cảm thấy xương sườn mình đau nhói.
Kẻ Mất Danh thứ hai dùng đầu húc vào ngực anh, đẩy anh bay ngược lại, đập mạnh vào bức tường container.
Tiếng kim loại vang lên chói tai.
Lục Phong khạc ra một ngụm máu, vị mặn chát lan tỏa trong miệng.
Thị lực anh mờ đi.
Sương Hư Vô đang xâm nhập vào não bộ anh.
Anh thấy những ký ức của mình bị xé toạc ra.
Anh quên mất tên của con chó mình từng nuôi.
Anh quên mất cảm giác của nắng chiều.
Anh chỉ còn lại một thứ duy nhất: sự sống còn.
Kẻ Mất Danh thứ hai đứng dậy, chậm chạp tiến lại gần.
Nó nâng tay lên, những ngón tay dài ngoằng vươn về phía mặt anh.
Nó muốn chạm vào anh.
Nó muốn đánh cắp ký ức cuối cùng của anh.
Lục Phong nằm bất động trên nền đất lạnh giá.
Anh không còn sức lực để di chuyển.
Nhưng anh vẫn còn một thứ.
Một thứ mà những kẻ Mất Danh không có.
Anh nhớ khuôn mặt mẹ.
Anh nhớ tên mình.
Anh nhớ lý do tại sao anh sống.
Anh cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh.
Anh không để chúng lấy đi ký ức của mình.
Anh sẽ giữ chúng, dù phải trả giá bằng mạng sống.
Nhưng rồi, một bóng người xuất hiện từ phía sau lưng kẻ Mất Danh.
Đoàn Thanh Hà.
Cô ấy xuất hiện như một cơn bão.
Cô vung một thanh kiếm ngắn, được làm từ một mảnh vỡ của cánh cửa thép, chém ngang qua cổ kẻ Mất Danh.
Đầu của nó rơi xuống, nhưng cơ thể nó không dừng lại.
Nó vẫn tiếp tục tiến về phía Lục Phong, cho đến khi đầu của nó chạm vào chân anh.
Đoàn Thanh Hà quay lại, nhìn Lục Phong với ánh mắt phức tạp.
Có sự lo lắng, có sự tức giận, và có cả một bí mật sâu thẳm mà cô chưa bao giờ chia sẻ.
*"Em đã nói với anh rồi,"* cô nói, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.
*"Đừng bao giờ ở lại quá lâu ở nơi đây.
Ký ức của anh đang bị xói mòn.
Anh có cảm thấy không?
Anh đang quên dần đi."*
Lục Phong cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không thể cử động.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Ngón tay út bên trái đang bắt đầu trong suốt.
Anh có thể nhìn thấy ngón tay cái qua nó.
Sự hoảng loạn tràn ngập tâm trí anh.
Anh đang biến mất.
Ngay trước mặt người duy nhất nhớ đến anh.
*"Thanh Hà..."* anh gọi tên cô, giọng nói yếu ớt.
Cô bước tới, quỳ xuống bên cạnh anh, cầm lấy tay anh.
Nhiệt độ từ bàn tay cô truyền sang, làm chậm quá trình tan biến, nhưng không dừng nó lại.
*"Chúng ta phải đi ngay lập tức,"* cô nói, kéo anh dậy.
*"Hội Đồng Ghi Nhớ đã phát hiện ra dấu vết của chúng ta.
Họ biết anh là ai.
Họ biết anh là gì."*
Lục Phong ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt cô.
*"Anh là gì?"*
Đoàn Thanh Hà không trả lời.
Cô chỉ nhìn anh, ánh mắt chứa đựng một nỗi sợ hãi sâu thẳm, một nỗi sợ hãi mà cô đã giữ kín trong nhiều năm.
Họ tiếp tục đi sâu vào hệ thống cống rãnh.
Ánh sáng ngày càng mờ dần.
Bóng tối bao trùm lấy họ.
Lục Phong cảm thấy sự mệt mỏi tràn ngập cơ thể.
Nhưng anh không dám ngủ.
Nếu anh ngủ, anh sẽ quên.
Và nếu anh quên, anh sẽ chết.
Đoàn Thanh Hà dẫn anh đến một căn phòng nhỏ, được xây dựng từ những tấm kim loại phế liệu.
Bên trong có một giường nhỏ, một bàn, và một vài vật dụng cá nhân.
*"Đây là nơi ẩn náu của chúng ta,"* cô nói.
*"Nơi này an toàn.
Hội Đồng Ghi Nhớ không thể tìm thấy chúng ta ở đây."*
Lục Phong ngồi xuống giường, nhìn vào bàn tay mình.
Anh thấy ngón tay giữa cũng bắt đầu trong suốt.
Quá trình tan biến đang diễn ra nhanh hơn anh nghĩ.
*"Thanh Hà,"* anh nói.
*"Làm thế nào để dừng nó lại?"*
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, cầm lấy tay anh.
*"Chúng ta cần một nguồn ký ức mạnh mẽ.
Một thứ gì đó đủ lớn để giữ anh lại.
Nhưng chúng ta không có nó."*
*"Vậy thì chúng ta sẽ tìm nó,"* Lục Phong nói.
*"Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."*
Đoàn Thanh Hà nhìn anh, ánh mắt cô chứa đựng một sự tiếc nuối.
*"Anh không hiểu.
Điều đó không đơn giản như vậy.
Ký ức là thứ dễ vỡ nhất.
Và Thượng Đế Ký Ức...
anh ta đang chờ đợi."*
Lục Phong đứng dậy, đi đến cửa sổ nhỏ của căn phòng.
Bên ngoài, Sương Hư Vô đang cuộn xoáy, như những con rắn trắng đục, nuốt chửng mọi thứ.
*"Thượng Đế Ký Ức muốn xóa sạch ký ức nhân loại,"* anh nói.
*"Anh ta nghĩ rằng sự lãng quên là sự giải thoát.
Nhưng anh ta sai.
Ký ức là nguồn gốc của sự đau khổ, nhưng nó cũng là nguồn gốc của sự sống.
Không có ký ức, chúng ta chỉ là những cái xác không hồn."*
Đoàn Thanh Hà đứng dậy, đi đến bên anh.
*"Và Hội Đồng Ghi Nhớ?
Họ nghĩ rằng kiểm soát ký ức là cách duy nhất để duy trì trật tự.
Họ loại bỏ những kẻ 'không cần thiết'.
Họ tin rằng sự lãng quên là hình phạt cho kẻ yếu."*
*"Cả hai đều sai,"* Lục Phong nói.
*"Ký ức không phải là thứ để kiểm soát.
Nó là thứ để chia sẻ.
Để kết nối.
Để tồn tại."*
Đoàn Thanh Hà im lặng.
Cô nhìn anh, ánh mắt cô chứa đựng một sự kính trọng.
*"Anh luôn nói những điều nguy hiểm,"* cô nói.
*"Nhưng có lẽ...
anh đúng."*
Lục Phong quay lại, nhìn cô.
*"Và bây giờ, chúng ta cần một kế hoạch.
Chúng ta cần tìm ra cách để ngăn chặn Thượng Đế Ký Ức.
Và chúng ta cần tìm ra cách để cứu những bản sao khác."*
Đoàn Thanh Hà lắc đầu.
*"Chúng ta không thể cứu tất cả.
Chúng ta chỉ có thể cứu chính mình."*
*"Không,"* Lục Phong nói, giọng nói kiên định.
*"Chúng ta sẽ cứu tất cả.
Vì nếu chúng ta không làm điều đó, chúng ta sẽ trở thành những kẻ Mất Danh.
Và đó là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra."*
Đoàn Thanh Hà nhìn anh, ánh mắt cô chứa đựng một sự do dự.
Nhưng rồi, cô gật đầu.
*"Được rồi,"* cô nói.
*"Chúng ta sẽ làm điều đó.
Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận.
Hội Đồng Ghi Nhớ đang săn lùng chúng ta.
Và Thượng Đế Ký Ức...
anh ta đang chờ đợi."*
Lục Phong nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sương Hư Vô đang dày đặc hơn.
Anh biết rằng thời gian đang cạn dần.
Anh cần hành động.
Ngay lập tức.
*"Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"* anh hỏi.
Đoàn Thanh Hà nhìn vào một tấm bản đồ cũ trên bàn.
*"Từ đây,"* cô nói, chỉ vào một điểm trên bản đồ.
*"Đền Ký Ức."*
Lục Phong nhíu mày.
*"Đền Ký Ức?
Đó là nơi lưu trữ ký ức của toàn bộ nhân loại.
Đó là nơi nguy hiểm nhất."*
*"Và đó cũng là nơi duy nhất có thể chứa đựng một nguồn ký ức đủ mạnh để giữ anh lại,"* Đoàn Thanh Hà nói.
*"Nhưng để vào đó, chúng ta cần một thứ."*
*"Thứ gì?"*
*"Một chiếc khóa,"* cô nói.
*"Và chiếc khóa đó...
nằm trong đầu của anh."*
Lục Phong nhìn vào bàn tay mình.
Ngón tay giữa đã biến mất.
Chỉ còn lại bốn ngón tay.
Anh biết rằng mình không có nhiều thời gian nữa.
Anh phải tìm ra chiếc khóa.
Anh phải vào Đền Ký Ức.
Và anh phải đối mặt với Thượng Đế Ký Ức.
Nhưng trước hết, anh cần phải sống sót qua đêm nay.
Bên ngoài, tiếng gầm gừ của những kẻ Mất Danh vang lên, gần hơn bao giờ hết.
Sương Hư Vô đang tràn vào căn phòng.
Lục Phong nhìn vào Đoàn Thanh Hà.
*"Chúng ta sẵn sàng chưa?"*
Cô gật đầu, cầm lấy thanh kiếm của mình.
*"Sẵn sàng."*
Lục Phong cầm lấy con dao găm của mình.
Anh nhìn vào lưỡi dao, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong đó.
Anh thấy khuôn mặt mình đang mờ đi.
Nhưng anh vẫn còn mắt.
Anh vẫn còn nhìn thấy.
Và anh sẽ không bao giờ ngừng nhìn.
Bên ngoài, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ trong sương mù.
Nó không phải là một kẻ Mất Danh.
Nó lớn hơn, mạnh hơn, và đáng sợ hơn bất cứ thứ gì mà Lục Phong từng gặp.
Nó là một con quái vật của Thượng Đế Ký Ức.
Và nó đang đến để lấy đi ký ức của anh.
Lục Phong hít một hơi sâu, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.
Anh không biết mình có sống sót không.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn.
Anh sẽ không bao giờ bị lãng quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận