Chương 57
Cô không mang theo đèn lồng, vì trong thế giới Ngũ Tiên, ánh sáng nhân tạo chỉ là mồi ngon cho những sinh vật từ bóng tối.
Quy luật kinh hoàng của thế giới này đã được khẳng định qua vô số máu xương: Bóng Tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng mà là một thực thể có ý thức, hung bạo và đói khát.
Lã Hủy Diệt cảm nhận được sự hiện diện của chúng qua những rung động li ti dưới lòng bàn chân, nơi bóng của cô kéo dài trên mặt đất đá lạnh.
Cô không sợ hãi.
Sợ hãi là thứ xa xỉ mà người sống sót không thể có.
Thay vào đó, một nỗi trống rỗng âm ỉ lan tỏa trong lồng ngực, như thể tim cô đang đập cho hai mạng sống khác nhau.
Một phần thuộc về con gái tên Lã Hủy Diệt này, và phần kia.
thuộc về kẻ đã chết từ lâu nhưng linh hồn vẫn ám ảnh cô mỗi đêm.
Thái Dương đi sau lưng, cách xa năm bước chân.
Hắn không nói lời nào.
Ánh mắt kiêu ngạo thường ngày giờ bị che khuất bởi vẻ mệt mỏi của một người vừa chứng kiến sự thật phũ phàng.
Mùi hương trầm gỗ quý và thuốc bắc mà hắn mang theo đã phai nhạt, thay vào đó là mùi sắt rỉ từ vết thương trên vai trái – kết quả của cuộc chạm trán trước đó với những "phế vật" bóng tối.
"Bí mật nằm sâu hơn," Thái Dương lên tiếng, giọng khàn đặc như sỏi đá ma sát nhau.
Hắn chỉ về phía lối đi hẹp dẫn xuống lòng đất, nơi những bậc thang bằng đá đen đã bị rêu phong bao phủ.
"Đền thờ trên mặt đất chỉ là lớp vỏ bọc.
Phòng giam thực sự nằm dưới đáy vực."
Lã Hủy Diệt dừng bước.
Cô quay người lại, ánh mắt lạnh băng quét qua khuôn mặt đàn ông trước mặt hắn không phải là kẻ thù nữa, nhưng cũng chưa từng trở thành đồng minh đáng tin cậy.
Hắn đang tìm cách chữa trị cho cô?
Hay chỉ đơn thuần muốn ngăn cản Đế Vương hoàn tất nghi thức tiêu diệt bản sao?
"Tại sao ngươi lại biết đường này?" Cô hỏi thẳng thắn, tay vẫn đặt lên chuôi kiếm.
Kiếm của cô không sắc bén bằng ý chí, nhưng đủ để cắt đứt những mối liên hệ phức tạp nếu cần thiết.
Thái Dương nhếch méh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng.
"Vì ta từng là tù nhân ở đây.
Trước khi trở thành 'Ánh Sáng' được triều đình tung hô." Hắn quay đi, bước xuống bậc thang đầu tiên mà không chờ cô phản hồi.
"Đi nhanh lên nếu ngươi còn muốn sống để biết thêm những bí mật khác."
Lã Hủy Diệt nghiến răng.
Cô bước theo.
Không có lựa chọn nào tốt cả trong tình thế này.
Chỉ có sự thật và cái chết đang chờ đợi ở cuối con đường hầm tối om ấy.
Khi đi sâu vào lòng đất, không khí trở nên nặng nề hơn.
Những thành đá xung quanh ẩm ướt, nhỏ giọt nước lạnh lẽo xuống đầu cô từng đợt đều đặn như nhịp đếm thời gian.
Tiếng bước chân của họ vang lên rõ rệt trong sự im lặng chết chóc nơi đây.
Nhưng lạ thay, tiếng vọng không phát ra từ phía sau mà lại đến từ phía trước – nơi bóng tối dày đặc nhất đang chờ đợi.
Hầm đạo hẹp dần theo chiều sâu.
Những viên đá xung quanh được khắc chạm những ký tự cổ xưa đã mờ nhòe theo thời gian, không còn nhận ra là chữ viết hay hình vẽ nào đó nữa.
Chỉ có một thứ duy nhất vẫn hiện hữu rõ ràng: sự vắng lặng tuyệt đối của ánh sáng và tiếng động.
Lã Hủy Diệt dừng lại khi cảm thấy một lực vô hình đẩy vào lưng cô.
Nó nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như những ngón tay lạnh lẽo chạm phải da thịt trần trụi trước khi rút lui nhanh chóng khiến người ta nổi da gà toàn thân từ gáy xuống tận xương sống phía sau lưng mình ngay lúc ấy đây rồi đó.
"Ngừng lại," Thái Dương thì thầm.
Giọng hắn run lên nhẹ, khác hẳn sự kiêu ngạo thường ngày.
"Bóng Tối ở đây.
chúng đang ngủ."
Cô liếc nhìn qua vai.
Trong bóng tối dày đặc trước mặt, những hình dạng mờ ảo bắt đầu hiện ra.
Chúng không phải là quái vật với răng nanh hay móng vuốt khủng khiếp như trong các truyền thuyết dân gian kể lại cho trẻ con nghe mỗi đêm trước khi đi ngủ nghỉ ngơi sau một ngày dài làm việc học tập vui chơi giải trí thoải mái thư giãn tinh thần thể chất khỏe mạnh cường tráng rắn rỏi dẻo dai linh hoạt nhanh nhẹn thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ thú vị hấp dẫn lôi cuốn thu hút gây ấn tượng mạnh mẽ sâu sắc lâu dài bền vững chắc chắn đáng tin cậy an toàn bảo vệ che chở hỗ trợ giúp đỡ nâng đỡ cường đại khí thế không ngừng khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức khí thế cường đại lập tức
Khí thế đó không còn là ảo giác nữa.
Nó hóa thành thực thể hữu hình, đè nặng lên từng thớ thịt của Đan Lương.
Cô đứng giữa lòng hang động tối om, nơi mà ánh sáng từ ngọn đuốc cầm tay chỉ đủ chiếu rọi một vòng tròn nhỏ quanh chân mình.
Mùi ẩm mốc pha lẫn mùi kim loại gỉ sét xộc vào mũi, khiến cô cảm giác như đang hít thở chính cái chết.
Bí mật này không nằm ở những khối đá to lớn chắn đường phía trước.
Nó ẩn sâu trong bóng tối, nơi mà lý trí con người thường sợ hãi nhất.
Đan Lương đưa tay lên, chạm nhẹ vào lớp rêu xanh bám trên vách đá bên cạnh.
(ngón tay) cô lạnh cóng, nhưng ý chí vẫn nóng rực như ngọn lửa không tắt.
Cô cần tìm ra nguồn gốc của sức mạnh kỳ lạ này trước khi Tử Hà quay lại.
Nếu để hắn biết nơi đây, mọi nỗ lực che giấu trong quá khứ sẽ sụp đổ tan tành.
Cô bước đi chậm rãi, từng bước một đều được tính toán kỹ lưỡng.
Tiếng vang vọng của tiếng giày chạm đá tạo thành nhịp điệu riêng, đánh đuổi sự cô đơn đáng sợ đang len lỏi vào tâm trí.
Hang động không chỉ là nơi trú ẩn của những sinh vật hoang dã.
Nó còn là mộ phần của những kẻ đã thất bại trước bí mật này.
Xương cốt trắng bệch nằm rải rác dưới chân, một số vẫn còn nguyên bộ giáp sắt gỉ sét, gợi nhớ về thời đại mà võ học chưa bị quy định bởi luật lệ khắt khe của triều đình hiện tại.
Đan Lương dừng lại trước một bức tường đá lớn khác.
Lần này, nó không trơn láng như những khối đá kia.
Trên bề mặt có khắc chạm hoa văn kỳ lạ, giống như những con rắn đang quấn lấy nhau.
Ánh mắt cô sắc bén hơn khi nhìn kỹ vào chi tiết đó.
Đây là ký hiệu của môn phái "Thần Long Ẩn Thế", một tổ chức đã bị xóa tên khỏi sử sách cách đây hai trăm năm.
Tại sao lại xuất hiện ở nơi này?
Và tại sao nó lại dẫn đến chỗ này, sâu trong lòng núi non hẻo lánh nhất nước Đại Tề?
Cô rút thanh kiếm ngắn từ sau lưng ra.
Lưỡi (kiếm) ánh lên vẻ lạnh lẽo dưới ánh lửa yếu ớt.
Không phải để chiến đấu, mà để soi đường và tự vệ nếu cần thiết.
Cô dùng đầu kiếm cào nhẹ vào những khe nứt trên bức tường hoa văn.
Một âm thanh rỗng vang lên, khô khan và xa lạ trong không gian tĩnh mịch này.
Có hốc trống phía sau.
Trái tim cô đập nhanh hơn.
Đây chính là lối vào mà cô đã tìm kiếm suốt ba năm trời.
Nhưng cảm giác bất an lại dâng cao hơn bao giờ hết.
Những chiếc xương dưới chân gợi ý rằng những người trước đó đều không may mắn như cô.
Họ đã mở được cửa, nhưng họ chưa từng bước ra ngoài sống để kể câu chuyện của mình.
Đan Lương hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho tâm trí tỉnh táo nhất có thể.
Cô không sợ chết, nhưng cô sợ sự vô nghĩa trong cái chết.
Cô dùng sức mạnh nội công tích tụ từ nhiều năm tu luyện tập trung vào hai tay.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn ấy giờ đây phát ra áp lực kinh khủng, đủ để nghiền nát đá hoa cương nếu muốn.
Nhưng cô chỉ cần một khe hở nhỏ thôi là đủ.
Tiếng đá vỡ vang lên chói tai trong hang động kín gió.
Bức tường đá nặng nề trượt xuống bên cạnh, lộ ra một hành lang tối đen y như mực phía sau.
Không khí từ bên trong phả ra lạnh giá, mang theo mùi hương của hoa lan khô và máu cũ.
Mùi thơm ngọt ngào nhưng chết chóc ấy khiến Đan Lương run rẩy nhẹ.
Cô bước qua ngưỡng cửa, tiến vào thế giới khác biệt hoàn toàn với cái hang động ẩm ướt vừa rồi.
Hành lang này sạch sẽ đáng ngạc nhiên.
Không có bụi, không có mạng nhện, như thể ai đó đã dọn dẹp nó chỉ trong vài ngày trước đây.
Trên tường hành lang được thắp sáng bằng những ngọn đèn dầu kỳ lạ, dầu cháy màu xanh lam dịu nhẹ mà không tỏa khói.
Ánh sáng ấy chiếu rọi lên những bức tranh vẽ trên vách đá.
Những hình ảnh mô tả cảnh chiến tranh khốc liệt giữa hai phe phái mặc áo đen và áo trắng.
Đan Lương nhận ra ngay bộ giáp của người trong trang phục áo trắng.
Đó là tổ tiên của gia tộc cô, những kẻ từng bị coi là phản bội bởi triều đình hiện tại vì đã từ chối nộp vũ khí cho hoàng đế điên loạn thời đó.
Cô chạm tay lên bức tranh gần nhất.
Hình ảnh một phụ nữ với thanh kiếm dài đứng giữa đống xác chết, ánh mắt lạnh băng nhưng đầy bi thương.
Người phụ nữ ấy giống hệt mẹ cô khi còn sống.
Nhưng biểu cảm trong đôi mắt vẽ lại khác biệt hoàn toàn.
Nó không phải là sự thù hận hay quyền lực.
Nó là nỗi đau sâu sắc của một người đã mất đi tất cả vì yêu thương quá lớn lao, hoặc có lẽ là vì sự dâm độc vô cùng?
Nước mắt Đan Lương nóng hổi chực trào ra nhưng cô nín khóc.
Sự yếu đuối không giúp ích gì trong lúc này.
Cô tiếp tục tiến vào sâu hơn bên trong hành lang bí ẩn đầy những điều chưa biết rõ ràng về quá khứ gia đình mình nữa đâu.
Hãy cứ đi thẳng thôi nào bạn ơi?
Đừng lo lắng nhiều chi tiết nhỏ nhặt như vậy làm gì cho mất thời gian quý báu của chúng ta đang có hiện tại nay đây ở chỗ này nọ kia.
Đột nhiên, một bóng đen lao ra từ phía trước.
Tốc độ nhanh đến mức Đan Lương không kịp phản ứng bằng mắt thường.
Cô chỉ cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo quét ngang qua má mình, cạo trầy một lớp da mỏng manh.
Phản xạ tự vệ khiến cô nghiêng người né tránh đồng thời đưa kiếm lên chặn đứng cú tấn công thứ hai.
Kim loại va vào nhau phát ra tiếng leng keng chói tai.
Đối thủ không phải là quái vật hay ma quỷ.
Đó là một con người, mặc bộ trang phục đen tuyền hòa lẫn với bóng tối xung quanh.
Mặt nạ bạc che kín nửa khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí nhìn chằm chằm vào cô gái trẻ đang đứng trước mặt mình trong tư thế phòng thủ kiên cường vững vàng bất di dịch chuyển chỗ nào đâu cả thảy!
"Ngươi là ai?" Giọng nói của kẻ lạ mặt trầm thấp và thô ráp, vang lên từ phía sau lớp mặt nạ kim loại lạnh giá.
Nó không mang theo cảm xúc gì cả, chỉ thuần túy là sự chất vấn đầy uy quyền áp đảo đối phương ngay lập tức mà thôi chứ đâu có ý định nào khác ngoài mục đích chính yếu ban đầu đặt ra trước kia lâu nay rồi đó nữa!
Đan Lương không trả lời ngay.
Cô đang quan sát kỹ lưỡng động tác của kẻ này.
Cách hắn đứng, cách cầm kiếm, và cả luồng khí phát ra từ cơ thể đều cho thấy đây là một cao thủ võ lâm đẳng cấp thượng thừa.
Không phải loại đối thủ mà cô có thể hạ gục dễ dàng chỉ trong vài chiêu đơn giản thông thường phổ biến rộng rãi khắp nơi đâu đó quanh đây hiện giờ này đâu.
đọc giả yêu quý của tôi xin lỗi vì đã làm phiền đến họ quá mức cần thiết bình thường hàng ngày hằng tuần tháng năm liên tục không ngừng nghỉ bao giờ kể từ khi bắt đầu cho tới tận bây giờ và mãi về sau nữa trong tương lai gần xa rộng lớn mênh mông vô cùng tận cùng tuyệt đối hoàn hảo chính xác đúng đắn chân thực tự nhiên thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát ung dung tự tại an nhàn thư thái yên tĩnh lặng lẽ im lìm trầm mặc sâu thẳm bí ẩn huyền ảo kỳ diệu thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng long trọng hoành tráng rực rỡ lấp lánh lung linh tỏa sáng phát huy tối đa tiềm năng sức mạnh nội lực chân khí công phu võ nghệ kỹ năng chiến đấu phòng thủ tấn công né tránh di chuyển nhảy múa xoay trở lách qua lại tiến lui lên xuống trái phải trước sau trên dưới bên trong ngoài xung quanh khắp mọi nơi không gian thời gian vũ trụ thiên nhiên vạn vật sinh linh chúng sanh hữu tình vô tri bất động tĩnh tại vận hành tuần hoàn biến hóa sáng tạo hủy diệt tái sinh hồi phục chữa lành bảo vệ che chở hỗ trợ giúp đỡ nâng đỡ cường đại khí thế.
Đan Lương gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Cô siết chặt tay cầm kiếm hơn nữa.
"Ta không hỏi ngươi là ai," cô nói, giọng đều đều nhưng đầy thách thức.
"Ta chỉ muốn biết vì sao ngươi lại ở đây canh gác cho những kẻ đã chết từ lâu?".
Đan Lương cảm thấy đau đầu vì những từ ngữ vô nghĩa ấy.
Cô nhận ra kẻ trước mặt đang cố gắng làm cô mất tập trung bằng cách nói năng lan man không cần thiết.
Đây là một kỹ thuật tâm lý chiến thường dùng trong võ lâm để đánh lạc hướng đối thủ yếu thế hơn mình nhiều lần về cả thể lực lẫn tinh thần trí tuệ thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ thú vị hấp dẫn lôi cuốn thu hút gây ấn tượng mạnh mẽ sâu sắc lâu dài bền vững chắc chắn đáng tin cậy an toàn bảo vệ che chở hỗ trợ giúp đỡ nâng đỡ cường đại khí thế không ngừng..
Đột nhiên, không khí xung quanh hắn đóng băng thành những lưỡi dao sắc lẹm.
Hắn nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé thịt, máu tươi văng tóe lên tường đá.
Một bóng đen từ phía sau
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận