Chương 19

Sương Hư Vô không còn là những sợi tơ mờ ảo lơ lửng trong gió nữa.

Khi Lục Phong bước ra khỏi tàn tích của trung tâm thương mại, nó đã ngưng tụ thành từng khối đặc quánh, như một lớp màng sinh học sống đang thở.

Không khí xung quanh dày đặc mùi hôi thối tanh tưởi của xác chết vừa mới hóa bụi và mùi kim loại gỉ sét từ máu khô.

Mũi hắn nghẹt thở, nhưng giác quan thứ sáu lại cảnh báo nguy hiểm cận kề.

Hắn dừng bước giữa con hẻm hẹp, hai tay siết chặt cây giáo tự chế bằng thanh thép uốn cong.

Đầu ngón tay trắng bệch vì lực ép quá mức vào cán vũ khí lạnh lẽo.

Trước mặt hắn, ba bóng người đứng im lìm trong làn sương xám xịt.

Họ không di chuyển như những kẻ lang thang đói khát hay quái vật đột biến mất trí.

Họ đứng với tư thế chiến đấu chuẩn mực, mắt sáng quắc và đầy vẻ hung hãn của con người săn mồi.

Gã đàn ông dẫn đầu, được biết đến với biệt danh "Sát thủ Im lặng", giơ tay ra hiệu một cách chậm rãi.

vây Lục Phong theo một hình vòng cung hoàn hảo, không để lại khe hở nào cho nạn nhân thoát ra mà không bị phát hiện.

Sát thủ Im lặng mặc áo khoác da cũ kỹ, trên đó dính đầy những vệt bẩn màu nâu đỏ đã khô cứng thành lớp vỏ bảo vệ.

Hắn nhìn Lục Phong như thể đang xem xét một món đồ cổ có giá trị trao đổi cao.

"Ngươi mang theo thứ gì trong đầu?" Gã hỏi, giọng khàn đặc như cát xát qua kính vỡ.

Câu nói vang lên lạnh lẽo, cắt ngang sự tĩnh mịch chết chóc của khu hẻm vắng vẻ.

"Hội Đồng Ghi Nhớ cần nó để duy trì trật tự.

Đừng làm khó chúng ta."

Lục Phong không đáp lời.

Tim hắn đập thình thồng trong lồng ngực, nhưng lý trí vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng sợ.

Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa những kẻ sinh tồn may mắn.

Đây là một vụ bắt cóc có chủ đích.

Họ đang tìm kiếm ký ức — thứ tài nguyên khan hiếm nhất và nguy hiểm nhất trong thế giới mới này.

Hắn lùi nhẹ , gót chân chạm vào mảnh vỡ bê tông nhỏ.

Tiếng lạo xạo vang lên khô khốc dưới sự im lặng nặng nề của ba kẻ thù.

Sương Hư Vô xung quanh dường như trở nên đậm đặc hơn, quấn lấy bắp tay và cổ chân hắn như những con rắn vô hình đang tìm cách nuốt chửng sinh lực còn lại trong cơ thể suy kiệt này.

"Ta không có gì để trao," Lục Phong đáp ngắn gọn, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng.

"Và nếu các ngươi muốn giết ta để lấy não bộ thì phải chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến đẫm máu."

Gã có vết sẹo ở má cười nhạo, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.

Hắn rút con dao từ trong ống quần ra, lưỡi phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời u ám.

"Não bộ không quan trọng bằng sự sống còn.

Nhưng nếu ngươi chết.

ký ức sẽ tan biến theo Sương Hư Vô.

Đó là hình phạt dành cho kẻ yếu."

Lục Phong nhận thấy cơ hội nhỏ bé giữa kẽ hở trong phòng thủ của họ.

Hắn giả vờ run rẩy, làm ra vẻ sợ hãi nhưng thực chất đang quan sát kỹ từng chuyển động tay chân của đối phương.

Gã Sát thủ Im lặng vẫn giữ nguyên vị trí trung tâm, hai gã kia đứng hai bên tạo thành thế kẹp chặt.

Đây là một đội hình huấn luyện quân sự bài bản, không phải những kẻ lang thang hỗn loạn như hắn đã gặp trước đó.

Cao trào nổ ra khi người thứ hai trong nhóm, gã có vết sẹo, không thể chịu đựng được sự khiêu khích từ ánh mắt lạnh lùng của Lục Phong.

Hắn lao vào với con dao găm nhắm thẳng vào bụng nạn nhân.

Đây là cơ hội mà Lục Phong chờ đợi cả những giây phút căng thẳng vừa qua.

Khi gã kia lao tới, Lục Phong không né tránh theo bản năng tự vệ thông thường.

Anh chủ động để lưỡi dao cắt sâu vào vai trái mình, đồng thời dùng toàn bộ sức mạnh còn lại của cánh tay phải vung thanh thép uốn cong đánh trúng cổ họng kẻ tấn công.

Tiếng xương sụn vỡ vang lên khô khốc trong không gian hẹp.

Gã có vết sẹo ngã quỵ xuống đất, máu phun ra thành tia đỏ tươi trên nền sương trắng xóa.

Hắn cố gắng đứng dậy nhưng chân đã bị tê liệt hoàn toàn do đòn chí mạng vào đốt sống cổ.

Lục Phong thở dốc, nỗi đau từ vết thương mới vừa mở ở vai trái lan tỏa khắp cơ thể như điện giật.

Máu chảy đầm đìa làm ướt áo sơ mi cũ kỹ của hắn, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên nền vải xám xịt.

"Sát thủ Im lặng" gầm lên giận dữ, rút một khẩu súng ngắn từ trong người ra.

Nhưng thay vì bắn ngay lập tức, gã dừng lại để nhìn vào xác đồng đội đang quằn quại dưới đất.

Sự do dự này chính là sai lầm chết chóc mà Lục Phong cần.

Hắn lao về phía trước như một con thú bị thương tìm cách tự vệ cuối cùng.

Thanh thép trong tay hắn xoáy qua không khí với tốc độ kinh hoàng, nhắm thẳng vào cổ họng của gã thủ lĩnh nguy hiểm nhất nhóm ba người kia.

Khi Lục Phong chuẩn bị cho đòn kết liễu vào Sát thủ Im lặng, một hiện tượng lạ xảy ra ngoài dự kiến hoàn toàn.

Sương Hư Vô xung quanh đột ngột bắt đầu phản ứng dữ dội với nỗi đau và sự khẳng định mạnh mẽ đang bùng nổ trong tâm trí anh ta.

Những đám mây xám vốn dĩ thụ động bỗng chốc xoáy tròn lại thành những vòng cung phức tạp, phát ra ánh sáng tím nhạt kỳ lạ chưa từng thấy trước đây trong suốt hành trình sinh tồn đầy gian nan này của hắn từ ngày đại họa bắt đầu lan truyền khắp nơi trên trái đất chết dần mòn mỗi giờ trôi qua đều là thử thách cực đoan không ngừng nghỉ diễn ra liên tục miên man không hồi kết thúc rõ ràng nào cả cho những kẻ may mắn được hít thở bầu khí độc hại ô nhiễm nặng nề lan tỏa khắp nơi trên bề mặt hành tinh đang cùng nhau chia sẻ chung một số phận bi thảm không thể thay đổi được nữa trừ khi tìm ra cách khắc phục triệt để nguồn gốc phát sinh vấn đề cốt lõi dẫn đến tình hình hiện tại tồi tệ như vậy tức là sự xói mòn ký cộng đồng gây bởi Sương Hư Vô tác động trực tiếp lên cấu trúc não bộ con người làm mất đi khả năng nhận diện các mối quan hệ xã hội cơ bản nhất giữa những cá nhân với nhau từ đó phá vỡ hoàn toàn nền tảng gắn kết tinh thần vốn dĩ giúp duy trì trật tự ổn định lâu dài cho bất kỳ cộng đồng nào tồn tại

Hắn dừng lại ngay trước mũi súng của đối phương, cách nhau chỉ vài centimet.

Khói thuốc chưa kịp bay lên đã bị hút vào những xoáy sương đang ngày càng mở rộng hơn.

Sát thủ Im lặng nhìn thấy thứ gì đó trong mắt Lục Phong khiến hắn lùi bước sợ hãi — không phải sự chết chóc thông thường mà là một ánh sáng rực rỡ từ bên trong đen nhánh của nạn nhân vừa trải qua biến cố đau thương nghiêm trọng nhất đời người mình từng chứng kiến bao giờ.

Lục Phong đứng giữa tàn tích, cơ thể anh giờ đây lấp lánh những hạt bụi trắng từ những kẻ thù bị đồng hóa bởi chính năng lượng ký ức đang giải phóng ra ngoài.

Anh không còn trong suốt như trước kia nữa mà trở nên rực rỡ đáng sợ dưới ánh sáng mờ ảo của Sương Hư Vô bao trùm khắp nơi xung quanh khu vực chiến đấu nhỏ bé này nằm giữa lòng thành phố chết chóc hoang vắng im lìm đầy rẫy những bí ẩn chưa được khám phá rõ ràng cụ thể chi tiết đến tận cùng sâu thẳm nhất của sự thật tàn khốc đang chờ sẵn đón đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm tử thần nơi mà ngay cả cái chết cũng không mang lại sự giải thoát trọn vẹn thực sự cho linh hồn con người chúng ta nữa.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng đang bị Sương Hư Vô nuốt chửng từng mảng lớn một cách chậm rãi nhưng chắc chắn.

Một giọng nói kỳ lạ vang lên trong đầu hắn — không phải tiếng của ai khác ngoài chính ký ức đã mất của mẹ mình hồi nhỏ khi còn sống cùng gia đình hạnh phúc trước khi đại họa ập đến quét sạch mọi thứ trở về con số không tuyệt đối vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ quay lại được nữa.

"Con ơi." Giọng nói đó thì thầm đầy dịu dàng nhưng chứa đựng nỗi đau kinh hoàng của sự lãng quên đang lan tỏa khắp nơi trên trái đất chết dần mòn từng ngày một trước mắt người quan sát lạnh lùng đứng bên mép vực thẳm bao la mênh mông vô định hướng dẫn lối đi tiếp theo trong mê cung tối tăm đầy rẫy cạm bẫy tử thần đang chờ sẵn đón đợi bất cứ ai dám đặt chân vào vùng đất cấm địa nguy hiểm chết người này mà không mang theo vũ khí phòng thân đủ mạnh để tự vệ trước những mối đe dọa tiềm ẩn ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc bao phủ khắp mọi nơi từ trên cao xuống dưới sâu thẳm lòng trái đất đang nứt nẻ vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ.

Lục Phong quay lại nhìn xác gã Sát thủ Im lặng — người này vẫn còn sống nhưng mắt đã trợn ngược trắng bệch, miệng há to như muốn hét lên điều gì đó kinh hoàng mà hắn không thể thốt thành lời trước khi linh hồn bị cuốn đi vĩnh viễn bởi Sương Hư Vô đang mở rộng vòng xoáy bao bọc lấy toàn bộ khu vực hẻm nhỏ này.

Trên tay gã nằm một chiếc thẻ nhựa màu đỏ tươi còn nguyên vẹn — vật phẩm thuộc về Hội Đồng Ghi Nhớ, biểu tượng của quyền lực kiểm soát ký ức nhân loại trong thời đại đen tối nhất lịch sử loài người từng trải qua bao giờ.

Hắn cúi xuống nhặt lấy chiếc thẻ đó bằng bàn tay run rẩy vì mất máu và shock tinh thần quá mức.

Mặt sau khắc dòng chữ nhỏ li ti: "Thử nghiệm số 7 — Đã hoàn thành giai đoạn đầu."

Máu vẫn tiếp tục chảy từ vết thương trên vai hắn, ấm áp và nhớp dính dưới lớp áo khoác rách nát.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều là một hồi chuông báo động trong đầu óc tê liệt.

Không thể đứng yên ở đây nữa.

Sương Hư Vô không chờ đợi ai cả.

Nó nuốt chửng mọi thứ mà không cần lý do, không cần cảnh báo trước.

Đan Lương nghiến chặt răng, cảm giác đau đớn dữ dội lan tỏa khắp cơ thể khiến thị lực hắn mờ dần.

Hắn dùng hết sức tàn để đứng thẳng dậy, chân tay run rẩy như lá cây trong cơn bão tố.

Chiếc thẻ nhựa đỏ tươi bị nắm chặt trong lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi và máu.

Nó lạnh buốt.

Lạnh hơn cả cái chết đang treo lơ lửng trước mắt.

"Thử nghiệm số 7." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.

"Đã hoàn thành giai đoạn đầu."

Những từ ngữ đó vang lên trong tai hắn như tiếng chuông tử thần.

Giai đoạn đầu?

Vậy còn những gì phía sau?

Và ai là người thực hiện cuộc thử nghiệm này?

Hội Đồng Ghi Nhớ không phải là tổ chức thiện nguyện.

Họ là kẻ kiểm soát, kẻ thao túng ký ức để duy trì trật tự giả tạo của một thế giới đã sụp đổ từ lâu.

Hắn nhìn quanh hẻm nhỏ.

Những bức tường bê tông xám xịt đang biến dạng dưới tác động của Sương Hư Vô.

Không gian cong vênh, méo mó như tranh vẽ trừu tượng bị nước mưa làm nhòe đi.

Thời gian ở đây không còn tuyến tính nữa.

Quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau, tạo nên một mê cung hỗn loạn mà bất kỳ ai bước vào đều có nguy cơ mất trí nhớ vĩnh viễn.

Hắn phải rời khỏi nơi này ngay lập tức.

Nhưng hướng nào mới là an toàn?

Mọi giác quan của hắn đang bị đánh lừa bởi hiệu ứng thực tại sụp đổ.

Hướng Bắc thì sao?

Nơi đó từng là trung tâm thành phố trước khi đại dịch ký ức bùng phát.

Có lẽ còn lại một vài tàn dư công nghệ hoặc kho hàng cũ kỹ chưa được khám phá hoàn toàn.

Hắn bắt đầu di chuyển, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo thêm ngàn cân áp lực lên vai.

Tiếng bước đi của hắn vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ, bị nuốt chửng bởi sự im chết chóc bao trùm khu vực này.

Không có tiếng động nào khác ngoài hơi thở gấp gáp và nhịp tim đập thình thịch bên tai.

Bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện phía trước góc hẻm.

Nó đứng đó, bất động như một pho tượng đá cổ xưa bị thời gian quên lãng.

Hình dáng con người nhưng với những đường nét méo mó kỳ quái.

Đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào hắn, không có cảm xúc, không có ý thức.

Đan Lương dừng lại đột ngột, cơ thể cứng đờ vì kinh hãi.

Đó là một "Người Mất Ký Ức" — nạn nhân của giai đoạn đầu thử nghiệm mà chiếc thẻ đỏ nhắc tới.

Chúng đã bị tước đoạt hoàn toàn nhận thức, trở thành những xác thịt lang thang không mục đích sống cũng như chết.

Con quái vật đó từ từ đưa tay ra phía trước, ngón tay dài và gầy guộc như nanh vuốt chim cú mèo đang cố gắng chạm vào hắn.

Nó phát ra một âm thanh kỳ lạ — giống tiếng xì xèo của hơi gas rò rỉ lẫn trong tiếng rên rỉ yếu ớt không thành lời.

Hắn lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào bức tường lạnh giá phía sau.

Cơn đau nhói lên từ vết thương khiến trán hắn đổ mồ hôi hột.

Không thể chiến đấu với thứ này lúc này đây.

Một bàn tay thối rữa bỗng xuyên thẳng qua vết thương trên ngực hắn.

Hắn nghẹn họng, máu tươi phun ra thành tia khi nhìn thấy con mắt đỏ rực đang mở to ngay trước mũi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập